Diện Thủ

Chương 32: Đều là người hầu hạ công chúa




Tổ mẫu Bích La phu nhân vốn là muội tử của tiên đế, phong hào là Sùng Văn công chúa. Khi còn nhỏ, Bích La phu nhân thường xuyên theo bà tiến cung vấn an Hiếu Hiền hoàng thái hậu hồi đó. Khi đó mẫu thân Triêu Dương công chúa, đương kim hoàng thái hậu hiện nay còn là phi tử không được đế vương sủng ái, cũng thường xuyên đi trước mặt Hiếu Hiền hoàng thái hậu thỉnh an hầu hạ, thường xuyên qua lại, thành quen thuộc. Khi đó Triêu Dương công chúa cùng Bích La phu nhân kết thành tình thân.

Sau này thế sự thay đổi, Bích La phu nhân gả ba lần, phu quân đều qua đời không rõ nguyên do, cố tình nàng sinh ra kỳ lạ, trời sinh thân thể tuyết trắng nở nang, chỗ tư mật không một sợi lông, việc này truyền ra, nàng liền có thanh danh nữ tử Bạch Hổ tinh, đương nhiên là không ai dám cưới.

lúc này nàng đã nản lòng thoái chí, cũng không cầu gả, dựa vào di sản to lớn ba phu quân lúc trước lưu lại, rời khỏi Đôn Dương đi đến Túc Ninh Thành này, mở trạch viện tự lập môn hộ. Nàng đã trải qua nhiều đau đớn thống khổ, thấy rõ thế sự, nhìn đạm thế tục, bắt đầu chiêu mộ diện thủ mời chào tế tử.

Nàng từ nhỏ diễm lệ, mắt ngọc mày ngài, dáng người nở nang, tính tình hào phóng, lúc cao hứng như các nam nhân sảng khoái uống rượu bên hồ, lúc sa sút lại giống xuân khuê oán phụ ở trong lầu các thở dài, đủ loại thần thái truyền ra, Túc Ninh Thành rất nhiều nam tử đều vì nàng mà đến, trở thành khách trong màn. Truyền thuyết nàng từng một đêm hoang đường ngự mấy nam nhân, lại truyền thuyết nàng cùng phụ tử một đêm thông đồng. Nghe nói canh ba nàng cùng nhi tử như keo như sơn, canh bốn lại cùng phụ thân cá nước thân mật. Thế nhân nhắc tới việc này, coi đây là một đêm cuồng khởi chiến đối chọi, song long hí châu.

Sau này thấy Triêu Dương công chúa gặp biến đổi lớn, hoảng hốt gả cho Bình Tây Hầu, vừa đúng cũng đi đến Túc Ninh Thành, một đôi khuê trung hảo hữu ngày xưa, đồng bệnh tương liên ca múa qua ngày, dần dần thành bạn tri kỉ. Hai người này đều không chút để ý chuyện nam nhân, ngươi dùng diện thủ của ta, ta muốn nam nhân của ngươi, đây đều là chuyện nhìn quen rồi.

hiện thời Triêu Dương công chúa thu Diệp Tiềm, đúng lúc nùng tình mật ý, vì Diệp Tiềm từ nhỏ có chỗ khác thường, thô dài cứng rắn không ngại, ác chiến một đêm thần thanh khí sảng, biến nàng thành thiên kiều bá mị, hương thơm hỗn loạn, tan chảy thành nước. Bây giờ nàng cơ hồ một đêm không thể không có hắn, sao có thể bỏ được đưa cho Bích La phu nhân nếm đồ tươi mới đâu?

Bích La phu nhân thấy thần thái Triêu Dương công chúa, biết nàng không bỏ được, liền mím môi nở nụ cười, cũng không nói gì nữa, chỉ gọi ca múa, cho người dâng rượu và thức ăn, mở yến hội.

Trong khoảnh khắc, tiếng nhạc vang lên, ca nữ dáng người mạn diệu, tư thái xinh đẹp theo tiếng nhạc khoan thai khởi vũ, vài nam tử tuấn tú trắng nõn mặc y phục mỏng màu đỏ sẫm chậm rãi đi vào. Bọn họ tiến vào chào hỏi xong, hai người quỳ gối bên cạnh Bích La phu nhân, một đấm lưng, một bóp chân, hầu hạ chu đáo. Hai nam tử khác đi đến bên người Triêu Dương công chúa hầu hạ, cũng một đấm lưng, một bóp chân.

nam tử đấm lưng dần dần thay vì ấn, lực đạo mềm nhẹ, mơn trớn tấm lưng duyên dáng của công chúa tư, theo tay hắn, Triêu Dương công chúa chỉ cảm thấy thân mình mềm nhũn, tâm ý đãng dạng, chỗ đó bắt đầu ẩm ướt. Nàng ra sao, nam tử phía sau cũng phát giác, như có như không xoa bóp quanh du huyệt của nàng.

Huyệt vị này ở đôt sống thứ bảy, từ giữ cách ra một tấc rưỡi, vốn là huyệt hoành cách nội ứng, tên cổ là cách du. Xoa bóp huyệt này, làm nữ tử hưng trí, nếu thủ pháp thích đáng, cũng có thể tiết thân.

Truyền thuyết hoàng thái hậu tiền triều ở goá, hoạn quan Dương Bùi Minh bên người giỏi nhất cái nói, chỉ bằng một ngón tay, từng làm hoàng thái hậu ngâm kêu liên tục không kềm chế được. Việc này truyền ra, mọi người kinh ngạc, không biết bao nhiêu người đoán Dương Bùi Minh kỳ thực là chưa cắt trần căn. Mãi cho đến đời sau có người quật mồ Dương Bùi Minh để tiên thi (quật roi vào xác), mới phát hiện ra, hắn ta quả thật là không có cái thứ ba tấc kia.

Lúc này Triêu Dương công chúa nghĩ chuyện này trong tiếng ti trúc dâm mỹ, chỉ cảm thấy nam tử phía sau tay chậm rãi đi xuống, thế nhưng lại đến huyệt thừa phù. Huyệt thừa phù ở giữa hai cánh mông, ấn huyệt này có thể lui âm thu u, mà vị trí huyệt lại rất mất hồn, xuống chút nữa một phân, đó là nơi ngọc sơn hở ra sen thơm tràn đầy.

Nếu là trước kia, thì cũng thôi, nhưng lúc này Triêu Dương công chúa trong dâm mỹ dập dờn bỗng nhiên sinh ra một tia phản cảm, mày liễu hơi nhíu, không biết nên vẫy lui hắn, hay là cứng rắn hưởng thụ hầu hạ.

Nhưng vào lúc này, cửa tiêu phòng bị mở ra, thiếu niên Diệp Tiềm một thân áo bào trắng cầm kiếm đứng ở cửa, hai hàng lông mày thanh lãnh, môi mỏng nhếch lên, một tay đặt trên kiếm, mâu quang lạnh thấu xương xuyên qua này phồn hoa xinh đẹp kinh thế, thẳng tắp bắn tới Triêu Dương công chúa.

Xuyên qua trúc nhạc nhè nhẹ, xuyên qua sa y, Diệp Tiềm chỉ thấy nữ nhân mình âu yếm lười nhác dựa nghiêng trên sạp tử đàn chạm hoa, mặt mày thản nhiên, dáng người mạn diệu, quyến rũ phong tình vô hạn, thần thái kiều khiếp vô lực, mị diễm giống đêm hôm đó, cùng hắn triền miên trên giường gần lò sưởi.

Nhưng lúc này, dưới chân và sau lưng nàng, là nam nhân khác.

Thiếu niên cúi mâu, trong mắt giấu mũi tên như băng, tay cầm kiếm động đậy.

Triêu Dương công chúa thấy Diệp Tiềm đứng trước cửa, mím môi mỉm cười, cũng không tiếp lời, chỉ rất có hứng thú nhìn nam nhân kia.

Bích La phu nhân khẽ cười một tiếng, hô: "Triêu Dương, tân hoan này của người nghĩ cũng thật nhanh, có thế nháy mắt đã đuổi tới đây."

Triêu Dương công chúa vẫn cười nhìn Diệp Tiềm, không cho hắn tiến vào, cũng không đuổi hắn ra ngoài.

Bích La phu nhân thấy vậy, đành nói: "Diệp Tiềm đã đến, vậy cùng Truy Vân, Lưu Phong hầu hạ công chúa đi."

Truy Vân, Lưu Phong bên cạnh Triêu Dương công chúa lúc này cũng đã ngừng tay, tác tìm tòi nghiên cứu nhìn thiếu niên cầm kiếm ở cửa, giờ nghe thấy Bích La phu nhân nói, không nhìn nữa, cúi đầu tiếp tục động tác.

Diệp Tiềm mặt mày lãnh ngạnh, nâng bước xuyên qua vũ nữ nhạc sĩ đi đến phía trước công chúa, đứng thẳng, hai mắt sắc bén đảo qua hai diện thủ, trầm thấp đè nén nói: "Tránh ra."

Lời này vừa nói ra, mặt Bích La phu nhân sửng sốt, rồi nhíu mày, cười nhìn Diệp Tiềm, cũng không nói. Triêu Dương công chúa trong tay vỗ về một cái chén bạch ngọc hoa sen, cúi đầu không biết đang xuất thần đi đâu.

Vân Lưu, Truy Phong vốn cũng là nam nhân số một số hai được Bích La phu nhân sủng ái, nếu khôngphải thế, làm sao có thể đến phiên bọn họ tới hầu hạ khách quý của Bích La phu nhân đâu. Bọn họ thường ngày ở trong phủ kiêu hoành, xem như dưới một người trên mấy người, còn không có ai dám nói chuyện như vậy với bọn họ.

Lúc này hai người này cũng sửng sốt, sau đó phản ứng lại, Lưu Phong bên chân ngước mắt liếc Diệp Tiềm, không chút để ý nở nụ cười, Truy Vân ở sau lưng hừ một tiếng trong mũi, tiếp tục cúi xoa bóp công chúa, hai tay vuốt ve thừa phù huyệt, tư thế tham lam.

Diệp Tiềm thấy vậy, mày nhiễm tức giận, trên mặt càng lạnh thấu xương, tay hắn đè vỏ kiếm khẽ nhúc nhích, chỉ nghe một tiếng kiếm reo, kiếm so với hắn còn thanh lãnh hơn vài phần, hàn quang bốn phía đã xuất ra.

Truy Vân Lưu Phong tay cứng đờ không dám động, các vũ nữ nhạc sĩ cũng đều ngừng lại, toàn bộ tiêu phòng yên tĩnh có thể nghe được tiếng hoa bay lá rụng bên ngoài.

Sau một hồi, Truy Vân bỗng nhiên phát cười khẽ ra tiếng, lanh lảnh nói: "Vị tiểu công tử này, nếu ngươi thích, cùng nhau đến hầu hạ công chúa là được. Cần gì cầm đao kiếm, nếu kinh động công chúa, phu nhân, là đắc tội lớn."

hắn có thể trở thành người thứ nhất bên Bích La phu nhân, đương nhiên cực kì tuấn mỹ, lúc này lại cười lên, ngay cả nam nhân cũng thập phần mị hoặc.

Diệp Tiềm mắt lạnh lẽo đầy sương, không có dấu hiệu tan đi, hắn nhàn nhạt liếc nam nhân này, nhẹgiọng phun ra hai chữ: "Cút ngay."

Truy Vân chỉ cảm thấy thiếu niên áo bào trắng này liếc mắt một cái, bao hàm mười phần khinh miệt coi thường, hơn nữa hai chữ cút ngay này khơi dậy tâm sự chôn trong lòng hắn, vì thế mặt mày nhất thời cũng lạnh xuống, bỗng nhiên châm chọc cười nói: "Chúng ta đều là người hầu hạ công chúa, ai cao quý hơn ai đâu." Mâu quang hắn đi xuống, đi đến trường kiếm trong tay Diệp Tiềm, khẽ cười một tiếng nói: "Ngươi cho là ngươi cầm kiếm thì sẽ là tướng quân sao? Còn không phải giống như chúng ta, hầu hạ bên người công chúa và phu nhân, dựa vào nam sắc thượng vị cầu vinh mà thôi!"

Lời này vừa nói ra, trọc đúng chỗ đau của Diệp Tiềm, hắn nhíu mày, liễm mục, tay nắm kiếm càng chặt.

Truy Vân chỉ cảm thấy mình đã toàn thắng, hết sức đắc ý, tức thời quay đi, cúi đầu trước công chúa và phu nhân: "Truy Vân lỗ mãng, đắc tội Diệp tiểu công tử, nhưng thật sự là công tử khí thế bức người, Truy Vân không thể không cãi lại mấy câu."

Tuy rằng Truy Vân thỉnh tội, nhưng trong lòng không sợ, hắn thường ngày được phu nhân sủng ái, phu nhân tính tình mềm mại, sớm sủng bọn họ đến vô pháp vô thiên, chỉ cần không phải giết người cướp của, cũng không quản bọn họ.

Quả nhiên, Bích La phu nhân thấy vậy, cũng không trách phạt, chỉ quyến rũ cười, ra lệnh: "Tha ngươi là được, nhanh hầu hạ công chúa đi."

Truy Vân nghe lời này, đắc ý nhìn Diệp Tiềm, một lần nữa quỳ gối phía sau công chúa, xoa lưng.

Công chúa lúc này vẫn cúi đầu thưởng thức chén bạch ngọc hoa sen, cái chén màu trắng, bàn tay công chúa mềm nhẹ cầm, mười móng tay đỏ như máu. bên môi anh đào có một chút cười, có phải chén bạch ngọc quá mức thanh lãnh, mạt cười mơ hồ lộ ra hàn ý.

Truy Vân sau lưng công chúa cười, nhìn Diệp Tiềm cười càng phô trương, hắn nâng tay, một bàn tay xoa lưng công chúa, tay kia thì tắc theo đường cong mềm mại uyển chuyển tìm kiếm đi xuống.

Ngay lúc tay Truy chạm vào lưng công chúa, tay Diệp Tiềm bỗng nhiên động.

Kiếm như điện, ảnh như gió, một đường xẹt qua tiêu phòng, mọi người hoa mắt.

Truy Vân ý cười diễu võ dương oai đọng lại trên mặt hắn, kinh hách to lớn khiến cả người hắn cứng lại. Lúc hết thảy an tĩnh lại, hắn nhìn thấy mọi người hoảng sợ nhìn mình, trong tai phảng phất nghe tiếng động tí tách.

hắn cảm thấy một cơn đau nhức đánh úp lại, phảng phất bị đao nhọn chọn đâm vào tim, đau đến tim co thắt lại.

hắn cắn răng cúi đầu, lại nhìn kĩ, chỗ bả vai sát cánh tay, phảng phất bị người ta khoét ra một con sông nhỏ, máu từ đó chảy xuống, đỏ tươi ồ ạt chảy như suối.