Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 62: Mãng Cổ Chu Cáp Thiên Ấn



Sau vài ngày, Diệp Húc rốt cuộc cũng học được tg tám kích đầu tiên. Tuy nhiên thức thứ bảy và thức thứ tám là Va Chạm thức và Giảo Sát (treo cổ) thức bởi vì giao long do nguyên khí của hắn biến thành rất nhỏ, cũng không có bao nhiêu uy lực.

Diệp Phan nói rõ với hắn, tu luyện Va Chạm thức là dựa vào nguyên khí thâm hậu của mình trực tiếp nghiền nát đối thủ. Mà Giảo Sát thức cùng cần nguyên khí thâm hậu, dùng nguyên khí quấn chết đố phương.

Về phần uy lực mạnh nhất là thức thứ chín Song Giao Tiễn, cần nguyên khí hóa thành hai giao long. Lấy tu vi của Diệp Húc trước mắt biến hóa thành một giao long cũng có chút miễn cưỡng rồi, hơn nữa lại là bản đơn giản hóa, hóa thành hai giao long căn bản không cần phải nói.

Khiếm khuyết của Cửu Chuyển Nguyên Công, đối với hắn ảnh hưởng đích xác thật lớn, hạn chế vu pháp.

"Thất gia, hôm nay chỉ sợ là ngày cuối cùng ta dạy ngươi vu pháp."

Diệp Phan và Diệp Húc đi ra ngoài vu tu đường, đứng ở ngoài cửa, lão gà này chỉnh sắc nói: "Hôm nay ta truyền thụ cho ngươi ba cái bí quyết cuối cùng, mấu chốt nhất mà mỗi vu sĩ đều phải biết. Sau khi học được ba cái bí quyết này, ngươi liền có một chút thực lực tự bảo vệ mình. Đại bộ phận vu sĩ trong Diệp phủ cao mình hơn ngươi, nhưng người có thể giết người chính là ít ỏi không có mấy."

Diệp Húc trong lòng có chút không muốn, Diệp Phan tuy rằng là ma đạo kiêu hùng giết người như nghóe, vui giận thất thường, nhưng Diệp Húc ở chung với lão có chút hòa hợp.

So sánh với những người trong Diệp phủ nói một đường nghĩ một nẻo này, Diệp Phan tuy không việc xấu nào không làm, nhưng lão già này tính cách hào sảng, tính tình hống hách, chỉ một câu không hợp, lập tức đấu đá ngay.

Tuy nhiên, su phó tiến môn, tu hành tại bản thân mình, loại đạo lý này hắn vẫn hiểu.

Diệp Phan chính là người vỡ lòng cho hắn trên con đường vu đạo, người dẫn đường đưa hắn đi trên con đường vu sĩ. Về phần thành tựu tương lai thế nào, phải xem cố gắng của bản thân hắn.

"Truyền thụ cho ngươi ba cái kỹ xảo này, lão phu phải rời khỏi Diệp gia, đi tới tận Tây Vực Lương Châu xa xa! Bị tên hỗn đản Diệp Tư Đạo bắt giữ lâu như vậy. Lão phu tu vi dù chưa hạ xuống, nhưng Tử Mẫu Bách Quỷ Phiên lại đói lắm rồi. Chi bằng thừa dịp Diệp Tư Đạo chưa xuất quan, đại khai sát giới, dùng sinh hồn vu sĩ tế điển đại phiên của ta, rồi trở về phân cao thấp với hắn!"

Diệp Phan nói tới đây sắc mặt đột nhiên khẽ biến, ngẩng đầu nhìn về phía đại sảnh phủ chủ trong Diệp gia nội phủ, kinh thanh nói: "Diệp Tư Đạo lão nhân nhanh xuất quan rồi! Pháp lực của lão hỗn đãn này, không ngờ lại tinh tiến, gần như đột phá Hỗn Nguyên kỳ! Nếu hắn tu luyện tới Hỗn Nguyên Kỳ, lão phu căn bản không có tư cách giao thủ với hắn!"

Diệp Húc cũng đột nhiên cảm giác được thiên địa nguyên khí dị biến, ngẩng đầu lại nhìn, chỉ thấy một dòng khí xuất hiện bên trên Diệp phủ chủ. Gió cuốn mây tới, hình thành một cơn lốc xoáy thật lớn với đường kính gần năm mươi mét trên không trung.

Thiên địa nguyên khí cuồng bạo từ khắp mọi nơi vọt tới, mãnh liệt rót vào trong lốc xoáy!

Trong lốc xoáy thoáng hiện một ánh sáng trắng thật lớn, sáng tỏ vô cùng, giống như một vầng trăng tròn, lớn nhỏ chừng bốn năm mét!

Hiện giờ là sáng sớm, ánh sáng mặt trời dâng lên, nhưng hào quang hình trăng rằm này lại che khuất cả ánh mặt trời!

Đúng là vòng tròn này đã cắn nuốt thiên địa nguyên khí.

Diệp Húc trong lòng không khỏi hoảng sợ, tốc độ cắn nuốt luyện hóa chu thiên tinh lực của hắn đã cực kỳ khủng bố. Không nghĩ tới Diệp Tư Đạo càng thêm lợi hại, không ngờ dẫn động thiên địa dị tượng!

"Phủ chủ tu vi cực cao, đạt tới Tam Chân Cảnh, Hạo Nguyệt kỳ, nếu ta có được tu vi như hắn, vận chuyển chu thiên tinh đấu luyện khí thuật, sợ rằng so với hắn càng thêm khủng bố!" Diệp Húc thầm nghĩ trong lòng.

Diệp Phan cười lạnh nói: "Từ Hạo Nguyệt kỳ tu luyện tới Hỗn Nguyên kỳ, cần phải có nguyên khí vô cùng khổng lồ chống đỡ. Diệp Tư Đạo lão hỗn đản này tuy ràng đạt tới tu vi Hạo Nguyệt Kỳ, nhưng còn không đủ sức đưa tới nguyên khí khổng lồ như vậy. Hắn muốn đột phá, chỉ sợ có chút khó khăn…"

Vừa dứt lớn, chỉ thấy trung tâm của vầng trăng tròn dần dần hiện ra một mặt đại ấn, trên đại ấn in hình một con thiềm thừ miệng mở rộng, quanh thân màu đỏ, quỷ dị vô cùng.

Cô! Cô!

Chỉ thấy đại ấn này càng ngày càng lớn, thiềm thừ trở nên giống như một đầu trâu đực vậy. Nó kêu lên mấy tiếng, một cỗ khí tức hoang dã, điên cuồng truyền ra. Lực hút cực mạnh bắt đầu xuất hiện từ trong miệng thiềm thừ, lập tức mở rộng lốc xoáy ra mấy lần, đường kính vượt qua trăm mét, thiên địa nguyên khí nhiều vô cùng trực tiếp quán nhập vào bên trong trăng sáng!

Đại ấn này, đúng là trấn phủ chi bảo của Diệp phủ, Mãng Cổ Chu Cáp Trấn Thiên Ấn.

Diệp Tư Đạo tế khởi vu bảo này, dùng uy năng của Mãng Cổ Chu Cáp Trấn Thiên Ấn, trợ giúp chính mình lấy thiên địa nguyên khí, cưỡng ép đột phá!

Trong nháy mắt, đừng nói là Diệp gia vu sĩ, cho dù là toàn bộ vu sĩ Liễu Châu cũng không thể tu luyện. Uy năng của Mãng Cổ Chu Cáp Trấn Thiên Ấn vô cùng lớn, đem nguyên khí của Liễu Châu biến thành hư không.

"… Ta quên hắn còn có chiêu này!"

Diệp Phan hùng hùng hổ hổ, nhấc chân hướng tới phía ngoài thúc giục nói: "Thất gia, chúng ta nhanh chóng rời khỏi thành. Ta sẽ truyền thụ cho ngươi ba bí quyết cuối cùng, sau đó rời khỏi đây! Diệp Tư Đạo lão quỷ này xác định có thể đột phá tới Hỗn Nguyên Kỳ rồi. Lão phu cả đời này đừng mơ tới việc đánh hắn. Cho nên hay nhất là thừa dịp hắn chưa đột phá xong, chuồn đi cho nhanh!"

Diệp Húc đi theo lão, đi tới ngoại thành, bên sông Thanh Thủy.

Diệp Phan dừng chân nói: "Thất gia, từng vu sĩ một, đều đạt được một toàn ngọc lâu do thiên đạo ban tặng. Ta truyền cho ngươi cái bí quyết thứ nhất, chính là sử dụng ngọc lâu thế nào cho hiệu quả. Ngươi xem!"

Trên đỉnh đầu lão đột nhiên hiện ra một tòa tam tầng Long Độ Phạm Biến Kim Ngọc Lâu. Chiều cao của nó mấy trượng, khí độ lành lạnh, so với Long Độ Phạm Biến Kỳ Trân Lâu của Diệp Tư Đạo còn muốn cao hơn một tiểu phẩm giai.

Lão không ngờ đã mở được hai tầng của ngọc lâu này, đạt được tâm pháp ở tầng thứ hai. Hiển nhiên tư chất còn tốt hơn so với Diệp Tư Đạo.

Diệp Tư Đạo tư chất cũng không xuất chúng, có thể tu luyện tới cảnh giới này, đúng là ngoại đạo.

"Thiên đạo ban tặng ngọc lâu đều không phải chi ban cho ngươi công pháp và vu pháp tu luyện. Đồng thời cũng là một kiện bảo bối cực kỳ tinh diệu. Ngọc lâu có thể chứa đựng rất nhiều vật phẩm, thậm chí ngay cả vật sống cũng có thể nhập vào trong đó, là vật chuẩn bị cho giết người cướp của."

Nói tới đây, Diệp Phan đột nhiên mở ra ngọc lâu, chỉ thấy từ trên bệ ngọc lâu rơi xuống từng đồ vật, cao năm sáu mét, giống như một toàn núi nhỏ. Bạn đang đọc truyện tại - http://truyenfull.vn

Mấy thứ này đều là tạp nham, có dược vật, tài liệu, nước uống, lương khô, thịt chín, liều trại, thậm chí còn có một đầu hôi ưng, cánh khép lại, đứng cao ngạo trên đỉnh hàng hóa.

Đầu Hôi Ưng này cao hơn cả người, nhìn thấy Diệp Húc giật mình nhìn nó, ngạo nghễ liếc mắt một cái, mở miệng cả giận nói: "Tiểu tử, nhìn cái gì vậy? lại nhìn nữa đại gia ăn ngươi!"

Diệp Húc không khỏi chấn động, thất thanh nói: "Con chim này không ngờ đã tu luyện tới tinh quái cấp, luyện hóa hoành cốt!"

"Ngươi mới là điểu nhi! Ta giết ngươi, sau giết cả nhà ngươi!"

Đầu Hôi Ưng kia giận tím mặt, kêu gào đánh tới Diệp Húc, Diệp Phan huy tay áo, đem nó cùng núi đồ vật kia, thu hết vào trong ngọc lâu.

"Khụ khu, đầu Hôi Ưng này là lúc ta trốn chạy, tọa kỵ thay đi bộ."

Diệp Phan sắc mặt có chút khó xử, giải thích nói: "Trước đây không lâu ta muốn rời khỏi Diệp phủ, bởi vậy thừa dịp bảo vệ ngươi ở Bách Man Sơn có bắt giữ thằng nhóc này. Tạm thời chưa rảnh để thuần hóa, bởi vậy có chút dã tính. Ngọc lâu của ta là tam phẩm, trong lâu không gian rất lớn, có thể đồng thời chứa được ba bốn mươi chiếc xe ngựa. Thất gia, không gian ngọc lâu của ngươi lớn như thế nào?"

Lão vừa hỏi ra điều này, lập tức liền hối hận rồi, thầm nghĩ trong lòng: "Mấy ngày nay, ta bị tiểu tử này đả kích quá nhiều đi, vì sao còn cố tình muốn chịu nhục đây?"

Diệp Húc ngẫm nghĩ một chút nói: "Không gian ngọc lâu của ta, đại khái có…"

"Không cần phải nói."

Diệp Phan vội vàng nói: "Thời gian cấp bách, ta hiện tại truyền cho ngươi bí quyết thứ hai, là công dụng của ngọc lâu, phòng ngự!"

"Ngọc lâu có được năng lực phòng ngự không tồi, phẩm bậc ngọc lâu càng cao, lực phòng ngự càng mạnh, thậm chí có thể chống cự được vu bảo tập kích!"

"Muốn mở ra phòng ngự của ngọc lâu, cần phải đem nguyên thần ký thác vào trong ngọc lâu. Nguyên khí nhảy vào trong lâu, như vậy sẽ xuất hiện một cái lồng nguyên khí từ trên lâu buông xuống dưới, bao lại quanh thân ngươi!"

Diệp Phan nói tới đây, tâm niệm vừa động, chỉ thấy Long Độ Phạm Biến Kim Ngọc Lâu trên đầu lão biến thành quầng sáng màu vàng, bao phủ toàn thân, giống như một cái chuông đồng úp xuống.

Quầng sáng chậm rãi lưu động, như có thực chất.

Diệp Húc dùng tay gõ một cái, nguyên khí lồng phát ra một tiếng nổ, thanh âm vang khắp nơi.

Loại nguyên khí lồng này cực kỳ chắc chắn, đánh tan không dễ!

Diệp Phan truyền thụ hắn hai loại bí quyết này, tuy rằng đơn giản, nhưng cực kỳ thực dụng. Có thể thấy rõ lão già này đúng là rất dụng tâm dạy bảo Diệp Húc.

"Thất gia, bí quyết thứ ba chính là…"

Diệp Phan nói tới đây đột nhiên ngậm miệng không nói, ngẩng đầu nhìn về phương đông, khẽ nhíu mày.

Diệp Húc theo ánh mắt của lão nhìn lại, chỉ thấy mặt trời lên cao, một thanh niên đang giẫm lên chính bóng dáng mình mà đi tới. Hắn dáng vẻ phong trần mệt mỏi từ phương đông đi tới, đúng là đang hướng tới Liễu Châu.

"Đại ca…" Diệp Húc thân hình chấn động, ngơ ngác nhìn thanh niên, thất thanh nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.