Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Chương 11: Chương 11 : Bí mật bị phát hiện





" Cô nghĩ mình là ai mà đòi dạy dỗ tôi " - Vương Lãng Thần lạnh lùng quát khẽ.
Cô lại ngồi nguyên vị trí đàng hoàng , tiếp tục nói - " Cẩn thận lời nói , Vương thiếu gia . Qua mấy ngày vừa rồi , nếu anh là người thông minh hoặc có thể là tôi , tôi nhất định sẽ không dại dột kháng cự , bởi vì sự kháng cự đó không mang lại lợi ích nào cho bản thân cả, chỉ có họa thôi "
Vương Lãng Thần chăm chăm nhìn cô . Cô gái này rốt cục là người như thế nào. Nhìn qua tưởng rằng rất đơn giản nhưng thực chất lại rất phức tạp.
" Xin lỗi , ta để 2 đứa phải đợi lâu " - Vương Khải chống gậy đi vào phòng ăn.
Hàn Lệ Ái quay mặt qua khẽ cười - " Dạ, không sao đâu ạ "
Vương Lãng Thần mặt cũng hầm hè tiếp tục ăn.
" Lệ Ái , cháu sao lại ăn ít như vậy ? Có phải món ăn không hợp khẩu vị ? " - Vương Khải tiếp tục ăn , nhìn sang Lệ Ái đã thấy cô buông dao nĩa .
Cô cười xòa giơ tay quơ quơ - " Dạ , không phải đâu ạ. Mấy món ăn này đều rất ngon. Chỉ là bình thường cháu ăn rất ít , chỉ có thể ăn nhiêu đấy, không thể ăn hơn "
" Đúng là con gái. Nhưng cháu cũng nên ăn nhiều vào , ăn ít như vậy làm sao đủ sức khoẻ ? "
" Dạ, cháu rất khỏe mà . Chủ tịch cứ yên tâm "
Vương Lãng Thần một chút quỷ dị nhìn qua dĩa còn dư rất nhiều thức ăn của cô rồi lại tiếp tục ăn uống như bình thường.
Vương Khải hơi cau mày nhìn con trai sau đó lại nhìn Hàn Lệ Ái - " Lệ Ái , ta có thể nhờ cháu một chuyện được không ? "
" Thưa , chủ tịch cứ nói " - Cô lễ phép trả lời.
" Từ ngày mai Lãng Thần sẽ có giờ giới nghiêm , ngoại trừ giờ đi học thì tất cả thời gian còn lại đều phải có mặt ở nhà . Cháu có thể giúp ta trông chừng , chăm sóc nó ở trên trường , đừng để nó chạy lung tung làm loạn , có được không ? " - Ông nghiêm túc lên tiếng.
" Dạ, chuyện này cũng không khó " - Hàn Lệ Ái cười nhẹ.
Vương Lãng Thần ngồi bên cạnh ăn có chút nghẹn. Cư nhiên hai người kia xem hắn là một đứa con nít mà trông chừng , quản lí nghiêm ngặt. Đáng chết thật , nếu như vậy thì hắn làm sao đi cùng hội Tam Vương.
Mọi người đang trò chuyện , ăn uống thì bỗng nhiên một người hầu gấp gáp - " Chủ tịch , chủ tịch bà ta là đòi vào đây... cho bằng được... Tôi không thể cản... "
Vương Khải chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã thấy một người phụ nữ đứng đằng sau người hầu.
Hàn Lệ Ái nhướn mắt lên nhìn. Bà ta là một người phụ nữ khoảng chừng 40 mấy tuổi nhưng lại rất xinh đẹp , rất mặn mà . Gương mặt trang điểm đậm . Mái tóc trên đầu có chút rối . Cả người bà ướt sũng vì mắc mưa bên ngoài . Tuy trang điểm đậm nhưng không thể che đi vẻ tàn tạ theo năm tháng của bà.
Vương Khải trừng mắt kinh ngạc . Ngay cả Vương Lãng Thần ngồi bên cạnh cô cũng ngay lập tức bật dậy . Ánh mắt như không thể tin được.

" Vương Khải , tôi đến để gặp con trai của tôi ! " - Bà ta hai mắt sòng sọc nhìn Vương Khải. Ông ta lại lo lắng quay sang nhìn Hàn Lệ Ái.
" Sao cô lại ở đây ?! Cô chẳng phải... "
" Là đang ở tù chứ gì ?! " - Bà ta lạnh giọng đáp.
Thấy Vương Khải cứng ngắc không nói gì , bà lại nói tiếp - " Biết làm sao đây làm anh thất vọng rồi . Tôi là được thả ra sớm ! "
Hàn Lệ Ái đứng bên cạnh nhíu mày mà chứng kiến. Vương Khải càng khẩn trương nhìn cô - " Lệ Ái , cháu đừng quan tâm người đàn bà này nói gì. Bà ta chỉ là người quen cũ của ta , đầu óc có chút không bình thường nên ăn nói bậy bạ "
Một lời giải thích trẻ con nghe ra đều biết không phải
Đột nhiên , Vương Lãng Thần chạy đến trước mặt người phụ nữ ấy - " Mẹ ! Sao mẹ ra ngoài không báo cho con ?! "
Hàn Lệ Ái lại nhíu mày.
" Mẹ xin lỗi . Vừa ra là mẹ chạy đến đây tìm con . Mẹ muốn gặp con " - Bà có chút rưng rưng nói.
" Hai người diễn đủ chưa ?! Người đâu mau mang người phụ nữ đó ra khỏi đây !!! " - Vương Khải gầm lên.
Vương Lãng Thần càng tức giận nhìn cha mình - " Cha sao có thể quá đáng như thế ?! Người phụ nữ này là mẹ ruột của con !!! "
Một câu tuyên bố của hắn đã làm Vương Khả trở nên giận dữ - " Anh đang nói bậy cái gì ?!! Anh muốn tôi tức chết thì mới vừa lòng phải không ?! "
" Con không nói bậy !!! Đây là chính là người mẹ đã sinh ra con. Là cha giấu giếm mọi người không muốn công khai ! "
Vương Lãng Thần cũng dõng dạc lên tiếng khẳng định.
Ở ngoài ai cũng nghĩ hắn là con trai một của Vương chủ tịch và phu nhân. Nhưng thực chất , hắn là đứa con ngoài giá thú của một người phụ nữ khác với cha hắn . Đối với những gia đình tài phiệt như gia đình hắn thì đây là chuyện đáng xấu hổ.
Nếu như không phải mẹ hắn vào tù , vợ của cha hắn không thể sinh con thì vĩnh viễn cha hắn cũng không đem hắn về nuôi.
" Thần nhi , mẹ nhớ con lắm. Hãy tha thứ ẹ " - Bà có chút khó khăn nói.
Lãng Thần chưa nói gì thì Vương Khải lại tức giận mở miệng - " Cô nói cái gì ?! Cô có tư cách làm mẹ nó sao ?! "
" Tôi... "
" Cháu chào bác "

Người phụ nữ chưa nói hết câu thì Hàn Lệ Ái đã tiến lên chào hỏi. Vương Khải gấp gáp nhìn cô , có chút gì đó nghi ngại. Còn hắn lại nhìn cô cực kỳ khó hiểu.
" Cháu là... " - Lam Doanh tò mò nhìn cô bé đứng trước mặt mình. Từ nãy đến giờ bà không hề hay biết sự có mặt của người thứ ba.
" Thưa , cháu là Hàn Lệ Ái , là vị hôn thê của Lãng Thần . Rất vui được gặp bác " - Cô vui vẻ cúi đầu chào lễ phép.
Bà có chút kinh ngạc - " A, thì ra cháu là người sẽ kết hôn với Thần nhi . Không ngờ, cháu quả thật rất xinh đẹp "
Đúng vậy , cô bé đứng trước mặt bà thực sự rất xinh đẹp . Dung nhan vô cùng kiều diễm tuy rằng còn nhỏ tuổi. Cách ăn nói lại rất lễ phép , nhìn qua đã biết tiểu thư con nhà gia giáo.
Bà lại có chút nghi ngại - " Xin lỗi , đã để cháu... "
" Hôm nay thời tiết không tốt. Bác như thế này sẽ rất dễ bị cảm " - Ánh mắt lo lắng của cô làm hai người đối diện rất khó hiểu.
" Lãng Thần , anh mau đưa bác gái lên phòng thay đồ nếu không bác gái sẽ bị nhiễm gió lạnh , như thế không tốt cho sức khoẻ của bác gái đâu " - Cô lại quay sang nói với hắn.
Vương Lãng Thần có chút kinh ngạc nhìn cô - " Cô... "
" Bác gái , bác mau theo anh ấy lên phòng thay đồ nếu không sẽ bệnh. Thay xong , cháu cùng anh ấy đưa bác về nhà có được không ? " - Hàn Lệ Ái dịu dàng cầm lấy bàn tay lạnh buốt của người phụ nữ ấy nói.
Lam Doanh giọng nói run run - " Cám ơn cháu , Lệ Ái "
Nói xong , cô khẽ liếc nhìn Vương Lãng Thần như bảo hắn đi đi. Hắn càng lúc càng khó hiểu nhưng cũng dìu mẹ mình lên phòng.
Vương Khải đứng đó mà không thể nói tiếng nào.
***************************************
...Phòng khách...
" Lệ Ái , chuyện lúc nãy... " - Vương Khải mở miệng nghiêm túc định giải thích.
Nhưng Hàn Lệ Ái đã đột ngột cắt ngang , ngữ điệu rất nhẹ nhàng - " Chủ tịch , cháu có điều mạn phép muốn nói nhưng có thể làm người nổi giận hoặc không vui. Không biết chủ tịch có thể nghe cháu nói không ? "
" Được , cháu cứ nói " - Ông khó hiểu nói.
" Cháu thường nghe người Trung Quốc nói Người trồng bụi cây gai sẽ không có được hoa hồng . Cũng như khi chúng ta nắm bùn ném, thì người bị làm bẩn đầu tiên là bàn tay chúng ta " - Hàn Lệ Ái vừa nâng tách trà lên vừa nói.

" Hàn Lệ Ái , cháu muốn nói gì ? " - Vương Khải nhíu mày.
" Chủ tịch , kẻ che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện . Người không phải cỏ cây , há lại vô tình . Con người thì phải có tình cảm không thì tình nghĩa " - Cô từ tốn nói.
Vương Khải nghe xong , mặt đanh lại có chút không hài lòng - " Lệ Ái , cháu không nể mặt ta ? "
" Cháu xin lỗi . Nếu như điều cháu nói làm chủ tịch không vui thì xin chủ tịch hãy bỏ qua cho " - Hàn Lệ nhẹ giọng xin lỗi.
Nha đầu này không hề đơn giản, dám dùng cả lời nói ý tứ để nhắc nhở ông. Không biết sợ hãi hay nể nang gì.
Tuy rằng trong lòng Vương Khải rất tức giận nhưng với tình thế hiện nay ông bắt buộc phải nhịn xuống. Nếu như Hàn Lệ Ái đem chuyện xấu hổ này nói cho Hàn Dật Minh biết chắc chắn ông ta sẽ rất tức giận vì Vương Khải đã lừa dối ông ta , khẳng định sẽ hủy hôn.
Chuyện này tuyệt đối không được xảy ra !
Vương thị có thể phát triển lớn mạnh và vươn tới thị trường Châu Âu hay không đều tùy thuộc vào cuộc hôn nhân này.
Ông nhẹ giọng - " Không sao, người trẻ thường hay thẳng thắn , ta không để bụng đâu. Nhưng Lệ Ái , chuyện này cha cháu... "
Hàn Lệ Ái lại tiếng tục cắt ngang - " Chủ tịch , cháu ấy thường không chú trọng những tiểu tiết cho lắm , điều cháu quan tâm là kết quả đạt được. Người quá câu nệ vào việc nhỏ thì thường không thể có thành tựu trong việc lớn . Cháu từ nhỏ đã được cha mẹ dạy luôn lấy đại sự làm cuộc , còn những việc khác không nên để ý đến "
Một lời nói này của Hàn Lệ Ái thôi cũng đủ để Vương Khải phải nể một tiểu nha đầu nhỏ tuổi như cô.
Ông thầm nghĩ " Con bé này cực kì hiểu biết. Biết người biết ta , biết nhìn nhận sự việc . Cực biết đối nhân xử thế. Một người hiểu thời thế như thế này làm con dâu ta thì thật không sợ không làm được bá chủ thiên hạ "
" Hàn Lệ Ái , cháu thật là một người rất hiểu chuyện " - Vương Khải vui vẻ nói.
" Cháu cám ơn thưa chủ tịch " - Cô lễ phép trả lời.
Trong khi hai người đang trò chuyện uống trà thì Vương Lãng Thần đã dìu mẹ mình xuống cầu thang. Lam Doanh đã thay đồ và chải tóc cho đàng hoàng.
" Bác gái xuống rồi " - Hàn Lệ Ái vừa nhìn thấy đã bỏ tách trà xuống chạy ngay đến chỗ của hai người.
Vương Khải hai mắt giận dữ nhìn người phụ nữ kia nhưng không thể nói gì. Hàn Lệ Ái đã nói với ông như vậy thì ông còn có thể làm gì.
Lam Doanh nếu như biết ngày hôm nay có vị hôn thê của Lãng Thần cùng ăn tối , bà tuyệt đối không tới. Tuy rằng bà rất nhớ con , muốn con trai ở bên cạnh mình nhưng bà cũng muốn cho con trai một tương lai sáng lạn , một tiền đồ rộng mở.
Nên bà đã đồng ý với Vương Khải phải hoàn toàn dấu kín chuyện Lãng Thần chính là con trai mình . Để người ngoài nhìn vào chỉ nghĩ Vương Lãng Thần là đứa con chính thống của nhà họ Vương. Nếu như để họ biết được xem như tương lai của Lãng Thần hủy hoại trong tay bà.
Bà cứ nghĩ vị hôn thê của con trai mình biết được sự thật này sẽ khinh thường một kẻ đã từng vào tù như bà cũng sẽ ngay lập tức hủy bỏ hôn ước. Nhưng cô bé tiểu thư này lại đến trước mặt bà chào hỏi lễ phép , còn lo lắng cho bà bị cảm lạnh , còn giải nguy cho bà khỏi Vương Khải.
" Bác gái , cháu và Lãng Thần ngay bây giờ đưa bác về có được không ? " - Hàn Lệ Ái dịu dàng nói.
Lam Doanh liền gật đầu - " Được , làm phiền cháu quá "
" Dạ , không có gì đâu ạ. Bác đừng ngại. Lãng Thần , anh đưa bác gái ra xe trước , tôi ở lại chào chủ tịch "

Cô nhìn Lam Doanh rồi lại nhìn người bên cạnh.
Vương Lãng Thần không nói gì , chỉ gật đầu . Hắn cúi đầu chào cha mình một cái rồi dìu mẹ mình ra xe.
Hôm nay là lần đầu tiên hắn nghe lời cô không chút phản kháng nào.
" Chủ tịch , cháu xin phép về ạ. Cám ơn chủ tịch vì bữa tối ngày hôm nay " - Hàn Lệ Ái nghiêng người chào .
" Cháu đi đi " - Khuôn mặt già cả có chút nhăn lại.
Chào hỏi xong cô mới ra khỏi cửa. Tiến tới chiếc xe hơi màu đen đậu ngoài sân. Vương Lãng Thần và Lam Doanh đều ngồi trong xe đợi sẵn.
Hàn Lệ Ái bước tới nói với người tài xế - " Anh xuống xe đi . Hôm nay chúng tôi sẽ tự đi "
" Nhưng thưa tiểu thư chủ tịch đã dặn thiếu gia đi đâu cũng phải có tài xế đi theo " - Tên tài xế dè dặt đáp.
" Anh cứ báo cáo với chủ tịch là có tôi đi theo cùng . Chắc chắn chủ tịch không tức giận " - Cô nghiêm giọng nói.
Người tài xế đành bước ra khỏi xe . Vương Lãng Thần thấy vậy mở cửa xe ra ngồi phía trước để lái . Cô cũng ngồi bên cạnh, Lam Doanh thì ngồi ghế sau.
**************************************
Trên đường đi...
Lãng Thần vừa lái xe vừa cất giọng hỏi mẹ mình - " Mẹ , bây giờ mẹ tính ở đâu ? "
" Mẹ muốn quay về nhà cũ , con chở mẹ đến đó đi " - Bà hiền hòa trả lời.
Hắn có chút cau mày - " Căn nhà đó cũ rồi lại còn nhỏ , không tiện nghi. Mẹ , hay để con sắp xếp chỗ ở mới cho "
Lam Doanh lắc đầu - " Không cần như vậy, mẹ không muốn phiền con. Với lại mẹ là muốn ở nhà cũ không thích ở nơi khác , cao sang quá mẹ không quen. Mà không phải con bán nhà của mẹ đi rồi chứ ? "
" Không có, con vẫn còn giữ , đồ đạc của mẹ con cũng vẫn giữ y nguyên " - Lãng Thần vội trả lời .
" Vậy thì tốt " - Bà thở phào.
Vương Lãng Thần biết một khi mẹ mình đã không thích thì nói thế nào cũng không thay đổi. Hắn đành thuận theo ý mẹ mình.
Suốt từ nãy đến giờ , Hàn Lệ Ái không nói gì chỉ lắng nghe hai mẹ con nói chuyện với nhau. Đầu óc có chút mơ màng . Mà Vương Lãng Thần lâu lâu lái xe cứ liếc nhìn cô. Hắn mỗi lúc cảm thấy cô hành xử rất khó hiểu.
Biết được một bí mật động trời như vậy , đáng lẽ cô phải rất tức giận. Nhưng cô một chút sự khó chịu hay khinh thường với mẹ hắn đều không có.
Lam Doanh ngồi đằng sau khẽ quan sát con trai mình và cô bé ngồi bên cạnh . Bà mỉm cười , một nụ cười rất hài lòng.