Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 577: Xảo trá vơ vét tài sản



Diệp Húc nhắc lại chuyện xưa đã kích thích Ngọc Tiêu một phen, khiến nàng ta nói không ra lời. Nàng ta không ngừng nháy mắt ra hiệu cho Kiều Kiều nói vài lời hay ý đẹp, nhưng Kiều Kiều lúc này đây lại hận ả tận xương tủy, qua chuyện này nàng đã nhìn thấu bản chất của Ngọc Tiêu, tình thầy trò hoàn toàn đoạn tuyệt, đương nhiên sẽ chẳng nói tốt cho ả.

"Giọng điệu khi nói chuyện của vị Ngọc Hoàng này thật giống bộ dáng xấu xa của tướng công…" Ánh mắt Kiều Kiều chăm chú nhìn Diệp Húc, nhận thấy nhật nguyệt song luân lưu chuyển trên mi tâm hắn, ánh mắt sáng lên.

Người khác không biết vì sao Ngọc Hoàng lại tinh thông Ngọc Thiềm Băng Cung Nguyệt Luân Kinh của Hàn Nguyệt Cung, nhưng nàng lại biết rõ. Đó chính là nàng tự mình truyền thụ cho Diệp Húc, chứng kiến Diệp Húc dung nhập nó vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh như thế nào.

"Thiếu gia…" Nàng như mở cờ trong bụng, trong tâm khẽ gọi.

Trong không gian tử phủ của Vu Hoàng Hàn Trác, đám người Triều Công Thiều cũng nổi trận lôi đình, lão gia tử tức đến mức chửi ầm lên: "Thằng nhóc khốn kiếp kia, đám người lão phu chống đỡ thân thể Vu Hoàng đã sắp bị ép hết, ngươi còn dông dài cái gì nữa hả, coi tu vi của ta là không khí hả?"

Đám người Già La Minh Tôn cũng mệt gần chết, duy trì thân thể Vu Hoàng vận chuyện tiêu phí một lượng tu vi lớn không thể tưởng tượng được. Dù bọn họ là ba vịĐại Minh Tôn Vương của Hằng Cổ Ma Vực thì cũng gần như bị rút hết sạch tu vi.

Tu Đề Minh Tôn hô lên: "Chủ công ơi, chúng tôi chỉ có thể kiên trì hơn nửa thời gian nữa là sẽ bị tiêu hao hết tu vi. Đến lúc đó trên người bọn tôi một nửa phần tu vi cũng không có, Vu Hoàng Hàn Trác cũng sẽ bịđánh cho về nguyên hình, khiến cho chủ công lâm vào hiểm cảnh đó!"

Diệp Húc nghe nói như vậy, cũng không dám tiếp tục bắt Ngọc Tiêu giao bản thân ra nữa, trầm ngâm nói: "Xem ra đệđệ của ta quả thật không ở trong này, ra là bản hoàng ta hiểu lầm Ngọc Tiêu cung chủ, mong cung chủ thứ lỗi…"

Ngọc Tiêu cung chủ khẽ thở phào một cái, lại nghe Diệp Húc đột nhiên mỉm cười nói: "Ngọc Tiêu cung chủ, bản hoàng đã hạ sính lễ, mặc kệđệđệ ta sống hay chết, Kiều Kiều cũng là người của Diệp gia ta. Kiều Kiều là đệ tử của cung chủ, bản hoàng đường đường là Vu Hoàng, đồ cưới của quý cung cũng không thể quá keo kiệt."

Ngọc Tiêu cung chủ cảm thấy căng thẳng trong lòng. Diệp Húc khẽ búng ngón tay, thản nhiên nói: "Em dâu ta có Vu Hoàng chi tư, tương lai sẽ trở thành Vu Hoàng, cần có một bộ cấm pháp. Mong cung chủ truyền thụ Ngọc Thiềm Băng Cung Nguyệt Luân Kinh cho cô ấy, nhất cấm cửu cuốn. Trở thành Vu Hoàng sao có thể thiếu Thuần Dương linh mạch bậc chín được? Cho nên trong đồ cưới cũng nên có đầy đủ Thuần Dương linh mạch."

Sắc mặt Ngọc Tiêu cung chủ đau khổ. Mà những đầu sỏ, bá chủ Hàn Nguyệt Cung khác thì không nhịn được biến sắc mặt. Vị Ngọc Hoàng Diệp Thiếu Bảo này đâu phải là đòi đồ cưới, rõ là là công phu sư tử ngoạm, định xảo trá một món hời của Hàn Nguyệt Cung đây mà!

"Còn nữa, sau khi trở thành Vu Hoàng, em dâu ta sao lại có thể thiếu vu bảo hộ thân được? Còn cần một món cấm bảo nữa." Diệp Húc thuận miệng nói đến, dường như đang nhắc đến một vài món đồ bé nhỏ không đáng kể.

Đám người Ngọc Tiêu cung chủ hoàn toàn thay đổi sắc mặt, cấm pháp hoàn chỉnh nhất cấm cửu cuốn tuy cực kỳ quý báu, nhưng Hàn Nguyệt Cung còn có thể bỏ ra làm đồ cưới được, nhưng Thuần Dương linh mạch bậc chín thì đúng là đang cắt thịt bọn họ!

Trở thành Vu Hoàng cần rất nhiều linh khí, hơn nữa phải là linh khí thuần khiết không chút tạp chất, chỉ có Thuần Dương linh mạch mới có thể cung cấp được.

Hơn nữa số lượng chúng lại cực kỳ hiếm có, các đại thánh địa cũng chỉ có một hai nhánh mà thôi, thậm chí không cho đệ tử trong môn dùng linh mạch để tu luyện, đủ thấy nó vô cùng quý trọng.

Hàn Nguyệt Cung chính là một trong tam cung, chiếm cứ mảng tiên cảnh viễn cổ bí cảnh Quảng Hàn cung này, số lượng Thuần Dương linh mạch vượt xa các thánh địa khác, nhưng cũng có hạn, xuất ra một nhánh là ít đi một nhánh.

Về phần cấm bảo, Hàn Nguyệt Cung lại càng không có khả năng lấy ra một món nào cả. Uy lực, giá trị của cấm bảo còn trên cả Vu Hoàng. Vu Hoàng mạnh mẽ một thời, nhưng cũng chỉ có thọ nguyên vạn năm, sau khi chết chỉđể lại một cái thân xác.

Mà cấm bảo lại có thể bảo tồn vĩnh viễn, trấn áp số mệnh của thánh địa, tuyệt đối không thể mất đi!

Ngọc Tiêu cung chủ cảm thấy trái tim mình đang rỉ máu, cố gắng nở nụ cười, uyển chuyển nói: "Ngọc Hoàng tiền bối, Ngọc Thiềm Băng Cung Nguyệt Luân Kinh đương nhiên có thể truyền cho Kiều. Thuần Dương linh mạch Hàn Nguyệt Cung ta cũng có thể lấy ra một nhánh làm đồ cưới đưa cho Kiều Kiều. Nhưng cấm bảo chính là do tiên tổ sư Nga Hoàng truyền lại, không thể mất đi, mong tiền bối thứ lỗi, đi tìm thứ khác làm đồ cưới…"

Trong không gian tử phủ Vu Hoàng Hàn Trác, đôi mắt Triều Công Thiều tỏa sáng, lão kêu lên: "Thiếu Bảo, đủ rồi, đủ rồi! Có một nhánh Thuần Dương linh mạch bậc chín là đủ rồi. Làm người đừng có quá tham, con thỏ nóng nảy còn cắn người nữa là, ngươi cẩn thận mụ già Ngọc Tiêu kia trở mặt với ngươi!"

"Ngọc Tiêu cung chủ hà cớ gì như thế?"

Diệp Húc cười ha ha, hoàn toàn không để trong lòng, phất tay nói: "Vậy lấy ra thêm hai bộ cấm pháp hoàn chỉnh nữa đi, về phần mấy thứ linh tinh thì mời cung chủ tùy tiện lấy ra một ít nhân hoàng chi bảo có thể dùng được cho đủ số đi. Còn cấm bảo thì chờ em dâu tu luyện đến Vu Hoàng, bản hoàng tùy tay đưa cho nàng hai món cùng được."

Hắn vô cùng vênh váo, mạnh miệng, đem cấm bảo thành mấy thứđồ chơi thông thường. Sắc mặt Ngọc Tiêu cung chủ lại càng thêm khổ, lập tức truyền thụ cho Kiều Kiều Ngọc Thiềm Băng Cung Nguyệt Luân Kinh đầy đủ, lại mệnh cho Tử Tiêu nương nương Thái Tiêu Nương Nương lập tức mang tới một nhánh Thuần Dương linh mạch bậc chín, lệnh Thanh Tiêu nương nương chuẩn bị sáu món nhân hoàng chi bảo đưa tới.

Trong không gian tử phủ của Vu Hoàng Hàn Trác, ánh mắt Triều Công Thiều như muốn rơi xuống. Lão thật không ngờ là công phu sư tử ngoạm của Diệp Húc như vậy mà Ngọc Tiêu đồng ý lại không chút do dự.

Đám người Già La Minh Tôn nghe mà nghẹn họng trân trối. Bọn họ cực khổ tu luyện cảđời, đánh cướp khắp nơi cũng không có được một nhành Thuần Dương linh mạch bậc chín, không có dù chỉ một món nhân hoàng chi bảo.

Mà ở nơi đây Diệp Húc lại giảđại vương liền lấy được nhiều thứ tốt như vậy, thật đúng là làm cho người ta khâm phục không thôi.

"Ngọc Tiêu, lúc trước ta ăn nói khép nép mang theo sính lễđến cầu hôn, mỗi món đều hơn Thái Dương Thần Cung, ngươi lại tìm mọi cách nhục nhã ta, toàn tâm toàn ý muốn gả Kiều Kiều cho Thái Dương Thần Cung!"

Diệp Húc nhìn đến từng món bảo vật bày ra trước mặt mình, trong lòng cảm thấy khuây khỏa, sảng khoái, thầm nghĩ: "Nếu lúc trước ngươi đồng ý thì sao có hôm nay? Nếu ngươi đồng ý lời cầu thân của ta, ta thân là con rể Hàn Nguyệt Cung sao lại không suy nghĩ cho Hàn Nguyệt Cung chứ. Tương lai ta và Kiều Kiều trở thành Vu Hoàng, Hàn Nguyệt Cung chính là ngôi nhà thứ hai của ta, hai người chúng ta cũng đủ để bảo vệ các ngươi vạn năm! Nhưng ngươi lại cố tình cự tuyệt, đã vậy hôm nay ta cho ngươi mất mặt, cho ngươi xuất huyết thật nhiều!" Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Hắn phất tay nhận lấy mấy thứ này, mỉm cười nói: "Đồ cưới tuy ít, nhưng dù sao cũng là tấm lòng của cung chủ, bản hoàng thay đệđệ xin lĩnh."

Ngọc Tiêu cung chủ khẽ thở ra, lại nghe giọng điệu Diệp Húc chuyển sang lạnh lùng: "Ngọc Tiêu, ngươi còn không giao đệđệ Diệp Thiếu Bảo của ta ra đây? Chẳng lẽ không sợ bản hoàng huyết tẩy Hàn Nguyệt Cung sao?"

Ngọc Tiêu cung chủ gần như ngất đi, thiếu chút nữa phun ra một búng máu. Mà đám người Triều Công Thiều trong tử phủ Vu Hoàng Hàn Trác cũng suýt bị tức quá ngất đi.

"Tiểu tử khốn kiếp, ngươi còn tiếp tục làm lão già ta sợ như vậy nữa, ra khỏi Hàn Nguyệt Cung rồi, lão tử cũng phải lột da ngươi!" Da mặt Triều Công Thiều phát tím, huyệt Thái Dương sung huyết, lão nhảy lên đùng đùng, giận dữ hét.

Diệp Húc cười ha ha: "Thông gia, bản hoàng hay nói giỡn, coi khuôn mặt ngươi sợ tới trắng bệch kìa. Đệđệ Diệp Thiếu Bảo của ta chắc chắn không ở đây, có khi đã về tới Hoàng Tuyền Ma Tông rồi ấy chứ. Cáo từ, cáo từ."

Ngọc Tiêu cung chủ nhìn hắn rời đi ra khỏi Thất Tinh Hoàn Nguyệt Đại Trận, tâm tình cũng hoàn toàn thả lỏng, nhẹ nhàng thở ra.

Các cường giả các đại thánh địa kia cũng đều thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ tuy theo lời mời đến xem lễ, nhưng đám hỏi kết minh giữa Thái Dương Thần Cung và Hàn Nguyệt Cung sẽ tạo ra một thế lực to lớn vô cùng khủng bố, trấn áp tất cả các thánh địa, thế gia, thậm chí cả Chu Thiên Tinh Cung cũng chưa chắc có thể chống lại nhật nguyệt song cung.

Khi đó, thế gia thánh địa chính ma yêu tam đạo đều phải sống dưới cái bóng của nhật nguyệt song cung, đợi đến khi hai cung bồi dưỡng ra Vu Hoàng thì đó chính là ngày đại nạn giáng xuống các đại thánh địa thế gia.

Lần này Ngọc Hoàng Diệp Đại Bảo đột nhiên xuất hiện phá rối một trận, hủy đi đám hỏi của nhật nguyệt song cung, thậm chí lại khiến Thái Dương Thần Cung và Hàn Nguyệt Cung trở mặt, thực khiến cho ngọn núi lớn đặt trên đỉnh đầu bọn họ biến mất, cảm giác áp bách trong lòng cũng không cánh mà bay.

Cho nên dù Diệp Húc ép bức uy hiếp Đông Hoàng Thiên và Ngọc Tiêu cung chủ, bọn họ cũng chỉ thờ ơ lạnh nhạt, không hề nói lời giúp đỡ hai người bọn họ.

"Chẳng lẽ phế bỏ tu vi rồi trung tu cảnh giới thì thực sự có thể trở thành Vu Hoàng?" Lão tăng Tiểu Quang Minh Thánh Địa như có chút suy nghĩ, vội vã bay về Tiểu Quang Minh Thánh Địa trong cảnh nội Đại Hán.

"Lần này một vị Vu Hoàng xuất hiện quả thật là chuyện lớn kinh thiên động địa. Loại chuyện này nên sớm bẩm báo tông môn để sớm xử trí…" Có người thầm nghĩ.

"Hóa ra thế giới Vu Hoang ta cũng có Vu Hoàng tồn tại, một vị Vu Hoàng chính là một đại sát khí, nhân vật như thế vốn không nên tồn tại. Tốt nhất là vị Ngọc Hoàng này có thể ác chiến một trận với Ma Hoàng, hai vị Vu Hoàng này đồng quy vô tận luôn cho xong!"



Ngọc Tiêu cung chủ tiễn bước những người này đi, chỉ cảm thấy thân thể mềm nhũn, gần như ngã xuống. Chuyện lần này khiến nàng ta cảm thấy vô lực, không phỉa là Diệp Húc vơ vét nhiều bảo vật như vậy, cũng không phải là chuyện bị Diệp Húc nhục nhã trước mặt mọi người, mà là đám hỏi với Thái Dương Thần Cung đã thất bại.

Đây là chuyện khiến nàng ta đau lòng nhất. Đám hỏi với Thái Dương Thần Cung chính là đại kế của Ma Hoàng. Nhật nguyệt song cung khi kết làm đồng minh rồi, với thủ đoạn của Ma Hoàng chắc chắn sẽ âm thầm trợ giúp Hàn Nguyệt Cung từng ngày ăn Thái Dương Thần Cung, cuối cùng thâu tóm thánh địa thứ nhất ma đạo này, khiến cho Hàn Nguyệt Cung trở thành môn phái lớn nhất thế gian!

Có Ma Hoàng hỗ trợ, lại thâu tóm thêm thế lực khổng lồ như Thái Dương Thần Cung, Hàn Nguyệt Cung tất có thể trấn áp tất cả các thánh địa thế gia. Nếu bồi dưỡng ra thêm hai vị Vu Hoàng là có thể khai quốc lập giáo, thành lập một đế quốc giống như Đại Hạ hay Đại Thương cũng là không đùa!

Mà đại kế Ma Hoàng mưu hoa kia lại bị hủy đi trong tay nàng, nàng ta thậm chí còn tưởng tượng ra được cảnh Ma Hoàng nổi giận.

"Người tính không bằng trời tính…" Ngọc Tiêu cung chủ lộ ra một tia cười khổ. Ả hoàn toàn không ngờ là Diệp Húc lại có một vị ca ca Diệp Đại Bảo đã trở thành Vu Hoàng.

"Không đúng, không đúng!"

Linh quang đột nhiên hiện ra trong đầu Ngọc Tiêu cung chủ, nàng ta nghĩđến vị Ngọc Hoàng Diệp Đại Bảo này như là đi ra từ trong Trấn Ma Quật. Trấn Ma Quật chính là nơi Hàn Nguyệt Cung trấn áp dị kỷ, nửa năm trước trấn áp Diệp Húc và Triều Công Thiều. Tên Ngọc Hoàng Diệp Đại Bảo này đi ra từ trong đó, điều này đáng để nghiền ngẫm.

Không chỉ như vậy, khi Kiều Kiều nhìn thấy Ngọc Hoàng Diệp Đại Bảo thì cũng không hề bi thương cho Diệp Húc, cáo trạng với Ngọc Hoàng Diệp Đại Bảo, trong đó e là cũng có mưu mẹo.

"Chẳng lẽ tên Ngọc Hoàng kia vốn chẳng phải Vu Hoàng, mà là tên Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo khốn kiếp kia mang theo thể xác của một vị Vu Hoàng đến dọa ta?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.