Địa Phủ Lâm Thời Công

Chương 429: Kết cục của Lăng gia




Lưu Anh Nam thật lòng chúc phúc cho Lăng Vân, hy vọng cô có thể sống thọ trăm tuổi, qua đời một cách yên bình, tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì, bằng không nếu cô đột tử xuống Địa Phủ, ắt sẽ là hung quỷ oán niệm ngất trời.

Đây vừa là yêu ma vừa là quỷ quái, cô nàng không ngờ còn nghĩ đến việc chia tay? Lưu Anh Nam vội vàng giải thích với cô rằng không phải thật sự muốn chia tay với cô, chỉ là nhằm để cô sinh ra chấp niệm đối kháng với Thực Pháp Quỷ. Từ lúc mới rồi thì thấy, hiệu quả rất tốt, bằng không cô tụng kinh theo Thực Pháp Quỷ thì sớm muộn sẽ toàn tâm toàn ý thờ phụng Thực Pháp Quỷ, cung cấp niệm lực cho nó.

Lưu Anh Nam mặt đầy vẻ chân tình tha thiết giải thích cho cô, đưa ra sự thật, giảng đạo lý, nói từ Âm Tào Địa Phủ đến đường đời muôn nẻo, nói nửa ngày môi đều khô lên. Song Lưu Anh Nam chỉ nói một câu:

- Tiên sinh, xin hỏi anh tên gì? Tôi quen anh à?

Lưu Anh Nam bó tay, cô nàng quá bướng bỉnh. Lưu Anh Nam đổ mồ hôi lạnh sực nhớ tới một truyền thuyết về trai nghèo. Hắn từng nghe nói, có một lần vào ngày Cá tháng tư, một cậu trai nghèo nhắn tin cho bạn gái nói: "Chúng ta chia tay đi!", kết quả cô gái lập tức reply nói: "Được thôi." Sau đó, hai người chia tay thật.

- Chị Hai à, anh thật sự là muốn tốt cho em, là vì giúp đỡ em mới làm như vậy, không phải chia tay thật đâu. –Lưu Anh Nam cười khổ nói, nhiều cô gái như vậy, hắn và Lăng Vân cùng nhau trải qua nhiều nhất, có thể nói là bạn gái chính thức của hắn, cứ như thế chia tay hắn làm sao cam tâm cho được.

Song Lăng Vân lại rất kiên quyết, cười lạnh nói:

- Hừ, trong cuộc đời đàn ông luôn nói rất nhiều câu với phụ nữ, khi yêu đàn ông nói lời ngon tiếng ngọt là muốn lên giường với phụ nữ. Sau khi kết hôn đàn ông ngày ngày nói với vợ anh yêu em, là sợ cô vợ hoài nghi hắn ta ngoại tình, trong những câu ấy có rất nhiều đều là nói dối. Trong những câu đàn ông nói với phụ nữ, duy chỉ có một câu tuyệt đối chân thật, đó chính là: chúng ta chia tay đi!

Lưu Anh Nam im lặng, bởi vì đây là một sự thật không thể chối cãi. Nam nữ kết giao, thông thường đều là phụ nữ nói chia tay trước, sau đó đàn ông chọc phụ nữ cười, bám chặt không tha, tuyệt đại đa số đều sẽ hòa hảo. Nhưng một khi đàn ông chủ động đề xuất chia tay, đó chẳng phải là hết yêu thì chính là đã có mối khác.

Nhưng Lưu Anh Nam thật sự không có ý này, quá là oan uổng. Cho nên nói, giữa tình lữ tuyệt đối đừng coi chia tay thành trò đùa, càng không thể hơi tức giận, hơi cãi vã hục hặc nhau là kêu gào đòi chia tay, quá tổn thương tình cảm.

Lưu Anh Nam còn muốn giải thích với Lưu Anh Nam, nhưng cô nàng bỗng phát hiện ra bà nội đang té xỉu dưới đất, kêu to một tiếng nhào tới, Lưu Anh Nam vừa liếc qua cũng trợn tròn mắt…

Lúc hắn vừa nhìn thấy bà cụ Lăng gia, bà còn mặt mũi hồng hào, tóc bạc trắng, tinh thần khỏe mạnh. Nhưng lúc này, trên mặt bà cụ ngang dọc từng nếp nhăn sâu hoắm, làn da trắng bệch như tờ giấy, tóc trên đầu khô vàng, hệt như cỏ dại mọc um tùm.

Lăng Vân khóc kêu hai tiếng, bà cụ cũng không có phản ứng. Cô hoang mang ngước mắt lên, liếc Lưu Anh Nam một cái giống như xin giúp đỡ. Lưu Anh Nam vừa định mở miệng, nắm chặt cơ hội lấy lòng này, nhưng Lăng Vân lại nhíu chặt mày, cắn chặt răng, đứng dậy lao ra ngoài, đi gọi những người khác của Lăng gia.

Lưu Anh Nam nhất thời lạnh lòng, cô nàng này thật sự hạ ác tâm rồi…

Rất nhanh người Lăng gia đã tới, có điều chỉ đứng ở cửa có vẻ hơi do dự. Khi Lăng Vân nói cho họ mọi chuyện ở đây đã giải quyết xong, họ mới yên tâm to gan xông vào, vội vàng quấn thắt khiêng bà cụ rời đi. Còn về Hoa Vĩ vốn không ai để ý tới, thực ra bộ dạng gã lúc này còn có vẻ già hơn cả bà cụ.

Dương khí của họ hóa thành niệm lực tín ngưỡng bị Thực Pháp Quỷ hút mất, Dương khí bị hao tổn nghiêm trọng, nom bộ dáng chỉ e dữ nhiều lành ít.

Trong quá trình này Lưu Anh Nam ba phen bốn bận muốn giúp đỡ, lại đều bị Lăng Vân đẩy phắt ra. Nom cô khiêng bà nội, bước đi hơi lảo đảo, hai chân đi khép vào trong, trong lúc lơ đãng làn váy bay lên, còn có thể nhìn thấy từng vết máu phía trong đùi.

Lưu Anh Nam khóc không ra nước mắt, lần này xem như chơi lớn rồi. Trước đây bắt quỷ thuận tiện còn có thể cua gái, lần này bắt quỷ lại hủy nhân duyên, đây có cảm giác như mượn chức vụ để mưu lợi riêng. Mưu lợi dĩ nhiên rất sung sướng, nhưng xảy ra chuyện thì chính là đại sự!

Lưu Anh Nam cứ thế quanh quẩn cả đêm ở Lăng gia, thấy người Lăng gia đưa lên hai bản hợp động. Một bản là giấy chứng minh quyền sử dụng đất của một ngọn núi, đưa cho hai hòa thượng, đồng thời hiến hàng đống tiền mặt cho họ xây dựng chùa miếu, còn đáp ứng tặng thêm vào một bức tượng Phật bằng vàng nguyên chất.

Ngoài ra vài đạo sĩ kia không biết là do có cảm ứng hay là thèm tiền không cần mạng, ban nãy la khóc thảm thiết chạy trốn, lúc này không ngờ lại quay lại. Thù lao của họ đơn giản hơn hai hòa thượng rất nhiều, ba đạo sĩ, mỗi người xách một cặp da rời đi, thoạt nhìn giống như ông trùm xã hội đen giao dịch thuốc phiện hay vũ khí quân dụng trong phim ảnh Hồng Kông vậy.

Lưu Anh Nam mắt long lanh nhìn họ rời đi. Mình thì sao, bỏ sức nhiều nhất, công lao lớn nhất lại bỏ sót, hai tay trắng vẫn hoàn trắng.

Tiễn đám hòa thượng đạo sĩ rời đi, hàng loạt nhân viên làm việc cho Lăng gia được triệu tập về, trong đó còn có vệ sĩ cùng bác sĩ tư. Họ rất nhanh đưa ra chẩn đoán cho bà cụ Lăng gia, kết quả cuối cùng như trong dự đoán của Lưu Anh Nam, Dương khí của bà đã hao hết, người Lăng gia rơi vào trong cơn đau buồn.

Mà câu chuyện về bà cụ cũng nói cho chúng ta biết rằng, vô luận trong bất kỳ tình huống nào cũng đừng nên toàn tâm tin tưởng một người lạ, càng không nên trả giá bằng sự thờ phụng của mình, gặp người hãy nói ba phần cần thiết đừng nên dốc hết tâm sức.

Lưu Anh Nam cứ thế quanh quẩn ở Lăng gia một đêm, cửa cầu thang luôn có vệ sĩ riêng canh giữ, nhận được mệnh lệnh không cho phép bất kỳ ai lên tầng, song không hề đuổi Lưu Anh Nam ra ngoài. Mãi đến khi trời sáng, người Lăng gia toàn bộ đều trông coi bên người bà cụ, đau buồn chờ đợi thời khắc cuối cùng.

Cùng lúc đó, một người mang dáng vẻ quản gia tới thông báo cho Lưu Anh Nam rằng hắn có thể rời đi. Lưu Anh Nam đã làm sẵn chuẩn bị bám chặt không tha, nhưng quản gia nọ tiếp đó lại giao cho hắn một bản hợp đồng. Có tiền lệ của hai hòa thượng ngày hôm qua, Lưu Anh Nam thầm nghĩ, lẽ nào Lăng gia cũng định cho mình một mảnh đất?

Mở ra coi, không ngờ là một bản hợp đồng lao động căn cứ theo luật lao động do Nhà nước đặt ra, bên A là tập đoàn Vân Hải, bên B đương nhiên chính là hắn. Giấy trắng mực đen trên đó viết rất rõ ràng rành mạch, là hợp động thuê bảo vệ, lương tháng ít đến đáng thương, phúc lợi đãi ngộ hoàn toàn không có, mỗi ngày làm việc 24/24, còn không bao cơm, thời hạn thuê lại là tám mươi năm. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Lưu Anh Nam vui vẻ tiếp nhận, ký luôn một bản, mình cầm đi một bản. Nhất là khi hắn nhìn thấy kẽ hở trong hợp đồng, công việc bảo vệ này còn phụ trách mua bvs, rửa chân, ấm chăn cho cố chủ…

Lưu Anh Nam đã hiểu ý của Lăng Vân, đây là để hắn làm trâu làm ngựa mới có thể tiêu trừ nỗi hận trong lòng, làm bạn gái tức giận thì nhất định sẽ bị trừng phạt. Song khiến Lưu Anh Nam khó hiểu chính là, trong hợp động không ngờ còn kẹp một tấm vé xe khách đường dài, hơn nữa cách thời gian xe chạy chỉ có một giờ. Lăng Vân vì sao phải đuổi mình đi gấp đến vậy chứ?