Dị Giới Lĩnh Chủ Sinh Hoạt

Chương 106: Sau này 1




Tử tước Byron, à không, hiện tại phải là Hầu tước Byron mới đúng, hiện tại hăng hái, đi đường cũng tỏa ra sức sống mãnh liệt.

Không có cách nào mà ông ta mất hứng được hết. Từ khi gặp được Đại hoàng tử ở Clayton, vốn dĩ tưởng cả gia tộc thế là xong đời. Ai ngờ trải qua đấu tranh kịch liệt, cuối cùng người leo được lên ngôi vị hoàng đế lại là Đại hoàng tử!.

Mà ông ta, cũng vì hết lòng chiếu cố có công nên được phong làm Hầu tước.

Mấy tháng trước, ban ngày thì lo sợ bất an, ban đêm thì gặp ác mộng, chỉ sợ người nhà gặp chuyện không may, ai mà ngờ được đến giờ lại được nở mày nở mặt thế này chứ?

Hầu tước Byron càng nghĩ lại, khóe miệng càng nhếch cao.

“Cốc cốc cốc.” Có người gõ cửa phòng.

Hầu tước Byron hắng giọng, “Vào đi.”

Cửa phòng vừa mở, quản gia tới, lấy một lá thư đưa ra, “Đại nhân, đây là thư của tiểu thư Victoria gửi về.”

“Lấy ra xem nào.” Hầu tước Byron vui vẻ.

Quản gia nghe lời đưa tới.

Mở đầu thư, Victoria nói đã nghe được tin cha mình thăng chức, muốn hỏi xem có thật hay không.

Giữa thư, cô uyển chuyển nhắc nhở, nhờ có mình nhắc tới Clayton nên ông ấy mới có thời gian tổ chức thương đội đi trong thời gian phù hợp.

Cuối cùng cô biểu thị hàm súc, chính bản thân mình còn thiếu vài món trang sức ma pháp, nhưng mà do kinh tế eo hẹp nên mua không nổi. Nếu có người đồng ý cho vay tiền, thì quá tốt.

… Vốn chỉ là thư nhà thăm hỏi người thân, cứ vậy mà nồng nặc mùi tiền tài.

“Đứa bé này, thiếu tiền cũng chẳng chịu nói sớm!” Hầu tước Byron tâm trạng vô cùng tốt, nhìn cái gì cũng vừa mắt, “Đi, lấy 500 đồng vàng, gửi cùng thư hồi âm về học viện Hoàng Gia.”

Chủ quản, “???”

Lúc trước ngài cũng đâu có nói vậy.

**

Phòng đấu giá [Vera].

“Công tước Austin? Đã lâu không gặp, mời vào trong ạ.”

“Pháp sư cung đình Anna? Ái chà, đúng là khách quý hiếm gặp!”

“Dược tề đại sư August? Giám định đại sư Nancy? Sao hai người cùng tới đây? Đúng là vẻ vang cho kẻ hèn này rồi!”

George nhiệt tình chào hỏi mỗi một vị khách hàng, khuôn mặt cười sắp cứng ngắc luôn.

Chủ quản lặng lẽ tới, buồn bực hỏi, “Ông chủ, rốt cục là có chuyện gì xảy ra vậy?”

Trong một đêm, phòng đấu giá [Vera] trở thành cái ổ thơm ngon. Phàm là kẻ có danh tiếng ở vương đô đều sẽ chủ động chạy tới tham gia đấu giá.

Cho dù là chủ quản đã làm việc hai ba chục năm cũng nhìn không ra được thế cục.

“Bệ hạ Michelle ở trước mặt mọi người đã tán thưởng đại sư rèn của chúng ta có tay nghề rất tốt, những người này không nể tình mà tới sao?” George nói nhỏ.

“Bệ hạ Michelle? Sao lại thế!” Chủ quản ngạc nhiên hô lên.

Khuôn mặt George không biểu cảm gì, chỉ thầm nghĩ, như thế nào mà không vậy? Bọn họ hợp tác với đại sư, đại sư lại cùng với đại điện hạ là một nhóm, làm tròn bốn lên năm thì cũng coi như bọn họ thuộc phe đại hoàng tử rồi.

Hiện tại Đại hoàng tử đã kế vị, phòng đấu giá cũng coi như là thơm lây!

Chỉ có điều, nguyên nhân trong đó không tiện nói chi tiết.

George bình tĩnh đổi sang chuyện khác, “Lại có khách quý đến nhà, còn không mau tới đón?”

Chủ quản chỉ tạm thời cất nghi ngờ trong lòng, lại vội vàng đi làm việc.

**

Clayton.

“Người đâu…! Cứu mạng!!” Một nhà mạo hiểm cõng bạn mình chạy thẳng tới tiệm thuốc Alice.

Quần áo rách nát sũng máu tươi, nhìn đỏ đậm không bình thường. Hiện tại hai mắt hắn ta nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt, hít vào thì nhiều, thở ra không nổi.

Cửa bị tông ra, Fanny bình tĩnh quan sát, “Ngài ổn chứ? Hiện tại trong tiệm đang thuê pháp sư Quang Minh lv 55, ngài có cần pháp thuật trị liệu không?”

“Pháp sư Quang Minh?” Người vừa tới sửng sốt.

“Đúng vậy?” Fanny gật đầu, giải thích không nhanh không chậm, “Hiện tại thuốc hồi phục tiếp tục bán hết rồi, cung không đủ cầu, bởi vậy đành phá lệ thuê pháp sư Quang Minh vậy.”

“Nếu như không phải đi thám hiểm, cần mang theo thuốc, vậy nên thuê pháp sư tiến hành trị liệu thì hơn ạ.”

“Chỉ cần cứu được người, sao cũng được.” Nhà mạo hiểm đồng ý ngay.

Fanny gật đầu với một vị pháp sư bên cạnh, ngay lập tức có người tới chữa trị cẩn thận.

Pháp sư Quang Minh niệm chú ngữ, vung pháp trượng. Chỉ chốc lát sau, ánh sáng màu trắng phủ xuống, vết thương trên người khép lại nhanh chóng.

Thấy đồng bọn thoát khỏi nguy hiểm, nhà mạo hiểm thở phào nhẹ nhõm.

“Chuyện kia,,,” vừa định mở miệng, lại thấy người khác xông vào cửa hàng. Nhìn quanh bốn phía, người kia thất vọng vô cùng, “Lại quên đến xếp hàng, thuốc hồi phục lại bán sạch sẽ rồi à?”

Fanny chỉ cười mà không nói gì.

Nhà mạo hiểm cả buổi nói không nên lời. tính hỏi sao trong tiệm không có ai đến xếp hàng cả, hóa ra là thuốc đã bán sạch rồi.

Cho nên nếu cố ý muốn mua thuốc trị liệu, chỉ có thể đến nhà khác?

… Được rồi, dù sao cũng tìm đến pháp sư Quang Minh của tiệm thuốc Alice, cửa hàng khác khó mà tin được.

**

Trong phòng thí nghiệm.

Alice cẩn thận quan sát nhóm dược tề sư đang chế thuốc, thỉnh thoảng lại chỉ bảo một chút.

“Độ lửa qua rồi, nên tắt sớm ba giây.”

“Tay phải vững, vừa rồi hơi run một chút, nên nhiều hơn một giọt dung dịch rồi.”

“Thuốc bột nghiền không đủ mịn, làm lại đi.”

Đợi đến lúc chấm dứt huấn luyện, nhân công lẫn học viên tất cả đều nằm liệt ra ghế, bộ dạng sức cùng lực kiệt.

“Căn bản thiếu vững chắc, thao tác không thuần thục, phán đoán chưa chính xác, cần phải luyện thêm nhiều.” Alice bình luận khách quan.

Học viên của chế dược chuyên nghiệp học viện Alice cực kỳ tò mò, kéo tay nhân công cửa hàng hỏi thăm, “Huấn luyện nghiêm khắc như thế, trước kia làm sao mà mọi người vượt qua kiểm tra được vậy?”

Laila khó hiểu nhìn người hỏi, trả lời đương nhiên, “Liều mạng mà dốc sức luyện tập, luyện đến khi đạt tiêu chuẩn thì thôi.”

Học viên vừa hỏi run rẩy, “…Luyện bao lâu?”

Laila nghĩ lại một chút, không nhớ chính xác lắm, “Ba tháng à.”

Nhớ lại mỗi học viên chế thuốc chỉ thực hành chế có hai giờ, cô cô  phải bổ sung thêm, “Nếu như theo thời gian của mọi người thì càng phải tốn nhiều thời gian hơn.”

Học viên vừa hỏi càng run rẩy hơn từ tận trong tâm khảm. Lúc chế dược phải tập trung cao độ, sau đó còn phải duy trì được trạng thái ấy? Thậm chí kéo dài tới mấy tháng?

Laila không để tâm nói tiếp, “Khổ thì có khổ một chút, thế nhưng mà trình độ tăng lên rõ rệt, tất cả đều đáng giá.”

Nói xong lại tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, không để ý đến người kia nữa.

Học viên vừa hỏi nghẹn lại, nghĩ thầm, cô gái mới có mười sáu mười bảy tuổi còn làm được, chẳng lẽ mình làm không được!

Bị kích thích tính hiếu thắng, quyết tâm so với người khác còn cao hơn nhiều.

“Mọi người đã vất vả rồi.” Alice kiểm tra thuốc, nói lớn, “Mới đầu thao tác chưa thuần thục, trình tự còn sai, muốn sửa lại không dễ gì. Nếu các học viên thấy thực hành thực tập quá khó, vậy cứ nói riêng với ta.”

“Đây không phải là khóa bắt buộc, nên không nhất thiết phải tham gia.”

Lời vừa nói, có mấy người đã có chút dự tính. Chỉ là quay qua nhìn nhau, không ai chịu lên tiếng trước.

Đúng lúc này một người hô lớn, “Lãnh chúa đại nhân đã cung cấp nguyên vật liệu miễn phí cho chúng ta luyện tập rồi, ai không tham gia mới là đồ ngốc!”

Không đợi mọi người kịp phản ứng, người còn lại đã vội hùa theo, “Có thể tăng cường kinh nghiệm chế dược trên diện rộng, vất vả chút cũng đáng!”

Một nữ sinh gật gù, “Tri thức học được mấy tháng nay còn nhiều hơn so với mấy năm trước đó cộng lại. Ai muốn đi thì đi, dù sao ta cũng không đi đâu.”

Nghe vậy, vài học viên khác như bị dội nước lạnh, ngay lập tức tỉnh ngộ.

Muốn đi thì dễ, nhưng đi rồi sao về lại được nữa!

Ngẫm lại thành quả học tập trong thời gian này, có thể nói là tiến bộ tăng vọt, bọn họ cắn răng hạ quyết tâm, nhất định phải gắng gượng đến cuối cùng.

“Cám ơn mọi người đã cổ vũ.” Alice cười cười, “Vẫn là câu đó, muốn đi cứ đi, muốn ở thì ở, không ai bị ép buộc cả.”

“Đại nhân Alice.” Haydn bỗng lên tiếng, “Thuốc hồi phục trong cửa hàng cung không đủ cầu, hay để mọi người tốn thêm chút công sức, chuẩn bị nhiều hàng một chút?”

Alice nghiêm mặt, “Thuốc phẩm chất cao, cho dù làm bao nhiêu cũng không đủ bán. So với việc ngồi chế một loại thuốc chán ngắt, ta hi vọng mọi người có thể tự mình cáng đáng làm được một dược tề sư, học chế được thêm càng nhiều loại thuốc.”

Trong phòng thí nghiệm hoàn toàn tĩnh lặng, xung quanh lặng ngắt như tờ.

Trong lúc Alice đang nghĩ mình nói sai câu gì, đột nhiên trong phòng nhao nhao cả lên.

“Tôi muốn được làm ở cửa hàng thuốc Alice cả đời!” Haydn gào thét.

“Lúc ấy có dũng khí nhận lời mời, đúng là quá sáng suốt.” Laila cảm động đến rơi lệ.

“Cho dù có thể tự mình chịu trách nhiệm được một phía, ta cũng muốn là một người xuất sắc nhất.” Isaias lặng lẽ nắm chặt tay.

Gelman lại âm thầm nghĩ, nếu như tự mình chịu trách nhiệm được một bên, thì không sợ đói nữa rồi?

Ánh mắt học viên học viện sáng lên, quên hết mệt mỏi. Nhiệt huyết học tập cực lớn, như là nhìn thấy tương lai rạng rỡ.

**

Noah xuất hiện ở không trung thị trấn nhỏ Clayton, lặng lẽ dùng tinh thần lực cảm nhận.

Cửa hàng trang sức buôn bán không tệ, thỉnh thoảng có người xông vào báo giá, chụp giật.

Quyển trục dịch chuyển số lượng có hạn, bán rất nhanh, chớp mắt chỉ còn lại có một cái. Đúng lúc có hai vị khách đều muốn, vì tranh giành xém chút nữa là đánh nhau.

May mà lúc định ra tay, nhân viên cửa hàng nhắc nhẹ một câu, “Trong thị trấn cấm đánh nhau.”

Lúc này khách mới chịu bỏ qua.

Có điều không cách nào đánh nhau thì vẫn có cách khác so bì. Rất nhanh hai người đã thỏa thuận xong, dùng cách đấu giá. Ai ra giá cao hơn, đồ về tay người đó.

Quyển trục dịch chuyển chỉ 50 đồng vàng đã tăng vọt đến 130 đồng vàng, trong đó một khách hàng đã chịu không nổi, đành dùng vẻ mặt cầu xin chạy khỏi cửa hàng.

Tên còn lại thì sắc mặt trắng bệch, không quên nói với theo, “Muốn đấu với tôi hả? Cậu còn thua xa!”

“Buôn bán tốt như thế, chắc không đột nhiên đóng cửa đâu?” Noah tự thì thầm.

Không thể trách chàng lo lắng được, đó là vấn đề trọng đại, không phải do lười biếng.

Hiện tại một ngày được ăn ba bữa cơm ngon, cũng là nhờ cửa hàng trang sức buôn bán bình thường. Nếu nó mà đóng cửa, không cần chàng cung cấp vật phẩm và quyển trục dịch chuyển nữa, chắc hẳn là không có mà ăn/

Đến giờ nghĩ lại, Noah vẫn nhớ được những lúc bị giày vò vì cạn đồ ăn.

“Có khi nào vì cô ấy không muốn nấu cơm nữa, nên cố ý đóng cửa tiệm, hay là đổi người hợp tác cung cấp không?” Noah im lặng một lúc, thật sự cảm thấy nếu là Alice thì có thể làm được.

“Không được! Ta phải nghĩ cách thôi!”

Chàng đau khổ suy nghĩ, thế nhưng mãi không tìm ra được cách giải quyết.

Đúng lúc này có hai thương nhân nói chuyện ở góc phố.

Một tên mập cằn nhằn, “Sandwich ăn đặc biệt ngon, đúng là muốn cho toàn dân của đế quốc có cơ hội nếm thử. Đáng tiếc cái món này không để lâu được, mang được đến lãnh địa sát bên cạnh là cực hạn rồi.”

“Ai bảo không đúng đâu chứ?” Người cao gầy cảm thán.

“Trừ khi là pháp sư không gian, hoặc là có trang bị không gian, nếu không thì không có cách nào mang được sandwich đi đến nơi xa hết.”

“Đế quốc nhiều người như vậy? Được bao nhiêu nhiêu người là pháp sư không gian chứ, lại được bao nhiêu người có trang bị không gian đây?”

“Ta biết mấy quý tộc, đều nói thích ăn đồ ngon của Clayton. Nhưng mà sản nghiệp ở chỗ khác, cũng  không thể cứ vài ngày lại chạy tới Clayton được.”

“Dùng quyển trục dịch chuyển cũng không có lợi, một cuốn cũng phải 50 đồng vàng đấy! Đừng nói dân thường, cho dù là một số quý tộc cũng không chịu nổi số tiền đó!”

Thương nhân béo lại nói tiếp, “Đây cũng là một chuyện, quay lại cũng tốn không ít thời gian.”

“Nếu có thể ở các lãnh địa đi tới đi lui nhanh chóng thì hay biết mấy.” Thương nhân gầy thấy thật sầu não.

Nói đến chỗ đau lòng, hai thương nhân nhìn nhau, cùng thở dài.

Đi qua đi lại các lãnh địa nhanh chóng sao? Noah khẽ động lòng, đã có chủ ý.