Điều Ước Từ Biển Cả

Chương 38: Chương 38





Chap 38: Người yêu ác quỷ
Một tuần sau….
-Bàn số ba gọi ba pizza và ba lon cô ca, nhanh tay lên !
Khôi Vỹ đặt khay đồ ăn trước mặt Leo ra lệnh. Bây giờ thì trong quán trà ngoài Anh Vũ đã có thêm hai người giúp việc mới, và hai anh chàng này rất đẹp trai nên nhờ đó mà quán trà ngày càng đông khách, Anh Vũ tuy càng bận bịu với công việc hơn nhưng ông chủ của cô cũng không có thời gian trừ lương của cô nữa, cô nhóc mỉm cười hạnh phúc vì suy nghĩ đó, chợt…
Xoảng….!!!!!!
Khay đồ ăn mới đặt trên tay Leo bị đổ xuống đất, mọi người giật mình quay sang, Leo vội vàng cúi xuống nhặt những mảnh ly vỡ…
-Leo ! Cậu không sao chứ ? Anh Khôi đặt chiếc khay lên bàn cúi xuống giúp cậu, bàn tay trái của Leo hơi run, mảnh băng trắng vẫn quấn chặt chưa thể tháo ra…
-Leo ! Tay anh còn đau, đừng cố nữa, ngồi một chổ đi !
-Anh không sao đâu !
Anh Vũ nhặt giúp mấy mảnh vỡ và đẩy Leo ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Leo cố gượng cười, quả thật vết thương trên tay cậu vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng Anh Vũ đang bị sốc sau cái chết của Lãm, cậu không nỡ để cô bé một mình…
-Thật là….Đã nói cậu ở nhà đi, khi nào vết thương khỏi hẳn rồi hãy tới mà không nghe. Khôi Vỹ đem đến cho cậu một ly nước ép cà chua. Leo nhìn lên lúng túng:
-Em xin lỗi…

-Không sao, cậu đừng bận tâm về mấy chiếc ly vỡ, tôi sẽ trừ vào tiền lương của Anh Vũ !
-Anh hai !!!! Sao anh ấy làm vỡ ly mà em lại bị trừ lương ? Anh Vũ nhìn anh trai mình bức xúc. Chưa làm người tốt được bao lâu đã muốn gây chuyện với cô rồi, dễ ghét.
-Leo tới đây làm việc giúp em, cậu ấy làm hư đồ đương nhiên là em phải chịu trách nhiệm rồi ! Khôi Vỹ vẫn tỉnh bơ. Mãi mới có thời gian để ý đến việc siết chặt ngân sách, dễ gì mà anh bỏ qua cho…
-Anh thật quá đáng!!!! Leo làm việc ở đây lâu như vậy mà anh không trả cho cậu ấy một đồng nào, không tăng lương cho em, lúc nào cũng tìm cớ trừ lương của em, anh đúng là đồ hút máu…
Không thèm để ý đến vẻ mặt nhăn nhó cáu giận của cô bé, anh tiếp tục đi lại quầy tính tiền điều khiển công việc. Anh Vũ bị “bơ” đi một cách tội nghiệp lại phải tiếp tục quay lại với công việc, vừa làm vừa nhăn nhó…
-Anh Khôi !!!!!
Cát Cát ngồi bên bàn cạnh cửa sổ đưa tay vẫy gọi. Anh Khôi mỉm cười đi lại gần. Từ khi Anh Khôi ở lại nhà Khôi Vỹ, ngày nào cô nhóc đanh đá này đi học xong cũng ghé tới ở chơi đến tối mịt mới về nhà. Những lúc đông khách cô và Minh Nhật cũng phụ giúp một tay chạy bàn. Ở Windy còn có một khu vườn khá rộng nên mấy đứa nhóc cũng có thể sử dụng để tập võ sau khi cửa tiệm đã đóng.
-Cậu muốn ăn gì, Cát Cát ? Anh Khôi mỉm cười đưa cho cô bé tờ menu.
-Tớ ăn ….món này, món này, món này…(chính xác là từ đầu đến cuối menu)….
-Ờ….Chờ tớ một lát nhé !
Anh Khôi quay đi và bái phục khả năng ăn uống của nhỏ bạn, Cát Cát kiếp trước có lẽ là đệ tử đi theo Đường Tăng thỉnh kinh. Anh Vũ thì vẫn ngồi yên bên cạnh Leo lo lắng, mấy hôm nay cô không để ý là vết thương của Leo vẫn chưa khỏi hẳn, vậy mà cậu còn cố tới đây giúp cô, rồi cô bé hơi mỉm cười. Thời gian qua đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện không vui, nhưng không hiểu sao hình bóng của người con trai tóc đỏ này khiến cô cảm thấy lòng mình thật thanh thản….
5h30 chiều…

Cửa tiệm đã vắng khách hơn, sắp đóng cửa được rồi…
-Leo ! Anh ăn nho không ? ngọt lắm nè ! Anh Vũ mỉm cười giơ chùm nho đen chín mọng trước mặt Leo, cậu nhóc đôi mắt hau háu, nhưng cậu giả vờ thở dài nhìn xuống đôi tay mình:
-Tay anh đau quá, Anh Vũ ! Anh không cầm được gì nữa ! Leo nhìn cô bé với ánh mắt long lanh tội nghiệp, thực ra là muốn Anh Vũ đút ình ăn, mấy khi bị thương nặng như vậy, phải biết tranh thủ thời cơ một chút.
-Tay anh còn đau sao, vậy để em đút cho.
Anh Vũ không mảy may nghi ngờ, cô bé lấy chùm nho và bắt đầu hái vài trái, Leo nhìn với vẻ thích thú, cậu nhắm mắt lại, cố há miệng thật to chờ đợi bàn tay nhỏ bé xinh xắn đút ình. Nhưng…
Ặc….
Còn đang nhắm mắt chờ đợi thì nguyên chùm nho được nhét thẳng vào miệng cậu. Leo mở mắt ra. Anh Khôi nhìn cậu cười đểu, cậu không muốn ai thân thiết với cô em gái yêu quý của mình, tên Leo này thật liều mạng, dám bày trò với Anh Vũ ngay trước mặt cậu.
-Ngọt không ?
Chua lè…Leo nhíu mày bực bội…
-Anh Khôi ?????Anh Vũ nhìn anh trai mình khó hiểu, Anh Khôi chỉ quay sang mỉm cười nhẹ:
-Em không cần đút cho nó đâu Anh Vũ. Tay nó đau nhưng miệng nó đâu có đau, nó có thể từ từ nhai hết chùm nho trong miệng .
Leo nhìn cậu tức tối, rõ ràng tên này tống thẳng chùm nho vào miệng cậu, nó muốn cậu nghẹn chết đây mà, cậu muốn Anh Vũ đút cho cậu từng trái một chứ đâu có muốn nuốt chửng một chùm như thế này đâu. Chưa xuất hiện được bao lâu mà đã phá đám cậu, tên này quả là vô ơn mà…Leo vừa nhai nhồm nhoàm chùm nho vừa liếc nhìn Anh Vũ, cô bé có vẻ đang nghĩ ngợi điều gì đó, Anh Khôi đi rồi cô vẫn nhìn theo lo lắng, những hình ảnh trong buổi tối kinh hoàng đó cứ tràn về trong tâm trí cố bé. Nó cũng không ít lần là những cơn ác mộng khiến Anh Vũ giật mình giữa đêm khuya…

Hình ảnh anh trai mình với bàn tay vấy máu…
Người đàn ông trút từng hơi thở cuối cùng…
Và đứa bạn thân của cô…
-Anh Vũ !!!!Anh Vũ !!!! Em sao thế ? Anh Vũ giật mình, Leo đang nhìn cô lo lắng, cô bé vội gượng cười:
-Em
-Sắc mặt em tệ quá ! Em không sao chứ ?
Leo vẫn nhìn cô bé lo lắng, cậu biết Anh Vũ đang nghĩ gì trong đầu, khuôn mặt trầm tư nhợt nhạt này chỉ xuất hiện khi Anh Vũ nhớ lại tối hôm đó. Anh Vũ vẫn còn bị ám ảnh bởi cái chết của Lãm, nhưng cô bé luôn gượng cười che giấu đi cảm xúc của mình với mọi người, vì lí do rất đơn giản, cô không muốn mọi người lo lắng ình.
-Anh trai em ổn chứ ? Anh Vũ ? Leo quay sang cô bé, Anh Vũ vẫn nhìn về phía anh trai mình, Anh Khôi đang mang đồ ăn cho Cát Cát…
-Có lẽ anh ấy đang rất cắn rứt ?
-Cậu ấy hối hận vì cái chết của Lãm sao ?
-Ừ ! Anh Vũ gật đầu, ánh mắt cô hơi buồn.-Dù anh ấy không nói ra nhưng em biết anh ấy đang rất đau khổ. Anh ấy cho rằng chính mình gây ra cái chết của Lãm…
Leo cũng đượm buồn, Anh Khôi ân hận là điều tất nhiên.
-Hình như em hiểu rất rõ Anh Khôi nhỉ ? Leo nhìn cô bé gượng cười, cậu không muốn thấy cô bé buồn bã, trầm tư như thế này nữa, phải tìm chuyện gì để giúp Anh Vũ vui lên mới được.
-Em

-Hai người sinh đôi có những điều thú vị thật ! Leo nhìn cô bé mỉm cười an ủi.-Nhưng em cũng đừng quá đau lòng vì chuyện của Lãm nữa, Anh Vũ !!! Đó không phải lỗi của em hay Anh Khôi. Đây chỉ là tai nạn ngoài ý muốn mà thôi. Điều quan trọng là tâm nguyện cuối cùng của Lãm là bảo vệ em, và cậu ấy đã làm được rồi.
Anh Vũ hơi cúi đầu, ánh mắt vẫn xa xăm đượm buồn, dù Leo và mọi người có an ủi như thế nào đi chăng nữa thì cô vẫn thấy mình và Anh Khôi phải có trách nhiệm với cái chết của Lãm, Lãm đã vì hai anh em cô mà chết, không thể chỉ cần nói đây là tai nạn rồi bỏ qua như vậy được, Nhưng cô phải làm sao để chuộc lại lỗi cho anh mình bây giờ. Anh Vũ nhắm mắt, cô bé nhớ lại những lời cô bạn gái của Lãm nói ở nghĩa trang…
“Hai anh em cô là ác quỷ”
Ác quỷ sao ?
-Em có phải ác quỷ không, Leo ?
Leo nhìn cô bé hơi ngạc nhiên, Anh Vũ mím chặt môi, những câu hỏi từ sâu thẳm trái tim cứ luôn dằn vặt cô bé, những lời mà cô bạn gái của Lãm nói khi họ còn ở nghĩa trang đã khiến cô suy nghĩ rất nhiều, cô chính là kẻ đem lại tai họa cho người khác, nếu không vì hai anh em cô có lẽ Lãm đã không chết rồi. Có thể cô thật sự chính là ác quỷ…
-Em nói vớ vẫn gì thế
-Nhưng Lãm đã bị em hại chết…Anh Vũ hơi cúi mặt xuống…
-Ngốc ! Leo cốc lên trán cô bé.-Lãm muốn bảo vệ em, cũng giống như em đã từng bảo vệ cho cậu ấy vậy, em không có lỗi gì trong chuyện này cả, đừng tự trách mình nữa.
-Nhưng em…
-Người chết đã chết rồi. Kẻ sống phải cố gắng tiếp tục sống. Em cứ như vậy, ở thế giới bên kia Lãm nó cũng sẽ không vui đâu. Lãm hi sinh mạng sống của mình để cứu em không phải để em sống mãi trong dằn vặt đau khổ như thế này. Cậu ấy làm tất cả chỉ để em được hạnh phúc…
-Em biết…
-Vậy thì em phải cười nhiều lên, phải sống thật hạnh phúc để sự hi sinh của Lãm không trở nên vô ích. Lãm muốn cứu một thiên thần luôn mỉm cười thật tươi với mình chứ không phải cậu ấy muốn cứu một cô bé ngốc, lúc nào cũng giam mình trong quá khứ đau buồn đâu. Em quên tất cả đi để sống hạnh phúc không phải em là một kẻ máu lạnh, mà em nên như vậy để đáp lại tâm nguyện cuối cùng của Lãm. Hiểu chưa ? Anh luôn ở bên cạnh em mà, Anh Vũ ! Sẽ không sao đâu.
Leo mỉm cười nắm chặt bàn tay Anh Vũ hơn. Bàn tay nhỏ bé, ấm áp thật dễ chịu…