Địa Phủ Lâm Thời Công

Chương 321



Nhậm Vũ rốt cuộc cố lấy dũng khí ra tay, vừa thấy cô vén rèm lên, Lưu Anh Nam lập tức ngoan ngoãn nằm trên giường bệnh, "voi lông dài" rung rung, quả thật hơi nhăn nhúm, không hề có sức sống.

Tuy Nhậm Vũ không tính là kiến thức rộng rãi nhưng đối với "cậu nhỏ" cũng có hiểu biết nhất định. Có điều lúc này nhìn thấy thần binh của Lưu Anh Nam thì vẫn không nhịn được hơi sững sờ, suýt nữa hô thành tiếng, thần vật thiên phú dị bẩm cỡ này quả nhiên cần hai tay cùng hoạt động mà.

Lưu Anh Nam thấy cô đỏ mặt, híp mắt hơi lưỡng lự, lại giống như si mê, trong lòng cứ gọi là đắc ý, tách hai chân ra, như muốn thỏa sức khoe khoang thần binh của mình.

Thực ra trong lòng mỗi người đều có sở thích khoe hàng, nhất là phụ nữ thì càng gặp nhiều, điểm này từ trên người những cô gái hở ngực hở lưng hở đùi thì không khó nhìn ra, hơn nữ số lượng phụ nữ ăn mặc hở hang đang tăng lên từng ngày. Đây không thể nói phụ nữ lẳng lơ, nguyên nhân là vì trong cốt tủy phụ nữ đã có sở thích muốn được người ta chú ý.

Không chỉ ở trên đường phố, ở trong trường học, trong ký túc xá nữ, thường xuyên có thể nhìn thấy một vài nữ sinh thay quần áo không thèm kéo rèm, một vài mỹ nhân tri thức trong công ty lớn chỉ đi tất chân liền váy không mặc quần lót. Lưu Anh Nam từng điều tra trong hành lang của công ty Lăng Vân, chỉ quan sát nhân viên nữ trong một tầng đã phát hiện, phụ nữ đi tất chân không mặc quần lót ít nhất cũng chiếm 70-80%.

Đương nhiên, những phụ nữ này ngoài sở thích khoe hàng, còn có khả năng là vì tiện… tiện cho đám người nào đó.

Mà nếu đàn ông có sở thích này thì sẽ càng thêm không chút kiêng dè, ví dụ như những ông chú đáng khinh mặc áo khoác gió, chuyên hù dọa em gái nhỏ kia. Nhưng kiểu tình huống này gặp nhiều ở những người đàn ông ở nhà, thường xuyên sẽ khoe ra bộ phận quan trọng cho bạn gái hoặc vợ mình nhìn với ý đồ giành sự khen thưởng và khơi dậy ham muốn của đối phương.

Lưu Anh Nam hiện giờ chính là có ý nghĩ như thế. Hắn biết Nhậm Vũ từng làm việc ở khoa tiết niệu, kiến thức rộng rãi, hắn lại có lòng tin tuyệt đối vào thần binh của mình. Nom khuôn mặt đỏ rực như lửa của Nhậm Vũ bây giờ thì biết ngay, đây tuyệt đối là thần khí hung hãn nhất cô từng gặp.

- Tôi có một chú voi mọc lông, dễ thương lại xinh đẹp, mũi nó vừa thô vừa dài, lông vừa đen vừa bóng… -Lưu Anh Nam nằm trên giường, giả vờ không nhìn Nhậm Vũ, ca hát với thần binh của mình, Nhậm Vũ nghe mà mặt đỏ tía tai.

- Anh ngậm miệng mau. –Nhậm Vũ là một người rất quyết đoán, nếu đã tiến vào thì phải làm sẵn chuẩn bị đối mặt hết thảy. Cô nắm luôn lấy thần binh, đồng thời cũng dọa Nhậm Vũ giật nảy mình, thoạt nhìn mềm oặt, không ngờ vừa vào tay liền cứng ngắc thẳng tắp giống như một chiếc chày cán bột.

- Hí… -Nhậm Vũ vừa đưa vào tay, Lưu Anh Nam không nhịn được hít một hơi lạnh, cảm giác giống như vào ngày hè nóng nực bỗng nhiên có nước lạnh xối đầu vậy. Đừng thấy Nhậm Vũ đỏ mặt tía tai, nhưng hai tay lại do căng thẳng mà lạnh buốt.

Nghe tiếng rên thoải mái của Lưu Anh Nam, Nhậm Vũ càng xấu hổ, nắm chặt thần binh của Lưu Anh Nam, gần như sắp bóp gãy. Cô len lén nhìn Lưu Anh Nam, tên này vẻ mặt sung sướng, như chờ nha hoàn hầu hạ, tiểu thư bồi ngủ vậy.

Nhậm Vũ cảm giác mình xấu hổ muốn chết, hận không thể tìm một chỗ chui vào, mà Lưu Anh Nam thì thản nhiên đắc ý, bộ dạng như ông lớn. Nhậm Vũ biết, hắn ngoại trừ muốn khoe khoang vốn liếng với mình, còn có dấu hiệu muốn dạy dỗ mình.

Kết giao giữa nam nữ, luôn luôn đều là đột phá từng chút một, có một thì sẽ có hai. Hôm nay cầm tay, ngày mai ôm eo, ngày mốt miệng đối miệng, trên giường pháo công thành…

Hôm nay Lưu Anh Nam và mình đột phát thẳng đến mức này, ngày sau ắt sẽ được voi đòi tiên, đến lúc đó "cậu nhóc" sẽ không đơn giản chỉ đặt lên tay như vậy.

Nhậm Vũ nhìn thấu dụng ý của Lưu Anh Nam, không ngừng nhắc nhở mình phải tỉnh táo, ắt phải đả kích dáng vẻ bệ vệ hống hách của Lưu Anh Nam. Bất chợt, cô nhìn vào bloose trắng trên người mình, lúc này mới nhớ tới cô là một người phụ nữ, đồng thời cũng là một bác sĩ, cô không phải chiến đấu một mình, cô đại diện cho truyền thống và lịch sử của nền y học Trung – Tây y, cùng tính cách ngoan cường và cứng cỏi của phụ nữ ngày nay. Vào giờ phút này, Phan Kim Liên, Trần Ngọc Liên, Ngô Thiến Liên nhập vào cô, một mình Nhậm Vũ đại diện cho truyền thống vẻ vang của bác sĩ trong nước, cô không hề một mình, cô không hề một mình…

Trong lòng Nhậm Vũ có một thanh âm đang gào thét, đang gầm rú, khiến cô thoáng cái thả lỏng, bình tĩnh nhìn thần binh hệt như đuôi chồn, khác hẳn người thường ở trong tay, thầm nhủ với bản thân, đừng sợ hãi, coi nó thành người bạn, nó chẳng những không tổn thương mày, ngược lại cần sự an ủi của mày, còn có thể mang lại cho mày sự sung sướng, còn là sự sung sướng không gì sánh bằng.

Ý niệm này khiến mặt Nhậm Vũ càng đỏ hơn, nhưng cảm xúc lại bình tình rất nhiều. Bản năng mà, đâu có người phụ nữ nào sợ "cậu bé", yêu còn yêu không hết, vả lại càng lớn càng yêu.

Phụ nữ đối phó với "cậu nhỏ" có ưu thế trời sinh, giống như Tôn Ngộ Không đối phó Kim Cô Bổng, cho dù Kim Cô Bổng có thể biến dài nữa to nữa, cuối cùng vẫn nhét vào trong lỗ tai vừa hẹp vừa dài đó sao.

Nhậm Vũ càng nghĩ càng thẹn thùng, song trong lòng càng lúc càng nắm chắc, khẽ lay lay, tuốt tuốt một cách mất tự chủ. Lưu Anh Nam ngoan ngoãn kêu to hai tiếng, điều này càng khiến Nhậm Vũ lòng tin tăng vọt, nhất thời có cảm giác mọi thứ "nắm hết trong lòng bàn tay".

Đương nhiên Nhậm Vũ cũng sẽ không dễ dàng để Lưu Anh Nam tiến hành dạy dỗ với mình như vậy. Cô thoải mái nhìn chằm chằm thần binh đang nắm hết trong tay, hệt như đang đưa mắt thâm tình với "độc nhãn" bên trên.

Trong lòng Lưu Anh Nam đừng nói sướng cỡ nào, rốt cuộc là nữ bác sĩ kiến thức rộng rãi, nhanh như vậy đã bình tĩnh lại, hơn nữa tay cô là mềm mại như vậy. Sau khi trải qua phút căng thẳng, bàn tay dần ấm lên, Lưu Anh Nam cũng từng có vài lần kinh nghiệm, nhất là với Hồng Hà, cũng từng nếm trải "hương vị đó", trong đó ấm áp ẩm ướt, cảm giác thoải mái giống như đứa bé về lại cơ thể người mẹ vậy.

Còn lúc này, bàn tay Nhậm Vũ tương tự cũng ấm áp, nhưng tay cô bóp chặt khiến Lưu Anh Nam cảm thấy căng khít trước nay chưa từng có, hệt như hơi động một cái là thế có lột lớp da vậy.

Hắn hít sâu một hơi, thả lỏng toàn thân, nghênh đón khoái cảm ập tới.

Nhậm Vũ cũng không khiến hắn thất vọng, không ngờ thật sự bắt đầu tuốt lên tuốt xuống, chỉ có điều động tác rất cứng, hơn nữa bị bóp quá chặt hơi đau đau, đây có khả năng là do Nhậm Vũ còn lạ lẫm.

Lưu Anh Nam khuyên nhủ chính mình, hy vọng lát nữa sẽ có cải thiện. Nhưng hắn không ngờ rằng, Nhậm Vũ bỗng khom lưng xuống, phần mặt úp thẳng về phía thần binh, Lưu Anh Nam biến sắc, lập tức lại vui mừng như điên. Lẽ nào Nhậm Vũ quá nhập vai, không cần lừa gạt, không cần dạy dỗ, tự mình hiểu rõ, gái ngoan động mồm không động thủ.

Ngay khi Lưu Anh Nam vô cùng kích động, bỗng phát hiện Nhậm Vũ ngừng động tác cúi xuống, khuôn mặt cô cách thần binh của Lưu Anh Nam chưa tới 3cm, có thể nói đặt song song trong cự ly gần với loài "một mắt" kia. Lưu Anh Nam thậm chí có thể cảm nhận được hơi nóng phát ra từ trong mũi cô, chỉ cần khẽ ưỡn lên, cho dù không đâm vào miệng thì cũng có thể chọc vào lỗ mũi. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Lưu Anh Nam thầm nhủ rằng, có khả năng là vì thời khắc mấu chốt Nhậm Vũ xấu hổ, vẫn hơi do dự thôi. Lúc này nhất thiết không thể làm ra bất kỳ phản ứng nào, hơi động đậy thì sẽ làm cô quýnh lên, hoặc là cắn mạnh một cái, hoặc chính là phất tay rời đi. Lưu Anh Nam không dám mạo hiểm, tốt hơn chờ bản thân cô nghĩ thông suốt đi.

Giờ phút này, dường như thời gian dừng lại, không gian biến mất, giữa đất trời chỉ có thần binh của Lưu Anh Nam và khuôn mặt Nhậm Vũ, cùng hơi nóng thở ra từ mũi cô. Lưu Anh Nam rất căng thẳng, đồng thời cũng có thể cảm nhận được khuôn mặt Nhậm Vũ nóng rực như lửa.

Thời gian trôi qua từng giây từng giây một, khi Lưu Anh Nam thực sự không nhịn nổi xúc động, định rướn eo lên thì Nhậm Vũ rốt cuộc phát ra thanh âm, không phải câu từ khen ngợi gì cả, mà là một tiếng "hả" đầy nghi hoặc?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.