[ĐBK Bộ 1] Thực Xin Lỗi, Hại Đến Ngươi

Chương 11




Dưới sự đạo diễn của Đông Phương Lang Nha, Đông Phương Diễm thuận lợi ngồi lên vị trí giáo chủ.

Hắn tập hội tại Cam Tuyền đường, hướng tới giáo chúng bên dưới, kêu gọi: “Ta vừa nhận được một tin buồn: Ô Mộc trưởng lão và ca ca duy nhất của ta đều bị đám hói đầu Thiếu Lâm tự sát hại!”

Mọi người đánh trống reo hò, tức giận bất bình!

Đông Phương Diễm nhìn nhìn Nha thúc thúc bên cạnh, nhận được tán thành, hắn cao hứng, lại đối mọi người nói: “Hôm nay, được mọi người nâng đỡ, giáo chủ đi vắng, thời gian này, ta sẽ tạm thời đảm nhiệm chức vụ giáo chủ, xử lý việc trong giáo.” Hắn từ trước đến nay đều cho là cường thế hơn so với Linh, cha cuối cùng sẽ thay đổi tâm ý, cho hắn chấp chưởng Hắc Ưng Giáo. Địa vị này đương nhiên là của hắn.

Đông Phương Diễm hăng hái, nói với giáo chúng: “Ca ca bất hạnh bỏ mình, ta và phụ mẫu đều rất khổ sở.”

Đúng là khổ sở, nhưng là trong bao lâu?

Linh còn ở trong giáo, hắn liền bị đối xử lãnh bạch, coi như người vô hình. Tất cả mọi người đều chỉ chú tâm đến Linh, phụ thân cũng như vậy. Vừa nghĩ tới điểm này, hắn liền khó chịu, Linh chết rồi hắn mới biến thành tiêu điểm của mọi người.

“Hiện tại, ta vâng theo ý tứ của giáo chủ. Đầu tiên, muốn làm một việc, chính là tới Thiếu Lâm tự đòi lại công đạo, cho dù chúng ta phải hi sinh tánh mạng. Nợ máu phải trả bằng máu! Giết người đền mạng!” Đông Phương Diễm dõng dạc rống xuất, rất hưởng thụ phần cảm giác không dễ có này

Giáo chúng từ bi ai chuyển thành phấn khởi, giơ lên cao hai tay, hò hét: ” Nợ máu phải trả bằng máu! Giết người đền mạng! Nợ máu phải trả bằng máu! Giết người đền mạng!” Đã hơn ba tháng không ra ngoài đi săn, nội tâm ai cũng ngứa ngáy, sắp xảy ra đánh nhau chém giết khiến bọn họ nhiệt huyết sôi trào.

Phục La nhíu mày, mắt xanh lục liếc sang các trưởng lão xưa kia đã cùng giáo chủ đưa Hắc Ưng giáo đến cảnh hưng thịnh ngày nay. Họ cũng nhìn hắn, thầm lo lắng, không rõ vấn đề ở chỗ nào.

Tan hội, giáo chúng nhao nhao rời đi. Phục La quyết định đến phòng giáo chủ...