[DBSK Fanfic] Người Tôi Yêu

Chương 27




Yunho trở về nhà sau khi sungmin đưa cho anh điện thoại của tên đại ca, tuy gã bị hành hạ thê thảm như thế như anh vẫn không thể nào nguôi đi cơn giận của mình, như thế là quá nhẹ đối với một người như gã, và anh thề rằng anh sẽ khiến cho tên đã mướn gã một kết cục bi thảm hơn gã gấp 10 lần

Yunho vội vã lên phòng xem tình hình của joonggie ra sao sau khi anh rời khỏi nhà, thở phào khi cậu đã ngủ và junsu đang ngủ ở dưới sàn, kế bên jaejoong. Anh lại gần và ngắm nhìn cậu, joonggie của anh lúc nào cũng thánh thiện và xinh đẹp như một thiên thần, anh mỉm cười khi người anh yêu có một giấc ngủ không mộng mị. Đôi mày yunho chợt cau lại khi nhìn thấy những vết đỏ bên dưới lớp áo mỏng, chúng đỏ đến nhức mắt và anh thật sự không muốn nhìn thấy chúng

Anh đặt lên trán cậu một nụ hôn rồi bước ra ngoài

Yunho trở về phòng làm việc của mình và thấy yoochun đang nằm trên ghế sofa, cxung phải, bọn họ đã rất mệt mỏi khi tìm kiếm jaejoong, suốt đêm rồi còn gì

Yunho không bật đèn, anh ngồi vào màn hình và mở máy điện thoại của gã, hàng chục cuộc gọi với số 0119234987, anh đã thử gọi nhiều lần nhưng không thể lien lạc được, yunho đành cất nó vào trong tủ và hy vọng rằng tên đó sẽ sớm liên lạc với anh

“ư….ư….đau quá! Làm ơn tha cho tôi! Làm ơn, đau quá, tôi đau quá”

Yunho chạy vội qua phòng mình khi nghe tiếng rên của jaejoong, anh mở cửa vào leo vội lên giường ôm chầm lấy cậu, jaejoong của anh đang gặp ác mộng, cậu đang khóc và tay chân quơ loạn xạ như tìm kiếm một điểm tựa. Anh không kềm được nước mắt khi ôm cậu, anh biết cậu đã chịu đựng nỗi đau thể xác ấy như thế nào, anh biết hết và chưa bao giờ anh cảm thấy bản thân mình vô dụng đến thế

_ổn rồi joonggie, có anh rồi, anh ở đây này, em không sao rồi

Yunho ôm jaejoong vào lòng, anh cố ý không ôm chặt vì sợ làm đau cậu, jaejoong bám víu lấy cánh tay anh, vừa nói vừa khóc, anh cũng khóc

_đừng!

Jaejoong mở toan mắt, mồ hôi và nước mắt thấm ướt cả áo yunho

_yunho?- jaejoong nhìn anh

_uh! Là anh, em không sao rồi, anh hứa đấy, anh không cho bất cứ ai là

đau em nữa đâu

Cảm động vì câu nói của yunho, jaejoong bật khóc và ôm chặc yunho khiến anh không khỏi ngạc nhiên, từ trước đến nay, jaejoong chưa bao giờ ôm anh một cách tỉnh táo như thế

_cám ơn anh, yunho, cám ơn- cuậ rút sâu vào lòng yunho

_đừng nói thế chứ, em biết rằng anh luôn yêu em mà- yunho mỉm cười và hôn nhẹ lên trán cậu

Jaejoong không nói, cậu chỉ cười nhẹ rồi chìm vào giấc ngủ, trong vòng tay yunho, cậu cảm thấy thật ấm áp và cậu không sợ bất cứ cái gì nữa, cậu biết, yunho luôn luôn bảo vệ cậu

Đúng như yunho dự đoán, ả đàn bà đó đã gọi cho tên đại ca vào ngày hôm sau, anh đã kịp điều chỉnh giọng bằng máy vi tính giống với giọng của tên đại ca trước đó và ả hoàn toàn không phát hiện_sao rồi? nó ổn chứ?- ả lên tiếng

_rất ổn, trông nó thật xinh đẹp với gương mặt bị phá bởi axit, có muốn nhìn không?

_tất nhiên rồi!

Yunho nhấn nút enter, lập tức dữ liệu được truyền sang điện thoại của ả, jaejoong, junsu và yoochun không khỏi ngạc nhiên khi người trong đó là jaejoong, chính yunho đã sai người lấy bộ quần áo giống với bộ quần áo mà jaejoong đã mặc hôm qua khoát lên người tên đại ca, và với gương mặt bị phá hủy cùng với thân hình toàn là dấu roi đánh, ả cười lên một cách sảng khoái

_tuyệt, tôi rất ưng ý, các anh đúng là dân chuyên nghiệp, nó bị như vậy là đáng lắm, ha ha ha

Junsu hét lên và hùng hổ đi lại bàn điều khiển, cậu muốn đập nát mặt con mụ đang nói chuyện với yunho nhưng yoochun đã kịp ngăn cậu lại bằng cách ôm cậu vào lòng

_tiếng gì thế?- ả nghi ngờ

_người mới ấy mà- anh đáp- mới nhận thêm một vụ, y như cô thôi, tôi tự hỏi những người đẹp như thế lại phải chịu đau nhỉ

_thôi, không nói nhiều, tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản cho anh ngay, chúng ta chấm dứt liên lạc, ok

_ok!

Yunho cúp máy, lúc này yoochun mới thả junsu ra

_cậu đừng nóng, mém chút nữa là cô ta nghi ngờ rồi thấy chưa- anh

lườm cậu

_tại tức quá mà- junsu quạt tay- chunnie, mở máy điều hòa lên chưa?

Sao mà nực thế này?

_mở rồi mở rồi, thư giãn đi cưng- yoochun ôm junsu từ phía sau

Yunho và jaejoong nhìn hai người họ mà không nói nên lời, họ đã khắn khít với nhau như thế từ bao giờ vậy nhỉ?

Mất 20 phút để tìm ra giọng thật của mụ đàn bà đó, yunho lắc đầu nhì vào màn hình

_sao rồi yunho?- jaejoong cúi người nhìn vào màn hình

_không được, giọng này được thay đổi 2 lần, tên này quá mưu mô

_là sao?- junsu gãi đầu

_có nghĩa là, ả đã thay đổi giọng bằng máy vi tính trước rồi ghi âm lại, khi gọi điện, ả sẽ bật máy lên, vì thế giọng sẽ thay đổi một lần nữa, cái mà yunho tìm ra chỉ là giọng khi chưa nói điện thoại thôi- yoochun giải thích

_vậy thì làm sao mà biết được?- jaejoong hỏi

_còn một cách!- yunho nhìn jaejoong- nhờ tới Max

Yunho đem cuộn băng đã được chỉnh giọng của mình lại cho Max và cậu

hứa sẽ cho anh biết kết quả sau 2 ngày

…………

2 ngày sau

_đây là giọng nói thật của cô gái- Max đưa cuộn băng cho yunho

_cám ơn cậu- yunho tươi cười cầm lấy cuộn băng- lúc nào rảnh mời cậu đi uống vài ngụm nhá

_ok thôi- max cười- em phải làm việc tiếp đây, đàn anh bảo trọng nhá

_ok

Yunho lên xe và về nhà, mọi người đẫ tụ họp lại đông đủ và người run nhất có lẽ là jaejoong, hôm nay cậu sẽ biết được ai đã hại mình

…………

Yunho và jaejoong không nói nên lời khi nghe xong cuộn băng, còn yoochun và junsu thì đần thối ra vì chả biết cô gái đó là ai

_tại sao vậy?- jaejoong ôm mặt khóc- tại sao lại đối xử với tôi như vậy chứ?

_joonggie

Yunho ôm cậu vào lòng và vuốt nhẹ lưng cậu

_sao vậy yunho, em đâu có làm gì đâu, sao hại em như thế, em không

có chọc cô ta mà!

_không phải em, không phải em đâu- yunho hôn nhẹ lên má cậu- là tại anh, tất cả là tại anh

Nhìn hai người như thế, junsu càng điên thêm, cậu muốn biết con mụ ấy là ai để đi băm ả ra cho cá ăn

_rốt cục thì đó là ai?- yoochun hỏi

_lee hyori!- yunho trầm giọng

_hyori?- yoochun ngạc nhiên- bồ mày?

_uh!- yunho cúi đầu, anh không dám nhìn jaejoong- mấy hôm trước, tao hẹn cổ ra quá café để chấm dứt quan hệ, tao không ngờ, cô ta….

Yunho nhìn jaejoong, lúc này cậu đang ngồi xổm ở dưới sàn và ôm mặt, hơn ai hết, yunho là người giận dữ nhất, anh muốn gặp ả ngay và phanh ả ra đem cho bọn cá cưng của ông cậu mình xơi tái, nhưng ả là người yêu của anh, hai người đã yêu nhau 3 năm, đã 3 năm rồi

_mày giải quyết sao?- yoochun nhướng mày

_tao đã có cách, mày yên tâm

………………..

Café One

_yunho!- hyori mừng rỡ chạy đến bàn mà yunho đang ngồi- anh hẹn em ra để xin lỗi em phải không? không sao, em sẽ tha thứ cho anh và chúng ta sẽ lại hạnh phúc như xưa nhé

_sao cô lại làm vậy?- yunho nhìn thẳng vào mắt ả

_anh nói cái gì?- hyori tỏ ý không hiểu

_tôi hỏi sao cô lại làm thế với joonggie? Tôi đã biết hết rồi, hyori, cô thật độc ác

Hyori đánh rơi ly nước lọc khi nghe yunho nói như thế, mặt cô tái mét

_y…yunh…..yunho! anh….anh….biết hết rồi à?- hyori lấm lét nhìn anh

_joonggie đang ở nhà tôi và bọn người mà cô thuê đều yên lành ở địa ngục cả rồi hyori ah, cô có nên khen tôi một câu không?- anh nhếch mép

_yunho ah! em….em…..em thật sự yêu anh và nó đã cướp anh đi khỏi em, em hận nó- hyori khóc

_IM ĐI!- yunho quát khiến cả quán nhìn anh, không quan tâm, anh nói tiếp- joonggie không cướp tôi, là tôi tự nguyện yêu em ấy và tôi cấm cô không được gọi joonggie của tôi là “nó”

_yunho ah!- hyori khóc lớn hơn- chỉ vì em yêu anh mà yunho

Yunho thở dài, quả thật anh cũng không biết phải làm gì với hyori đây, một mặt anh muốn hành hạ cô giống như những gì mà joonggie của anh đã bị trước đó, mặt khác, anh lại không nỡ vì suy cho cùng hyori cũng là bạn gái anh 3 năm nay và cô luôn là một người yêu thật tuyệt vời, cô đã giúp anh có những khoảng thời gian thật sự rất vui vẻ

_hyori! Tôi thật sự không biết phải đối xử với cô như thế nào nữa đây, tình yêu làm cô trở nên như thế sao hyori?

_em yêu anh. Em quá yêu anh yunho ah, em thật sự yêu anh lắm mà!-

hyori nắm lấy tay anh nhưng bị anh giật ra

_tôi cho cô hai ngày, hyori- anh nhìn cô với đôi mắt chết chóc- ba cô và cô nên nghỉ việc và biến khỏi mắt tôi, mãi mãi không bao giờ xuất hiện trước mắt tôi nữa, cô nên biết ơn vì điều đó

Yunho toan đứng lên nhưng bị hyori nắm tay lại

_xin anh yunho, đừng bỏ em được không? làm ơn, chúng ta hãy giống như xưa được không yunho

_hyori- anh gạt tay cô ra- đừng làm lòng tốt duy nhất của tôi dành cho cô bị phá vỡ, tôi không nghĩ mình sẽ như thế nào đâu, tôi thật sự nghiêm túc đấy hyori, nửa giờ nữa, tôi muốn đơn thôi việc của hai cha con cô trên bàn làm việc của tôi

Hyori bị bỏ lại sau khi yunho ra ngoài, cô quỵ xuống đất mà khóc tức tưởi, miệng không ngừng nguyền rủa jaejoong, và ả thề, ả nhất định phải bắt jaejoong biến mất khỏi thế gian này

………….

Jaejoong đã ở nhà yunho hơn một tuần, vết thương trên người cậu cõ vẻ đã lành lại được 5 phần và jaejoong muốn về nhà, cậu không thể cứ ở đây mãi được

_yunho ah!- jaejoong đặt ly nước xuống bàn

_huh?- yunho ngưng làm việc và nhìn sang cậu

_em…muốn về nhà- cậu ngập ngừng

_sao?- anh ngạc nhiên- em muốn về nhà?- anh nhìn hẳn sang cậu

_em…ờ đây cũng lâu rồi, nên…..

_không được- yunho nhìn thẳng vào cậu- anh không muốn em về nhà đó nữa, nó quá nguy hiểm joonggie, đã 1 lần em bị bắt và anh thật sự không muốn nó diễn ra lần thứ 2

_nhưng….._coi như anh xin em, được không?- yunho nắm tay cậu nhưng bị cậu khéo léo đẩy ra- hãy ở đây để anh có thể chắc chắn rằng em không sao, được chứ?

_nhưng….chuyện của Hyori anh đã giải quyết xong rồi cơ mà?- cậu nhìn

anh

_anh đã đuổi việc cô ta và anh không chắc cô ta sẽ làm cái gì nữa

_nhưng…..

_anh xin em đấy, hãy ở đây, với anh, junsu vẫn sẽ bên em mà, chỉ là hãy luôn trong tầm mắt anh

_em…..

_anh biết em không có tình cảm với anh nhưng xin em, hãy cho anh

được chăm sóc em, được không?

_thậm chí em vẫn chưa ngủ ở đó một đêm- jaejoong nhìn anh

Yunho nhìn vào mắt jaejoong và anh không thể từ chối cậu được, luôn luôn là như vây

_được rôi joonggie, anh tôn trọng em!- anh buồn bã nói

_cám ơn anh, yunho- jaejoong mỉm cười

………….

Yunho đưa jaejoong và junsu về nhà, anh vẫn không muốn hai người họ sống ở nơi như thế này nhưng ý jaejoong đã vậy, anh không thể làm gì khác hơn, anh sợ jaejoong sẽ lại căm ghét anh thêm một lần nữa

_đến nơi rồi, cám ơn anh yunho!- jaejoong bước xuống xe và nhìn anh

_hãy gọi cho anh bất cứ khi nào em cần ok!- anh mỉm cười

_anh không vào à?- junsu hỏi

_tôi phải đến công ty, hôm nay có một cuộc họp quan trọng

_vậy, cám ơn anh lần nữa nhé

Yunho mỉm cười rồi vòng xe lại và đi mất, jaejoong cùng junsu bước vào nhà, ngôi nhà một tuần không có người dọn dẹp nên nó bụi không thể tả, junsu lại nai lưng ra để dọn dẹp nó

_jaejoonggie, cậu uống nước cam nhé!- junsu pha cho cậu một cốc nước

_mệt không?- jaejoong cười

_cũng không mệt lắm đâu- junsu đưa cho cậu cốc nước- YA! ANH CÓ THỂ LÀM NHIỆT TÌNH HƠN ĐƯỢC KHÔNG? SAO CHẬM CHẠP THẾ?- cậu quát vào cái người đáng thương đang thật sự nai lưng ra làm

_xong ngay xong ngay thôi babe!- hắn thở hì hụt

_tui mà thấy nhà còn bụi là tui giết anh- junsu hắn giọng

_được mà em yêu, nhưng mà cho anh nghỉ ngơi chút đi, anh mệt lắm lắm

_không được, bây giờ tui đi tắm, đến khi ra mà không thấy nhà cửa gọn

gang sạch sẽ thì tui đá anh ra khỏi nhà, sau này đừng hòng mà bén

mảng tới

Junsu liếc xéo hắn rồi vào nhà tắm, jaejoong chỉ biết phì cười trước thái độ trẻ con của junsu và thông cảm với yoochun mà thôi

_ya! Cậu đi đâu thế?- yoochun gọi với theo khi jaejoong dợm bước ra ngoài

_tớ mở cửa cho thoáng thôi, không sao đâu- jaejoong cười

_ok

Cậu mà đi nữa tôi sẽ bị xé xác đấy, junsu thì còn năn nỉ được chứ thằng kia thì….chắc nó lấy thịt mình làm bữa sáng cho mấy con cá mập của cậu nó mất

yoochun ở nhà jaejoong đến tận tối, đến khi yunho đến thì hắn mớ chịu về

cách đó không xa

_kim jaejoong! Nhất định mày phải chết- hyori nghiến răng

……………

Hôm nay quả là một buổi sáng tốt lành, jaejoong mở tất cả các cửa sổ

và vươn vai hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng, junsu đang loay hoay xếp lại chăn gối, từ sau vụ jaejoong bị bắt cóc, junsu cứ nằng nặc đòi ngủ chung giường với jaejoong, đến cậu cũng phải lắc đầu chào thua và nhượng bộ cậu ấy

_jaejoonggie, yunho nói hôm nay sẽ đón chúng ta đi chơi đấy, thích không?- junsu hồ hởi nói

_cậu không thấy ngại khi chúng ta đã nhờ vả yunho nhiều quá u?- jaejoong nhìn junsu

_ngại? cái gì mà ngại, người trong nhà không mà-junsu cười

_người trong nhà?- jaejoong nhíu mày

_đúng rồi, yunho là bạn thân của chunnie thì cũng là bạn thân của tớ,

mà tớ là người trong nhà với cậu, suy ra yunho là người trong nhà với cậu- junsu vô tư đáp

_chunnie?-jaejoong trố mắt- tớ đã không biết hai người thân nhau đến

mức độ đó rồi đấy

_ơ…tớ…..tớ……- junsu đỏ mặt

“tin ton. Tin ton!”

_mới sáng sớm ai tới vậy?- junsu làu bào

_chắc là chunnie yêu quý của cậu chứ gì? Ra mở cửa đi- jaejoong trêu chọc

_hứ, không thèm, cho hắn ở ngoài đó luôn- junsu bĩu môi

Jaejoong lắc đầu và bước ra ngoài mở cửa

_yoo…ơ….xin lỗi. cô là ai?

Jaejoong nhìn người đang đội nó lưỡi trai che đi gần nửa khuôn mặt

_kim jaejoong?- cô gái lên tiếng

_vâng, là tôi

_nhớ tôi không?- cô gái ngẩn đầu lên và nhìn cậu với con mắt thù hận

_h…hyori- jaejoong lắp bắp

_giỏi lắm- ả nhếch mép

_ai vậy jaejoonggie?- junsu nói với ra từ phòng ngủ

Jaejoong chưa kịp trả lời thì ả đưa con dao bén ngót đâm thẳng tới cậu, do không đền phòng, jaejoong đã lãnh ngay một nhát vào hông

_junsu ah! cứu tớ với, hyori! Là hyori

Jaejoong ngã xuống sàn, tay cậu nắm lấy tay cầm dao của hyori mà hét lên

_MÀY CHẾT ĐI, MÀY LÀ THẰNG KHỐN NẠN, MÀY CƯỚP HẾT TẤT CẢ CỦA TAO, TAO HẬN MÀY! TAO HẬN MÀY!

Hyori giằng co với jaejoong và đâm tới tấp vào cậu, jaejoong né người tránh con dao của ả và đẩy ả ra

_CÔ ĐIÊN RỒI, CÔ ĐIÊN RỒI!

Jaejoong hét lên, junsu cũng vừa chạy ra, thấy ả, máu nóng của junsu dân lên ngùn ngụt, cậu lao tới chộp lấy cánh tay phải và quật ả xuống giống như vật một con bò, tay cậu đánh mạnh vào tay ả khiến con dao rơi xuống

_THẢ TAO RA! LÚC KHỐN KIẾP, THẢ RA- ả gào lên

Đúng lúc đó, yunho và yoochun cũng vừa tới, nghe thấy có tiếng động trong nhà, hai người lập tức lao và và thấy junsu đang áp chế hyori còn jaejoong thì bịn tay vào vết thương ngay bụng

_hyori!- yunho điên tiếtđi lại và giáng cho ả một bạt tay nháng lửa khiến một bên miệng của ả bị rách- cô đã bỏ phí lòng tốt cuối cùng của tôi dành cho cô rồi

_không sao chứ jaejoong?- yoochun chạy lại xem vết thương của jaejoong

_không sao, vết thương ngoài da thôi- jaejoong cười trấn an nhưng cậu biết vết thương đó thật không nhẹ

_máu ra nhiều quá- yoochun lấy ay cầm máu cậu

_không sao, khô…..

Jaejoong ngất tại chổ khiến yunho phát điên thật sự

_JUNSU, TRÓI CON Ả NÀY LẠI VÀ BỎ VÀO XE CHO ANH, YOOCHUN, MÀY VÀ TAO ĐƯA JAEJOONG ĐẾN BỆNH VIỆN- anh quay lại nhìn ả- HYORI! LẦN NÀY HYORI! LÀ CÔ ÉP TÔI TRƯỚC ĐẤY!- anh nhìn cô với hàng gân đỏ bên trong mắt