Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 41: Dạy Dỗ Họ Một Bài Học






Ký túc xá có bốn người, cò ta và em ba Tống Cẩm Phồn là chị em tốt; còn mối quan hệ với em tư Ngô Viên Viên cũng được.

Chỉ duy nhất với chị cả Vu Lâm thì đôi khi bằng mặt không bằng lòng, bởi nhiều khi Vu Lâm nói chuyện kiểu gai góc.
Tất nhiên, bề ngoài vẫn có thế sống với nhau là được rồi.
"Em thấy anh rế nhà chị hai còn đẹp trai hơn cả Tiết Tịnh nữa", Ngô Viên Viên lè lưỡi ra nhỏ giọng nói.

Thú vị đấy! Cô ta gọi Tô Minh là anh rể hai, cho thấy đã thừa nhận Tô Minh là người đàn ông của Trần Chỉ Tình rồi.

Nhưng cò ta lại gọi Tiết Tịnh là Tiết Tịnh chứ không phải anh rể, chứng tỏ vẫn chưa thừa nhận.
"Cẩm Phồn! Khi nào thì Tiết Tịnh mới đến vậy?", Vu Lâm nói lời này thì sắc mặt Vu Minh càng khó coi hơn.


Bởi vì trong lời nói của cô ta ẩn chứa vẻ mong đợi và phấn khích.
Hình như Vu Lâm yêu thầm chồng sắp cưới của Tống Cẩm Phồn thì phải?
"Sắp rồi ạ! Tại vì anh ấy bận lắm", Tống Cấm Phồn nói.
"Tất nhiên là bận rồi! Một còng ty lớn như công ty kỹ thuật Thiên Phong đều dựa cả vào anh ta nên anh ta bận là phải.

Cấm Phồn! Em phải thông cảm cho anh ta đấy.

Anh ta mới 24 tuổi, một mình gây dựng được sự nghiệp như thế là hiếm lắm đó", Vu Lâm nói xong mà sắc mặt đều là vẻ sùng bái.

Trên mặt cò ta đã hiện rõ mây chữ Tòi thích Tiết Tịnh rồi.

N hảy hố ţruyện ŋhanh ŋhất tại Nhayho .c0m
Tất nhiên là Tống Cẩm Phồn biết Vu Lâm thích chồng sắp cưới của mình.

Nhưng cò ta chả quan tâm, bởi vì cô ta biết Tiết Tịnh không thèm để ý đến Vu Lâm.
Đúng lúc này...
"Chị à, anh ta...!Anh ta là bạn trai chị sao?”, một người trẻ tuổi cao 1 m90 bước tới, trong tay còn cầm một quả bóng rổ, trên trán toát mồ hôi, dường như vừa chơi bóng xong.
Ngoại hình của cậu ta cũng được, cũng khá đẹp trai.
Bên cạnh cậu ta có mấy nam sinh cũng với ngoại hình sáng và khá vạm vỡ, ánh mắt nhìn về phía Tô Minh toàn là ý thù địch.
"Hì hì...!Phiền phức rồi, Chỉ Tinh của chúng ta không dễ có được như vậy đâu", Tống Cẩm Phồn nói với giọng vui khi người khác gặp nạn.
Mặc dù Vu Lâm không nói gì nhưng ánh mắt đầy vẻ bỡn cợt, muốn nhìn thấy Tô Minh bị mất mặt.
"Anh rể! Hắn là Triệu Thần, sinh viên năm 2 khoa thể dục
thể thao của trường em.


Hắn là đội trưởng đội bóng rổ, còn là hội trưởng hội võ đạo.

Rất nhiều bạn nữ trong trường đều yêu thầm hắn, hắn lại chỉ si mê chị hai nhưng chị hai không thèm để ý đến hắn.

Hắn đánh nhau dữ lắm, anh đừng gây chuyện với hắn nha", Ngô Viên Viên nhỏ giọng nói với Tô Minh, trong lời nói có vẻ lo lắng.
Nhưng Trần Chỉ Tình mặt không biến sắc, dường như không thèm để ý.
Loại người như Triệu Thần, mặc dù những người thanh niên bình thường không phải là đối thủ của cậu ta nhưng Tô Minh chỉ cần một tay là có thể đánh được một ngàn Triệu Thần rồi.
Đúng là khác biệt giữa kiến và cá voi.
"Muốn làm bạn trai của chị đẹp chúng tôi không dễ thế đâu.
Mọi người nói có phải không?", Triệu Thần nhìn chằm chằm vào Tò Minh, thật ra trong lòng cậu ta đố kỵ lắm rồi.

Cậu ta muốn dạy dỗ cho Tô Minh một bài học và còn muốn anh mất mặt.
Triệu Thần vốn có chút danh tiếng ở trường đại học Nguyên Hải, huống hồ hiện giờ Tô Minh đã thành bạn trai của Trần Chỉ Tình nên khiến rất nhiều người đố kỵ.
Vì vậy, khi Triệu Thần nói ra lời này thì xung quanh đều bắt đầu huyên náo và nói hùa vào.
"Đúng vậy! Hoa khôi của
trường đại học Nguyên Hải chúng tôi không dề có được như vậy đau".
"Anh có bản lĩnh gì chứ?"
"Có thể bảo vệ được chị đẹp không?"
"Anh cũng nghe thấy rồi đấy, tôi không hề bắt nạt anh nhé.

Giờ hãy đến hội võ đạo đường hoàng đánh một trận xem.


Nếu anh thắng thì tôi không cản trở việc tốt của anh.

Nhưng nếu anh thua thì hãy cút ra khỏi trường đại học Nguyên Hải, không được bén mảng đến gần chị đẹp nữa",
Triệu Thần cười lạnh một tiếng, nhìn Tô Minh nói tiếp: "Là đàn ông thì đừng có nói không dám nhe!"
"Chị hai! Chị không nói giúp anh rể sao?”, Ngô Viên Viên thấy sốt sắng, nhắc nhở Trần Chỉ Tinh lên tiếng.

Dù sao thì Trần Chỉ Tình cũng có tiếng nói hon, ai bảo Triệu Thần yêu thầm cô ta chứ? Nếu Trần Chỉ Tình nổi nóng thì chắc chắn sẽ có tác dụng.
Nhưng Trần Chỉ Tinh chỉ cười và yên tâm làm bạn gái của Tô Minh là được, đâu cần giúp anh chứ? Đám chó mèo vớ vẩn này thì chắc chăn sẽ bại dưới
tay Tô Minh thôi.
"Đến hội võ đạo đánh với cậu một trận sao?", Tô Minh lên tiếng nói mà cảm thấy thật tẻ nhạt.

Bảo anh đánh với Triệu Thần đúng là lãng phí thời gian.

Nhưng anh đã đồng ý với Trần Chỉ Tình là hôm nay phải thế hiện hết mình nên đành làm theo lời Triệu Thần vậy.
Nhưng, trong lúc Tô Minh định đồng ý thì...!N hảy hố ţruyện ŋhanh ŋhất tại Nhayho .c0m
"Xảy ra chuyện gì vậy? Sao đông người vây quanh thế?”, một giọng nói nho nhã vang lên, đồng thời còn mang theo giọng
điệu đầy tự tin.
"Tiết Tịnh!", đôi mắt đẹp của Tống Cẩm Phồn sáng lên.