Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 348: Kiếm một khoản lớn



Trấn long bảo ấn dẫu sao cũng là nguyên thần chi bảo, cực kỳ hiếm có, sau khi tế lên rồi sẽ có nửa cái nguyên thần chân long trợ chiến, uy lực vô cùng dũng mãnh!

Cho dù là vu sĩ Tam Đan cảnh, cầm bảo vật này trong tay, gần như có thể quyết tranh hơn thua với cao thủ Tam Thần cảnh bình thường, kiện bảo ấn này ngay cả Diệp Húc cũng cực kỳ thèm thuồng.

Sau đó Hải Ngoại Tiên Các bán đấu giá vài món bảo vật, không có thứ nào trội hơn Trấn Long bảo ấn nữa, chỉ vẻn vẹn vài món Thuần Dương chi bảo đã vượt qua bảy lần sát khí tẩy lễ.

Nhân lúc Trấn Long bảo ấn làm nóng lên bầu không khí, vài món bảo vật kia cũng bán đi với giá không rẻ.

Nhưng sau đó, nhiều cao thủ tham dự đại hội đấu giá lập tức tỉnh táo lại, khi ra giá có vẻ cẩn thận hơn rất nhiều, giá cũng hạ xuống.

Tử Thiên Mạch thấy thần sắc Diệp Húc không hề thay đổi, cũng không tham dự đấu giá, trong lòng có chút tò mò, cười nói: "Sư thúc, chẳng lẽ những bảo vật này cũng không nhập được vào trong mắt thần của sư thúc sao? Lấy tài lực của ngươi nên mua vài món Thuần Dương chi bảo chứ."

Đại hội đấu giá lần này, những bảo vật đấu giá thường đều là Thuần Dương chi bảo đã vượt qua bảy lần sát khí tẩy lễ, uy lực vô cùng hùng mạnh, đối với Đại vu Tam Thần cảnh đều có sức hút không hề nhỏ.

Tuy rằng những bảo vật này kém nguyên thần chi bảo, nhưng dù là Đại vu Tam Thần cảnh cũng không phải ai cũng có được nguyên thần chi bảo, đại đa số đều là sử dụng Thuần Dương vu bảo.

"Chỉ vượt qua bảy lần sát khí tẩy lễ, hoàn toàn không thể coi là bảo vật tốt gì."

Diệp Húc mỉm cười nói: "Toàn thân ta đều là Thuần Dương chi bảo đã vượt qua bảy lần sát khí tẩy lễ, mua thêm những bảo vật này thì hơi lãng phí."

"Toàn thân đều là Thuần Dương chi bảo..."

Tử Thiên Mạch líu lưỡi, trong lòng lại có lại có không tin, dù là đại vu Tam Thần cảnh cũng chưa chắc có thể xa xỉ như vậy, đem tất cả vu bảo đều luyện thành Thuần Dương!

Dù sao, bên trong thiên địa cửu sát, thủy phong hỏa phong hỏa sơn năm đạo sát khí này là dễ tìm kiếm nhất, mà âm dương nhị sát lại cực kỳ hiếm thấy, thiên sát địa sát càng thêm hiếm có.

Thuần Dương chi bảo đã Vượt qua bảy lần sát khí tẩy lễ rất hiếm thấy, có một số Đại vu Tam Thần cảnh, thậm chí cả đời đều chỉ dùng bảo vật bình thường đã vượt qua năm lần tẩy lễ.

Diệp Húc nói hắn tập hợp một thân, Tử Thiên Mạch đương nhiên ngàn vạn lần không tin.

Diệp Húc mỉm cười, không giải thích, tiếp tục nhìn hướng phòng đấu giá.

Hắn có được vu bảo Thuần Dương rất may mắn, nếu không nhờ Hạ Trùng Dương tế lên cửu đỉnh, thúc dục bảy đạo sát khí định luyện hóa hắn, thì đám vu bảo của hắn lúc này vẫn chỉ là cấp trấn giáo, còn xa mới đến cấp thuần dương.

Thuần Dương chi bảo nhìn như đơn giản, nhưng yêu cầu tài liệu cực cao, vu bảo cấp trấn giáo bình thường chỉ sợ mới vừa tiến vào trong sát khí sẽ dập nát hoàn toàn, bị sát khí hủy diệt.

Một trăm kiện vu bảo cấp trấn giáo cũng chưa chắc có thể có một món nào có thể vượt qua một đạo sát khí tẩy lễ, có thể thấy được Thuần Dương vu bảo cực kỳ khó có được.

Bảo vật toàn thân Diệp Húc đều là dùng vu bảo Thuần Dương luyện chế mà thành, vượt qua bảy lần sát khí tẩy lễ dễ dàng, đổi lại là kẻ khác, những bảo vật khác, tỷ lệ vỡ nát sẽ vô cùng lớn.

Dù sao cũng sẽ không có nhiều người phung phí như thế, đem một đống vu bảo Thuần Dương hòa tan phân giải trở thành nguyên liệu để rèn vu bảo cho mình.

Đột nhiên,một vật kỳ quái từ trên không chầm chậm rơi xuống phòng đấu giá, dài đến mấy trượng, hình dạng như cột buồm một chiếc thuyền lớn, có đến hàng ngàn khớp xương, những cái khớp đó đan xen, tiếp nối cùng một chỗ, giống như hình rồng, rất là rất sống động.

Chẳng qua, cột buồm đó cũng không phải xương cốt cự long chân chính, mà là do hơn mười vạn vu bảo tổ hợp mà thành, tạo thành một tổ hợp thể vu bảo.

Từ xa nhìn lại, cột buồm này giống như Trụ Tử cây cột thật lớn, vắt ngang nơi đó.

Long cốt vừa xuất hiện, Diệp Húc cảm thấy trong Di La Thiên Địa Tháp, Thiên Cơ Tán đột nhiên bạo động, từ trong cơ thể hắn lao ra phía ngoài, đinh đinh rung động.

Soạt!

Cái ô trắng này đột nhiên phân giải, hình thành cánh chim dài đến hơn mười trượng ở phía sau Diệp Húc, trắng muốt đẹp đẽ, vô số vu bảo lưu chuyển trong cánh chim, phát ra tiếng vang thanh thúy, dễ nghe êm tai.

Vù!

Bạch vũ xuất hiện rồi, hai cái đuôi phóng lên cao, giống như hai con Tuyết Yến, bay tới bay lui xung quanh Bạch Vũ, dệt hành một hình ảnh lộng lẫy!

Hình ảnh này khiến Tử Thiên Mạch hoảng sợ, không hiểu vì sao.

Diệp Húc đứng dậy, nhìn chằm chằm cái cột buồm kia, tâm thần lên xuống không ngừng: "Cái cột buồm này, nhất định là nhất định là một bộ phận tạo thành Thiên Cơ tán! Dù thế nào đi nữa, ta phải lấy món bảo vật này tới tay!"

"Cột buồm này xuất từ bên trong di tích đáy biển Quỳnh Hải Cổ Vực, từ hơn bảy mươi vạn kiện vu bảo cực nhỏ tổ hợp mà thành, hẳn là cột buồm của một chiếc chiến thuyền."

Giọng nói kia lại vang lên, trầm giọng nói: "Bảo vật này chính là tàn kiện của một kiện vu bảo hoàn chỉnh, rất nhiều Giám Bảo sư trong Hải Ngoại Tiên Các chúng tôi cũng không cũng không thể nghiên cứu ra công dụng của bảo vật này, nhưng chất liệu bảo vật này không tệ, so với Thuần Dương chi bảo vượt qua chín lần sát khí tẩy lễ còn cứng hơn rất nhiều!"

Giọng nói kia mang theo chút tiếc hận, nói: "Ưu điểm của nó chỉ có một dạng, chính là rất cứng rất nặng, khuyết điểm là, không thể tế lên để phát huy ra đích uy năng của vu bảo. Nhưng mà, bảo vật này có thể đúc lại, trở thành tài liệu luyện bảo, vượt qua chín lần sát khí tẩy lễ, trở thành Thuần Dương chi bảo cao nhất cũng không phải nói đùa. Chủ nhân của bảo vật này ủy thác Hải Ngoại Tiên Các ta bán ra, giá ban đầu là mười điều tam giai linh mạch."

Nơi đây lập tức lâm vào im lặng, không ai ra giá.

Nếu như chỉ có thể coi là tài liệu để dùng thì chẳng hề có chút hấp dán nào với mọi người. Quan trọng nhất là, luyện chế một lần nữa thành vu bảo Thuần Dương, cần sưu tầm sát khí.

Dù cho tài liệu của cái cột buồm này kinh người bao nhiêu, nhưng tìm kiếm chín đạo sát khí không biết sẽ tốn bao lâu mới có thể luyện nó thành Thuần Dương chi bảo đỉnh phong.

Mà giá trị mười điều tam giai linh mạch liền tương đương với với một kiện vu bảo Thuần Dương vượt qua bảy đạo sát khí tẩy lễ, dùng mười điều tam giai linh mạch đi mua một đống tài liều, với đại đa số người mà nói, mất nhiều hơn được.

Người khác bất động, Diệp Húc cũng tĩnh tâm xuống, mỉm cười.

Tử Thiên Mạch dở khóc dở cười, thầm nói trong lòng: "Con cáo già..."

Nàng có thể nhìn ra, vu bảo hình dáng cánh chim phía sau Diệp Húc cùng với cột buồm hình dáng long cốt kia chính là một thể, long cốt xuất hiện dẫn tới cánh chim cộng hưởng, bởi vậy cái cột buồm này chắc chắn Diệp Húc nhất định phải lấy được.

Nhưng sở dĩ Diệp Húc không cạnh tranh, cũng là vì lo lắng lo lắng có người cùng hắn đua giá, hắn định dùng cái giá thấp nhất để mua món bảo vật này.

" Diệp sư thúc thật hắc! Cánh chim phía sau hắn nhất định không phải phàm vật, chỉ riêng giá trị cánh chim đều hơn xa mười điều tam giai linh mạch, nếu mang lên đấu giá, đòi một trăm điều tam giai linh mạch cũng chẳng có gì lạ cả!"

Tử Thiên Mạch chớp động đôi mắt, thầm nghĩ: "Giá trị cây cột buồm kia, chắc chắn hơn cánh chim này không biết bao nhiêu, quá đen, thật sự quá đen..."

Phòng đấu giá yên lặng trong phút chốc, mắt thấy cái long cốt sắp bị chuyển đi, đột nhiên một giọng nói lười biến truyền đến, cười nói: "Mười điều tam giai linh mạch, ta muốn."

Cao thủ Tiên Các chủ trì đấu giá nhẹ nhàng thở ra, lập tức đi lấy cái long cốt kia, sai người đưa đến nhã các của Diệp Húc.

Sau một lúc lâu, một vị lão giả tay bê cột buồm đi vào nhã, cười nói: "Quý khách, bảo vật của ngài đã đến..."

Ông ta còn chưa kịp nói xong, đột nhiên một tiếng ầm thật lớn vang lên, chỉ thấy cây cột buồm này vừa mới xuất hiện, cánh chim cùng hai cái đuôi đang tung bay khắp nơi phía sau đột nhiên như tìm thấy nơi thuộc về, phân giải giữa không trung, hóa thành hàng nghìn vu bảo thật nhỏ, bay múa đầy trời!

Ầm ầm!

Cột buồm trong tay lão già kia cũng phân giải ra, ùn ùn chia ra thành những vu bảo cực kỳ nhỏ, ở trong gian nhã các này hình thành từng dòng nước vu bảo, nhanh chóng lượn trên không trung, từng luồng thuần dương khí trào ra, ép cho lão giả kia cùng với Tử Thiên Mạch không ngừng lui về phía sau, không thể không rời khỏi nhã các.

Hai người vô cùng khiếp sợ, nhất là vị lão giả kia, ông ta chính là Giám Bảo sư trong Hải Ngoại Tiên Các, đường đường cường giả Tam Dương cảnh, tu vi và thực lực đều cực kỳ hùng mạnh, thế nhưng bị thuần dương khí những vu bảo đó tản ra ép lui, có thể thấy được uy năng của những vu bảo đó không hề nhỏ!

Hai người vội vàng nhìn vào trong nhã các, chỉ thấy trong các tuôn ra một mảng bạch quang chói mắt, làm cho không không ai có thể nhìn thắng vào được!

Đây là Thuần Dương khí nồng đậm tới cực điểm, từ vô số vu bảo thật nhỏ phát ra, nhưng lại không ngừng kéo lên, trong chớp mắt Thuần Dương khí mà gần trăm vạn vu bảo thật nhỏ tản ra vượt qua vu bảo Thuần Dương đã vượt qua chín đạo sát khí tẩy lễ! T.r.u.y.ệtruyenfull.vn

Trong nhã các Thuần Dương khí càng lúc càng nồng đậm, giống như một cái lò lửa lớn, mà còn tiếp tục tăng lên, đánh cho gian nhã các này không ngừng rung lên.

" Vu bảo Thuần Dương Cao nhất cũng không có được loại uy thế này..."

Lão giả kia nghẹn họng nhìn trân trối, nhìn nhìn thiếu nữ áo tím bên người, nghi hoặc nói: "Tử nha đầu, món bảo vật này đến tột cùng là thứ gì vậy? Sao có thể từ một kiện mảnh vỡ vu bảo bỏ đi trong nháy mắt nhảy vọt lên thành Thuần Dương chi bảo đỉnh phong? Lão phu giám bảo đã trăm năm cũng chưa từng gặp chuyện nào kỳ lạ như thế!"

Tử Thiên Mạch cũng ngỡ ngàng, lắc đầu cười khổ nói: "Tuyên lão, ngài cũng không biết, làm sao cháu có thể biết được..."

Hai người đứng ở bên ngoài, chỉ nghe bên trong truyền đến tiếng va chạm đinh đinh đinh, giống như mưa to trút lên hoa lê, vô cùng vô tận.

Rất lâu sau, tiếng vang ngừng lại, hai người ló đầu nhìn vào, thấy phía sau Diệp Húc một cây cột buồm hình rồng nổi lơ lửng, trên cột buồm có treo cánh buồm màu trắng, tán ra Thuần Dương khí đặc đến cực điểm.

Vù!

Thuần Dương khí đột nhiên bị đột nhiên bị món vu bảo kỳ quái này hút hết lại.

"Gần trăm vạn cái vu bảo chỉ tạo thành được cây cột buồm và cánh buồm này sao?"

Ánh mắt Tuyên lão tràn đầy ngỡ ngàng, ngơ ngác nhìn phía sau Diệp Húc, lẩm bẩm nói: "Cây cột buồm và cánh buồm này, vượt qua phần lớn vu bảo Thuần Dương đỉnh phong không biết bao nhiêu... Ông trời ơi, con thuyền nào mới có tư cách sử dụng cây cột buồm như thế kia..."

Ông ta vô cùng khiếp sợ, gần như không thể tin được.

Tuyên lão một đời giám bảo, luyện bảo, kiến thức rộng lớn, nhưng dù thế, ông ta cũng không thể tưởng tượng nổi, nếu chiếc lâu thuyền này phục hồi như cũ, uy thế sẽ lớn đến bao nhiêu!

Mà ai, mới có tư cách điều khiển chiếc lâu thuyền như thế!

"Thiên Cơ Tán của ta nay chỉ sợ không thể gọi là Thiên Cơ Tán nữa. Hiện giờ nó đã hóa thành cánh buồm rồi, không biết tốc độ và uy lực so với trước đây sẽ thế nào đây?

Diệp Húc khẽ động tâm niệm, thu cột buồm lại, lấy ra mười cái tam giai linh mạch giao cho Tuyên lão.

Lão giả này vẫn còn có chút không yên, không chút để ý nhận lấy linh mạch, bước thấp bước cao rời đi.

" Tức nhưỡng! Chính là tức nhưỡng! Kẻ nào hoang phí như vậy, ngay cả loại bảo vật cấp bậc Kim Tinh khí này cũng mang ra đấu giá được!"

Trong phòng đấu giá đột nhiên tiếng ồn ào rộ lên, Diệp Húc trong lòng vừa động, vội vàng trở về nhã các, nhìn lên trên, chỉ thấy một cái nguyên thần Huyền Quy thật lớn lơ lửng giữa phòng, trên lưng chở một tòa ngọc đài, trên ngọc đài có một quả cầu khí màu đất vàng, to tầm nắm tay, đang không ngừng ngọ nguậy, như là có sinh mạnh vậy.

Dòng khí màu vàng đất này đang liên tục hút lấy địa khí, tuy rằng Thất Tinh Thiên Lâu lơ lửng giữa không trung nhưng vẫn bị nó từ trong hư không hút lấy địa khí, liên tục dung nhập vào trong quả cầu, tự mình lớn mạnh.

Con Huyền Quy phía dưới chu vi vài dặm, rất to lớn, chính là nguyên thần của cường giả Tam Thần cảnh, lưng đo khối tức nhưỡng này, lại có vẻ vô cùng nặng, không thể chịu được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.