Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 204: Trời cao đố kỵ anh tài



Sài Tuyên tức giận đến da mặt phát tím, mặt âm trầm, tiến lên một bước, quát: "Chẳng lẽ là ngươi đã hạ thủ?"

Trong mắt của hắn sát khí lộ ra, không che dấu chút nào.

Quỷ Vương Tông Mục Thiết Sơn, là một trong những đệ tử đắc ý nhất của hắn, tâm ngoan thủ lạt, sát phạt quyết đoán, rất được hắn xem trọng, thậm chí không nỡ đưa vào Hoàng Tuyền Ma tông, tính toán bồi dưỡng thành hạ nhiệm tông chủ, hôm nay nghe được tin về cái chết của hắn, trong lòng Sài Tuyên có bao nhiêu đau nhức cùng phẫn nộ cũng có thể nghĩ ra được.

Diệp Húc quay đầu lại nhìn về phía Xuân Dịch Thủy, thấp giọng nói: "Xuân sư thúc, tại Hoàng Tuyền Ma tông, bọn họ dám động thủ giết người sao?"

Xuân Dịch Thủy mang bộ mặt sầu thảm, lắc đầu nói: "Đương nhiên không dám, bất quá Diệp sư điệt, ngươi tạm thời đừng đắc tội những người này..."

"Nếu như đã sớm đắc tội qua?" Diệp Húc cười hỏi.

Xuân Dịch Thủy ha ha cười, nói: "Vậy thì không ngại đắc tội thêm lần nữa, rắc them muối lên miệng vết thương chưa lành của bọn họ."

Diệp Húc mặt mỉm cười, tính tình của Xuân trưởng lão này, có phần hợp khẩu vị của hắn, chợt cảm thấy thân cận rất nhiều.

Quý Khang ở một bên cau mày, nghe ý tứ hai người này, chỉ cần là kết thù, căn bản không cần phải đi nghĩ như thế nào hóa giải thù hận, mà là liều mạng giẫm đạp cừu gia, cái này bất kể nhìn thế nào thì cũng không nhìn ra được chút vẻ hiền hậu nào.

Xuân Dịch Thủy vỗ vỗ đầu vai của hắn, cười nói: "Tiểu tử, ngươi còn cần tu luyện, cố gắng học hỏi thêm Diệp sư huynh của ngươi đi."

Quý Khang có chút không quá cam tâm tình nguyện, vừa rồi trong miệng Xuân Dịch Thủy, Diệp Húc vẫn là sư đệ, thoắt cái đã trở thành Diệp sư huynh, làm cho hắn có chút khó chịu.

"Diệp đà chủ, Liễu Như Nhứ của La Sát Môn ta hiện tại ở đâu?" Liễu Thiên Huệ chân thành mà đến, mục quang rơi vào trên người Diệp Húc, lộ ra vẻ khẩn trương.

Diệp Húc sắc mặt ảm đạm, thở dài nói: "Trời cao đố kỵ anh tài, Liễu môn chủ bớt đau buồn đi."

Liễu Thiên Huệ sắc mặt đột biến, nghiến răng nghiến lợi, lạnh giọng nói: "Diệp đà chủ thật sự là táng tận thiên lương, liền tiểu nữ nhân nhu nhược cũng giết, chẳng lẽ sẽ không sợ thiên hạ đồng đạo nhìn không được, liên thủ giết tiêu diệt ngươi?"

"Diệp đà chủ vui vẻ, nói như vậy đệ tử Vương Vũ kia của ta cũng chết thảm rồi?" Thanh âm của Huyết Thần Bảo chủ La Ẩn xa xa truyền đến.

Diệp Húc xa xa hướng hắn gật đầu, nghiêm mặt nói: "Bảo chủ, Vương huynh anh niên tảo thệ, bất quá thời điểm ra đi sắc mặt tường hòa, không có có một chút thống khổ."

La Ẩn cười ha ha, buồn vô cớ nói: "Con ta, đệ đệ của ta, đệ tử đắc ý của ta, đều chết ở trong tay Diệp đà chủ, Diệp Thiếu Bảo, ta đối với ngươi thù sâu như biển, bất cộng đái thiên." Hắn ngữ khí nhẹ, nhưng bất luận kẻ nào đều có thể nghe ra tức giận trong lòng hắn.

Diệp Húc thản nhiên nói: "Kẻ muốn giết người phải tính trước bị có khả năng bị người giết, mấy vị sư huynh sư tỷ này muốn giết ta, bị ta giết, chẳng thể trách người khác được."

Quý Khang nhìn nhìn chung quanh, chỉ thấy khắp nơi đều là địch, khắp nơi đều là mục quang tràn ngập sát khí, mặc dù hắn tâm cao khí thịnh, cũng không nhịn được rùng mình một cái, rung giọng nói: "Xuân sư thúc, Diệp sư đệ... Ừm, Diệp sư huynh đến tột cùng giết tinh anh đệ tử của bao nhiêu môn phái vậy chứ?"

Trưởng lão Xuân Dịch Thủy cũng có chút phát sầu, địch nhân quá nhiều, làm cho hắn cũng có chút kinh hồn táng đảm, thấp giọng nói: "Không sai biệt lắm có thể tạo thành một môn phái nhỏ."

Quý Khang hoảng sợ, trầm mặc nửa ngày, sau đó có chút tự phụ nói: "Giết một số vu sĩ tu vi thấp kém mà thôi, không coi là anh hùng."

Xuân Dịch Thủy liếc nhìn hắn một cái, lắc đầu nói: "Ta nói sư điệt ngươi nghe, trong số các vu sĩ hắn xử lý ở Tây Hoang, không có bất cứ một ai yếu hơn so với ngươi."

Quý Khang trong nội tâm kinh hãi, nhìn về phía Diệp Húc, chỉ thấy thiếu niên áo lam này tuổi tác không lớn, sắc mặt thậm chí có chút ít non nớt, ở trước mặt rất nhiều tông chủ môn chủ sắc mặt vẫn an nhiên như trước, có một loại khí độ làm lòng người hụt hẫng, ngạo khí trong long bất giác giảm bớt rất nhiều.

"Quý sư điệt, ngươi cũng đã biết vì sao giáo chủ tận lực muốn đem tiểu tử này đưa đến Hoàng Tuyền Ma tong rồi chứ?"

Xuân Dịch Thủy thấp giọng nói: "Cũng là bởi vì tiểu tử này đắc tội quá nhiều môn phái, thậm chí liền Trung Châu Hạ gia cũng dám đắc tội, không tiễn hắn đi, giáo chủ cũng không dám chợp mắt ngủ, lúc nào cũng lo lắng nhắm mắt lại, liền có người giết lên núi! Hôm nay đưa hắn đưa đến Hoàng Tuyền Ma tông, giáo chủ cũng có thể an tâm ngủ ngon giấc rồi. Điểm ấy, ngươi không thể học hắn..."

"Người nọ chính là Diệp Thiếu Bảo?" Nguồn: http://truyenfull.vn

Cách đó không xa, có người nhìn chằm chặp Diệp Húc, thấp giọng nói: "Ta cứ tưởng Vân Môn sơn Diệp lão ma, là lão ma đầu tuổi trên năm mươi, không nghĩ tới người này còn trẻ như vậy."

Một thiếu niên tuổi mười bốn mười lăm tuổi, cỡ tương đương Diệp Húc liếc nhìn Diệp Húc, lắc đầu cười nói: "Nghe danh không bằng gặp mặt, người này tu vi không cao, có thể giết nhiều hảo thủ như vậy, bản vương thấy đơn giản dựa hai điểm, đầu tiên là hắn người mang trọng bảo, thứ nhì là nhục thể của hắn cường hoành. Dùng tu vi của hắn mà nói thì người mang trọng bảo mà không thể phát huy được uy lực của trọng bảo, về phần thân thể cường hoành, hừ, rất nhiều vu pháp cũng có thể khắc chế."

Người bên cạnh nghe xong, đều gật đầu. Bọn họ đều là tinh anh đệ tử các môn các phái, kiến thức bất phàm, tự nhiên biết rõ trọng bảoc không dễ phát huy uy lự, dùng Chân Nguyên kỳ tu vi rất khó thúc dục.

Mà thân thể cường hoành càng có rất nhiều pháp môn khắc chế, không biết có bao nhiêu loại vu pháp, chuyên môn vì đối kháng cường hoành thân thể mà nghiên cứu chế tạo.

"Hợi vương gia, ngươi đối Diệp Thiếu Bảo kia thấy thế nào?" Lâu thuyền ngừng tại chỗ, ba vị đệ tử Đại Tần hoàng tộc đứng ở đầu thuyền, nhìn quét mọi người, một trung niên vu sĩ có vẻ là thị vệ đứng ở phía sau bọn họ, cười hỏi một hoàng tộc trẻ tuổi.

Thanh niên hoàng tộc kia tên là Triệu Hợi mỉm cười nói: "Thực lực của hắn coi như không kém, trong cùng thế hệ ít có đối thủ."

Một hoàng tộc thiếu nữ ở bên cạnh cười nói: "Chỉ là không kém mà thôi."

Nàng anh khí bừng bừng phấn chấn, cười vang nói: "Thực lực của vu sĩ phải xem năm phương diện. Một tu vi, hai vu bảo, ba vu pháp, bốn nguyên thần, năm kinh nghiệm. Theo tuổi muội thấy, trong năm phương diện đó thì Diệp Thiếu Bảo này chiếm ba mặt, vu bảo, vu pháp cùng kinh nghiệm đều cực kỳ không sai, nhưng tu vi của hắn không cao, nguyên thần ảm đạm, đường đi hẳn là tự mày mò, không có trải qua hệ thống tu luyện. Nhưng bởi vậy cũng là tài năng có thể đào tạo."

"Ngọc Sanh muội muội nói được đúng vậy."

Một hoàng tộc đệ tử khác tên là Triệu Du đôi mắt ôn nhuận như ngọc, cười nói: "Diệp Thiếu Bảo này xác thực không có trải qua hệ thống tu luyện, trước mặt đệ tử của một số môn phái, thế gia nhỏ bé kia có thể xưng hùng nhất thời, nhưng đứng trước đệ tử của những thế gia có nội tình thâm hậu, chỉ sợ sẽ có chút thua chị kém em. Ở đây rất nhiều người, có không ít người cũng có thể làm đối thủ của hắn."

Ba người bọn họ đều là Đại Tần Hoàng thất, đến từ Vương phủ bất đồng, tuổi cũng không lớn, giữa những Vương phủ này cũng có cạnh tranh, bởi vậy ba người bọn họ tuy là đều tự nói ra cách nhìn của bản thân đối với Diệp Húc, nhưng trong lời nói cũng có ý tứ khảo cứu đối phương.

Tần hoàng họ Triệu, có rất nhiều huynh đệ tỷ muội, phong làm vương gia, Triệu Hợi đến từ tứ Vương phủ, Triệu Ngọc Sanh là quận chúa thất Vương phủ, mà Triệu Du thì là thế tử tam Vương phủ.

Triệu Hợi có vẻ có chút rộng lượng, mỉm cười nói: "Mặc dù như thế, thực lực của Diệp Thiếu Bảo cũng coi như không kém, là nhân tài đáng giá lôi kéo, nếu là có thể đem người như vậy thu tại dưới trướng, tại trong Hoàng Tuyền ma tông, nhất định là một sự trợ giúp lớn."

Triệu Du cười nói: "Ta lại cảm thấy Vương Trác kia rất là không tệ, chỉ sợ thực lực còn ở trên Diệp Thiếu Bảo. Về phần Diệp Thiếu Bảo, vu sĩ có được danh đầu như hắn cũng chẳng thiếu, không đáng để đặc biệt chú ý."

Ngọc Sanh quận chúa kích động, cười nói: "Hai vị ca ca, chúng ta không bằng thử xem, xem xem ai có thể thuyết phục được Diệp Thiếu Bảo này, thu tại dưới trướng?"

Triệu Hợi cười nói: "Sanh muội có hùng tâm này, vi huynh tự nhiên phụng bồi."

Diệp Húc mục quang đánh giá chung quanh, trong nội tâm không khỏi thất kinh, lúc này trước Hoàng Tuyền Ma tông sơn môn, đã tụ tập tinh anh của trên trăm môn phái cùng thế gia, nhưng lại vẫn còn có người liên tục không ngừng chạy đến.

Hắn có thể nhìn ra được, những người này, có không ít người thực lực cũng không yếu hơn hắn bao nhiêu.

Hắn chứng kiến có một thiếu nữ tuổi còn trẻ, thân mang bảo khí, hiển nhiên người mang trọng bảo, thậm chí liền ngọc lâu đều áp chế không nổi bảo quang tiết ra ngoài.

Còn có một thanh niên chất phác khác, thần sắc đờ đẫn, sát khí nồng đậm, khiến những người khác đều lui về phía sau, không ai dám can đảm tiếp cận phạm vi ba trượng xung quang hắn.

Cách thanh niên chất phác đó không xa là một vu sĩ mập mạp đang cười hìhì, quanh thân phát ra sóng nhiệt đằng đằng, phảng phất trong cái bụng to như bụng bầu đang cất giấu một cái lò luyện cự đại, đang không ngừng thiêu đốt đan điền cùng thân thể của hắn, hẳn là tại tu luyện một loại luyện thể thuật cực kỳ bá đạo.

Lại có một bạch y thiếu nữ, lẳng lặng đứng ở nơi đó, mục quang Diệp Húc liên tiếp mấy lần theo trên người nàng đảo qua, lại không tự chủ được đem nàng xem nhẹ, cuối cùng vào lúc mà mục quang thiếu nữ này nhìn quét hắn, Diệp Húc mới thoáng bắt được khí tức của nàng, lưu ý đến nàng.......

Diệp Húc thần thái nghiêm nghị, không khỏi nâng lên tinh thần, thầm nghĩ: "Những người này, đều là thiên tài hiếm thấy, thực lực rất mạnh, xem ra muốn trở thành đệ tử Hoàng Tuyền Ma tông, cần phải đi qua một hồi long tranh hổ đấu rồi đây."

"Người của Mộ Dung thế gia đến!" Đột nhiên có người thất thanh nói.

Diệp Húc ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một cỗ chiến xa bằng sắt thép từ đàng xa ầm ầm lái tới, khi đi vào Hoàng Tuyền Ma tông sơn môn, trong chiếc chiến xa bước xuống một thiếu niên thần thái lạnh lùng, vẫy tay, chiến xa càng ngày càng nhỏ, rơi vào lòng bàn tay của hắn.

Đệ tử này của Mộ Dung gia, tuổi tác không lớn, thậm chí so với Diệp Húc còn muốn nhỏ một hai tuổi, tu vi lại cực đoan khủng bố, chân nguyên hóa thành trường hà lao nhanh, mãnh liệt bành trướng.

Thực nguyên của hắn trong trường hà hỗn độn không chịu nổi, thậm chí có một cái đại đỉnh ở trong sông nhộn nhạo, không ngừng đem chân nguyên nuốt vào nhổ ra, hẳn là đã tiếp cận đan đỉnh kỳ cường giả!

Có người khó hiểu, thấp giọng nói: "Mộ Dung thế gia thân là một trong bảy mươi hai thế gia, như thế nào cũng cảm thấy hứng thú đối với Hoàng Tuyền Ma tông vậy chứ?"

"Mộ Dung gia mấy năm gần đây đang dần dần suy thoái, đã không còn là cái thế gia cổ lão trước kia nữa rồi, đến cả Hoàng thất cũng phái người đến, Mộ Dung gia phái đệ tử gia nhập Hoàng Tuyền Ma tông cũng là chuyện đương nhiên, đơn giản là tính toán chấn hưng gia tộc mà thôi." Có người biết chuyện cười nói.

"Ta nhận ra thiếu niên này, nghe nói hắn tên Mộ Dung Thùy, là một dạng yêu nghiệt của Mộ Dung gia, khi hắn sinh ra, trời giáng dị tượng, Bách Hoa tung bay. Khi tấn thăng làm vu sĩ, đạt được Bạch Ngọc Lâu tám tầng, cơ hồ là cấp yêu nghiệt tư chất tuyệt đỉnh!"

Có vu sĩ tin tức linh thông cười nói: "Ta nghe nói, một vị tướng quân của Mộ Dung gia, tại tây hoang đại mạc gặp được cao thủ Đại Hán quốc, bị người đánh thành trọng thương sắp chết, trở lại Lương Châu dưỡng thương, kết quả trọng thương không trị được mà chết, thậm chí liền thiết Huyết Chiến kì cũng bị một đám vu sĩ vô pháp vô thiên đoạt đi, mất hết thể diện!"

Mộ Dung Thùy lạnh lùng nhìn về phía hắn, tế thanh tế khí nói: "Ngươi nhất định phải chết." Ngữ khí của hắn trong vắt, mang theo vẻ lạnh lùng từ trên cao nhìn xuống, trực tiếp tuyên bố tử kỳ của tên vu sĩ kia.

Tên vu sĩ kia cũng là tinh anh đệ tử của một môn phái, sắc mặt kịch biến, sợ tới mức sắc mặt xám ngoét.

Mộ Dung Thùy quay đầu nhìn về phía Diệp Húc, lạnh lùng nói: "Mùi sắt lâu năm cùng mùi máu tươi trên Thiết Huyết Chiến kì của Mộ Dung gia ta là không che dấu được, rửa không sạch, bởi vậy ngươi cũng chết chắc rồi!" Dứt lời, liền ngậm miệng không nói.

Quý Khang vượt qua ngăn tại trước người Diệp Húc, cười lạnh nói: "Mộ Dung Thùy, khi dễ vu sĩ Chân Nguyên kỳ tính cái gì? Có giỏi ngươi ngươi cứ tìm ta!"

Mộ Dung Thùy nhàn nhạt quét qua hắn, nói: "Sư huynh, đừng nói giỡn, đối với ngươi ta không có hứng thú."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.