Đợi Em Nói Yêu Anh

Chương 20: Nhu tình trong cơn mưa




Tách

Tách

Tách

Từng tiếng nhỏ giọt trong chiếc bình truyền nước vang lên trong phòng bệnh yên ắng . Lâm Vũ nằm trên giường bệnh, trên người cô đã được thay bằng bộ đồ khô ráo, sắc mặt đã khá hơn một chút nhưng vẫn rất trắng, xanh xao, hai mắt nhắm chặt lại, đôi môi thâm tím, thoạt nhìn có vẻ cực kì yếu ớt. Một người con trai đứng ở bên cạnh giường, đôi mắt nhìn người con gái đang nằm trên giường, chăm chú như vậy, chuyên tâm như vậy, giống như đã nhìn người con gái kia từ rất lâu, giống như một khắc, lại giống như cả đời. Ánh mắt anh sâu xa, trong mắt anh ẩn chứa nhiều điều, cảm xúc bất ổn không ngừng dao động lên xuống. Đôi tay anh vuốt ve khuôn mặt xanh xao của cô, nhẹ nhàng mà cẩn thận giống như vuốt ve thứ đồ trân quý nhất, rồi dần dần, anh do dự đặt một bàn tay đến gần cổ tay của cô. Quần áo bệnh nhân vốn rất rộng, cổ tay mảnh khảnh của cô để lộ ra bên ngoài, nhỏ như vậy, giống như bộ dáng của cô bây giờ, yếu ớt khiến cho người ta thương tiếc. Anh chầm chậm kéo cổ tay áo của cô lên, từng chút, từng chút một, không khó để nhận ra từng ngón tay anh đang run rẩy, đôi môi mím chặt lại, ánh mắt vẫn không rời. Cho đến khi tay áo được vén qua khuỷu tay, đôi tay của anh mới dừng lại, cả người cứng ngắc, mười ngón tay mở ra, nắm chặt lại rồi lại mở ra, chầm chậm kéo lại tay áo cho cô.

Đến lúc anh định quay lưng đi, chợt cảm thấy một bàn tay bắt lấy cổ tay của anh, nhiệt độ nóng hổi truyền qua tay khiến anh quay đầu lại, bất ngờ nhìn thấy miệng cô khẽ mở, thấp giọng nỉ non

"Đừng đi"

Cả người anh khựng lại

"Thần...đừng đi"

"Thần"

"Thần"

Từng tiếng thì thào nối tiếp khiến cho đôi mắt anh tối sầm, giống như vừa mới được đưa lên thiêng đàng lại bị ném xuống địa ngục tàn nhẫn, một tay kia nắm chặt lại, móng tay đâm sâu vào da thịt, dù có đau, cũng chẳng bằng cái đau đớn trong lòng người.

...

"Đây là đâu ?"

Đó là câu hỏi đầu tiên sau khi Lâm Vũ tỉnh dậy. Cô cố gắng chớp chớp đôi mắt mỏi mệt, nhìn khắp xung quanh một lượt, chỉ có một màu trắng thuần đập vào trong mắt cùng với mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt. Đây không phải là phòng bệnh sao. Sao mình lại ở đây. Phải rồi, Diệp tuyền đánh ném chiếc dây chuyền vào hồ bơi, sau đó mình liền nhảy xuống tìm... Dây chuyền... dây chuyền của mình...

Lâm Vũ vôi vàng sờ lên cổ, khi sờ thấy một mảnh trống trơn thì trong lòng bàng hoàng, trái tim đập kịch liệt liên hồi. Không có. Dây chuyền của cô..

"Em đang tìm cái này sao ? "

Giọng nói ôn hòa quen thuộc khiến cho Lâm Vũ ngẩng đầu lên, chẳng mấy chốc liền ròi vào một đôi mắt màu hổ phách sâu không thấy đáy, chỉ là sau một khắc, sự chú ý của cô liền chuyển vào chiếc dây chuyền màu bạc quen thuộc anh đang cầm trên tay, vội vàng đưa tay ra giật lấy. Sau khi nhìn kĩ đó là chiếc dây chuyền thân thuộc, không nhịn được vuốt ve thật lâu, yên tâm thở ra một hơi rồi cẩn thận đeo lại trên cổ. Anh đứng ở một bên, nhìn hành động cẩn thận của cô, không hiểu sao đáy lòng thắt lại, nụ cười cũng trở nên cứng ngắc

"Cảm ơn anh. Thực sự cảm ơn anh, anh..."

Một tiếng "Anh hai" suýt chút nữa bật ra khỏi miệng, cũng may là cô kịp thời ngăn lại, ngay sau đó như nghĩ đến chuyện gì liền mở miệng hỏi anh

"Tại sao tôi lại ở đây"

"Bác sĩ nói em bị dị ứng mới lên cơn sốt cao, sau đó lại còn nhảy vào hồ nước lạnh, cơ thể không chịu nổi mới ngất đi"

Ra là vậy. Khoan đã, dị ứng, như vậy anh....

Cô cẩn thận mà dè dặt nhìn anh, đôi mắt mở to, nhìn thấy đôi môi anh mím chặt, có vẻ như đang chỉnh trang lại giường cho cô thoải mái hơn, trong lòng không hiểu sao căng thẳng, trái tim liên tục nhảy lên

"Anh... có phải đã biết gì không"

Cô dè dặt hỏi một câu như vậy, anh vẫn chuyên tâm vào công việc của mình, nghe cô hỏi liền ngẩng đầu lên, hỏi lại một câu không liên quan.

"Em có đói không, có muốn ăn gì không ? "

"Anh....?"

"Tôi đi mua chút cháo cho em nhé"

"Anh biết hết rồi, phải không"

Cô thở dài, mày nhíu lại, nhàn nhạt hỏi anh. Nhìn bộ dáng của anh như vậy, chắc chắn đã phát hiện ra điều gì. Không ngờ, anh nghe cô hỏi như vậy, động tác trên tay dừng lại, để lộ một nụ cười khổ

"Biết, tôi có thể biết gì chứ, biết em lừa dối tôi... hay là biết... em xem tôi như trò đùa"

Ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, lời nói nhẹ nhàng lại khiến cô hoảng sợ, đáy lòng thắt chặt lại

"Không phải như vậy, em..."

"Tôi nên gọi em là Lâm Nhiên...hay vẫn là Trình Nhiên, em...rốt cuộc còn bao nhiêu thân phận nữa, còn bao điều giấu diếm tôi nữa"

"Anh hai, đừng như vậy"

"Anh hai, em vẫn biết tôi là anh hai của em sao. Nhiên, em có biết không, em đôi khi... thực sự rất tàn nhẫn... rất tàn nhẫn"

Anh nói xong một câu liền bỏ ra ngoài, cô vội vã gọi với theo, muốn xuống giường đuổi theo anh. Chỉ là người vẫn còn rất yếu ớt, tay chân lại mềm nhũn vô lực, không nhịn được liền ngã xuống, chiếc kim truyền trên tay cũng bị cô mạnh mẽ rút ra, máu không ngừng chảy, đáng tiếc, anh không thấy được

"Cô không sao chứ"

Một cô ý tá từ bên ngoài chạy vào, nhìn thấy cô ngã trên nền đất, vội vàng tiến đến muốn đỡ cô dậy

"Tiểu thư, Trình thiếu trước khi đi đã dặn chúng tôi phải chăm sóc cô thật tốt. Cô bây giờ vẫn còn rất yếu, đừng xuống giường vội, muốn lấy gì cứ nói với tôi"

Lâm Vĩ không để ý đến lời cô ta nói, chỉ chăm chăm nhìn về phía cánh cửa phòng bệnh đã không còn bóng người, khuôn mặt buồn bã. Ánh mắt của anh lúc đó cứ thường trực trong tâm trí cô, có thất vọng, có đau khổ, có lẽ lần này, cô thực sự đã sai lầm rồi.

...

Cạch

Ực

Cạch

"Anh nói lão đại bị sao vậy"

Linda huých huých khuỷu tay Lâm Minh, thấp giọng thì thầm, mắt không dời khỏi người nào đó đang ngồi một mình bên quầy rượu

"Không biết nữa, lúc nãy tôi có đến gần liền bị đuổi ra ngoài, sắc mặt rất xấu. Nhưng mà cậu ấy đã uống nhiều lắm rồi, ai ngăn cũng không được"

"Khải đâu, cậu ta có lẽ khuyên được đó"

"Anh ấy làm việc xuyên đêm từ hôm qua tới giờ, vừa mới ngủ được một chút"

Hai người đứng ở một góc nhìn vỏ chai rỗng la liệt trên nền đất, quay sang nhìn nhau, mày nhăn lại, Linda tự động hiểu ý, rút điện thoại trong túi ra, tiếng tút tút dài vang lên trong điện thoại

"Linda"

"El, em đang ở đâu"

"Em.. có chuyện gì sao"

"Giọng em sao vậy. Em với lão đại... cái đó... hai người cãi nhau sao"

"Anh hai, anh ấy làm sao vậy"

"Cậu ta uống đến chai thứ 3 rồi đó, nếu mà uống nữa, đừng nói là một Trình Hạo mà đến ba Trình Hạo cũng không chịu được. El, chị nói này, hai người giận nhau thì không sao nhưng mà..... alo... alo.. El...Ella"

Từng tiếng tút tút dài vang lên trong điện thoại báo hiệu người bên đầu kia đã cúp máy. Chết thật, lại dám dập máy của mình.

Chỉ khoảng 10 phút sau, Lâm Vũ đã có mặt tại Hoàng gia, cô thực sự đến rất vội vã, trên người chỉ mặc một chiếc áo mỏng phong phanh.

"Anh ấy ở đâu"

Linda cùng với Lâm Phong nhìn thấy Lâm Vũ đến, đồng thời chỉ về một góc góc phòng bên quầy bar, nhìn thấy khuôn mặt cô buồn bã, từ từ bước lại gần, hai người đều biết ý lui ra ngoài.

Trình Hạo rót thêm một ly rượu nữa, nhìn ly rượu sóng sánh trước mặt, trong miệng vẫn còn thoang thoảng mùi rượu đắng chát. Nghĩ lại cảnh trong bệnh viện, anh lại không nhịn được đưa ly rượu đến bên miệng uống một hơi liền cạn, bao tử nóng rát. Anh vốn không nên lỗ mãng như vậy với cô mới phải, dù sao, trước đây anh cũng đã hiểu rõ rằng cô vốn đã có rất nhiều, rất nhiều điều giấu diếm anh. Vốn chỉ cần cứ như vậy ở bên cạnh cô thì mọi thứ đều không còn quan trọng nữa, chỉ là khi thấy cô nắm lấy tay anh, từ miệng lại phát ra tên của người đàn ông khác, anh thực sự không có cách nào kiềm chế được bản thân mình. Còn gì đau khổ hơn khi chứng kiến người mình yêu nhất trong cơn mê lại gọi tên một người đàn ông khác, nếu như thực sự không có cảm giác, thì không phải là do quá bao dung mà là trong lòng không thật tâm yêu thương người kia. Cứ tưởng tượng đến cảnh một ngày cô ở bên một người khác, mỉm cười ngọt ngào giống như đã từng với anh, đàn cho anh ta nghe giống như đã từng đàn cho anh nghe, anh lại cảm thấy một luồng máu nóng chạy lên đỉnh đầu. Trình Hạo a Trình Hạo, mày không thể không thừa nhận là mày đang phát điên lên vì ghen...

"Thần, đừng đi"

Thần, người đàn ông tên Thần đó, rốt cuộc là ai ?

Anh đang định đưa một ly rượu lên miệng uống đã thấy một bàn tay nhỏ bé ngay trước mặt, cầm lấy ly rượu của anh, giọng nói dịu dàng

"Anh hai, đừng uống nữa"

Khuôn mặt tái xanh của cô ở ngay bên cạnh, đôi môi thâm tím, bộ dạng yếu ớt khiến cho anh chỉ muốn ôm cô vào lòng mà che chở, muốn là bờ vai để cô tựa vào. Bàn tay anh bất giác giương ra, muốn sờ lên khuôn mặt cô, cô ở ngay trước mặt, mơ hồ như ảo ảnh, ngay sau đó, bàn tay liền khựng lại giữa khoảng không. Nếu như, bờ vai mà cô chọn, không phải là anh, người đứng ở bên cạnh cô, cũng không phải là anh, như vậy thì sao. Anh bất giác cảm thấy nổi cáu, thô lỗ gạt tay của cô ra, đưa ly rượu đến trên miệng uống tiếp.

"Em đi đi"

"Anh hai, đừng uống nữa"

"Em đi đi. Tôi không muốn gặp em"

Anh không nhịn được cao giọng hét lớn lên, còn cô, vì lời nói của anh mà sững sờ.

Anh hét lớn lên với cô

Trong quá khứ, chưa bao giờ anh làm như vậy.

Cô bất giác thấy tủi thân, vành mắt đo đỏ, cao giọng gào lên

"Được, em đi, không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa"

Cô quay đầu bỏ chạy, bước chân vội vã. Anh không nhìn theo cô, chỉ là khi bóng dáng cô không còn, anh mạnh mẽ bóp nát ly rượu trên tay, thủy tinh cứa vào da thịt, máu chảy ra. Anh tức giận ném chai rượu xuống đất, hai tay ôm đầu, phiền não bao quanh

"Chết tiệt"

Anh bật dậy khỏi chỗ ngồi, lảo đảo đuổi theo cô. Cô chạy rất nhanh, chẳng mấy đã không thấy bóng dáng, đến khi anh chạy ra trước cổng Hoàng gia một đoạn dài vẫn không thấy tung tích cô, giống như hòa vào màn đêm, vĩnh viễn biến mất trước mặt anh.

Vĩnh viễn biến mất

Sao em có thể nói ra câu đó dễ dàng như vậy

Em quả thật rất tàn nhẫn...

Rất tàn nhẫn...

Nhiên...

Tách!

Một hạt mưa rơi xuống, đọng trên khóe mắt anh, ướt đẫm, ánh mắt mê man

Giọt thứ hai

Giọt thứ ba

Từng giọt mưa thi nhau rớt xuống, trong nháy mắt bao phủ thân hình cô đơn của anh.

Nước mưa thấm ướt vào trong áo

Lạnh

Lạnh thấu tâm can

Anh cứ đứng một mình như vậy trong mưa, nước mưa thấm ướt cả người, lạc lõng lại cô đơn.

Tâm lạnh buốt

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân nối tiếp vang lên.

Trình Hạo muốn ngẩng mặt lên, lau đi chút nước mưa còn vương trên mặt, trên khóe mắt.

Lại mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé từ đằng xa chạy đến, gắt gao ôm chặt lấy mình.

Vào một khắc đó, anh mới biết, thì ra trên đời còn có cảm giác ấm áp như vậy.