Địa Phủ Lâm Thời Công

Chương 347



Lăng Vân cực kỳ khinh thường vẻ mặt tiểu nhân đắc chí, nhà giàu mới phất của Lưu Anh Nam, nhưng hành động của cô càng khiến Lưu Anh Nam khiếp sợ.

Cô nàng này biết rõ những ông trùm thương trường nổi tiếng quốc tế ấy đều là Dracula, nói một cách nghiêm túc đều là ma quỷ đã chết ngàn năm, nhưng cô không thèm để ý, kiên trì nhờ Tiểu Cương sắp xếp, không ngờ muốn bàn chuyện làm ăn với người ta.

Lưu Anh Nam tuy rất bó tay nhưng cũng thấu hiểu, đây chính là thương nhân. Nếu có lợi nhuận 50%, họ sẽ làm liều, nếu có lợi nhuận 100%, họ dám giẫm đạp hết thảy mọi pháp luật ở Nhân gian, nếu có lợi nhuận 300%, họ dám phạm bất cứ tội danh nào, thậm chí dám mạo hiểm bị treo cổ.

Đây chính là bản chất của nhà tư bản, Lăng Vân từ nhỏ được bồi dưỡng thành thương nhân, thậm chí được coi thành người nối nghiệp của gia tộc, cho nên cô đã nuôi thành thói quen lợi ích gia tộc là trên hết, lúc nào cũng nghĩ tới kinh doanh cho gia tộc.

Bây giờ con người vì lợi ích, cho dù buôn bán người sống cũng có người làm, huống hố là yêu ma quỷ quái. Lưu Anh Nam không chút hoài nghi, nếu tên gian thương nào đó có thể nhìn thấy Ngưu Đầu Mã Diện, tuyệt đối sẽ lôi Ngưu Đầu đi lò mổ, kéo Mã Diện đi làm cao, cho dù Mạnh Bà tới cũng có khả năng bị đẩy vào hố lửa.

Song, cho dù có lợi ích kinh tế cực lớn, nhưng Lăng Vân dù sao cũng là một cô gái yếu đuối, cô vẫn không dám giao tiếp với Dracula, cô còn muốn kéo Lưu Anh Nam đi cùng. Điều này với gia tộc mà nói chính là một công lớn, nếu thành công thì chuyện của cô và Lưu Anh Nam sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

Có điều Lưu Anh Nam chỉ lạnh nhạt phất tay, nghiễm nhiên mang bộ dáng quý tộc chủ nô lệ, bực mình nói:

- Bảo Tiểu Cương đi làm.

Đây chính là vẻ mặt tiểu nhân đắc chí điển hình mà. Lăng Vân bừng bừng tức giận, vừa định động thủ thì thấy Tiểu Cương bỗng vẻ mặt khó xử chà tay đi tới nói:

- Chủ nhân, tôi không biết tiền bạc vào thời này rốt cuộc quan trọng cỡ nào, nhưng đám con cháu của tôi ở Tây Dương đã bị dồn vào đường cùng, đi tới đây, một là vì đánh thức tôi hòng duy trì gia tộc, hai là vì tìm thức ăn.

- Có ý gì? –Lưu Anh Nam hỏi.

- Tiểu Cương chà tay nói:

- Ở phương Tây, họ vì giải quyết đói khát, tuy chưa đến mức rơi vào giấc ngủ say vĩnh hằng, cũng đã bắt đầu đào mồ quật mả tìm thi thể hút máu rồi. Nếu không tới đây, chúng đều định lập đoàn đi Ai Cập đào những xác ướp kia hút máu rồi. Xin chủ nhân từ bi, trước tiên hãy giải quyết vấn đề đói khát của chúng tôi đi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.

Tiểu Cương đã xác định Lưu Anh Nam chính là chủ nhân sáng tạo ra y, đương nhiên không gì không làm được. Nhưng y lại không biết, thực ra y trong mắt chủ nhân chẳng qua chỉ là một vật thí nghiệm thất bại, không hủy y là vì trong thời gian thí nghiệm bật lên tác dụng làm bạn với chủ nhân. Nhưng yêu cầu của y chủ nhân tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Song Anh Nam ca là một người cao thượng, một người thích giúp người, một người có yêu cầu ắt đáp ứng, một người dâm đãng đáng khinh. Quan trọng nhất Tiểu Cương nếu đã được đưa tới cửa, vào thời đại rối ren này, trong tình thế trước có oan hồn ác quỷ, sau có Trương công tử theo sát sau lưng, các đại ca Âm Tào Địa Phủ giả ngây giả ngô, hắn thực sự rất cần trợ giúp, nếu có thể lôi kéo một bầy Dracula, thì chắc chắn có thể bật lên tác dụng rất lớn, hơn nữa đám Dracula này đều rất có tiền.

Lưu Anh Nam vung tay lên, lập tức quyết định dẫn họ đầu tiên đi kiếm thức ăn, coi thành quà gặp mặt của chủ nhân. Điều này làm Tiểu Cương mừng rơn, chủ nhân luôn lạnh lùng trong lòng y, ngay cả chư thần trong trời đất đều không để vào mắt ai ngờ lại đáp ứng yêu cầu của y. Xem ra nghiên cứu về sinh mạng mới của chủ nhân nhất định đã thành công, ít nhất rất nhân tính hóa.

Song hành động của Lưu Anh Nam lại dọa Lăng Vân giật nảy mình, đám người này đều là Dracula, tuy có tính hạn chế, tính tự chủ rất mạnh, sẽ không đi hại người, nhưng cũng không thể dẫn đám hơn trăm người này đi khắp thế giới tìm thi thể chứ?

Cô vốn định ngăn cản Lưu Anh Nam, nhưng lại không muốn đắc tội với những ông trùm thương nghiệp nọ. Hơn nữa, cô chỉ là một thương nhân, chẳng phải sứ giả chính nghĩa gì cả, ngược lại bản thân còn thường xuyên bị yêu ma quỷ quái quấy rầy, tóm lại, việc này không cần cô phải lo.

Vả lại, cô vững tin rằng, Lưu Anh Nam tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện trái lẽ thường gì, đây là nhân phẩm bảo chứng.

Hai mươi phút sau, Lăng Vân hoàn toàn buông lỏng, cũng rất vui vì sự tín nhiệm của mình với Lưu Anh Nam không uổng phí. Đây chẳng những không tính là chuyện tàn nhẫn hại người gì, ngược lại còn là việc tốt giúp người, phát triển kinh tế trong vùng.

Một bầy Dracula tóc vàng mắt xanh, dáng người cao to, còn là ông trùm thương nghiệp nổi tiếng thế giới, dưới sự dẫn đường của Lưu Anh Nam, lái một đoàn siêu xe sang trọng, thật sự đúng là khi thì xếp thành hình chữ "hoành", khi thì hình chữ "tráng" ở trên đường, ùn ùn đi tới con hẻm cách nhà Lưu Anh Nam không xa, xe sang chặn kín con hẻm nhỏ.

Con hẻm nhỏ này ở giữa hai tòa nhà cũ, bình thường thoạt nhìn không bắt mắt, nhưng buổi tối mỗi ngày lại là một trong số những đoạn đường sầm uất náo nhiệt nhất trong vùng, tổng cộng có hai nơi sầm uất nhất, một là chợ đêm, hai chính là nơi này, phố ăn vặt.

Nơi đây là nơi tốt nhất để ăn tối, ăn đêm, hơn nữa đủ các loại đồ ăn, bất kể là các món nướng, mì sợi, xào, lẩu muôn hình muôn vẻ, món ăn trời Nam đất Bắc đều có, là nơi Lưu Anh Nam thích nhất.

Hắn dẫn một đám người Tây, lũ lượt xuất hiện trong con hẻm. Vừa xuất hiện, ông chủ quán đồ nướng bên ngoài cùng liền chào hỏi với hắn:

- Anh Nam ca, lâu lắm không gặp, vào trong thôi, hôm nay có thận rất tươi.

- Hay lắm, hãy nướng cho anh trước đi, lát nữa anh tới lấy. –Lưu Anh Nam cười đáp, dẫn đám người ùn ùn đi về phía trước, không lâu sau lại có ông chủ quán đồ xào chào hỏi:

- Ơ, Anh Nam ca tới rồi, mau mời vào trong, hôm nay vẫn là món cũ, bầu dục xào…

- Được được, bảo đầu bếp làm đi, bỏ ít hạt tiêu đừng ảnh hưởng nguyên vị. –Lưu Anh Nam phân phó nói.

Lăng Vân trước sau theo bên cạnh hắn, mày dần dần nhíu chặt, vừa đi thêm hai bước, gặp được một quán lẩu, ông chủ càng nhiệt tình, không thèm chào hỏi Lưu Anh Nam, trực tiếp hô ra đằng sau bếp:

- Mau, mang thận hầm lên, Anh Nam ca tới rồi…

Lăng Vân cố nén xúc động muốn động thủ, cười lạnh hỏi:

- Anh Nam ca, em phát hiện gần đây mặt anh càng lúc càng dài thì phải?

- Thật à? –Lưu Anh Nam ngơ ngơ vuốt cằm mình.

- Đương nhiên. –Lăng Vân nghiến răng nghiến lợi:

- Anh vừa thận nướng, thận xào, thận hầm, ăn mình thành mặt thận heo rồi. Còn nữa, anh không phải nói hiến tinh chỉ hiến một lần thôi sao, cần gì phải bồi bổ như vậy hả? Bình thường không lãng phí tinh hoa đấy chứ?

Lưu Anh Nam cười xấu hổ, né câu hỏi của cô, hô to với một cửa tiệm đằng sau cô:

- Đại Văn, Tiểu Văn, khách lớn tới cửa, mau ra ngoài tiếp khách nào…

Theo tiếng hô của Lưu Anh Nam, tiệm cơm tối om, hơi rờn rợn ở đằng sau mở cửa ra, hai cậu thanh niên mặt quắt tai dơi xuất hiện. Nhìn thấy Lưu Anh Nam, trên mặt lập tức tỏa ra nụ cười sáng lạn, lại nhìn hơn trăm người Tây đằng sau Lưu Anh Nam, càng mừng húm, một người trong đó vội vàng nói:

- Ui, anh Nam, để ý việc buôn bán của tụi em quá mà, dẫn theo nhiều người như vậy, nghĩa khí quá. Được rồi, pín bò, ngọc dương, nầm dê hôm nay toàn bộ đều tặng anh!

Lưu Anh Nam mừng húm, Lăng Vân đổ mồ hôi, không nhịn được kéo Lưu Anh Nam nói:

- Thân thể anh rốt cuộc hư nhược đến cỡ nào mà cần tẩm bổ như vậy, nếu em muốn, anh còn "tác dụng" sao?

Lưu Anh Nam không nói hai lời, kéo thẳng tay cô đụng đụng thần binh còn chưa sống lại đã rất cứng của mình. Lăng Vân sợ hãi vội vàng rút tay về, hung hăng lườm hắn hai cái, khuôn mặt đỏ bừng.

- Anh luôn thích ăn quán này, bây giờ ca có tiền rồi, hôm nào dẫn em đi Tây Ban Nha, nơi đó thường xuyên tổ chức đấu bò, bò chết trong cuộc đấu sẽ trở thành thực phẩm để cung ứng, trong đó pín bò đắt nhất, anh nhất định phải tới nếm thử. –Lưu Anh Nam bừng bừng hưng phấn nói, đây là một giấc mộng nhỏ của hắn.

Lăng Vân tức giận lườm hắn nói:

- Em còn lâu mới đi, đi xa một chuyến chỉ vì xem anh ăn pín bò à?

- Đương nhiên không phải. –Lưu Anh Nam cười hì hì nói:

- Em nên biết, chẳng phải mỗi trận đấu đều là hiệp sĩ đấu bò thắng, nếu bò thắng… em cũng có thể nếm thử pín!

- Xí… -Lăng Vân hung hăng xì một tiếng:

- Em còn khuya mới ăn thứ tởm lởm đó!

- Đừng nói quá dứt khoát thế chứ, anh có dự cảm, một ngày nào đó em nhất định sẽ ăn, hơn nữa còn… -Lưu Anh Nam đắc ý nói, sắc mặt Lăng Vân đỏ bừng, hận không thể bỏ chạy.

Đừng thấy quán ăn nọ rờn rợn, thoạt nhìn rất vắng vẻ, nhưng bên trong chỉnh trang rất sạch sẽ gọn gàng, diện tích cũng rất lớn, đủ để chứa hơn trăm người cùng ăn. Mà hai ông chủ Đại Văn và Tiêu Văn ở đây, thực ra là biệt danh Lưu Anh Nam đặt cho họ, bởi vì họ cũng là dựa vào máu mà sống.

*Đại Văn – Tiểu Văn: muỗi lớn – muỗi nhỏ.

Đương nhiên họ chẳng phải Dracula gì cả, là người sống sờ sờ, dung mạo xấu xí là vì hồi nhỏ dinh dưỡng không đủ, cha họ là đồ tể nổi tiếng gần xa, ngoài việc chưa giết người ra, thứ khác như gà vịt chó mèo toàn bộ đều giết qua.

Chỉ có điều, vị đấu sĩ phấn đấu đứng đầu giới đồ tể này rốt cuộc chém giết viên mãn, xuống Âm Tào Địa Phủ trả sát kiếp. Nhưng lại vì oán niệm không tiêu tan dẫn đến linh hồn trù trừ không thể về Địa Phủ. Mà sở dĩ ông ta oán niệm không tiêu tan, chấp niệm không ngờ lại là con heo vừa mới giết trên thớt.

Ông ta bệnh tới rất đột nhiên, có thể nói là đột tử. Lúc ấy đang giết heo, một dao đâm vào còn chưa rút ra thì mình đã ngã xuống trước, cảm giác khi đó dường như một dao kia đâm vào trái tim mình vậy. Mà ông ta không yên lòng nhất, không ngờ lại là sợ tiết heo không hứng kịp mà chảy ra ngoài lãng phí.

Đương nhiên, ông ta còn lo lắng cho hai đứa con trai của mình, con lớn mới mười bảy tuổi, con út mười lăm tuổi, học tập không ra gì sớm đã rời khỏi trường học, nhưng do giới đồ tể có quy củ không đến mười tám tuổi, Dương khí không đủ không thể động dao, không thì không gánh chịu nổi sự bám víu của oan hồn sinh vật dưới dao.

Cho nên, ông đồ tể chết đột ngột, vừa lo tiết heo đang giết chảy ra ngoài, lại lo cho hai đứa con không có cách sinh tồn, cứ thế oan hồn không tiêu tan, cuối cùng gặp được Lưu Anh Nam.

Hai người con trai của ông ta tuy còn chưa đến tuổi có thể bắt đầu cầm dao, nhưng nhiều năm theo cha học nghề, như nào là lột da, cạo lông, làm nội tạng, họ đều làm được dễ dàng. Nhất là hứng tiết, là việc mỗi một người học nghề hằng ngày làm nhiều nhất, mà am hiểu nhất chính là: làm đậu hủ máu, dồi lòng.

Lưu Anh Nam bỏ công bỏ sức giúp hai thằng bé mở "nhà hàng Huyết Trì" này. Cho dù cái tên đáng sợ, khung cảnh lạnh lẽo, nhưng vì tay nghề hai đứa trẻ làm đậu hủ máu rất ngon, vị thơm, còn có rất nhiều khách quen, ít nhất không cần buồn lo cho ba bữa cơm.

Cứ thế, vị đồ tể cha an lòng xuống Địa Phủ, hơn nữa trực tiếp bị đưa vào địa ngục "Núi Đao". Đây là nơi quy tụ cuối cùng của mỗi một vị đồ tể và người từng giết sinh vật, ở Âm Tào Địa Phủ không có phân biệt cao thấp sang hèn, vạn vật thế gian đều là sinh linh, ai cũng không có quyền tước đoạt tính mạng của sinh linh khác.

Song, Địa Phủ cũng đang thi hành chấp hành nhân tính hóa, xét thấy đồ tể cha vì cuộc sống bức bách, mà thiên nhiên cũng có quy luật cung cầu, cho nên chỉ phán ông ta leo núi đao, thời hạn phạt là 580 triệu năm. Nói một cách tương đối thì điều này cũng xem như rất nhẹ rồi, lúc đó ở địa ngục Núi Đao Lưu Anh Nam còn nhìn thấy nữ não tàn dùng giày cao gót ngược đãi mèo và ngược đãi thỏ, hình phạt của họ vừa vặn ngược lại với đồ tể cha, đồ tể cha là từ dưới bò lên Núi Đao, còn hình phạt của đám não tàn ngược đãi động vật kia thì là từ trên Núi Đao lăn xuống dưới, mỗi lần lăn đều là máu tươi giàn giụa, da tróc thịt bong, hệt như ngàn đao bầm thây, vô cùng đau đớn, mà thời hạn phạt của họ là "mãi mãi"!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.