Địa Phủ Lâm Thời Công

Chương 61: Duyên định tam sinh



Thẩm Phong bị câu chuyện đẹp đẽ mà thê thảm trong sông làm cảm động. Song rất nhanh cô nàng lại phát hiện ra thứ mới, lập tức sinh ra hứng thú nồng đậm.

Lưu Anh Nam đi theo cô nàng đang tung tăng chạy lên trước, cô bé ấy thật sự coi mình là khách du lịch. Ở bờ Vong Xuyên Hà có một khối đá lớn trên to dưới nhỏ cao hơn ba thước, bên trên có ba vệt như đao gọt kiếm khắc, mỗi vệt đều giống như bị máu ngâm đều là màu đỏ tươi.

Thẩm Phong giống như đang ngắm cảnh, sôi nổi chạy tới đứng ở bên cạnh tảng đá như chờ Lưu Anh Nam chụp ảnh lưu niệm cho cô nàng vậy. Cô bé cười ha ha hỏi:

- Đây là cái gì? Đây là cái gì?

- Đây là Tam Sinh Thạch có thể chiếu rọi kiếp trước kiếp này và kiếp sau của con người, chính là cho những oan hồn bước lên cầu Nại Hà kia xem. Xem quá khứ đau khổ, xem tương lai sáng lạn để cho họ quyết tâm bỏ qua quá khứ an lòng bước lên con đường của cuộc đời mới. Còn nữa, nhân gian có câu tục ngữ gọi là "Duyên định tam sinh". Cho nên tảng đá này cũng có tên là Tam Sinh Nhân Duyên Thạch, có thể nhìn thấy nhân duyên kiếp trước kiếp này và kiếp sau.

- Thật à? Thế tôi phải xem xem mới được. –Thẩm Phong thoáng cái gợi hứng thú. Phụ nữ luôn đầy hiếu kỳ và mong chờ với nhân duyên của mình, đồng thời muốn nắm chặt nó trong tay, muốn do bản thân mình quyết định. Nhưng đó là chuyện không có khả năng.

Cho nên khi Thẩm Phong đứng nghiêm trang trước Tam Sinh Thạch thì Lưu Anh Nam bật cười. Vẫn là chiếc điều khiển từ xa kia, hắn len lén ấn một cái. Thẩm Phong nhất thời kích động, bởi vì trên Tam Sinh Thạch bộc phát ra một luồng hào quang nhu hòa, sau đó tảng đá dần trở nên trong suốt giống như một chiếc gương, lại giống như một chiếc màn hình rất nhanh liền hiện ra hình ảnh.

Trong màn hình là một thôn phụ bình thường mặc áo vải thô, khăn trùm đầu vải màu xanh lam ở trong một vườn ruộng. Nàng ấy bưng một chiếc bát mẻ, bên trong là nước sạch trong veo đi về phía người đàn ông đang cày cấy giữa ruộng. Đây rõ ràng là một cặp vợ chồng nhà nông chất phác, cuộc sống tuy kham khổ nhưng rất đằm thắm ngọt ngào.

Mà người phụ nữ chính là Thẩm Phong, nhưng sau khi người đàn ông uống hết một ngụm nước mát lành do người vợ mang tới liền lộ ra một khuôn mặt rất tang thương, không ngờ lại là Lưu Anh Nam!

Hả? Thẩm Phong kinh ngạc há to mồm, rất hiển nhiên hiện tại trên tảng đá biểu thị chính là kiếp trước. Rất nhanh màn hình đã biến đổi, bên trong xuất hiện một nữ cảnh sát mặc đồng phục cảnh sát hiên ngang oai hùng, hông giắt súng như sắp ra trận. Đằng sau có một người đàn ông đi theo, trong mắt lộ ra vẻ thâm tình tha thiết, mà người đàn ông này vẫn là Lưu Anh Nam. Người mặc đồng phục rõ ràng là Thẩm Phong kiếp này mà.

Thẩm Phong còn chưa làm ra phản ứng thì màn hình lại biến đổi, xuất hiện hẳn là hình ảnh của kiếp sau. Nhưng Thẩm Phong kinh ngạc nhìn thấy trong màn hình không ngờ lại hiện ra Vong Xuyên Hà sóng máu ngập trời, một người đàn ông chìm nổi trong sông bị rắn đồng chó sắt cắn xé. Cho dù hứng chịu nỗi đau đớn khôn cùng nhưng đôi mắt anh ta vẫn kiên định nhìn lên cầu Nại Hà. Mà ở trên cầu, một người phụ nữ đôi mắt vô thần bưng canh Mạnh Bà, một hơi uống sạch…

Mà người đàn ông này vẫn là Lưu Anh Nam còn người phụ nữ uống canh Mạnh Bà là Thẩm Phong. Điều này chứng tỏ kiếp sau họ vẫn là người tình. Lưu Anh Nam vì không quên nàng đã cam tâm tình nguyện nhảy xuống Vong Xuyên Hà, nguyện chờ nàng một ngàn năm để tiếp tục nối duyên xưa.

Hình ảnh của ba đời ba kiếp biến mất, Thẩm Phong đờ đẫn, sao người đàn ông của ba kiếp đều là Lưu Anh Nam chứ? Hắn không ngờ lại bằng lòng chờ mình một ngàn năm trong Vong Xuyên Hà, điều này…

Lưu Anh Nam đứng ở cạnh cô nàng cũng bày ra vẻ mặt vô cùng khiếp sợ, thực ra trong lòng sớm đã cười tươi như hoa. Đây là lần trước hắn tới Âm Tào Địa Phủ cố ý tìm "phòng kỹ thuật" nhờ thiết kế, chính là vì chờ một ngày dẫn một cô gái tới lừa cô nàng, không ngờ rằng nhanh như vậy đã dùng tới rồi.

Thực ra Thẩm Phong vẫn là một người sống, cô nàng vốn dĩ không có tư cách nhìn kiếp trước kiếp này của mình từ trên Tam Sinh Thạch. Hình ảnh ban nãy đều đã trải qua xử lý đặc thù của phòng kỹ thuật. Mà hình ảnh hiện ra thực sự trên Tam Sinh Thạch là một gã đàn ông, từ khi sinh ra đến khi tóc bạc da mồi đều cô đơn một mình, kiếp thứ hai tóc còn chưa đổi sang màu trắng thì đã chết, kiếp thứ ba tương tự cũng là cô đơn một mình. Ba kiếp này chính là thuộc về ác quỷ lính đánh thuê bám trên người Thẩm Phong!

Có điều Thẩm Phong không hề hay biết thần vật cỡ này cũng có thể dối trá. Cô nàng bây giờ hoàn toàn lâm vào tình trạng si ngốc, trong đầu tràn ngập ba hình ảnh ban nãy. Hiện tại những gì cô nàng trải qua đều vượt khỏi nhận thức của cô nàng, hết thảy đều như mộng ảo. Song cô nàng quả thực bị quỷ nhập, mà đúng vào thời điểm khó khăn này Lưu Anh Nam đã xuất hiện, dùng thủ đoạn khó có thể tưởng tượng giúp đỡ nàng, cứu nàng. Đây chính là một loại duyên phận, rất có khả năng tiếp tục nối lại tình vợ chồng kiếp trước.

Khuôn mặt Thẩm Phong thoáng đỏ lên, cô nàng cũng không biết mình rốt cuộc là tin hay không tin. Mà Lưu Anh Nam cũng là một người thông minh biết chừng biết mực, hơn nữa còn biết thả con săn sắt bắt con cá rô, cho nên ngay khi Thẩm Phong đang rối rắm hắn mở miệng:

- Tuy nói "duyên phận trời định" nhưng nhân gian còn có một câu gọi là "nhân định thắng thiên". Ông trời công bằng, duyên phận là định sẵn nhưng rất nhiều người bởi vì không quý trọng mà bỏ lỡ. Loại chuyện này cũng thỉnh thoảng xảy ra, cho nên cô đừng nghĩ nhiều, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi.

Nghe xong lời hắn Thẩm Phong quả thật bình tĩnh lại. Lưu Anh Nam nói đúng, cô nàng cũng từng gặp được không ít trường hợp như vậy. Rất nhiều nam nữ khi yêu đương thì đằm thắm ngọt ngào, lập tức sắp kết hôn lại bởi vì một vài mâu thuẫn nhỏ mà chia tay. Rất nhiều các bậc cha mẹ bởi vì vài chuyện vặt vãnh mà ly hôn. Đây chẳng phải do duyên phận đã hết mà là họ không biết quý trọng.

Cho dù như thế Thẩm Phong vẫn không nhịn được hỏi một câu:

- Anh có nhà có xe có tiền tiết kiệm không?

Lưu Anh Nam đổ mồ hôi, cô ả này lại coi là thật rồi. Nhưng Lưu Anh Nam chỉ muốn đùa bỡn cô nàng chứ không hề muốn lợi dụng sự tin tưởng của người ta. Đúng vào lúc này bỗng nhiên có một cơn gió lạnh tràn tới khiến hai người không rét mà run, sống lưng lạnh buốt. Sau đó một tràng cười lớn vang lên, tiếng cười ấy khiến người ta tê cả da đầu giống như có người đang dùng móng tay cọ vào thủy tinh khiến người ta hận không thể cắn nát hàm răng.

Bỗng nhiên trước mắt xuất hiện ba luồng sáng một đen một trắng một đỏ, trong nháy mắt đi tới trước người họ. Thẩm Phong giật mình vô ý thức trốn ra đằng sau Lưu Anh Nam, mà ba luồng sáng kia cũng trong nháy mắt hóa thành bóng người. Bên trái là một gã đàn ông mặt đen áo đen, đầu cọp mắt beo, diện mạo dữ tợn, hai chiếc răng nanh lấp lóe hào quang lãnh buốt, trên chiếc mũ cao đội trên đầu viết bốn chữ lớn màu máu "Đang Muốn Bắt Mày". Bên cạnh y là một người mặc áo trắng mặt trắng như tờ giấy, mắt nhỏ mồm to, một chiếc lưỡi đỏ tươi thò ra ngoài hẳn 1m thõng ở trước ngực rất là dọa người, tương tự cũng đội mũ cao viết bốn chữ lớn "Mày Cũng Tới Đây". Người thứ ba mặc một bộ áo quan màu đỏ thẫm, bên trên in hình ngọn lửa, đầu đội mũ ô sa (mũ cánh chuồn), mặt như trăng rằm, mắt như chuông đồng, khắp mặt mọc đầy râu quai nón như kim thép, thoạt nhìn như hung thần ác sát.

Có điều ba người hung thần ác sát này nhìn thấy Lưu Anh Nam lại tới tấp lộ ra vẻ mặt tươi cười. Cho dù cười lên so với khóc còn khó coi hơn nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự nhiệt tình của họ, mấy người cười ha ha nói: Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.

- Ơ, đây chẳng phải Lưu thiếu sao? Hôm nay rảnh rỗi dẫn người tới du lịch ngắm cảnh à?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.