Dị Kiếm Khách

Chương 28: Đoạt thần dị kiếm




Kim Đỉnh tự.

Tòa cổ tự với những mái vòm cong vút, tọa lạc trên Ngũ Hành sơn. Một ngôi chùa nổi tiếng võ lâm trung nguyên ví như thánh địa của võ lâm.

Xương Uy nói :

- Thiếu gia định cản tay, cản chân Tam Nguyện Chân Tử à?

Nhìn lại Xương Uy, Thiếu Hoa nói :

- Chẳng lẽ để cho ba lão già đó đốt Kim Đỉnh tự sao. Nếu tòa cổ tự này bị cháy thì lão bộc đâu còn có cơ hội buông đao đồ tể thành Phật.

Chàng nói rồi bật cười.

Xương Uy bẽn lẽn nói :

- Lại lão bộc đâu muốn xuất gia làm hòa thượng.

- Lại lão bộc làm sao làm hòa thượng được khi đã có bóng dáng Tình ma rồi. Thiếu Hoa chỉ nói như vậy thôi.

Hai người tiến thẳng vào tòa Tri Tân đường.

Một vị hòa thượng từ trong bước ra.

Thiếu Hoa và Xương Uy ôm quyền. Thiếu Hoa nói :

- Vãn bối là Hoàng Thiếu Hoa và Lại lão bộc từ phương xa đến muốn diện kiến Tuệ Giác đại sư.

Tri tăng đường hòa thượng chấp tay niệm phật :

- A di đà Phật. Nhị vị thí chủ miễn thứ... Đại lão hòa thượng đã bế môn hành pháp, không tiếp chúng sinh.

Xương Uy lên tiếng :

- Đại lão hòa thượng bế môn hành pháp gì cũng phải tiếp thiếu gia của Lại mỗ. Thiếu gia của Lại mỗ thân hành đến Kim Đỉnh tự của các người không phải để du sơn ngoạn cảnh mà vi các người đó.

- A di đà Phật...

Nghe Tri tăng hòa thượng niệm Phật hiệu, Xương Uy cau mày :

- Lão hòa thượng còn gì nữa mà chưa mời Đại lão hòa thượng Tuệ Giác đến gặp thiếu gia của mỗ chứ?

- A di đà Phật... Đâu phải chúng sinh nào muốn gặp đại lão hòa thượng là được. Chỉ có kẻ có phúc có duyên với Phật gia mới có thể gặp được đại lão hòa thượng.

Thiếu Hoa giả lả nói :

- Đại sư nhìn xem... Thiếu Hoa có phải là người có phúc duyên với Phật gia không?

- A di đà Phật...

Xương Uy toan mở lời thi Thiếu Hoa cản lại. Chàng ôn nhu :

- Đại sư... Vãn sinh có chuyện quan trọng cần nói với đại lão hòa thượng Tuệ Giác. Mong đại sư cho vãn sinh được diện kiến đại lão hòa thượng.

Tri tăng hòa thượng lưỡng lự rồi nói :

- Được... Nhị vị thí chủ cứ ở đây, để bần tăng vào báo với đại lão hòa thượng.

Thiếu Hoa ôm quyền xá :

- Đa tạ đại sư.

Tri tăng đường hòa thượng bỏ đi.

Thiếu Hoa và Xương Uy còn lại. Bâng quơ đi rảo qua từng bước tranh vẽ những ảnh hành xử dưới a tỳ. Chàng dừng lại trước một bức tranh, ngắm nhìn rồi nói với Xương Uy :

- Lại lão bộc... Nếu như không có Thiếu Hoa thì khi Lại lão bộc từ cõi nhân sinh sẽ xuống cảnh giới này.

- Thiếu gia... Sao Lại Xương Uy phải bị thương hại nấu dầu chứ?

Thiếu Hoa chỉ bức tranh :

- Lại lão bộc nhìn xem.

Xương Uy nhìn bức tranh. Y lắc đầu nói :

- Lại lão bộc đâu có tội gì mà phải bị cưa hai nấu dầu?

Thiếu Hoa nhìn lão mỉm cười nói :

- Lại lão bộc không đọc hàng bút tự phía dưới à? Những kẻ lúc ở cõi nhân sinh, cướp của giết người, khi chết xuống a tỳ sẽ chịu hình phạt cưa hai nấu dầu. Nếu không có Thiếu Hoa thì lúc này có phải Lại lão bộc vẫn còn là Trại chủ Lĩnh Cương trại Bạch Đầu sơn không?

Thiếu Hoa cười khảy nhìn Xương Uy.

Xương Uy đỏ mặt.

Y miễn cưỡng :

- May là có thiếu gia.

Hai người đi rảo qua một vòng quanh Tri tăng đường. Khi họ xem hết những bức tranh treo trên tường thì tiếng đại hồng chung từ trên đại đường chính sảnh vang lên.

Thiếu Hoa và Xương Uy bước ra cửa nhìn về tòa Đại Hùng bảo điện.

Từ phía Đại Hùng bảo điện, Tri tăng hòa thượng tiến về phía hai người.

Lão bước đến trước mặt Thiếu Hoa, ôn nhu nói :

- Đại lão hòa thượng cho mời Thiếu Hoa thí chủ.

Thiếu Hoa nhìn Lại Xương Uy :

- Lại lão bộc cứ chờ Thiếu Hoa ở đây... Thiếu Hoa sẽ quay lại ngay.

Xương Uy gật đầu.

Tri tăng đường hòa thượng nhìn Xương Uy :

- A di đà Phật... Đây là Phật môn. Thí chủ đừng có lấy bất cứ thứ gì trong Tri tăng đường của bần tăng.

Xương Uy tròn mắt nhìn Tri tăng đường hòa thượng :

- Ngươi... .

Thiếu Hoa vội phất tay :

- Lại lão bộc... Đại sư đây nói vậy bởi vì tiếng tăm Lại lão bộc lẫy lừng quá.

Thiếu Hoa nhìn lại Tri tăng đường hòa thượng trong khi Xương Uy lườm vị cao tăng Kim Đỉnh tự bằng nửa con mắt.

Thiếu Hoa nói :

- Thiếu Hoa mời đại sư dẫn đường.

Trui tăng đường hòa thượng không dẫn Thiếu Hoa đi vào Đại Hùng bảo điện mà đưa chàng đến một gian cốc xá, thành kính nói :

- Đệ tử Viên Minh đưa Thiếu Hoa thí chủ đến bái kiến đại lão Phương trượng.

Một giọng nói trầm trầm cất lên :

- A di đà Phật... Thiếu Hoa thí chủ muốn gặp lão nạp có chuyện gì?

Thiếu Hoa ôm quyền :

- Vãn bối cần gặp đại sư vì có chuyện hệ trọng.

- A di đà Phật... Mời Thiếu Hoa thí chủ vào trong này.

Thiếu Hoa nhìn lại Tri trăng đường hòa thượng :

- Vãn sinh đa tạ đại sư đã đưa đến đây.

- A di đà Phật... Đại lão hòa thượng đã cho mời thí chủ... Thí chủ cứ vào.

Viên Minh hòa thượng lui bước.

Chờ cho Viên Minh lui đi rồi, Thiếu Hoa mới bước vào cốc xá của Tuệ Giác Phương trượng. Tuệ Giác đại sư ngồi trên bồ đoàn bằng thảm, trong tư thế kiết già. Thiếu Hoa tò mò đảo mắt nhìn qua mọi thứ vật dụng trong gian cốc xá rồi nhìn lại Tuệ Giác đại sư.

Khuôn mặt đầy đặn, nước da hồng hào, thân hình không có nét gì của một vi cao tăng khổ hạnh mà ngược lại có những nét của một đại gia. Nếu không có bộ tăng bào cùng chiếc đầu nhẳn bóng với những hàng chăm trên đầu, Thiếu Hoa sẽ chẳng thể nào tin được đây là một vị cao tăng của đỉnh tự. Tòa cổ tự lẫy lừng tiếng tăm Trung Nguyên.

Ngay cả những vật dụng trong biệt ốc của Tuệ Giác cũng không dành cho những bậc cao tăng tu khổ hạnh. Bởi tất cả những vật dụng trong biệc cốc đều được làm bằng bạc, sáng ngời.

Thiếu Hoa nghĩ thầm :

- “Đại lão hòa thượng Tuệ Giác tu hành như thế này thì biết chừng nào mới trút bỏ được sinh tử luân hồi đến chầu Phật tổ Như Lai?”

Trong tâm nghĩ như vậy, bề mặt, Thiếu Hoa lại tỏ ra rất nhún nhường.

Thiếu Hoa ôm quyền nói :

- Vãn sinh Hoàng Thiếu Hoa tham kiến đại lão hòa thượng.

Thiếu Hoa xá Tuệ Giác hòa thượng.

Tuệ Giác khẽ gật đầu :

- A di đà Phật... Thiện tai... Thiện tai... .

Thiếu Hoa còn lần chần thì Tuệ Giác chỉ chiếc đôn đối diện.

Chàng ngồi xuống.

Tuệ Giác hòa thượng ngắm chàng từ đầu đến chân rồi cất giọng trầm trầm :

- A di đà Phật... Thiếu Hoa thí chủ đến Kim Đỉnh tự có chuyện gì cần thỉnh giáo lão nạp?

Thiếu Hoa nhìn Tuệ Giác hòa thượng.

Bộ mặt đẫy đà, hồng hào của Tuệ Giác đại sư đập vào mắt chàng buộc Thiếu Hoa phải nghĩ thầm :

- “Nếu xuất gia đầu phật mà có đặng cuộc sống như lão hòa thượng Tuệ Giác, có lẽ tất cả nam nhân trên thế gian này nên cạo đầu làm hòa thượng rồi.”

Ý niệm đó lướt qua đầu chàng, khiến cho nụ cười thoạt hiện trên hai cánh môi của Thiếu Hoa.

Nụ cười mỉm của chàng lọt vào đôi mắt him híp của Tuệ Giác.

Đôi chân mày rậm và sắc của lão thoạt nhíu lại.

Tuệ Giác nói :

- A di đà Phật... Thiếu Hoa công tử đến gặp lão nạp có ý gì?

Thiếu Hoa ôm quyền nói :

- Đại sư... Vãn sinh có hai chuyện muốn bẩm báo với đại sư.

- Bần tăng đang nghe Thiếu Hoa thí chủ nói.

Rít một luồng chân khí căng phồng lồng ngực, Thiếu Hoa trịnh trọng nói :

- Chuyện thứ nhất, vãn sinh muốn báo với đại sư... Sắp tới đây sẽ có ba người của võ lâm... Ba người đó tự xưng Tam Nguyện Chân Tử đến Kim Đỉnh tự khuấy động rồi sau đó đốt tòa cổ tự của đại sư.

Bộ mặt đẫy đà của Tuệ Giác nhích động, lão thở hắt ra một tiếng rồi nói :

- A di đà Phật... Chuyện này có thật không?

- Chuyện đó có xảy ra hay không thì vãn sinh không biết. Nhưng chắc chắn một điều, vãn sinh nghe có người phán lịnh cho Tam Nguyện Chân Tử.

- A di đà Phật... Phải chăng người phán lịnh là Trương Thiên Tống?

Thiếu Hoa gật đầu :

- Có lẽ vậy.

- A di đà Phật... Bần tăng sẽ cho truy cứu chuyện này. Bần tăng vô cùng cảm kích vì đã được Thiếu Hoa thí chủ thông tin cho bần tăng. Nhứt định bần tăng sẽ không cho chuyện đó xảy ra.

Thiếu Hoa gật đầu :

- Còn chuyện thứ hai, vãn sinh muốn thỉnh giáo đại sư.

- Thiếu Hoa thí chủ muốn thỉnh giáo bần tăng chuyện gì?

Thiếu Hoa ôm quyền từ tốn nói :

- Vãn sinh muốn nói ra điều này, mong đại sư đừng cho vãn sinh là người mạo phạm đến đại sư.

- A di đà Phật... Bần tăng vốn dĩ là người thành, xuất gia đầu phật... Thí chủ đã có lòng đến báo cho bần tăng cái tin tày trời kia thì bần tăng đâu dám bắt lỗi thí chủ nếu lỡ như thí chủ có sự sơ xuất với bần tăng.

Thiếu Hoa ôm quyền xá :

- Vãn sinh đa tạ đại sư trước.

- A di đà Phật... Thí chủ đừng khách sáo như vậy... Bần tăng rất ngại ngùng.

- Đại sư đã cho phép, Thiếu Hoa không khách sáo.

Thiếu Hoa rít một luồng chân khí rồi thở ra từ từ, chàng trang trọng nói :

- Không giấu gì đại sư... Vãn sinh nghe nói đại lão hòa thượng Tuệ Giác đại sư có một viên Chuyển Luân thần châu, tên là “Dạ minh châu”. Nên có ý đến đây thỉnh cầu đại sư cho vãn sinh nhìn qua viên Chuyển Luân thần châu đó.

Lời còn đọng trên miệng Thiếu Hoa thì mặt của Tuệ Giác đại sư đanh hẳn lại. Tuệ Giác đại sư giữ giọng thật ôn nhu đáp lời chàng :

- Thí chỉ hẳn biết bần tăng có viên Chuyển Luân thần châu Dạ minh châu. Bần tăng không phủ nhận... Viên Chuyển Luân thần châu Dạ minh châu đó là báu vật trấn tam bảo của Kim Đỉnh tự. Chính vì là báu vật trấn tam bảo của Kim Đỉnh tự nên được bần tăng bảo vệ rất cẩn mật. Không phải ai muốn chiếm ngự cũng được.

Tuệ Giác ôm quyền :

- Bần tăng nói vậy, thí chủ hiểu cho bần tăng.

Thiếu Hoa nhìn Tuệ Giác :

- Nếu tại hạ đòi hỏi một điều gì mà đại sư không chu toàn được, tại hạ không dám đòi hỏi. Thiếu Hoa đến Kim Đỉnh tự lần này vừa có ý báo cho đại sư biết kiếp họa của Kim Đỉnh tự vừa có ý chiêm ngưỡng dạ minh của viên thần châu... Bởi vì vừa rồi trên giang hồ vừa xuất hiện một viên Dạ minh thần châu thứ hai.

Tuệ Giác đại sư chắp tay niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật... Dạ minh thần châu chỉ có một viên duy nhất mà thôi... Làm gì có viên Dạ minh thần châu thứ hai.

- Vãn sinh biết Dạ minh thần châu có một, không hai nên mới đến đây thỉnh cầu đại lão hòa thượng cho vãn sinh xem qua viên Dạ minh thần châu của người.

- A di đà Phật... Chuyện này quá lạ đối với bần tăng.

Thiếu Hoa ôm quyền nói :

- Đại sư... Không chừng báu vật tam bảo của đại sư mất rồi cũng nên.

Tuệ Giác đại lão hòa thượng lắc đầu :

- Không thể nào có chuyện đó xảy ra. Dạ minh thần châu được bần tăng đưa vào Kim Tháp tự. Không một ai đột nhập vào Kim Tháp để lấy trộm được.

- Nếu vậy thì hẳn là có viên Dạ minh thần châu thứ hai.

- Chuyện có viên Dạ minh thần châu thứ hai rất hoang đường.

- Nhưng chính mắt Thiếu Hoa thấy viên Dạ minh thần châu thứ hai. Nếu không thấy viên Dạ minh thần châu kia, Thiếu Hoa đã không tìm đến đại lão hòa thượng.

Chấp tay, Tuệ Giác niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật... . Đa tạ thí chủ đã chỉ giáo cho bần tăng. Bần tăng sẽ tra cứu lại chuyện này, xem thật hư thế nào.

Thiếu Hoa ôm quyền nói :

- Vãn sinh hy vọng Dạ minh thần châu của đại lão hòa thượng vẫn còn trong Kim Tháp.

Thiếu Hoa đứng lên :

- Những gì vãn sinh cần nói với đại sư đã nói hết rồi, không còn gì để nói nữa... Vãn sinh xin cáo từ lui bước.

Tuệ Giác đại sư đứng lên :

- A di đà Phật... Thiện tai... Thiện tai... Hôm nay thí chủ gieo được duyên lành Phật môn mà một cư sĩ hành giã gieo duyên trăm năm cũng không sánh bằng.

Thiếu Hoa ôm quyền xá :

- Vãn sin đa tạ lời ngợi khen của đại lão Phương trượng đại sư. Vãn sinh cáo từ.

Thiếu Hoa dợm bước toan rời gian cốc xá của đại lão hòa thượng Tuệ Giác thì từ trên Đại Hùng bảo điện những hồi khánh chung cất lên vồn vã.

Nghe những hồi khánh chung Đại Hồng Chung gióng lên inh ỏi, chân diện của đại lão hòa thượng Tuệ Giác sa sầm hẳn xuống.

Chấp tay, Tuệ Giác niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật...

Giọng niệm Phật của Tuệ Giác có vẻ khẩn trương.

Thiếu Hoa nhìn lại lão nói :

- Đại lão hòa thượng... Chác có chuyện đang xảy ra trên Đại Hùng bảo điện.

Tuệ Giác niệm Phật hiệu rồi gật đầu :

- A di đà Phật... Trên Đại Hùng bảo điện đang có người muốn quấy rối.

- Vậy là Tam Nguyện Chân Tử đến thật rồi. Vãn sinh và đại sư mau lên trên đó xem.

- A di đà Phật... Thiện tai... Thiện tai...

Hai người rời gian cốc xá của Tuệ Giác quay trở lên tòa Đại Hùng bảo điện. Tam Nguyện Chân Tử thì bằng Thần Toán Tử Thôi Bằng, Nhị Nguyện Chấn Lâm Tử Hà Chấn và Tam Nguyện Mạc Bình Tiên Tử. Ba người đứng hàng ngang, án ngữ trước cửa tòa Đại Hùng bảo điện.

Trong Đại Hùng bảo điện là những cao tăng của Kim Đỉnh tự xếp thành hai hàng dọc từ ngoài cửa đến bệ thờ kim thân Phật tổ Như Lai.

Thiếu Hoa nhìn sang Tuệ Giác hòa thượng :

- Đại sư hẳn tin vào lời nói của vãn sinh.

- A di đà Phật... . bần tăng hoàn toàn không nghi ngờ lời nói của thí chủ.

Tuệ Giác đại lão Phương trượng yên vị vào chiếc bồ đoàn dành riêng cho lão đặt ngay bên dưới bệ thờ kim thân phật tổ Như Lai.

Lão định nhãn nhìn ra ngoài Tam Nguyện Chân Tử, chấp tay trước ngực niệm Phật hiệu!

- A di đà Phật...

Thiếu Hoa chấp tay sau lưng đứng bên Tuệ Giác đại lão hòa thượng.

Chàng nghĩ thầm :

- “Chuyện gì sắp xảy ra đây?”

Tam Nguyện Chân Tử sánh bước tiến vào Đại Hùng bảo điện.

Ba người đứng trước mặt Tuệ Giác đại sư.

Tuệ Giác đại sư nhìn ba người niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật... Ba vị chân tử đến Kim Đỉnh tự của bần tăng có điều gì cần chỉ giáo cho chư vị cao tăng của Kim Đỉnh tự?

Nhứt Nguyện Thôi Bằng nhìn Tuệ Giác trang trọng nói :

- Đại lão Phương trượng Tuệ Giác... Chắc đại lão Phương trượng đã biết cách hành xử của Tam Nguyện trên chốn võ lâm rồi?

- A di đà Phật... Lão nạp nghe giới võ lâm nói về ba vị rất nhiều. Bất cứ ai thắng được Tam Nguyện Chân Tử thì sẽ được lịnh cho ba người làm một việc. Hôm nay ba vị đến Kim Đỉnh tự của lão nạp, hẳn là có người phái ba vị đến?

Nhứt Nguyện vuốt râu gật đầu :

- Đại lão hòa thượng Tuệ Giác đoán không sai. Chuyện hôm nay Tam Nguyện làm là do người khác sai khiến. Tam Nguyện không thể hủy lời nói của mình.

- A di đà Phật... Người ta sai ba vị đến Kim Đỉnh tự để làm gì?

Thôi Bằng thản nhiên đáp lời Tuệ Giác :

- Tam Nguyện Chân Tử đến Kim Đỉnh tự để đốt tòa cổ tự này.

Đôi chân mày của Tuệ Giác nhíu hẳn lại. Những sớ thịt hồng hào trên khuôn mặt đẫy đà của Tuệ Giác đại lão hòa thượng cứ như nhảy múa trong ánh mắt của Thiếu Hoa.

Tuệ Giác đại sư niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật... . Tam Nguyện Chân Tử ba vị sẽ thực hiện lời quyết định đó chứ?

Nhứt Nguyện Thần Toán Tử Thôi Bằng vuốt râu nói :

- Tam Nguyện Chân Tử phải thực hiện lời phán quyết đó.

Thiếu Hoa buột miệng chen vào :

- Thế có cách gì khiến cho ba vị không thực hiện lời phán quyết kia không?

Thôi Bằng nhìn Thiếu Hoa. Lão từ từ nhìn lại Tuệ Giác đại sư :

- Người của Kim Đỉnh tự phải thắng được Tam Nguyện Chân Tử.

Thiếu Hoa nhìn lại Tuệ Giác đại lão hòa thượng.

Tuệ Giác chấp tay niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật... . Ba vị Chân Tử đã muốn như thế, lão nạp buộc phải phái chư tăng Kim Đỉnh tự bảo vệ tòa cổ tự này.

Tuệ Giác đại lão hòa thượng nhìn lại Viên Minh Tri tăng đường :

- Viên Minh... Thay ta thỉnh giáo cao chiêu của Tam Nguyện Chân Tử.

Thiếu Hoa nhìn Viên Minh Tri tăng đường.

Chàng nghĩ thầm :

- “Không biết Viên Minh Tri tăng đường có phải là đối thủ của Tam Nguyện Chân Tử không?”

Trong khi chàng đang nghĩ ngợi thì Viên Minh Tri tăng đường bước ra hành bái Tuệ Giác đại lão hòa thượng.

Hành lễ xong, Viên Minh Tri tăng đường mới quay lại đối mặt với Tam Nguyện Chân Tử.

Chấp tay làm chuỗi bồ đề, Viên Minh Tri tăng đường niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật... Bần tăng thỉnh lời ba vị chân tử.

Nhứt Nguyện Thần Toán Tử Thôi Bằng nhìn Viên Minh nói :

- Lão phu không khách sáo.

Lão nói rồi lòn tay ra sau lưng rút chiếc bàn toán còn tỏa mùi hương trầm.

Ngay lập tức những tiếng lạch cạch của các con tính vang lên như tiếng mưa rào trút thẳng xuống mái ngói tòa Đại Hùng bảo điện.

Những âm thanh lách cách càng lúc càng rộn rịp. Thiếu Hoa nghiêm mặt định tâm, bế ngay thính nhĩ. Chàng đã chứng kiến tuyệt công Quỷ Vực Thanh của Thôi Bằng rồi, nên biết hóa giải nó như thế nào.

Những vị cao tăng trong Đại Hùng bảo điện Kim Đỉnh tự như thế bị những âm thanh lạch cạch đánh vào thính nhĩ, thân ảnh chao đảo. Ngay cả Viên Minh Tri tăng đường cũng không chịu được mà phải ôm lấy thính nhĩ mình.

Chỉ có một người duy nhất không bị Quỷ Vực Thanh khắc chế, đó chính là Tuệ Giác đại lão hòa thượng. Tay lão vê lần chuỗi Bồ Đề, định nhãn nhìn Thôi Bằng, miệng lép nhép như đang kệ kinh.

Thấy Viên Minh bịt thính nhĩ, hai chân thỉnh thoảng lại run nhẹ khiến Thiếu Hoa không khỏi lo lắng cho vị Tri tăng đường hòa thượng.

Nỗi lo lắng của Thiếu Hoa hoàn toàn có nguyên cớ của nó, bởi vì chàng đã từng chứng kiến Quỷ Vực Thanh của Nhứt Nguyện Thôi Bằng như thế nào rồi, huống chi Nhị Nguyện Chân Lâm Tử đã bày sẵn bàn cờ để hỗ trợ với Nhứt Nguyện.

Cạch...

Âm thanh khô khốc đó vang lên.

Vừa nghe âm thanh sau cùng khô khốc đó, Thiếu Hoa biết Nhứt Nguyên Chân tử sẽ phát xuất sáu chiêu.

Đúng như Thiếu Hoa đoán, Nhứt Nguyên Thần Toán Tử Thôi Bằng lướt thẳng đến Viên Minh.

Thiếu Hoa thét lớn :

- Dừng tay...

Vừa thét, Thiếu Hoa vừa lướt ra. Thanh Dị kiếm trong tay chàng phát ra một chiêu hứng lấy chiếc bàn toán của Thôi Bằng.

Chát...

Mặc dù kiếm của Thiếu Hoa và bàn tính của Thôi Bằng chạm vào nhau ngay bên mang tai Viên Minh, nhưng lão Tri tăng đường hòa thượng vẩn cứ khư khư ôm lấy thính nhĩ, chẳng có chút phản xạ gì.

Thôi Bằng lướt về chỗ cũ.

Tuệ Giác đại lão hòa thượng niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật...

Thiếu Hoa ôm quyền xá Tam Nguyện Chân Tử, ôn tồn nói :

- Vãn bối Thiếu Hoa xin được thay Viên Minh hòa thượng tiếp chiêu ba vị tiên sinh.

Chàng quay lại nói với Tuệ Giác đại lão hòa thượng :

- Đại lão hòa thượng... Viên Minh chắc không phải là đối thủ của Tam Nguyện Chân Tử... Hãy để chuyện này cho vãn sinh.

Tuệ Giác đại lão hòa thượng nhìn chàng :

- A di đà Phật... . Thí chủ không phải bận tâm điều đó. Bần tăng biết lòng thành của thí chủ, nhưng đây là chuyện của Kim Đỉnh tự.

- Đại sư... . Nếu vãn sinh không thay vào chỗ của Viên Minh đại sư... E rằng... .

- A di đà Phật...

Tuệ Giác đại lão hòa thượng buông tiếng thở dài nhìn Thiếu Hoa :

- Bần tăng lo cho thí chủ.

- Tuệ Giác đại sư đừng lo... Thiếu Hoa có cách đối phó với Tam Nguyện Chân Tử.

Chàng nói rồi nhìn lại Tam Nguyện Chân Tử, ôm quyền từ tốn nói :

- Ba vị tiền bối... Thiếu Hoa có thể thay thế Viên Minh đại sư được chứ?

Nhứt Nguyện Chân Tử Thôi Bằng nhìn chàng, vuốt râu :

- Tiểu tử... Sao ngươi lại có ý thay vào chỗ của lão hòa thượng kia?

Thiếu Hoa ôm quyền ôn nhu nói :

- Bởi lẽ vãn bối không muốn thấy trước thềm Phật môn lại xảy ra cảnh máu chảy đầu rơi. Như thế còn gì là Phật môn tôn nghiêm.

Thôi Bằng nheo mày khẽ gật đầu :

- Được... Lão phu đồng ý... Nhưng ngươi hãy cho lão phu biết tục danh của tiểu tử.

- Vãn sinh Hoàng Thiếu Hoa.

- Lão phu hỏi tiểu tử một câu được không?

Thiếu Hoa gật đầu :

- Tiền bối cứ hỏi.

- Lão phu đã từng thấy ngươi tại Vạn Kiếm môn của Thiên Tống Trương hiệp. Ngươi có quan hệ thế nào với Thiên Tống Trương hiệp?

- Mối quan hệ rất bình thường. Nói cách nào đó, vãn sinh chỉ là người học kiếm với Trương tôn giá.

- Kẻ học kiếm, sao ngươi lại có ý muốn giúp hòa thượng Kim Đỉnh tự?

- Vãn sinh đã nói rồi... Vãn sinh không muốn thấy cảnh máu chảy đầu rơi ngay trước thềm Phật môn.

- Tiểu tử... . Hiếm có kẻ nào khí khái như ngươi.

- Đa tạ lời khen của tiền bối.

- Thế ngươi có đượn bản lĩnh đối phó lại Tam Nguyện Chân Tử chứ?

- Vãn bối đã từng thấy tiền bối và Hà Chân tiền bối thi triển tuyệt công của người.

Nhứt Nguyện Thôi Bằng vuốt râu, khẽ gật đầu :

- Tiểu tử... . Ngươi chắc chắn đỡ được tuyệt công của Tam Nguyện Chân Tử?

- Vãn bối sẽ cố gắng bồi tiếp tiền bối và Hà Chân tiền bối.

- Để xem ngươi học được kiếm chiêu của Thiên Tống Trương hiệp tới đâu.

Lời dứt thì những âm thanh cạch cạch lại vang lên.

Thiếu Hoa định nhãn nhìn Thôi Bằng. Chàng nghĩ thầm :

- “Thôi Bằng có dụng đến những chiêu thức như đã từng giao thủ với Trương Thiên Tống không nhỉ?”

Vừa nghĩ, Thiếu Hoa vừa trang trọng mở thanh kiếm. Mũi kiếm của chàng chúc xuống đất.

Nhứt Nguyện Chân Tử Thôi Bằng Thần Toán Tử lắc vai, chiếc bàn tính quay tít trong tay lão, phối hợp cùng thân pháp thần kỳ lướt đến Thiếu Hoa.

Thiếu Hoa chớp mắt. Chàng quyết định không dụng lại chiêu thức của Thiên Tống. Thần Toán Tử chớp động thân pháp lao đến. Thiếu Hoa không chút e dè, dụng luôn thanh Dị kiếm đón thẳng đỡ thẳng vào chiêu công của đối phương. Một lần nữa thanh Dị kiếm và chiếc bàn tính chạm vào nhau.

Chát...

Thiếu Hoa lắc mũi kiếm len vào bàn tính. Mũi kiếm của chàng tiện lấy một con tính một cách chính xác. Mũi Dị kiếm tước con tính ra khỏi bàn tính của Thần Toán Tử Thôi Bằng.

Cùng lúc đó cả bàn cờ với những con cờ lúc nhúc như màn mưa sa ào ào chụp đến Thiếu Hoa khi Thần Toán Tử lách bộ lướt về bên trái.

Màn ảnh kiếm trùng trùng điệp điệp cắt ra hứng lấy tất cả những con cờ đang lao vùn vụt đến Thiếu Hoa.

Chúng bị ảnh kiếm bổ đôi làm hai mảnh.

Khi màn ảnh kiếm vụt biến mất thì đến lượt con tính trên mũi kiếm thoát đi chẳng khác nào ánh tinh sa, lao tói bàn cờ, nện thẳng vào ngay chính giữa.

Cạch...

Con tính lún sâu vào bàn cờ của Chấn Lâm Tử ngay chính giữa, khiến cho cả bàn cờ rạn nứt.

Chấn Lâm Tử Hà Chân nhìn bàn cờ thừ người. Lão lẩm nhẩm nói :

- Bàn cờ của ta.

Lời nói còn đọng trên miệng Chấn Lâm Tử thì đôi mảnh lụa từ phía Tam Nguyện Tiên Tử Mục Bình thoát ra chẳng khác nào hai con giao long, cuốn đến Thiếu Hoa. Đôi mảnh lụa chia làm hai hướng, thượng và hạ công đến Thiếu Hoa.

Thiếu Hoa điểm mũi giày lướt lên cao ba bộ để đôi mảnh lụa lướt qua ngay dưới đế chân giày chàng. Mục Bình công hụt đối phương toan thu hồi mảnh lụa lại thì đôi mảnh lụa đã bị Dị kiếm tiện đứt đôi.

Thiếu Hoa ôm quyền xá Tam Nguyện Chân Tử :

- Vãn bối không muốn đấu nữa.

Nhứt Nguyện, Nhị Nguyện lẫn Tam Nguyện nhìn chàng gần như không chớp mắt.

Nhìn một lúc, Nhứt Nguyện Thôi bằng nói :

- Tiểu tử... Ngươi muốn gì?

- Vãn bối muốn ba vị rời khỏi Kim Đỉnh tự và hủy lời phán quyết của Như Băng.

Thôi Bằng mím môi lại nhìn Nhị Nguyện Hà Chân.

Chân diện của lão có vẻ trầm mặc lạ thường. Thôi Bằng miễn cưỡng nói :

- Chúng ta chẳng còn là Tam Nguyện Chân Tử nữa rồi.

Nói xong Nhứt Nguyện Thôi Bằng nện bàn tính xuống sàn gạch Đại Hùng bảo điện.

Chát...

Bàn tính vỡ toang.

Lão nện bàn tính rồi lầm lũi đi thẳng ra cửa Đại Hùng bảo điện. Nhị Nguyện Hà Chân và Tam Nguyện Tiên Tử Mục Bình buông tiếng thở dài.

Hai người nhìn lại Thiếu Hoa lần nữa rồi lầm lũi bước theo Nhứt Nguyện.

Ba người rời khỏi Đại Hùng bảo điện trong dáng vẻ thật uể oải và chán chường. Những tưởng lưng họ còng hẳn xuống bởi một sức nặng vô hình đè lên.