Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 488: Đánh chết sống



Lý Tông Sơn kinh hãi thất sắc. Vạn Pháp yêu quốc của Diệp Húc chính là tham khảo Tu La Thiên Quốc của Già La Minh Tôn mà sáng chế ra, lực lớn vô cùng, không ngờ hắn ta trong khoảnh khắc lại không thể chấn vỡ móng vuốt của đám yêu thú thượng cổ kia!

"Sao Diệp Thiếu Bảo lại trở nên mạnh như vậy? Mạnh quá! Lúc trước ta còn có thể đánh cho hắn ta trọng thương, không ngờ giờ đây ngay cả tư cách giao thủ cũng không có, ta không tin…"

Hắn đứng trong miếu ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Diệp Húc bước một bước ra, liền đi vào trong Viễn Cổ Thánh Miếu, khí thế bá đạo tuyệt luân, gần như đè sụp hắn ta!

"Diệp Thiếu Bảo, ngươi đừng có khinh người quá đáng!"

Lý Tông Sơn sắc mặt khẽ biến, lập tức cất tiếng cười to, đắc ý dào dạt: "Ngươi tiến vào trong thánh miếu của ta chính là sai lầm lớn nhất cuộc đời này của ngươi! Ở trong thánh miếu này chính là Bảo Hồn giới của ta. Ở trong này, ta chính là thần, chính là tiên! Thượng cổ Vu hoàng gia trì thân ta!"

Ông!

Trong tòa miếu cổ này lập tức vang to lên tiếng tụng kinh, vô số thanh âm hóa thành văn tự chen nhau chui vào trong thân thể Lý Tông Sơn. Những văn tự đó có chứa loại uy áp độc đáo của Vu hoàng, mạnh mẽ vô ngần, trấn áp tất cả!

Tòa Viễn Cổ Thánh Miếu này vốn chỉ là một miếu thờ bình thường, nhưng nhờ có một vị Vu hoàng thượng cổ tham thiền ngộ đạo ở trong này trăm năm, hơi thở Vu hoàng nhuộm dần, khiến nơi này có chứa những dòng khí Vu hoàng nhàn nhạt!

Vu hoàng chính là đại vu mạnh nhất thế gian, dù chỉ để lại khí thế thôi, cũng không thể coi thường!

Lý Tông Sơn thúc giục Viễn Cổ Thánh Miếu, được hơi thở Vu hoàng gia trì nên tu vi hắn tăng vọt lên không chỉ bốn năm lần so với trước!

"Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo, hôm nay ngươi chắc chắn sẽ chết ở chỗ này…"

Hắn ta đánh ra một quyền, pháp lực kích đãng, cả tòa thánh miếu đều biến thành nguồn sức mạnh cho hắn, uy lực mạnh thậm chí vượt xa uy năng khi tế khởi thánh miếu lên!

"Lý Tông Sơn, ngươi cho rằng dựa vào chút hơi thở Vu hoàng là có thể thắng được ta sao? Ngươi thật quá ngu ngốc!"

Diệp Húc mặt không chút thay đổi, Công Đức Kim Luân sau đầu chuyển động không ngừng, tay niết Thái Hoàng Thần Vương Khai Thiên ấn, một búa bổ ra. Một búa này của hắn vẫn chưa bổ về phía Lý Tông Sơn, mà là bổ về phía Viễn Cổ Thánh Miếu!

Chỉ nghe một tiếng răng rắc vang lên, tòa thánh miếu này bị một búa của hắn đánh cho vỡ thành hai nửa!

Tòa thánh miếu này được hơi thở Vu hoàng gia cố, lại được Lý Tông Sơn luyện thành Tam Tương chi bảo, uy lực vô cùng. Nhưng dưới Thái Hoàng Thần Vương Khai Thiên ấn của Diệp Húc, nó lại giống như gỗ mục vậy, bị bổ đôi một cách dễ dàng!

Bùm!

Nắm đấm của Lý Tông Sơn nện mạnh lên người Diệp Húc, nhưng thánh miếu bị hủy đi đã khiến tu vi của hắn giảm mạnh, chẳng thể tạo ra bao nhiêu lực sát thương cho Diệp Húc.

Thân hình Diệp Húc hơi động, ngẩng đầu nhìn hắn ta, khóe miệng lộ ra chút tươi cười, hạ giọng nói: "Ngươi đánh ta một quyền, ta cũng trả lại cho ngươi một quyền!"

Ầm!

Một quyền của hắn đánh ra, quyền phong như muốn nghiền nát Lý Tông Sơn, đánh bay hắn đi!

Lý Tông Sơn người đang giữa không trung, miệng hộc máu không ngừng, trong cơ thể đột nhiên truyền đến một tiếng rồng ngâm sư tử gầm. Nguyên thần Toan Nghê của hắn đã bị một quyền của Diệp Húc đánh bay ra khỏi cơ thể, khiến cho thân thể bị thương nặng, nguyên thần cũng trọng thương!

"Vạn pháp yêu thủ!"

Diệp Húc giơ một tay ra, vô số con yêu thú thượng cổ bay đầy trời, bắt giữ con dị thú Toan Nghê kia, lập tức đánh nhốt vào trong Phong đỉnh, chớp mắt liền luyện hóa nguyên thần Lý Tông Sơn!

Phong đỉnh của hắn có được tất cả tinh khí của con Toan Nghê nguyên thần kia, uy lực lập tức tăng vọt lên gấp đôi!

Một bàn tay khác của Diệp Húc giơ ra, bắt lấy cổ Lý Tông Sơn, nhấc hắn ta lên, lạnh lùng nhìn.

"Diệp huynh, đừng giết ta…"

Lý Tông Sơn cuối cùng cũng lộ ra vẻ hoảng hốt lo sợ, gượng cười nói: "Ta sẽ làm việc cho huynh, xử lý kẻ thù cho huynh… Ta là người trong chính đạo, bọn họ tất nhiên sẽ không phòng bị ta! Thậm chí cả Thiên Đạo Bảo Quyển của Thiên Đạo tông, ta cũng có thể truyền thụ hết cho huynh!"

Diệp Húc nghe đến đó, không nhịn được lắc đầu cười nói: "Tông Sơn huynh, rốt cuộc ta là ma đầu, hay ngươi mới là ma đầu?"

Lý Tông Sơn cười lấy lòng, nói: "Chính đạo ma đạo đều là vu đạo, chính tà sao có thể phân biệt rõ ràng được như thế? Diệp huynh, chỉ cần huynh tha cho ta, ta còn có thể dẫn các cường giả thế hệ trước của Thiên Đạo tông, cùng huynh liên thủ giết bọn chúng, chia sẻ của cải. Cứ như vậy, huynh sẽ nhanh chóng lấy được Thiên Đạo Bảo Quyển cấm pháp đầy đủ của Thiên Đạo tông ta…"

"Đề nghị của ngươi không tồi. Đáng tiếc là Bàn Vương Khai Thiên Kinh của ta với Thiên Đạo Bảo Quyển không hề liên quan. Xin lỗi nhé, Tông Sơn huynh!"

Diệp Húc thi triển Sưu Hồn Tác Phách đại pháp, trực tiếp rút trí nhớ hồn phách của Lý tông Sơn ra, lập tức vặn một cái, vặn gãy cổ hắn ta.

Nguyên thần Lý Tông Sơn đã bị hắn luyện hóa, lúc này một chút tu vi cũng không có, cổ vừa gãy, lập tức bỏ mạng.

Một tòa ngọc lâu hiện ra từ trong cơ thể hắn ta, bắt đầu phân giải từ cao xuống, cuối cùng để lại một tòa vu hồn giới sáu tầng, lơ lửng ở giữa không trung.

Rắc! T.r.u.y.ệtruyenfull.vn

Diệp Húc thò tay trực tiếp bóp nát tòa vu hồn giới này. Tất cả những gì Lý Tông Sơn cất giữ trong ngọc lâu đều bị hắn chuyển về trong ngọc lâu của mình.

"Đáng tiếc, vẫn không gặp được loại khoáng vật tuyệt đỉnh Ngũ Hành Kim Khí…"

Diệp Húc thở dài trong lòng, nếu hắn muốn tu luyện Di La Thiên Địa Tháp lên những cảnh giới cao hơn, phải lấy loại dị bảo Ngũ Hành Kim Khí dung nhập vào trong.

Nhưng hắn trải qua sát phạt, trải qua tôi luyện, dù là ở trong Nghệ Hoàng hành cung cũng chưa từng phát hiện ra loại bảo bối này.

Về phần những tên đại vu khác chết trong tay hắn, trên người lại càng không có loại thiên tài địa bảo này.

Ngũ Hành chi khí là thần vật rèn cấm bảo, hắn mới nhìn thấy một lần trong trận tâm Trụ Quang đại trận ở trong Vạn Cổ Ma Vực. Uy năng khối Ngũ Hành Kim Khí kia mênh mông vô cùng, làm cho người ta không rét mà run, chính là bảo vật vô thượng, hơn hẳn loại tài liệu như Kim Tinh khí không biết bao nhiêu lần!

Loại thần vật này dù không qua luyện chế, cũng không hề thua kém vu bảo, sát phạt hoành hành!

Huống chi Ngũ Hành khí lại có thể dùng để luyện chế cấm bảo, giá trị nó cao không thể đánh giá được.

Đáng tiếc khi đó tu vi thực lực của Diệp Húc quá yếu, không thể tiến vào trong trận tâm của Trụ Quang Đại Trận, chỉ có thể đứng xa nhìn.

"Khối Ngũ Hành khí kia chắc đã sớm bị người khác cướp đi rồi, không biết đã rơi vào tay ai…"

Diệp Húc giơ tay bắt lấy hai nửa của tòa thánh miếu kia, há mồm hút một cái liền hút chúng vào trong bụng, cưỡng ép luyện hóa.

Hiện giờ tu vi hắn tiến nhanh, thực lực lại càng mạnh, thậm chí Tam Tương chi bảo cũng có thể nuốt vào trong bụng, luyện hóa thành chất dinh dưỡng cho thân thể. Hiện giờ Chư Thiên Thập Đạo đã được hắn dung nhập vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh, Diệp Húc nuốt tòa Viễn Cổ Thánh Miếu này vào, trực tiếp vận chuyển Khai Thiên kinh luyện hóa, chỉ cảm thấy thân thể mình lại mảnh lên rất nhiều.

"Trong thời gian ta bế quan tu luyện này, trong Hằng Cổ Ma Vực này lại xảy ra nhiều chuyện như vậy…"

Diệp Húc luyện hóa xong Viễn Cổ Thánh Miếu, xem trí nhớ của Lý Tông Sơn, sắc mặt không nhịn được trở nên cổ quái.

Lần này hắn bế quan, mất hơn một tháng để chữa thương, tu luyện đến Hóa Thần kỳ, trở thành đại vu, mà lĩnh hội Bàn Vương Khai Thiên Kinh lại mất chừng năm tháng!

Trong lúc này, Hạ gia Trung Châu ở thế giới tầng thứ nhất Hằng Cổ Ma Vực, Úc Đan Vô Lượng Địa, hoành hành ngang ngược, tìm kiếm tung tích hắn khắp nơi, cuối cùng chọc giận các thế lực lớn các tộc Ma tộc, song phương không ngừng phát sinh ác chiến.

Úc Đan Vô Lượng Địa, địa vực rộng lớn, trong đó cũng có không ít quốc gia do Ma tộc thành lập, cùng một số ít địa phái, thánh địa. Những đại phái thánh địa đó thậm chí không hề thua kém thế gia cổ xưa của thế giới Vu hoang, giống dạng thánh địa như Bổ Thiên các, Vu Đạo tông.

Bên trong các đại thánh địa thế gia, lại lấy Diêm Ma Thần Điện đứng đầu, cao thủ đông đúc.

Mà Diêm Ma Thần Điện lại giống như tam cung trong ma đạo, địa vị cao cả, bao trùm trên tất cả các đại phái thánh địa ma tộc, nội tình sâu, không thua kém các thánh địa như Thái Dương Thần Cung, Chu Thiên Tinh Cung.

Nhưng so với nhân tộc, Ma tộc lại không đoàn kết bằng. Các đại bộ tộc chinh chiến với nhau liên miên, chém giết, chinh phạt, chiến hỏa mấy ngày liền, cướp đoạt nam nữ của đối phương làm nô lệ thị thiếp, làm lớn mạnh chủng tộc của mình.

Dù là Diêm Ma Thần Điện cũng không thể can thiệp với tình trạng này, chỉ có thể mặc kệ.

Bởi vậy Ma tộc trong Úc Đan Vô Lượng Địa tuy mạnh, nhưng Hạ gia cùng Thiên Địa Dương tam đỉnh đến, lại có cả lão quái vật Tam Bất Diệt cảnh, không ngờ không gặp được một lần chống cự manh mẽ nào, liền bị Hạ gia quét sạch.

Mà đám người Lý Tông Sơn thì đi sau Hạ gia, cướp sạch không ít thành thị thành trì Ma tộc, chiếm lấy được không ít bảo bối.

"Đám người đó đánh cướp khắp nơi lại không hề gọi ta, chẳng lẽ bọn chúng không biết, ta là lão ma đầu đã tích ác nhiều năm sao…" Diệp Húc buồn bực không ngừng.

Dựa vào trí nhớ của Lý Tông Sơn, hành vi của Hạ gia thật sự kiêu ngạo hống hách, cuối cùng rước lấy cường giả can thiệp. Tả Gia Minh Tôn của Diêm Ma Thần Điện lên tiếng, khiêu chiến cường giả Hạ gia, địa điểm định tại Phù Đồ thánh thành.

"Tả Gia Minh tôn Diêm Ma Thần Điện, e rằng cũng là tuyệt đại cường giả Tam Bất Diệt cảnh, thực lực của ông ta hơn nửa cũng ngang cấp Già La Minh Tôn. Đây tất nhiên là một trận long tranh hổ đấu, nếu ta đi chậm, có khi ba cái đại đỉnh của Hạ gia đều đã rơi vào trong tay Minh Tôn Ma tộc rồi…"

"Chỉ là, rốt cuộc Phù Đồ thánh thành ở nơi nào đây…"

Diệp Húc hoàn toàn không biết gì về địa lý Hằng Cổ Ma Vực, tìm kiếm trong trí nhớ Lý Tông Sơn, phát hiện Lý Tông Sơn cũng chưa từng tới Hằng Cổ Ma Vực, không hề quen thuộc địa lý nơi đây. Bởi vậy hắn ta mới lạc khỏi Hạ gia Trung Châu cùng đám cường giả khác, giống như một con ruồi bọ bay loạn lung tung khắp nơi.

Nếu không phải hắn ta mù đường, cũng sẽ không gặp phải Diệp Húc, thế nên mới chết trong tay Diệp Húc, bị sưu hồn tác phách, chết vô cùng thê thảm.

"Có nên giết thêm vài tên Ma tộc nữa, lục soát hồn phách bọn chúng xem Phù Đồ thánh thành rốt cuộc là ở nơi nào…"

Trong lòng Diệp Húc sát khí bùng lên mạnh mẽ, dâng lên một luồng khí thế hung bạo, giơ tay chộp vào trong thành trì Ma tộc phía dưới, bắt lấy một vị thiên ma, trực tiếp sưu hồn tác phách, rút ra trí nhớ, tìm kiếm vị trí của Phù Đồ thánh thành.

Diệp Húc rút trí nhớ vị thiên ma này ra, nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng trước khi chết của y, bàn tay chợt run, lập tức bỏ lại thi thể vị thiên ma này ở trên trời cao.

"Trước đây ta không hề giết người vô cớ, sao đi đến Hằng Cổ Ma Vực lại có thể hạ sát lung tung, thậm chí trong tâm không chút áy náy, chẳng lẽ là ma khí trong Hằng Cổ Ma Vực quấy nhiễu nội tâm ta…"

Trên trán Diệp Húc chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh, trước đây hắn tuy mang tên ma đầu, nhưng làm việc cực có nguyên tắc, chỉ giết những vu sĩ động thủ với mình.

Nguyên tắc này, từ đầu đến cuối hắn không hề vi phạm, dù trong sát trường giết người đỏ mắt, hắn cũng không giết sai một ai!

"Nội tâm ta đã tu luyện đến cảnh giới trời sập không sợ, bất cứ ai cũng không thể thay đổi tâm ta. Ma khí trong đây tuy mạnh, nhưng không thể nào quấy nhiễu tâm linh tâm trí ta, khiến ta trở nên hiếu sát khát máu! Xem ra, chỉ có thể là do Bàn Vương Khai Thiên Kinh của ta có vấn đề…"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.