Chồng Yêu Là Quỷ

Chương 13: Nên tin ai_




Ngay lập tức, cả người tôi cứng đờ ra, mồ hôi lạnh tuôn ra vì sợ hãi, phản ứng đầu tiên là quay lại nhìn xem đó là cái gì.

Nhưng Tô Mộc đã nói rồi, vào trong nghĩa địa là không được quay đầu lại, cũng không được đi về theo lối cũ, tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc bắt mình chịu đựng, cả người run lên vì luồng gió lạnh ấy.

May mà chuột bạch đã ăn xong miếng pho mát rồi, tôi chớp thời cơ nhào về phía nó. Vào lúc tôi sắp bắt được Chuột Thôn Lỗi, đột nhiên có một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ chân tôi rồi lôi về phía sau.

Tôi không thể khống chế cơ thể được nữa, bị kéo ngược lại một đoạn dài, Chuột Thôn Lỗi thấy có tiếng động thì cũng giật mình kêu lên hai tiếng, một vệt trắng xẹt qua, tôi không còn thấy bóng dáng nó nữa.

“Tô Mộc, cứu tôi!” Thấy không còn cơ hội bắt Chuột Thôn Lỗi nữa, tôi cũng không rảnh để ý tới nó, hét to lên một tiếng. Tôi vẫn chưa muốn chết, càng không muốn chết ở một nơi âm u khủng khiếp như thế này.

Cái thứ sau lưng tôi thấy tôi kêu lên thì luống cuống hẳn, dùng một bàn tay lạnh lẽo khác bịt lấy miệng tôi không cho tôi lên tiếng, sau đó lọt vào tai tôi là một giọng nói quen thuộc: “Đừng kêu, là tôi.”

“Ưm… Sao lại là bà?” Tôi hoảng sợ nhìn bà ta, người đứng sau lưng tôi lúc này không phải ai xa lạ, mà chính là người đã lừa tôi một vố đau, quả phụ họ Vương!

Thấy tôi nhận ra bà ta, quả phụ họ Vương thở dài một tiếng, bảo tôi đừng lên tiếng, sau đó mới từ từ buông tôi ra.

“Sao bà lại ở đây? Vừa rồi bà túm lấy tôi làm gì, nếu không phải tại bà thì tôi đã bắt được Chuột Thôn Lỗi rồi!” Thấy bà ta lại giả thần giả quỷ dọa tôi, tôi tức điên lên.

Bà ta vẫn rất cẩn thận, xem xét bốn phía xung quanh, chắc chắn trong nghĩa địa không còn ai khác mới lấy một cái lồng nhỏ ra, trong đó có một con Chuột Thôn Lỗi, bà ta đưa cho tôi rồi nói: “Cô đừng tức giận vội, tôi tìm rất lâu rồi mới tìm được cô.”

“Bà tìm tôi làm gì?” Thấy bà ta lấy Chuột Thôn Lỗi ra, cơn giận của tôi vơi bớt đi được phần nào.

“Nếu tôi không đoán nhầm thì cô đã bị thứ quỷ quái đó hút tinh huyết rồi đúng không? Tôi không biết vì sao cô lại giấu giếm những gì cô đã trải qua, nhưng tôi có thể nói với cô rằng, nếu cô còn dây dưa với cái thứ quỷ quái đó, cô sẽ bị hắn ta hút khô tinh huyết. Tới lúc đó, hắn ta sẽ sống lại thành công, còn cô thì sẽ khô héo dần đi, biến thành một cái thây khô.” Trông quả phụ họ Vương vẫn hùng hổ như cũ, nhưng lúc này bà ta nhìn đăm đăm vào tôi, không hề giống như đang dọa tôi.

Bà ta khiến tôi ngơ ngác cả ra, hỏi: “Bà là đồng bọn của Tô Mộc mà, sao lại tới nói những điều này với tôi?”

Quả phụ họ Vương nghe vậy thì hơi sửng sốt, sau đó nhíu mày hỏi tôi: “Sao cô lại nói vậy? Mấy đời nhà tôi đều làm bà cốt, chuyên đi xua đuổi ma quỷ, sao có thể là đồng bọn của ma quỷ được.”

Thấy bà ta nói chắc nịch như vậy, tôi bồn chồn hẳn lên, đành kể lại chuyện ngày đó tôi đi cầu cứu bà ta, sau đó hỏi có phải bà ta đã đưa tro cốt cho tôi không.

Bà ta nghe xong thì vỗ đùi cái đét, hiểu ra mà nói rằng con ma đó đã làm tôi gặp ảo giác, tôi căn bản không đi tìm bà ta, bà ta cũng không đưa tro cốt gì cho tôi cả, nhất định là con ma đó phát hiện ra tôi định đi tìm bà ta nên mới tạo ra ảo giác khiến tôi bị lầm tưởng.

“Không thể thế được.” Tôi không tin Tô Mộc lại lợi hại như vậy, càng không tin anh ta lại mưu mô đến thế.

Thấy tôi không tin, quả phụ họ Vương lắc đầu trong sự bất đắc dĩ, lấy một cọng lông đỏ tươi ra đưa cho tôi, nói: “Đây mới là lông gà trống trừ tà dắt trên cửa nhà tôi, nếu tôi nói đúng thì ắt hẳn lông vũ mà cô nhìn thấy là màu đen có đúng không?”

“Đúng vậy, là màu đen…”