Địa Phủ Lâm Thời Công

Chương 311: Linh hồn nóng bỏng



Linh phù của Hắc Vô Thường vừa ra, tất cả oan hồn ác quỷ trong phạm vi hơn chục dặm toàn bộ hiện hình, Nhậm Vũ còn chưa nhìn thấy điều khác thường gì, thì đã nghe thấy vài tiếng hét thảm cực kỳ thê lương, xé gan xé phổi. Đặc biệt thê thảm chính là đến từ phương hướng nhà xác, tiếp đó chính là phòng phẫu thuật, còn lại thì đến từ phòng bệnh ở các tầng khác nhau…

Lưu Anh Nam thầm lau mồ hôi lạnh, quên mất nơi này là bệnh viện, là nơi cách Âm Tào Địa Phủ gần nhất, mỗi ngày đều có người qua đời trong bệnh viện, nơi vô số Âm hồn tụ tập.

Linh phù của hắn vừa cầm ra, tất cả hồn ma trong phạm vi hơn chục dặm đều sẽ hiện hình, có người khả năng vừa mới tử vong, linh hồn ở ngay bên thân xác, người nhà đang buồn khổ, lại bỗng nhiên nhìn thấy hồn ma của người chết đang an ủi họ…

Điều này quả thật quá đáng sợ, song tiếng thét vang vọng nhất Lưu Anh Nam nghe thấy vẫn là ở bên tai hắn, đó là tiếng hét đến từ Nhậm Vũ, tiếng hét này suýt nữa chọc thủng màng nhĩ của hắn.

Nhậm Vũ một tay che mắt, một tay bịt mồm, hệt như nhìn thấy chuyện đáng sợ gì đó, nhưng khuôn mặt cô lại đỏ như lửa.

Đây là cô chủ động yêu cầu xem, Lưu Anh Nam không ép cô. Hơn nữa, điều này có gì mà xấu hổ!

Trên giường Lý Đại Duy, một nam một nữ toàn thân trần như nhộng, đang dùng tư thế cưỡi ngựa quấn quít lấy nhau. Vòng eo cô gái nhỏ nhắn mềm mại uốn éo hệt như linh xà, cứ động một cái là người con trai đều không nhịn được run lên. Lưu Anh Nam từng có vài lần kinh nghiệm, toàn bộ đều là hắn chiếm vị trí chủ đạo, không có bất kỳ kỹ xảo nào, toàn bộ dựa vào thiên phú và thể lực kinh người của mình, giống như giã tỏi, bởi thế Hồng Hà đặt cho nó một cái tên ngoại quốc rất thân thiết là "giấc mộng ngọt ngào của Charles"!

Nếu cô gái có kinh nghiệm phong phú, biết lấy lòng đàn ông như thế nào, thì mới có thể đạt được sự hưởng thụ sung sướng nhất.

Thảo nào rất nhiều đàn ông không hề thích xử nữ, chê họ quá ngây ngô, không chút kinh nghiệm, chỉ có đau đớn. Ngược lại những thục nữ này rất nhiều người biết chiêu trò, hiểu cách hưởng thụ tình yêu của đàn ông, bởi vì họ biết đàn ông muốn gì, biết làm thế nào lấy lòng đàn ông.

Xét đơn thuần theo việc hưởng thụ tình dục, đương nhiên là thục nữ tốt, nhưng xét về tinh thần, đương nhiên là xử nữ tốt. Đương nhiên, xử nữ sớm muộn cũng có ngày biến thục, quan trọng là xem dạy bảo thế nào.

Cô gái trước mắt này thanh thanh tú tú, thoạt nhìn rất ngây thơ rất đáng yêu, nhưng đong đưa vòng eo thế kia, không có kinh nghiệm vài năm tuyệt đối không làm được. Trong lòng Lưu Anh Nam tự hỏi, nếu đổi lại là hắn, chỉ cần eo cô gái lắc ba cái, hắn chắc chắn sẽ xuất. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Hắn từng ở tiệm massage gặp được cao thủ về phương diện này. Cô gái ấy am hiểu nhất không phải lắc, mà là kẹp, sau khi tiến vào giống như bị người ta dùng tay bóp chặt lại, động đậy một cái đều rất tốn sức, hơi hơi động đậy chính là sự ma sát mãnh liệt nhất. Cho dù là lần đầu tiên của Lưu Anh Nam, nhưng cũng không đến mức 1-2-3 là xong việc, chỉ là lúc ấy hắn đúng là 1-2-3…

Một số người thường nói, phụ nữ, tắt đèn nhà ngói như nhà tranh. Đây chỉ có thể nói, loại người này cậu nhỏ ngắn kiến thức cũng ngắn. Đó gọi là, một loại gạo nuôi trăm loại người, trăm kiểu phụ nữ trăm dạng xuân…

Tóm lại, cô gái ngồi trên người cậu con trai, lắc lư eo trước mắt này, nhìn động tác thành thạo kia, tuyệt đối thuộc loại vưu vật, hơn nữa còn có một khuôn mặt đẹp tự nhiên. Đây chính là vưu vật đồng nhan (khuôn mặt nhi đồng) trong truyền thuyết, cực phẩm trong cực phẩm, động tác nóng bỏng kết hợp với khuôn mặt động lòng đáng yêu, có thể khiến tất cả đàn ông đều điên cuồng theo.

- Đây, đây rốt cuộc là thế nào? –Nhậm Vũ không nghe thấy Lưu Anh Nam lên tiếng, cuối cùng cô vẫn không nhịn được nhìn xuyên qua kẽ hở ngón tay, sau đó hích hích Lưu Anh Nam hỏi.

- Chuyện thường của con người mà, cho dù là quỷ thì cũng có nhu cầu, đúng không? –Lưu Anh Nam mỉm cười nói.

Hai người kia dường như không hề nghe thấy, nhất là cô gái kia, vẫn lắc tới lắc lui, lắc đến cầu Nại Hà. Mà cậu con trai dưới người cô ta cũng rất tập trung, vẻ mặt si mê và sảng khoái, không lâu sau cậu ta bỗng nhíu mày, hệt như đang hứng chịu nỗi đau đớn vô biên, sắc mặt đỏ bừng như máu, trong cổ họng phát ra một tiếng gầm trầm thấp, cả người căng chặt như dây cung, nhưng rất nhanh lại giãn ra, hệt như bị người ta rút mất linh hồn vậy.

Giờ phút này Nhậm Vũ rốt cuộc nhìn ra, cô gái kinh nghiệm phong phú chiếm vị trí chủ đạo ngồi ở trên chính là cô gái trong bức tranh kia. Mà cậu con trai ở dưới người cô ta chính là họa sĩ nghèo túng Lý Đại Duy, song một Lý Đại Duy khác thì vẫn nằm im bất động trên giường.

Cũng không thể nói là nằm im bất động, ngay lúc vừa rồi, binh khí nhỏ của cậu ta lại phun ra mầm mống sinh mạng mang theo cả tia máu.

Bây giờ ngay cả Nhậm Vũ đều nhìn ra, đây rõ ràng câu chuyện tình yêu giữa linh hồn Lý Đại Duy và một nữ quỷ, đồng thời Nhậm Vũ cũng đã hiểu nữ quỷ nuốt Dương khí người sống như thế nào, quả là nuốt sạch không thừa một giọt, điều này không khoa học nha!

- Này này, tôi nói hai vị, sêm sêm rồi đấy, chú ý ảnh hưởng, trước mặt mọi người, bên cạnh còn có người xem đó, thu liễm chút được không? –Lưu Anh Nam vô tư nói, Nhậm Vũ ở đằng sau hung hăng nhéo hắn một cái, cảm giác Lưu Anh Nam hoàn toàn là xem đã, cảm thấy chán mới mở miệng…

Dưới tiếng kêu gọi của Lưu Anh Nam, "cặp tình nhân" vẫn rất cho mặt mũi ngừng hự hự lại. Song cô gái kia vân tức giận trừng mắt Lưu Anh Nam một cái.

Chỉ một ánh mắt này đã dọa Lưu Anh Nam không nhẹ. Trong nháy mắt đó, trong mắt cô ả bắn ra hai luồng kim quang như thực chất, chỉ có người Dương khí vượng, thân thể khỏe mạnh tinh thần dồi dào mới có ánh mắt sắc bén như thế.

Ngược lại Lý Đại Duy rất xấu hổ, sau khi hai người tách ra, cậu ta vô ý thức che "cậu nhỏ" không đủ bốn tấc của mình. Đồng thời dường như xuất hiện một cánh tay túm cậu ta ra vậy, cái bóng của cậu ta biến mất, rất nhanh, thân thể nằm trên giường, trước sau hôn mê của cậu ta hoàn toàn có phản ứng, tay nhúc nhích, chân giựt giựt, cuối cùng mở mắt ra.

Nhìn thây cậu ta hoàn toàn tỉnh lại, phản ứng dữ dội nhất chính là Nhậm Vũ. Tuy Lý Đại Duy mới nhập viện ba ngày, nhưng ba ngày nay Nhậm Vũ gánh áp lực cực lớn, ánh mắt của tất cả nhân viên y tế trên dưới toàn viện đều nhìn chằm chằm cô.

Cô là một lòng vì cứu người, đồng thời cũng muốn nghiên cứu căn bệnh lạ hiếm thấy này, lại không được ủng hộ, khiến cô rất phẫn nộ, hơn nữa có rất nhiều người còn chờ xem náo nhiệt, xem cô xấu mặt, xem cô trắng tay. Điều này khiến cô vừa phẫn nộ vừa cảm thấy bi ai, người bây giờ tấm lòng đều đen hết rồi.

Khi một người không hề chùn bước làm việc thiện, người bên cạnh chẳng những không bị cảm nhiễm, ngược lại sẽ có rất nhiều người cho rằng làm việc thiện là làm việc ngu, có người cho rằng làm việc thiện là đang khoe khoang. Đây là dùng bụng tiểu nhân đo lòng quân tử điển hình.

Việc mình không làm được, người khác làm thì nói người ta có mục đích xấu xa hoặc tà ác nào đó, người có ý nghĩ như vậy mới là xấu xa nhất.

Trong bệnh viện này, chờ xem trò hề của Nhậm Vũ chính là loại người bụng dạ xấu xa này.

Cho nên, giờ phút này Lý Đại Duy đã tỉnh lại, Nhậm Vũ thoáng cái mừng như điên, có cảm giác nở mày nở mặt. Cô lập tức quên béng đi yêu ma quỷ quái gì kia, điên cuồng ấn chuông gọi, tiếng chuông vang lên trong phòng trực y tá, y tá trưởng dẫn theo tất cả y tá chạy tới. Lưu Anh Nam vội vàng thu linh phù trong tay, nếu bị y tá nhìn thấy nơi này có một cô gái trần truồng thì gay.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.