Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 372: Đột phá ảo thai



Hiên Viên Quang sắc mặt ngưng trọng, trầm giọng nói: "Trước kia một vị gia chủ Hiên Viên gia chúng ta, mạo hiểm đi tới Di chỉ kinh đô cuối thời Thương, xâm nhập vào hoàng trụ chi mộ. Kết quả bị nhốt trong đó, gần như bị diệt sát! Nếu không phải Hiên Viên gia ta xuất động rất nhiều cường giả, thúc dục cấm bảo, cưỡng ép phá vỡ cấm chế. Chỉ sợ gia chủ của nhà ta, cũng táng thân bên trong Di chỉ kinh đô cuối thời Thương rồi!"

Tống Cao Đức không khỏi hoảng sợ, Hiên Viên thế gia gia chủ, đó là nhân vật cao nhân thế nào chứ?

Hiên Viên gia chính là thiên đế thế gia, ở trong ma đạo, chỉ có Đông Hoàng gia mới có thể so sánh được với thế gia này. Hiên Viên gia đứng đầu, tất nhiên là nhân vật có thể đứng đầu các đại phái thánh địa rồi. Nhưng mà cho dù là nhân vật như vậy đi tới Di chỉ kinh đô cuối thời Thương suýt chút nữa bị vây sát, còn phải để các cao thủ trong tộc mang theo cấm bảo tới nghĩ cách cứu viện.

Có thể thấy được Di chỉ kinh đô cuối thời Thương hung hiểm thế nào!

Diệp Húc ánh mắt chớp động, thầm nghĩ: "Bất kể Di chỉ kinh đô cuối thời Thương hung hiểm thế nào, ta đều phải đi một lần. Không phải vì tìm kiếm Vinh Lâm Vinh huynh, hỏi tu thành ảo thai thế nào, mà là vì tìm kiếm Kiến mộc long chương, nâng cao trình độ nguyên thần của ta! Đặng Nguyên Giác có thể tìm kiếm được Kiến mộc long chương, nghĩ tới bảo vật này cũng không nhất định ở vị trí trung tâm của Di chỉ kinh đô cuối thời Thương. Hắn có thể, ta tất nhiên cũng có thể!"

Hắn đầu tiên là tìm kiếm Vinh Lâm, đơn giản là muốn hỏi Vinh Lâm làm thế nào mới có thể thần nguyên hợp nhất, tu thành ảo thai.

Lúc này, Vinh Lâm đã tiến vào Di chỉ kinh đô cuối thời Thương, mà hiện giờ cao thủ trẻ tuổi trong thiên hạ phần lớn đều đuổi tới Di chỉ kinh đô cuối thời Thương, chuẩn bị giết hắn. Thậm chí có người còn canh giữ bên cạnh Di chỉ kinh đô cuối thời Thương, hiện tại mà di tới Di chỉ kinh đô cuối thời Thương thì chỉ có con đường chết mà thôi.

Về phần làm thế nào thần nguyên hợp nhất, Hiên Viên Quang và Tống Cao Đức bên cạnh đều là cao thủ tu thành ảo thai. Không hỏi bọn họ mà mạo hiểm nhảy vào Di chỉ kinh đô cuối thời Thương, chẳng phải là hành vi ngu ngốc sao?

Tống Cao Đức hiển nhiên sau khi tách ra với hắn, lại có kỳ ngộ, từ ảo đan cửu phẩm, một đường tấn công, luyện thành nguyên đan, lại xông lên mô thai kỳ, vượt qua mấy mươi lần thiên kiếp, tu thành ảo thai, tốc độ tu luyện cũng không kém so với Diệp Húc.

Tên này vẻ bề ngoài chính khí lẫm nhiên, ở trong chính đạo lăn lộn phát triển nhanh chóng, sống vô cùng tốt. Hắn nếu có thể tu thành ảo thai, tất nhiên biết làm thế nào để thần nguyên hợp nhất, khiến cho nguyên thần và mang thai cùng dung.

Mà Hiên Viên Quang xuất thân danh môn, thân mình lại là tam thần cảnh dương thần kỳ đại cao thủ. Hắn đúng là có kiến giải của riêng mình về thần nguyên hợp nhất.

Hiên Viên gia ở Ung Châu của cảnh nổi Đại Hán, cách địa phương của bọn họ đang đứng tới hơn ngàn dặm xa. Diệp Húc vừa đi tới Ung Châu vừa hỏi hai người.

Tống Cao Đức cười ha hả nói: "Thần nguyên hợp nhất? loại chuyện này đối với ta mà nói là đơn giản nhất. Ta lúc trước tu luyện tới mô thai cửu phẩm, trùng hợp gặp được một gã tiểu quang minh thánh địa vừa mới bước nhập vào mô thai kỳ, chưa tu thành nguyên thai bất tử chân thân cường giả. Ta tính toán lừa hắn, hắn cũng tính lừa ta, kết quả ta với hắn ác chiến một hồi. Ta thắng hiểm một lần, u u mê mê thần nguyên hợp nhất, tiến vào ảo thai kỳ. Còn đoạt được cửu chuyển nguyên công cuốn thứ tư, cùng với linh mạch bảo vật vô số!"

Diệp Húc nghe thấy mà buồn bực không ngừng, hắn ác chiến với Ngụy Hiên một hồi, lại vật lộn với Khổng Chiêu Yêu Thánh mà cũng không có gặp gỡ như Tống Cao Đức.

Hiên Viên Quang cười nói: "Phương pháp đột phá thần nguyên hợp nhất của Tống huynh, chính là lấy áp lực mà đột phá. Loại phương pháp này nguy hiểm nhất, rất khó thực hiện được. Lúc trước khi thần nguyên ta hợp nhất, chính là cha ta trực tiếp ra tay, trực tiếp đem nguyên thần của ta đánh nhốt vào bên trong mô thai, tiến vào ảo thai kỳ!"

Diệp Húc càng thêm buồn bực, Tống Cao Đức và Hiên Viên Quang hai người, một người dựa vào ác chiến đột phát, một người dựa vào tuyệt đỉnh cao thủ ra tay giúp đỡ. Tuy nhiên hai phương pháp này so với hắn mà nói làm sao có thể áp dụng.

Nếu là ác chiến một hồi khiến cho hắn có thể đột phá, thì lúc này hắn đã sớm là vu sĩ ảo thai kỳ rồi. Mà mời tuyệt đỉnh cao thủ hỗ trợ, chỉ sợ chỉ có người chí thân mới có thể yên tâm. Nếu không phải người chí thân, hơi động một chút tâm tư, liền có thể đánh nát mô thai của ngươi, hủy diệt nguyên thần của ngươi!

"Còn có phương pháp nào khác hay không?" Hắn không cam lòng, dò hỏi.

"Phương pháp đương nhiên có!"

Tống Cao Đức cẩn thận suy tư nói: " Ta nhớ rõ từng có một vị thiên tài của Vạn kiếp môn, ngồi ngay ngắn ở trong cấm bảo của môn phái, ngồi dưới bóng của Vạn Kiếp Thiên Lâu, khô tọa mấy tháng, vừa mới đột phá, thần nguyên hợp nhất. Tuy nhiên hắn làm thế nào mà làm được, điểm này ta cũng không rõ ràng lắm."

"Một vị trưởng giả trong Hiên Viên gia ta khi ở cảnh giới này, từng ăn lầm một loại linh đan, làm cho nguyên thần vô cùng mạnh mẽ. Thậm chí vượt qua lực lượng của mô thai, trực tiếp nhảy vào trong mô thai!" Hiên Viên Quang cũng trầm giọng nói ra một loại phương pháp.

Tuy nhiên một lát sau, hai người bọn họ liền nghĩ ra hơn mười loại ví dụ thần nguyên hợp nhất khác. Những người này hoặc là ngộ đạo, hoặc là có kỳ ngộ, các phương pháp này, đối với Diệp Húc mà nói, hết thảy đều không thích hợp.

"Diệp huynh, ta có một phương pháp, có thể thử một lần!"

Hiên Viên Quang cười nói: "Ta và Tống huynh cùng nhau thúc dục nguyên thần chi bảo, đồng thời trấn áp nguyên thần của ngươi, khiến cho nguyên thần màng thai của ngươi cùng dung."

"Phương pháp này không tồi!"

Tống Cao Đức ánh mắt sáng lên cười nói: "Ta và tiểu Quang tu vi đều cao hơn người, dùng nguyên thần chi bảo của hắn hơn nữa hai chúng ta liên kết thúc dục, uy lực đủ sức tương đương với một đại vu! Ta cũng không tin, một đại vu ra tay còn không thể làm thần nguyên của ngươi hợp nhất!"

"Tiểu Quang Quang.." Hiên Viên Quang buồn bực không ngừng.

Diệp Húc trong lòng nhất động, cười nói: "Ý kiến hay, có thể thử một lần!"

Hắn hồn nhiên chưa từng nghĩ tới, thần nguyên hợp nhất thành công không ít, nhưng số người bị nhốt ở cảnh giới này cũng là không ít đi.

Cũng có rất nhiều người, khi đột phá cảnh giới này, hơi chút vô ý liền nguyên thần tan biến, mô thai vỡ vụn mà chết.

Bởi vậy đại đa số mọi người khi thần nguyên hợp nhất, đều cẩn thận vô cùng, e sợ đi nhầm một bước, làm sao có thể tùy ý làm bậy như bọn họ chứ?

Diệp Húc không có sư phụ dạy bảo, nguy hiểm tính mạng cũng không hay biết. Mà Tống Cao Đức lúc đột phá thành công thần nguyên hợp nhất ngay lập tức, Hiên Viên Quang lại càng đơn giản hơn, có cao thủ như cha hắn ở đó, thần nguyên hợp nhất vô cùng thoải mái.

Ngọc thụ hiện lên phía sau Diệp Húc, tiếp theo là một vòng mặt trời đột nhiên hiện lên trên không trung, quay chung quanh ngọc thụ mà bay múa, hào quang chiếu rọi, rạng rỡ vô cùng. T.r.u.y.ệtruyenfull.vn

"Mười hai mô thai, mười hai mặt trời chói chang, thật sự là quá mạnh mẽ!"

Hiên Viên Quang cho dù lần thứ hai nhìn thấy những vầng mặt trời chói chang treo trên ngọc thụ này, nhưng vẫn cảm thấy rung động như trước, không kìm được mà tán thưởng một phen.

Tình hình này, dường như làm cho người ta mơ hồ cảm thấy như trở về thời viễn cổ, mười mặt trời mọc cùng một lúc.

"Nhất thần phân hóa, đô thiên thập nhị nguyên thần!"

Diệp Húc tâm niệm hơi động, chỉ thấy ngọc thụ đột nhiên phân liệt, hóa thành mười hai cây ngọc thụ, đều tự đứng đối diện với một mô thai.

Tuy rằng Thủy hoàng đế báo cho hắn, tu luyện nhất thần phân hóa, đồng thời cũng phân tán lực lượng. Nhưng lúc này Diệp Húc nguyên thần phân liệt, đều tự lấy mô thai ân cần săn sóc, nâng cao tu vi. Nếu cần, hắn bất cứ lúc nào cũng có thể vận dụng mười hai nguyên thần hợp nhất.

Nhất thần phân hóa, đối với tu luyện mà nói, vẫn là một loại pháp môn rất tốt. Có thể nhanh chóng nâng cao tu vi, nhưng kỹ xảo thực chiến, vẫn là đô thiên thập nhị thần sát mạnh hơn một bậc. Bởi vậy Diệp Húc tính toán kết hợp hai loại pháp môn, lấy nhất thần phân hóa nâng cao tu vi, lấy đô thiên thập nhị thần sát nâng cao thực lực.

"Hiên Viên huynh, Tống huynh, các ngươi có thể ra tay!" Hắn trầm giọng nói.

Hiên Viên Quang nghe vậy quát lên một tiếng: "Thanh đồng thú hoàn, lên!"

Bên trong bảo tháp của hắn, chỉ thấy một kiện vu bảo từ từ hiện ra. Đây là một đồng hoàn rộng dài hơn một xích, miếng đồng hoàn này hẳn là vòng, trên đỉnh điêu khắc một cái đầu yêu thú, hình dạng như rồng như hổ.

Loại yêu thú này tên là Long Tu Hổ, chính là dị chủng thượng cổ, có được huyết mạch long hổ, long đầu hổ da, trong các loại dị chủng yêu thú là rất hiếm thấy.

Hiên Viên Quang và Tống Cao Đức hai người toàn lực thúc dục nguyên thần chi bảo này, chỉ thấy thanh đồng thú hoàn ngày càng lớn, càng ngày càng rộng, dần dần khuếch trương tới gần sáu bảy dặm, tản mát ra những dao động tối nghĩa.

Trung tâm thú hoàn là một bảo hồn giới, giống như một mảnh hồ nước sáng như gương, hơi hơi chút lay động.

Ông!

Không gian bên trong thú hoàn hơi hơi lay động một chút, từng chuỗi sóng gợn xuất hiện, trung tâm gợn sóng, một bộ móng vướt lông mao mượt mà xuất hiện, ra sức giãy dụa lao ra ngoài.

Ngao!

Phiến không gian kia ngày càng dao động kịch liệt hơn, chỉ thấy một đầu yêu thú nguyên thần như rồng như hổ từ trong hồ nước ló đầu và móng vuốt ra ngoài. Mà phái sau thanh đồng thú hoàn, thân mình của nó cũng chậm rãi kéo dài ra khỏi vòng không gian này.

Đầu Long Tu Hổ này oai phong lẫm lẫm, đứng ở trong không trung, chỉ thấy thanh đồng thú hoàn kia giống như một cái vòng cổ, chụp ở trên cổ nó.

"Diệp huynh, ngươi không cần chống cự!"

Hiên Viên Quang quát, hai người đồng thời khống chế nguyên thần Long Tu Hổ này. Từ Long Tu Hổ thi triển ra vu pháp, nhưng chỉ thấy mi tâm của Long Tu Hổ đột nhiên vỡ ra, từ bên trong xuất hiện một bàn tay to lông tơ mượt mà, hướng tới mô thai, nguyên thần của Diệp Húc chộp tới.

Bàn tay to nguyên thần này lắm lấy nguyên thần mô thai của Diệp Húc, vận chuyển pháp lực ý đồ làm cho nguyên thần và mô thai của hắn cùng dung.

Hai người bọn họ, thêm nguyên thần Long Tu Hổ, ba đạo pháp lực thêm vào cùng một chỗ, tuyệt đối không có kém đại vu tam thần cảnh nguyên thần kỳ. Dù vậy, nguyên thần của Diệp Húc vẫn không thể dung nhập vào trong mô thai.

Diệp Húc tích lũy, thâm hậu đáng sợ, làm cho hắn mỗi khi đột phá tới một cảnh giới đều khó khăn vô cùng, gấp trăm ngàn lần người khác.

"Chỉ trông vào nguyên thần đại thủ ấn, không thể thi triển toàn lực, các ngươi thao túng nguyên thần, hướng tới nguyên thần mô thai của ta mà công kích, cưỡng ép nhốt nguyên thần vào bên trong mô thai!"

Diệp Húc trong mắt chợt lóe tinh quang, trầm giọng nói: "Các ngươi yên tâm mà ra tay, ta có mười hai nguyên thần, mười hai mô thai, mặc dù hủy diệt đi một, cũng không tới mức chết tại chỗ!"

Hiên Viên Quang và Tống Cao Đức hai người chần chừ một chút, cắn răng nói: "Diệp lão đệ, nếu như ngươi không kiên trì được, liền mở miệng nói một tiếng!"

Ầm vang!

Long Tu Hổ nâng hổ trảo của mình lên, hung hăng chụp tới, nện ở trên một gốc cây nguyên thần của Diệp Húc. Nó phá nát đi không biết bao nhiêu cành lá trên cây ngọc thụ.

Chỉ thấy ngọc thụ những rễ lá bay múa, bị lực lượng lớn này đánh thẳng vào bên trong mô thai.

Diệp Húc sắc mặt tái nhợt, ói ra một ngụm máu, lập tức cảm giác kỳ diệu phát ra. Hắn cảm thấy bên trong mô thai này dường như đột nhiên có được sinh mệnh, giống như một khỏa tâm tạng, thùng thùng nhảy lên.

Nguyên thần của hắn dường như biến thành một hạt giống, bám rễ bên trong mô thai, bắt đầu hấp thu chân nguyên, khỏe mạnh sinh trưởng,và, lực lượng nguyên thần của hắn tăng lên nhanh chóng.

"Lại tới!" Diệp Húc hủy đi vết máu trên miệng, cao giọng quát.

Hiên Viên Quang và Tống Cao Đức lại thao túng nguyên thần Long Tu Hổ chụp tới, Diệp Húc trong miệng lại hộc ra ngụm máu, cảm giác được lực lượng nguyên thần của mình nhanh chóng tăng trưởng.

"Lại tới!"



Hiên Viên Quang và Tống Cao Đức nhìn xem mà kinh tâm động phách, trong khoảng thời gian ngắn, Diệp Húc thương càng thêm thương, ói ra không biết bao nhiêu ngụm máu. Thương thế của hắn nghiêm trọng cực đoan, thậm chí ngay cả hai người bọn họ cũng lo lắng Diệp Húc không thể kiên trì được, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã lăn ra đất.

Nhưng hắn vẫn cứng rắn kiên trì xuống, chết vẫn phải đứng vững, nghị lực này, phần ngoan độc này, thật làm cho người ta phải khâm phục không ngừng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.