Đế Tôn

Chương 141: Nhường ngươi hai chiêu (2)



- Vị Tiêu sư tỷ này là muốn chết a!

Giang Nam nghe đến đó, trong lòng khẽ nhúc nhích, sắc mặt khẩn trương vạn phần, hướng Mộ Yên Nhi lắc đầu nói:

- Sư tỷ, đây là chuyện của ta cùng hắn, thua cũng là thua, ngươi trăm triệu lần không thể đáp ứng!

Mộ Yên Nhi nguyên vốn chuẩn bị đáp ứng, kiếm một khoản lợi nhuận, nghe nói như thế, trong lòng không khỏi ngẩn ra:

- Chẳng lẽ Giang sư đệ là nghĩ tình đồng môn, cho nên mới không để cho ta đánh cuộc?

Nàng đang trong do dự, đột nhiên vị Đàm sư đệ đen gầy kia mi tâm chợt lóe, lấy ra một chút linh dược, cười nói:

- Đã như vậy, ta cũng đánh cuộc một lần, cùng Mộ sư tỷ đánh cuộc chút ít linh dược. Chỗ này của ta có 7 loại 23 cây linh dược, sư tỷ, nếu Giang sư đệ thắng, những linh dược này liền là của ngươi.

Mộ Yên Nhi còn đang do dự, Giang Nam cả giận nói:

- Các vị sư huynh, các ngươi đây là rõ ràng khi dễ người, nếu tu vi của ta cùng các ngươi ngang bằng, các ngươi còn dám nói ra lời như thế sao?

Ngũ Nguyên Sơn ha hả cười nói:

- Giang sư đệ, mặc dù vi huynh tu thành Thần Thông tam trọng, nhưng lần này cũng không phải là muốn khi dễ ngươi, mà là cùng cảnh giới đánh một trận, tỷ thí một chút mà thôi. Mộ sư tỷ, ta cũng thêm một chút tiền đánh cuộc, ta mới vừa rồi nhận được một cây trâm gài tóc, mặc dù chẳng qua là bảo khí Thần Thông tam trọng luyện thành, nhưng coi như là đồ tốt, nguyên vốn định đưa cho nữ tử ngưỡng mộ trong lòng. Hôm nay liền lấy ra làm tiền đánh cuộc, nếu Giang sư đệ thắng, trâm gài tóc liền thuộc về ngươi.

Hắn lấy ra một cây trâm gài tóc Thanh Ngọc, như hai con Huyền Điểu phác thảo, trông rất sống động, đợi pháp lực rót vào trong đó, nhất thời kích phát Thần Thông trong trâm gài tóc, hư ảnh hai con Huyền Điểu hiện ra, khí lực so sánh với Thần Thứu Yêu Vương không thể nhỏ, qua lại tung bay, huyến lệ vô cùng.

- Sư tỷ, trăm triệu lần không thể đáp ứng!

Giang Nam lo lắng nói:

- Bọn họ là ỷ thế hiếp người, nếu ngươi đáp ứng, ngươi mấy ngày nay cực khổ liền toàn bộ trôi theo nước chảy!

Ngũ Nguyên Sơn cười ha ha:

- Giang sư đệ, nói không chừng ngươi thắng đấy, những bảo vật này có thể hết thảy thuộc về các ngươi sở hữu!

Giang Lâm khẩn trương vạn phần, vẻ mặt ngây thơ, nắm chặt quả đấm nhỏ nói:

- Ca, đáp ứng bọn họ, tranh giành khẩu khí, ngàn vạn lần đừng thua!

Thần Thứu Yêu Vương không khỏi rùng mình một cái, thầm nói:

- Tiểu chủ công nhìn như một người thanh thuần, không nghĩ tới cùng chủ công một cái đức hạnh, đây là còn ngại kiếm được ít, tưới dầu lên lửa a, không hổ là người một nhà...

Giang Lâm thuở nhỏ liền đi theo phía sau Giang Nam đảo quanh, huynh muội hai người lòng có thông minh sắc xảo, thường xuyên một xướng một họa lừa gạt mấy vị huynh trưởng khác trong Giang gia.

- Xem ra những tiền đánh cuộc này quá nhỏ, không cách nào làm cho Mộ sư tỷ động tâm.

Tiêu sư tỷ cười nói:

- Mạc sư huynh, ngươi mới vừa lấy được Long Huyết Cốt Trượng sao không lấy ra?

Trung niên nam tử cầm đầu Mạc sư huynh kia cười cười, lấy ra một cây cốt trượng xích hồng sắc, một cổ Long uy thâm trầm mơ hồ phát ra nói:

- Cây Long Huyết Cốt Trượng này chính là bảo vật tìm được của Yêu Vương nơi đây, là long cốt luyện chế mà thành, xâm nhiễm Long Huyết, mặc dù không có đánh vào Thần Thông, nhưng thực lực không phải chuyện đùa, dùng để luyện thành pháp bảo cũng là tài liệu khó được, là bảo vật trân quý nhất mà lần này chúng ta tìm được. Mộ sư muội, ngu huynh liền cùng ngươi đánh cuộc bảo khí Ngân Giao Kiếm của ngươi.

Sắc mặt Giang Nam trắng bệch, cả giận nói:

- Khinh người quá đáng, khinh người quá đáng! Các ngươi cho ta thật sự là quả hồng mềm sao?

Mộ Yên Nhi còn đang trong do dự, đột nhiên bên tai nghe Giang Nam truyền âm:

- Sư tỷ, thấy tốt thì thu a.

Lúc này Mộ Yên Nhi mới tỉnh ngộ, hiểu Giang Nam mới vừa rồi vì sao nói nàng cự tuyệt, nguyên lai là chuẩn bị câu cá lớn, trong lòng thầm than:

- Ta vốn chỉ tính toán kiếm lò luyện đan của Tiêu sư tỷ, cho là ta đã rất tham, không nghĩ tới khẩu vị của Giang sư đệ lại lớn như vậy, muốn cướp sạch mấy vị sư huynh này

một lần.

- Nếu chư vị sư huynh sư tỷ nói như vậy, tiểu muội cũng chỉ có thể tiếp, hy vọng lần đánh cuộc này, không sẽ phá hư tình nghĩa đồng môn giữa ta và các ngươi.

Nàng mi tâm chợt lóe, lấy ra rất nhiều linh dược cùng tài liệu luyện chế pháp bảo trân quý tìm được, lại lấy ra Ngân Giao Kiếm phía sau mình nói:

- Ta cược hắn thắng!

- Tốt!

Ngũ Nguyên Sơn cười to, ngạo nghễ nói:

- Giang sư đệ, ta tự phong tu vi...

Hai tay Giang Nam chắp sau lưng, mỉm cười nói:

- Ngũ sư huynh, ta nhường ngươi hai chiêu.

- Nhường ta hai chiêu?

Sắc mặt Ngũ Nguyên Sơn nhất thời chìm xuống, cười lạnh nói:

- Coi như là Tông Chủ Phong sư huynh, cũng không dám nói ra loại lời mạnh miệng này! Ngươi đã tự rước lấy nhục, ta đây sẽ thành toàn cho ngươi!

Hắn đột nhiên thét dài một tiếng, tóc đen bay múa, hai mắt chứa Thần Quang, một bước liền vượt đến trước mặt Giang Nam, một quyền oanh về phía trước, cười lạnh nói:

- Giang sư đệ, hiện tại ngươi nhận thua vẫn còn kịp, nếu không sẽ ăn đau khổ! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Mặc dù phong ấn hơn phân nửa tu vi, tu vi của hắn như cũ cực kỳ mạnh mẻ, cơ hồ sánh ngang cùng các Thần Luân cường giả mà Giang Nam từ trước chứng kiến, một quyền trào ra, quyền pháp như ấn, cương khí Hóa Hình, tựa như một ngọn núi nguy nga, đứng vững vàng ở bên cạnh sông lớn, gió táp sóng xô, trấn áp đại giang!

Nhân tài bậc này, không hổ là nhập thất đệ tử mà Huyền Thiên Thánh Tông từ trong hàng vạn hàng nghìn môn sinh tuyển ra, vô luận thực lực hay tu vi, đều vượt xa cường giả ngang hàng cảnh giới!

- Ngũ sư đệ không hổ là môn sinh đắc ý của Vọng Giang Phong Đồ sư bá, Vọng Giang Sơn Ấn này đã tu luyện lô hỏa thuần thanh, khiến người khâm phục!

Mạc sư huynh kia ánh mắt sáng lên, cười nói.

Đám người Tiêu sư tỷ rối rít gật đầu nói:

- Vọng Giang Sơn Ấn của Ngũ sư huynh đúng là có đại khí độ, rất có phong thái của Đồ sư bá! Bất quá dùng ấn pháp cao thâm bực này đi đối phó một nhập thất đệ tử mới vừa vào sơn môn, còn có chút quá mức.

Vọng Giang Sơn Ấn chính là công pháp trấn sơn của Vọng Giang Phong, mặc dù so ra kém Phiên Thiên Ấn pháp mà Giang Nam thôi diễn ra, nhưng cũng là một môn tuyệt học cực kỳ xuất chúng!

Đám người Mạc sư huynh Tiêu sư tỷ tín tâm tràn đầy, mỉm cười nhìn xem Ngũ Nguyên Sơn oanh ra một ấn, chờ Giang Nam bị oanh té xuống đất, khuất nhục.

- Mộ sư tỷ, Ngân Giao Kiếm của ngươi chính là Bảo Khí Thần Thông bát trọng, tiểu muội là ngấp nghé thật lâu a!

Tiêu sư tỷ hé miệng cười nói, phong tình vạn chủng, rất là mê người.

Đàm sư huynh cười ha ha:

- Đáng tiếc những ngày này Mộ sư tỷ sưu tập Linh Dược cùng bảo quáng, giá trị xa xỉ, hôm nay lại muốn hết thảy cống hiến cho chúng ta!

Mộ Yên Nhi cười lạnh một tiếng, không để ý tới.

Giang Nam đứng thẳng bất động, đợi một quyền của Ngũ Nguyên Sơn oanh đến trước mặt mình, lúc này mới duỗi ra một ngón trỏ, nhẹ nhẹ một điểm, ở giữa nắm đấm của Ngũ Nguyên Sơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.