Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Chương 19: Chương 19 : Trở nên mềm yếu






Bác sĩ rời đi , cô nhanh chóng đi làm thủ tục nhập viện . Rồi vào thăm Lam Doanh.
" Bác không sao chứ ạ ? " - Hàn Lệ Ái lo lắng ngồi bên cạnh giường.
Lam Doanh nằm trên giường mặc bộ quần áo của bệnh nhân. Gương mặt hiền hậu tái xanh.
" Bác không sao, cháu mau đi đến dự tiệc . Cũng đã trễ giờ rồi " - Bà yếu ớt lên tiếng.
Cô vội vàng lắc đầu, nắm lấy tay bà - " Bác đang bị như vậy làm sao cháu có thể bỏ đi "
" Bác không sao , cũng đâu có việc gì nguy hiểm nữa. Ở đây còn có y tá , bác sĩ cháu đừng lo. Mau đi đi , Thần nhi chắc chắn đang chờ cháu . Hôm nay là sinh nhật nó , đừng để nó sốt ruột " - Lam Doanh mở miệng thúc giục.
Hàn Lệ Ái chần chừ một lát rồi mới gật đầu - " Vậy được rồi cháu sẽ đi. Nhưng chỉ một lát thôi, buổi tối cháu sẽ quay lại. Bác phải cố gắng nghĩ ngơi đấy "
Người phụ nữ trên giường bệnh yếu ớt gật đầu , sau đó nhớ ra điều gì liền nắm lấy tay cô dặn dò - " Hứa với bác đừng nói cho Thần nhi biết. Bác không muốn trong ngày sinh nhật của nó lại làm nó lo lắng "
Thấy bà thành khẩn nói , Hàn Lệ Ái đành miễn cưỡng đồng ý. Cô liền rời khỏi phòng bệnh , đi đến nơi tổ chức tiệc
**********************************
...Biệt thự Vương gia...
Dưới ánh đèn rực rỡ đêm nay , từng dòng xe sang trọng lần lượt nối đuôi nhau vào cổng ngôi biệt thự. Cửa trước của ngôi biệt thự còn trải cả thảm đỏ từ ngoài vào trong hết cả đại sảnh.
Bữa tiệc sinh nhật 18 của cậu con trai cưng nhà họ Vương được tổ chức một cách linh đình. Khách đến đây không giàu thì quý. Tầng lớp thượng lưu tất cả đều được mời đến. Một sự kiện trọng đại này ngay cả cánh báo chí cũng được mời đến. Họ đều đứng tập trung trước cửa để chụp hình , phóng vấn những vị khách quý hoá kia.
Vương Lãng Thần đứng giữa đại sảnh cùng cha mình . Vương Khải đưa con trai đi chào hỏi những vị khách có tầm quan trọng trong giới kinh doanh.
Giữa cánh rừng của những quý ông , Vương Lãng Thần trở nên nổi bật hơn hẳn. Dáng người cao lớn , gương mặt anh tuấn uy quyền hoặc. Hắn mặc một bộ âu phục đắt tiền được may cắt từng đường hoàn hảo ôm lấy cơ thể tráng kiện của hắn. Khí chất ngạo mạn mà cao quý , không ai có thể sánh bằng.
Tuy Vương Lãng Thần vừa nâng ly rượu vừa tiếp khách nhưng trong lòng hắn cứ nôn nao sốt ruột , bây giờ đã 7 giờ tại sao cô vẫn chưa tới ?
Suy nghĩ vừa vụt qua đầu hắn thì lập tức một chiếc xe Maybach màu trắng chậm rãi đỗ lại trước cửa lớn. Người tài xế mau chóng xuống xe mở cửa cho cô.
Ống kính của giới Paparazzi lập tức hướng về chiếc xe gây chú ý kia.

Hàn Lệ Ái nhấc váy bước chân ra khỏi ghế sau. Khi gương mặt của cô xuất hiện , thì gương mặt của đám nhà báo đều ngạc nhiên trông thấy. Xinh đẹp , thực sự là quá xinh đẹp, chỉ có thể so sánh cùng nữ thần.
Nhưng vì sao trước giờ họ lại không biết trong giới tầng lớp thượng lưu có một mỹ nhân động lòng người như thế này . Chỉ có thể có một khả năng , cô gái đó chính là vị hôn thê của thiếu gia nhà họ Vương . Là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Auheron , là tài nữ xuất chúng của giới thương nghiệp . Chính là Hàn Lệ Ái.
Ánh đèn Plash vang lên liên tục , cánh nhà báo không thể chừa ra một giây phút nào. Hình ảnh tiết lộ về Hàn Lệ Ái ngày mai phải được trưng diện trên các mặt báo.
Cô không quan tâm cho lắm , sải bước đi vào trong dự tiệc. Lòng cô cứ suy nghĩ không yên, rốt cục là có nên nói với Vương Lãng Thần ? Tuy cô đã hứa với Lam Doanh nhưng nếu làm vậy cô cảm thấy rất áy náy , đối với bản thân , đối với hắn. Nếu như hắn biết được chắc chắn sẽ rất giận.
" Sao bây giờ em mới đến ? "
Vừa nhìn thấy cô bước vào đại sảnh , Vương Lãng Thần ngay lập tức hạ ly rượu xuống tiến lại gần. Không khó để biết được sự xuất hiện của cô , từ lúc Hàn Lệ Ái bước vào thì đám người thiếu gia , quý ông đã dán mắt hết cả vào cô. Đột nhiên , hắn cảm giác rất khó chịu.
Hàn Lệ Ái đang suy nghĩ thì bất thình lình bị giọng nói của hắn cắt ngang làm cho có chút giật mình.
" Tôi có việc một chút " - Cô nhàn nhạt trả lời.
Hắn gật đầu một cái rồi đưa cánh tay của mình lên.
" Mau quàng tay vào đi "
Hàn Lệ Ái quàng tay mình qua tay tay hắn. Cùng nhau tiến vào giữa đại sảnh.
" Ồ Hàn Lệ Ái , cháu đến rồi sao. Nãy giờ chúng ta cứ mong ngóng cháu suốt " - Vương Khải nồng nhiệt đón tiếp cô.
Đứng bên cạnh ông là một người phụ nữ trung niên. Bà ta rất xinh đẹp , trang điểm theo một cách cổ điển. Ngay cả bộ đồ bà đang khoác lên người cũng sang trọng quý phái mà cổ điển .
" Cháu là Hàn Lệ Ái ? Thật hân hạnh , hôm nay mới có thể gặp được cháu " - Bạch Vân nhìn cô bé đang quàng tay Lãng Thần đi tới.
" Đây là vinh hạnh của cháu mới đúng. Bây giờ mới chào hỏi phu nhân , cháu thật là thất lễ " - Hàn Lệ Ái lễ phép chào người phụ nữ đối diện.
" Lãng Thần , con mau mời Lệ Ái khiêu vũ một bản đi. Chốc nữa chuẩn bị tuyên bố, sẽ không có thời gian đâu " - Vương Khải thúc giục.
Vương Lãng Thần lạnh nhạt gật đầu một cái . Quay sang cô , chìa tay ra .
" May I ? "
Ánh mắt của hắn đang lạnh nhạt liền chuyển đổi thành dịu dàng khi nhìn cô.

Hàn Lệ Ái vô thức đặt tay mình vào tay hắn. Để hắn dẫn mình ra chính giữa đại sảnh. Đầu óc cô vẫn rối như tơ vò. Nói hay là không nên nói ?
Đi đến chính giữa đại sảnh , giữa rừng người đang khiêu vũ dưới ánh đèn chùm pha lê. Đột nhiên , cô nắm chặt tay Vương Lãng Thần làm hắn dừng bước.
" Làm sao vậy ? "
Hàn Lệ Ái ngước mặt lên nhìn , ánh mắt có chút lưỡng lự . Hắn khó hiểu nhìn cô. Cuối cùng , cô hít thở sâu một cái đành mở miệng.
" Mẹ anh , bác gái vừa lúc nãy đã ngất xỉu... "
" Em nói gì ?! " - Vương Lãng Thần kinh ngạc nhìn cô.
" Trước khi đến đây , tôi đã ghé qua nhà bác gái. Lại phát hiện mẹ anh ngất đi nằm dưới sàn nhà . Nên tôi đã ngay lập tức đưa bác ấy đến bệnh viện. Bác sĩ bảo mẹ anh bị xuất huyết dạ dày là do viêm loét dạ dày mà ra. Hiện tại bác gái đã không còn vấn đề gì nguy hiểm nữa nhưng vẫn phải nằm lại bệnh viện để theo dõi. Bác ấy dặn tôi không được nói với anh nhưng tôi nghĩ... "
Hàn Lệ Ái chưa kịp nói hết câu đã thấy hắn xoay người chạy ra phía cửa. Cô liền kinh ngạc lập tức đuổi theo . Nhưng hắn chưa ra tới cửa đã bị Vương Khải chặn lại.
" Sắp tới giờ giới thiệu rồi , con định đi đâu ?! " - Ông nghiêm giọng hỏi.
Vương Lãng Thần khẩn trương nói - " Con muốn đến bệnh viện. Mẹ con... "
" Không được đi !!! Sắp đến giờ phút quan trọng , con lại muốn chạy đi tìm người phụ nữ đó ?!!! " - Vương Khải giọng nói uy quyền cất lên.
" Đó là mẹ của con. Mẹ bị ngất xỉu đưa đi bệnh viện. Con phải đến đó !!! " - Hắn cố nhịn nói.
" Không được là không được !!! Ta không cho phép con đi ra khỏi đây chừng nào bữa tiệc còn chưa kết thúc ! Chẳng lẽ con muốn làm mất mặt ta với mọi người sao ?!!! "
Vương Lãng Thần tràn trề tức giận. Hắn không trả lời trực tiếp đi ngang qua Vương Khải đi ra khỏi cửa. Hàn Lệ Ái cũng ngay lập tức đi theo. Cô nói với hắn , rốt cục là tốt hay xấu ? Là lợi hay hại ?
Hai người vừa ra khỏi cửa lại đụng mặt đám nhà báo. Bọn họ vừa nhìn thấy cô và Lãng Thần liền bu lại như ruồi bu hột xoàn.
" Bữa tiệc còn chưa kết thúc , Vương thiếu gia và Hàn tiểu thư hai người tại sao lại rời đi ? "
" Xin hỏi , có phải hôm nay hai người sẽ tuyên bố ngày đính hôn không ? "
" Vương thiếu gia sẽ là người thừa kế tương lai của tập đoàn Vương thị. Xin hỏi , anh đã có kế hoạch , đề xuất gì mới cho sự phát triển của tập đoàn sau này chưa ? Anh đã có sự chuẩn bị cho việc tiếp nhận tập đoàn chưa ? "

" Vương thiếu gia , anh thấy gần đây sự phát triển của Vương thị như thế nào ? Anh đánh giá vị trí của tập đoàn nhà mình trên thương trường quốc tế ? "
" Xin hỏi... "
Những câu hỏi từ đám phóng viên cứ tới tấp nhằm vào hắn. Ánh đèn của những chiếc máy ảnh cũng chớp liên tục vào hai người bọn cô làm Hàn Lệ Ái rất khó chịu. Không để cho hai người rời đi , bọn người đó cứ tiếp tục vây quanh , đàn áp bằng những câu hỏi.
Sự tức giận của Vương Lãng Thần đang dồn nén liền bị đám phóng viên làm cho bộc phát - " Các người nghe cho rõ... Tôi sẽ không tiếp nhận , cũng không kinh doanh cái gì hết !!! Bây giờ thì tránh ra đi !!! "
Lời nói của hắn ngay lập tức làm đám phóng viên cả kinh , Hàn Lệ Ái đứng phía sau hắn cũng không tránh khỏi ngạc nhiên. Không ngờ hắn lại dám tuyên bố như vậy.
" Vương thiếu gia , ý của anh là sẽ không thừa kế tập đoàn ? "
" Xin hỏi , vậy anh là từ bỏ quyền thừa kế ? "
Đám phóng viên tất nhiên không dừng lại , tiếp tục moi móc thông tin đáng kinh ngạc kia. Vương Lãng Thần liền nổi giận quát - " Đúng ! Tôi chính là từ bỏ quyền thừa kế ! "
Nói xong , hắn cầm lấy tay cô . Dùng sức đẩy bọn người phóng viên ra , kéo cô ra khỏi đám đông . Ngay lập tức, hai người ngồi vào chiếc Maybach của Hàn Lệ Ái. Hắn điềm nhiên nghiêm giọng ra lệnh với tài xế - " Đến bệnh viện... "
Cảnh này có một chút quen. Từ khi nào hắn biết ra lệnh cho tài xế của cô vậy ?
Tên tài xế của Hàn Lệ Ái tất nhiên sao dám nghe ý lệnh của người khác ngoài cô. Nên anh ta liền nhìn qua cô. Lệ Ái gật đầu một cái tên tài xế mới dám lái xe đi.
**************************************
...Bệnh viện...
Vương Lãng Thần gấp gáp đẩy cửa vào phòng bệnh 102. Lam Doanh nằm trên giường bệnh kinh ngạc khi nhìn thấy hắn.
" Sao con lại đến đây ? "
" Mẹ , mẹ sao lại muốn giấu con một chuyện nghiêm trọng như thế này ?" - Hắn có chút buồn bực nói.
" Không có nghiêm trọng .Chỉ là loét dạ dày , cũng không phải bị bệnh nang y nguy hiểm gì . Mẹ không sao đâu . Nhưng chẳng phải tối nay có bữa tiệc mừng sinh nhật con sao ? Còn chính thức tuyên bố con là người thừa kế , tại sao lại chạy đến đây làm gì ? " - Bà khẩn trương nói.
" Con rất lo ẹ. Sao có thể còn tâm trạng mà đi dự tiệc được ? " - Vương Lãng Thần giọng nói đầy lo lắng.
" Mẹ không sao , con mau quay trở về. Đây là chuyện rất quan trọng , con không thể như vậy mà bỏ đi được ! " - Lam Doanh muốn giục hắn quay trở về .
Nhưng Vương Lãng Thần lại kiên quyết không rời đi - " Không , đối với con không có gì quan trọng bằng mẹ ! "
.....
Hàn Lệ Ái bước ra khỏi phòng bệnh , nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại. Để lại Lam Doanh và hắn trong phòng nói chuyện riêng.

Chợt thở dài một cái , cô cả người đứng dựa vào cửa. Cô không ngờ chỉ một lời nói của cô đã khiến mọi việc xoay chuyển thành cục diện như bây giờ. Xuất phát từ sự lo lắng , có lỗi mà cô trong một giây phút đã đưa ra quyết định. Là đúng hay sai ? Nhưng bản thân Hàn Lệ Ái hình như không hề hối hận.
Chuyện này sẽ dẫn đến một kết cục cho hôn ước giữa cô và Vương Lãng Thần. Sẽ gây ảnh hưởng cho Vương thị và lợi ích mà Auheron muốn có được cũng sẽ biến mất.
Hàn Lệ Ái biết rằng ngày mai sẽ diễn ra chuyện gì. Càng biết chuyện gì đang sắp tới. Có vẻ như một kết thúc cô không mong muốn cũng không hề ngờ đến .
Cô xoay người sải bước ra khỏi bệnh viện.
**************************************
Sáng hôm sau , Hàn Lệ Ái vừa vào lớp đã nhìn thấy hắn . Đúng là hôm nay mặt trời mọc đằng tây nên hắn mới đi học sớm như vậy.
Nhưng mà cô biết Vương Lãng Thần cả một đêm, ở lại bệnh viện chăm sóc mẹ mình. Đến sáng liền đi thẳng đến trường. Hàn Lệ Ái nhìn thấy được , hắn rất yêu mẹ của mình.
Vương Lãng Thần nằm gục trên bàn , hình như là ngủ. Cô cũng không tiện đánh thức hắn. Chỉ là đặt balo xuống ngồi vào chỗ của mình. Làm một việc mà cô vẫn thường làm mỗi ngày, đó là đọc sách.
Hàn Lệ Ái liền lôi một cuốn sách dày cộm ra đọc. Chẳc hẳn , giờ này tin tức đã tràn lan các mặt báo và truyền thông. Không sớm thì muộn , trong ngày hôm nay sẽ đến tai cha của cô.
Hiện giờ vẫn còn rất sớm , trong lớp chỉ có mình cô và Vương Lãng Thần . Hắn thì nằm ngủ trên bàn , cô thì lại chăm chú đọc sách. Không khí rất yên tĩnh, rất giống với thường ngày nhưng lại có gì đó rất khác . Rất luyến tiếc...
Cô trong lòng lại bứt rứt không yên . Lần đầu tiên , Hàn Lệ Ái có cảm giác này. Khiến cô không thể chuyên tâm đọc sách. Cô gấp quyển sách lại , đột nhiên xoay mặt qua nhìn hắn.
Bình thường vào lớp ,Hàn Lệ Ái chỉ lo chuyên tâm đọc sách không thèm để ý đến những việc xung quanh. Vì vậy dù Vương Lãng Thần có đến trước mặt làm phiền ,cô một cái liếc mắt cũng không nhìn hắn.
Nhưng mà hôm nay cô lại bỏ quyển sách sang một bên mà nhìn hắn. Vương Lãng Thần ngồi cách cô một bàn nhưng mà cô vẫn nhìn rõ từng đường nét hoàn mỹ trên gương mặt anh tuấn của hắn. Khóe môi ranh mãnh trông rất ngạo mạn nhưng lại rất quyến rũ. Lần đầu tiên , Hàn Lệ Ái kĩ càng quan sát hắn , ngắm nhìn gương mặt hắn.
Thở dài một cái , cô làm sao vậy ? Muốn quan sát kĩ càng hắn như vậy để làm gì ? Ghi nhớ trong đầu sao ?!
Hàn Lệ Ái trấn tĩnh bản thân , lại tiếp tục tìm về với cuốn sách nằm trên bàn.
Vương Lãng Thần mệt mỏi sau một đêm. Vẫn ngủ gục trên bàn , không hề tỉnh.
Bầu không khí giữa hai người vốn dĩ quá êm đềm lại rất yên tĩnh . Đôi khi khiến cho cả hai không thể cảm nhận được sự quan trọng của đối phương, sự có mặt của người đối diện.
Làm ỗi người chìm vào thế giới riêng của bản thân . Hai người bọn họ đều còn trẻ , đều chưa trưởng thành , suy cho cùng đều là những đứa con nít vẫn chưa trải qua sự chia ly trong cuộc đời , những ngã rẽ vô định.
Hắn có ước mơ , có hoài bão. Còn cô có tham vọng . Không ai có thể bắt buộc ai , kiềm chế ai . Tuy rằng cô đã từng muốn ép buộc hắn nhưng bây giờ rốt cục cũng không thể nữa. Nếu như hắn thực sự không muốn làm điều mình ghét thì cô cũng không thể làm được gì.
Rốt cục từ khi nào Hàn Lệ Ái cô lại mềm yếu như vậy ?