Đế Quốc Mỹ Nữ

Chương 54: Anh chọc vào tổ ong vò vẽ rồi




-Hùng ca, cái này Trương Dương có chiêu gì vậy, anh chính là lời khuyên tốt cho bọn em, chúng ta có điểm tựa tốt rồi.

-Xin đấy, cô chỉ có thể gây trở ngại chứ giúp được gì!

Trương Dương không nói gì mà đảo cặp mắt trắng dã. Nếu không có Kiều Hi Nhi ở đây thì tốt xấu gì hắn cũng có thể ứng phó được một chút nhưng có cô ta ở đây thì cái này lại càng thêm khó.

Đang nói chuyện, đám đông đã chạy vọt tới trước mặt, đại khái có khoảng 17, 18 người trong đó ít nhất là có 6 tên cầm đao, đều là những kẻ cơ bắp cuồn cuộn vừa nhìn đã thấy cực kỳ lợi hại.

Để cho Trương Dương cảm thấy ngoài ý muốn chính là A Cẩu lúc sáng bị hắn đánh. Tay trái y băng vải tay phải cầm ống túyp thoạt nhìn có vẻ rất chuyên nghiệp.

A Cẩu cũng nhìn thấy Trương Dương.

Sau khi hắn nói xong, người có mặt chữ điền kia phất tay khiến cho mọi người yên tĩnh trở lại rồi say đó nhìn chằm chằm vào Trương Dương và Kiều Hi Nhi trong chốc lát, sau đó sắc mặt có hơi thay đổi, cau mày nói:

-Các bạn là sinh viên đại học Mai Đại?

Trương Dương gật đầu không nói thì chó cũng biết.

-Nếu là sinh viên thì nên lấy việc học làm trọng, nhưng các bạn lại không ở trong trường mà học cho tốt còn chạy đến chỗ này làm gì?

Trương Dương ngẩn người ra, đây là lần đầu tiên bị một người bắt nạt, giáo huấn về chuyện học hành. Thế giới này bị điên mất rồi, đúng vậy, mình không có việc gì thì chạy đến đây làm chi?

Nhưng Trương Dương còn hơn khối người đặc biệt là trong nhóm người náo loạn kia muốn thử lòng người. Chuẩn bị đem tên cả gan này đi chém không ngờ là ông chủ của mình lại tự nhiên đi nói chuyện học tập gì với đối phương của mình, đây là loại rắc rối gì thế không biết?

-Anh Hùng, chớ có nhiều lời với bọn chúng, thẳng tay phế hắn đi.

A Cẩu kia cũng là người nóng nảy, y bị tống tiền 7 vạn đồng. Y đau lòng mất một ngày liền, bây giờ vất vả lắm mới có thể trở về được không ngờ sao anh Hùng lại còn làm cho đối phương.

Cái người mặt chữ điền kia được gọi là anh Hùng hảo hán trừng mắt liếc nhìn A Cẩu một cái rồi vươn tay đẩy hắn một cái lảo đảo.

-Anh động vào huynh đệ của tôi thì hôm nay ít nhất hãy nói cho tôi cho tôi một người.

Hùng Ca nhìn Trương Dương chằm chằm, nói một cách không nhanh không chậm:

-Tôi nghe nói anh thực sự có thể đánh được, như vậy tôi và anh sẽ cũng tỉ thí một chút, nếu anh có thể thắng tôi thì chuyện hôm nay và chuyện cũ coi như qua. Còn nếu như anh thua, thì anh phải nhận lỗi trước huynh đệ của tôi, thế nào?

Trương Dương vừa nghe chuyện tốt này, tuy trong lòng cũng không để ý gì nhưng vẫn sảng khoái đồng ý.

-Được, cứ theo như lời anh nói nhưng tôi có một thỉnh cầu.

Trương Dương nhìn nhìn Kiều Hi Nhi bên cạnh, nói rằng:

-Trước hết tôi muốn các anh hãy phóng thích bạn tôi đã.

Hùng ca có chút sửng sốt một chút, sau đó gật đầu đáp:

-Không thành vấn đề.

-Không được, tôi không thể để mặc cậu được.

Mỹ nữ Kiều mặc kệ, kéo cánh tay Trương Dương không chịu buông. Trương Dương không còn cách nào với cô ta, vẻ mặt của Hùng ca bên kia thì đang đen lên, y do dự một chút rồi nói rằng:

-Trương Dương, tôi đồng ý với anh, dù anh thắng hay thua tôi cũng sẽ không để cho người khác động vào cô bé này, như vậy là được rồi chứ?

-Được, tôi tin anh.

Bỗng nhiên Trương Dương có chút hiểu ý này. Người trước mắt này vì sao lại phát hiện ra một khí chất đặc biệt. Nếu như không đoán sai xuất thân của người này, hơn nữa còn không phải là giống bộ đội. Ánh mắt của y và vết thương trên tay đều mang theo sát khí. Thậm chí, Trương Dương không một chút nghi ngờ, người này có thể đã giết người.

Hắn tin là lời của đối phương đủ để tín nhiệm, cho nên hắn đã đồng ý. Chỉ cần đối phương bằng lòng buông tha Kiều Hi Nhi thì hắn cũng có thể lỏng tay hơn.

Ông chủ muốn đích thân ra tay giáo huấn Trương Dương, mặc dù có chút không tình nguyện nhưng vẫn ngoan ngoãn nhượng bộ đánh trống để hai người buông tay.

Hai người dọn trận xong cũng không có nói nhiều mà trực tiếp ra tay, một dậm chân cơ thể giống như một mũi tên lao thẳng về phía Trương Dương, nắm đấm hung ác bổ nhào về phía Trương Dương.

Hai mắt của Trương Dương híp lại, khí thế của Hùng ca khác hẳn đám kia. Vừa ra tay đã biết đối phương là cao thủ tuyệt đối, không dài dòng nhiều.

Trương Dương cũng không có chọi với đá, với lực lượng của đối phương hắn mà đấu lại thì chỉ có thảm hại thôi.

Lúc chính tay Hùng ca đâm đến, dường như Trương Dương trượt qua lòng bàn tay của hắn đồng thời co rụt quyền lại.

-Không tồi.

Hùng ca kia mỉm cười giống như là không thèm để ý, trong lòng cũng thầm sợ hãi. Tiểu tử này nhìn thì có vẻ như không để ý nhưng ra tay thì cực kỳ xảo quyệt. Cái này nếu như Trương Dương không được huấn luyện đặc biệt thì không có cách nào mà đối

Hai người, một người sai ở phía sau, rất nhanh lại cùng chần chừ ở một chỗ. Hai bên lại tiếp tục hủy đi 10 chiêu. Hùng ca, kinh ngạc phát hiện ra chính mình tuy trốn tránh đối phương nhưng lại chũng các chiêu của mình. Lúc còn trong bộ đội đặc chủng vùng Tam Giác Vàng học bảy, tám năm còn chưa bằng một đệ tử, cái này quá kỳ lạ.

Hai người càng đánh lâu thì sắc mặt của Hùng ca lại càng khó coi. Y phát hiện khuyết điểm duy nhất của Trương Dương lúc này chính là không đủ lực lượng nhưng kỹ thuật đánh nhau của hắn thì hơn hẳn mình.

Đương nhiên, nếu y nương tay với Trương Dương thì chưa chắn hắn cũng đỡ đòn làm như vậy chẳng qua là có chút phiêu lưu hơi lớn.

Nhưng bây giờ, trong tình huống này, muốn ung dung thu phục Trương Dương thì còn là vấn đề rất lớn, đánh tiếp thì lại càng khó coi.

Cho nên, đột nhiên y đánh là một chưởng mạnh, Trương Dương lui lại mấy bước, vươn tay ra ngăn nói:

-Thôi, hôm nay mọi người không thể phân biệt được thắng thua.

Trương Dương sửng sốt, hắn hiểu được cái này là Hùng ca có ý để lại một tay, nếu không thì mình không đi tiêu thì cũng bị tàn phế. Nghe được đối phương hào phóng như vậy, trong lòng thấy rất kỳ lạ nhưng hắn cũng vội tươi cười nói:

-Đa tạ Hùng ca đã thủ hạ lưu tình.

-Tôi tên là Trần Thiên Hùng, từ nay về sau nếu có người gây phiền toái với anh thì cứ đọc tên tôi, có lẽ cũng sẽ có tác dụng đấy.

Tên mặt chữ điền nhìn liếc mắt Trương Dương một cái rồi thản nhiên nói.

Những tên bên cạnh A Cẩu trợn tròn mắt, cái này Hùng ca không thích hợp, không phải là muốn đánh nhau sao, sao lại biến thành gọi nhau huynh đệ với đối phương thế này?

A Cẩu to gan, vừa định mở miệng thì lại bị Trần Thiên Hùng lườm một cái:

-Nhiều chuyện!

Trương Dương nhìn đối phương buông tha mình dễ dàng như vậy, e là sẽ xảy ra chuyện. Saukhi cảm ơn TrầnThiên Hùng liền vội vàng kéo Kiều Hi Nhi nhanh chóng dời khỏi Phố Tiên Thủy.

Bọn họ vừa mới đi, rốt cục thì A Cẩu cũng không nhịn được liền mở miệng nói:

-Hùng ca, chính là bị cướp mất bảy vạn…

-Bảy vạn? Ngớ ngẩn thật, bảy vạn đã là gì? Coi như học phí đi, hơn nữa tiền đến từ đâu, ngươi còn không biết lấy về thế nào sao? Text được lấy tại Truyện FULL

Trần Thiên Hùng nhìn thấy bóng Trương Dương từ xa rồi nhìn chằm chằm vào đám người A Cẩu, lớn tiếng nói rằng:

-Từ nay về sau không có việc gì thì đừng có trêu chọc y, đã có người khuyên bảo sau này còn xảy ra chuyện gì thì đừng có trách tao trở mặt.

Lời này của y vừa nói ra, người bên cạnh đã thở dài một hơi. Bọn họ theo Trần Thiên Hùng lâu như vậy mà cho tới giờ cũng chưa nhìn y lại thận trọng đến mức như thế. Chẳng lẽ sau lưng Trương Dương này lại có một chỗ dựa vững chắc nào sao?

Đám người này nín thở một lúc lâu cuối cùng thì cũng hỏi thầm A Cẩu hỏi:

Trần Thiên Hùng nhìn hắn một cái, trên mặt lộ ra một tia cười khổ, thản nhiên nói rằng:

-Trương Dương này có chiêu gì thì cũng không quan trọng, quan trọng hơn chính là cô gái xinh đẹp bên cạnh hắn kia.