[Đồng Nhân HP] Phụ Nợ Tử Thừa

Chương 26: Nhánh mai cô độc đau khổ




trên khuôn mặt tuấn mỹ của chàng trai nở một nụ cười sủng nịch, còn cô gái đứng đối diện với cậu ta thì gật đầu mặt đỏ ửng, thẹn thùng khiến người khác yêu thương...

Nhưng mà sau câu nói của Cédric thì tất cả ngày tốt cảnh đẹp giai nhân vừa nãy đều hóa thành hư không, đôi mắt màu xám tro của chàng trai híp lại chỉ còn một nửa, không gian ngay lập tức như đóng băng, nhưng cô gái thì vẫn cười như trước, chỉ là nụ cười này có chút giống với nụ cười cô ấy cười với Moody ở hôm lễ khai giảng, không thể biết được chuyện đó là tốt hay là xấu nữa.

Cédric không thể tránh khỏi việc chạm phải ánh mắt của Sissy, không khỏi rùng mình một cái, từ thái dương liên tiếp rơi xuống hai giọt mồ hôi. Bộ dạng đó thật không giống như một cặp trai gái có dung mạo xuất chúng đứng ở trước mặt mà ngược lại trông giống hai con rồng lửa tàn bạo hơn.

Ánh mắt của cậu đã sững sờ trong một thời gian dài rồi, khó khăn lắm mới có thể phục hồi lại tinh thần, lập tức lùi lại một bước, nói ra một câu thật hùng hồn: "Tôi không nhìn thấy cái gì hết!" nói xong câu đó quay đầu chạy vội, biến mất ở phía cuối hành lang.

Sissy cùng Draco đều giữ im lặng thật lâu, sau đó mới không hẹn mà cùng nhìn về phía Cédric vừa biến mất.

"Draco, cậu nói xem có phải Cédric đã hiểu lầm chuyện gì rồi đúng hay không?" Người nào đó bất tri bất giác mà nhận ra được tính nghiêm trọng của vấn đề.

"..." Draco quan sát từ trên xuống dưới cái con người trì độn kia một chút, ho nhẹ một tiếng rồi nói sang chuyện khác: "Này đồ ngốc, không phải giáo sư McGonagall bảo cô đưa tôi đến phòng bệnh sao? Đứng đực ra đây làm cái gì...Chuyện ban nãy cô dám trơ mắt nhìn tôi bị đụng vào bàn ăn tôi sẽ tính sổ với cô sau..."

Lúc này Sissy mới nhớ ra được ý định ban đầu dẫn Draco ra đứng ở hành lang này để làm gì, nhìn vết máu đỏ sậm trên áo choàng của Draco, sự áy náy bỗng nhiên nổi lên, vội vàng chuyển thành một vị giáo sư nghiêm túc biết chăm lo cho học sinh mà dẫn Draco tới trước mặt bà Pomfrey.

Cũng may vết thương của Draco cũng không nghiêm trọng lắm, ngoại trừ mấy khối máu ứ đọng trên người cùng với vài vết đứt trên cánh tay do bị thủy tinh trên bàn ăn vỡ đâm vào thì không còn vết thương nào nữa, dưới tác dụng trị liệu của phép thuật thì mấy vết thương này khép miệng rất nhanh, mà trong lúc đó thì Sissy vẫn luôn đứng chờ ngoài cửa, cho nên khi Draco vừa đi ra khỏi phòng bệnh thì liền nhìn thấy được cô gái tóc bạc đang ngồi xổm dùng đũa phép khắc chữ vui đùa chỗ góc tường.

Nhìn người nào đó đang chơi đùa làm không biết mệt thì trong thâm tâm của cậu sinh ra một loại cảm giác bất lực, người này sắp nhanh là sẽ bốn mươi tuổi rồi, sao lại có thể vẫn thích chơi cái trò mà đến học sinh năm nhất mới vào cũng không thèm chơi được chứ, cậu nên nghĩ là tính trẻ con của cô vẫn chưa mất sao...

Khóe miệng giật một cái, Draco rón ra rón rén đi tới bên người Sissy, nheo lại đôi mắt màu xám tro: "Viết linh tinh vẽ linh tinh làm hỏng tường của trường là vi phạm nội quy trường học đó, Suyier nữ sĩ."

Sissy bị giọng nói đột nhiên truyền tới này dọa cho phát hoảng, giọng nói chàng trai lúc vỡ giọng hơi có chút trầm thấp, nghe có tính uy hiếp vô cùng. Vội vội vàng vàng dùng thần chú sửa chữa phục hồi, nhưng mà cô lại quên mất, thân thể này của chính mình cái gì cũng tốt, chỉ riêng việc sử dụng thần chú phục vụ việc nhà lại có chút khiếm khuyết, nếu là bình thường thì cũng không sao nhưng hôm nay lúc dùng thần chú cô lại hơi gấp gáp, cho nên ma lực phát ra không thể nào ổn định được....

Vì vậy "rầm" một tiếng...Bức tường trong hành lang bị thủng một lỗ to đùng...

"..." Sissy nhìn bức tường bị phá hủy trong nháy mắt này chỉ hận không thể tìm một khe hở để nhét chính mình vào mà thôi.

"Đây là... Khôi phục như lúc ban đầu sao?" Draco lộ ra vẻ mặt vô cùng không tin, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu có thể nhìn thấy một người có thể sử dụng thần chú khôi phục như lúc ban đầu giống như chia năm xẻ bảy như này...Hơn nữa người kia còn là người được cả giới pháp thuật công nhận là Suyier thiên tài nữa...

Sau đó cậu yên lặng mà xoay người, đọc làu làu phép tắc quý tộc một cách rất nhỏ...Nhưng mà cuối cùng vẫn không thể nhìn được mà bùng nổ, vô cùng sung sướng cười to.

Khi hai người đi đến được phòng ngủ của Sissy thì trời cũng đã tối hẳn rồi, không biết từ lúc nào thì bắt đầu, mỗi khi bọn họ đi chung với nhau thì Draco đều đưa Sissy quay về phòng ngủ trước rồi sau đó cậu mới quay về ký túc xá Slytherin.

Theo như cậu nói thì đây là một hành động mà một vị thân sĩ phải làm.

Ngay từ đầu khi nghe được câu này, Sissy chỉ khinh thường liếc nhìn cậu một cái, nói cậu cùng lắm cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi, bày đặt thân sĩ cái gì...Đồng thời cũng không chút lưu tình mà giễu cợt Draco bé nhỏ đang giả vờ trưởng thành một phen.

Hôm nay vẫn là cái trình tự như vậy, chỉ có điều người bị cười nhạo lại biến thành Sissy.

Dọc theo con đường này, Sissy sải bước đi ở phía trước, gò má đẹp đẽ tức giận đến đỏ bừng.

Mà ở sau lưng cô, bước chân của Draco lại vô cùng nhẹ nhàng, chàng trai màu tóc bạch kim khoanh hai tay lại, vừa đi vừa cười cười.

"Cậu cười đủ chưa!" Sissy dùng chìa khóa mở cửa phòng ra, vừa quay đầu lại nhìn thì lại nhìn thấy dáng vẻ tươi cười vô sỉ đó, không thể nhịn được nữa.

"cô có biết nụ cười của bản thiếu gia là cái mà biết bao cô gái giới quý tộc muốn nhìn mà không thể nhìn được hay không, cho cô xem miễn phí mà lại không biết cảm kích." Draco kiêu căng liếc nhìn cô gái đang giương nanh múa vuốt trước mắt, khóe môi nâng lên, nụ cười mang theo một vẻ xấu xa vô cùng, nhưng lại đặc biệt đẹp.

"Hừ, ai muốn nhìn thì đi mà nhìn..." Sissy hầm hừ nói thầm: "không phải chỉ là lỡ tay dùng sai câu thần chú thôi sao...Cứ làm như cậu chưa từng lỡ tay giống tôi vậy...."

"Đương nhiên là tôi có từng lỡ tay, nhưng cũng không giống như cô....Chấn động lòng người đến vậy..." Draco suy nghĩ một chút, vẫn cười tủm tỉm như trước: "Được rồi được rồi, cần gì phải tức giận chứ, tôi đảm bảo sẽ giữ kín chuyện này ở trong bụng, không nói cho ai biết đã được chưa?"

"Cậu sẽ giữ lời chứ?" Lông mày Sissy nhướn lên, nghiêm túc nhìn cậu.

"Phí giữ miệng là cái gì được nhỉ..." Draco nâng đôi mắt lên, tránh được ánh mắt của cô: "Đừng quên cái chuyện cô thấy chết không cứu tôi còn chưa tính toán với cô đâu..."

"Cậu...Cậu muốn cái gì?" Sissy loáng thoáng có cảm giác hình như mình vừa bước vào một cái tròng nào đó...Nhưng cũng đành chịu thôi, cô là cái người chết vì sĩ diện, nói gì thì cũng không thể để người khác biết chuyện xảy ra ngày hôm nay được.

"Như vậy đi, tôi cũng chưa nghĩ ra muốn cô làm cái gì, đợi tôi nghĩ kỹ rồi thì cô chắc chắn phải làm giúp tôi chuyện đó, cho dù chuyện gì xảy ra cũng không được thất hứa đâu đấy..." Lúc này chàng trai mới sâu kín chống lại ánh mắt của cô, áo choàng đen trên người cậu mở rộng ra, che hết thảy mọi thứ trước mặt Sissy, giờ khắc này, trong đôi mắt như đá quý của cô giống như chỉ có một mình cậu.

Sissy cảm thấy Draco cùng lắm chỉ là một thiếu gia quý tộ bị chiều hư, hẳn là cũng không nghĩ ra chuyện gì quá nghiêm trọng đâu nên cũng không đồng ý không chút do dự nào.

Nhưng mà sự thực chứng minh, cô sai rồi.

Sau khi trận phong ba nhỏ này trôi qua không lâu, các học sinh của Beauxbatons cùng Durmstrang đều đến Hogwarts, cuộc thi Tam Pháp Thuật cũng coi như là bắt đầu mở màn.

Tất nhiên thì tất cả những chuyện này đều không liên quan đến Sissy, cô tự biết bản thân mình là diễn viên siêu phụ nên cũng không muốn tham gia nhiều vào tình tiết câu chuyện.

Cho nên ngựa của Beauxbatons vẫn do Hagrid phụ trách chăm sóc như cũ, thời gian đón tiếp khách quý cô cũng tự động lui về sau, cùng lắm cũng chỉ lộ mặt trong buổi tiệc nghênh đón mà thôi, có thể nói là vô cùng khiêm tốn luôn.

Nhưng mà cho dù cô có cố gắng lui lui thật nhiều thì chung quy cũng không thể trốn thoát được kiếp này.

"Này đồ ngốc, giúp tôi ném tên vào cái cốc lửa kia đi!"

Chàng trai tóc bạch kim nào đó đã đưa cho cô một nhiệm vụ thật to lớn mà không cần bất kỳ sự thảo luận hay góp ý nào.

"Tôi biết là cậu đang nói đùa mà, chuyện đó...Cậu cứ ngồi xuống trước đã, muốn uống cái gì cứ nói với tôi, tôi sẽ đến phòng bếp Hogwarts cầm lên cho cậu, chỗ của tôi chỉ có bánh kem vị đu đủ thôi..."

Sissy cười cứng đờ, định chạy một mạch đến phòng bếp để trốn, kết quả là chạy đụng ngã hai cái ghế, cuối cùng còn vấp suýt nữa đụng vào khung cửa...

"Tôi không nói đùa đâu." Đáng tiếc sau khi chàng trai tóc bạch kim nào đó uống sau chén nước dưa hấu Sissy khổ cực lắm mới lấy từ phòng bếp Hogwarts lên lại bình tĩnh tuyên bố một sự thật đau đớn: "Đêm qua, tôi nhìn thấy cái lão già điên Moddy đã ném tên người nào đó vào cốc lửa, người không đủ tuổi mà có thể nhờ giáo sư ném tên vào hộ, hơn nữa còn là lão già điên đó thì đến tám chín phần là Potter..."

Cái cốc nước dưa hấu đã uống một nửa bị những ngón tay thon dài của chàng trai nắm chặt, rất lâu sau đó cậu mới nhận ra được sự thất lễ của mình, hơi cười khổ nói: "Này, người phụ nữ ngốc, có phải tôi là người khó nói lý lắm đúng không?"

Sissy rất muốn gật đầu, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đau khổ của cậu thì lại không đành lòng, liền lắc đầu.

Lúc trước khi chỉ đọc sách thì hoàn toàn không thể cảm nhận được cái gì, nhưng mà hôm nay khi Draco là người sống sờ sờ đứng ở trước mặt cô, có thể nhìn ra được cậu là một người tâm cao khí ngạo, nhưng tất cả ánh hoàng quang lại chỉ bao quanh ba nhân vật chính trong nhóm Harry, còn cậu thì lại vĩnh viễn chỉ có thể làm nền thôi...Cho nên cậu không cam lòng.

"Potter có thể, tôi cũng có thể...cô sẽ giúp tôi, đúng không?" Đôi mắt màu xám tro của chàng trai lóe lên hy vọng, Sissy thở dài một tiếng, cậu biết rõ lúc này mình đã phạm phải sai lầm nhưng lại thà rằng hại người hại mình cũng muốn phân cao thấp một lần với Harry.

"Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?" Sissy nhìn vào đôi mắt của cậu, hỏi lại.

"Rồi."

Chàng trai tóc bạch kim nâng môi cười nhẹ, cậu ngồi đối diện với cô, giống như một nhành mai cô độc đau đớn, kiêu ngạo hãnh diện nhưng cũng đầy bất lực, không cách nào có thể độc lập được.

Bất kể là trước khi xuyên qua hay là sau khi xuyên qua thì từ trước đến nay Sissy đều là một người luôn tuân thủ lời hứa, một khi cô đã đồng ý làm chuyện gì thì cô chắc chắn sẽ dốc toàn lực mà hoàn thành nó.

Cho nên mấy ngày nay hiếm thấy cô lại đi thư viện nghiên cứu một lượng lớn sách ma pháp, dù sao trong nguyên tác cũng chỉ nói đại khái là Moody dùng thần chú lẫn lộn, nhưng muốn thực sự lừa được cái cốc lửa ấy thì một câu thần chú lẫn lộn đơn giản đó đâu thể làm được, với cả để cho tình tiết chuyện bị thay đổi đến mức nhỏ nhất thì Sissy muốn đổi con số dũng sĩ dự thi là năm người...Như vậy sẽ không ảnh hưởng đến việc Harry gia nhập, hơn nữa có Harry ở đó, Voldemort cũng sẽ không quá để ý đến Draco.

Sissy liên tục lên kế hoạch vì chuyện này, rốt cục thì vào đêm cuối cùng trước khi lựa chọn dũng sĩ bằng chiếc cốc lửa, việc thực hiện kế hoạch đã chính thức bắt đầu.

cô và Draco thừa dịp trời tối người yên, dùng thần chú ẩn thân để đi đến sát Lằn tuổi để ở xung quanh chiếc cốc lửa.

Đọc liên tiếp mấy câu thần chú tác dụng vào trên cái cốc cổ xưa đó, thẳng đến khi câu thần chú cuối cùng cũng phát ra tác dụng một cách hoàn mỹ, Sissy mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng mà khi càng đến gần nơi này thì tờ giấy viết tên Draco cầm ở trong tay lại dường như đột nhiên nặng ngàn cân, cô vẫn hơi do dự nhìn thoáng qua chàng trai tóc bạch kim đang đứng ngược ánh trăng, nhìn cậu hơi gật gật đầu với cô.

một chân bước chân vào Lằn tuổi, trong nháy mắt Sissy cảm thấy thế giới xung quanh đều đảo lộn hết lên, cơ thể của cô bị một lực lượng mạnh mẽ đẩy bắn ra ngoài ngay lập tức...Cuối cùng lại đập vào trong lòng một người, té lên trên mặt đất cùng với người đó.

Đêm đen như mực...Chỉ có tiếng hít thở nặng nề của hai người...

"Draco..." Sissy biết được người vừa đón lấy mình là ai, cũng chính nhờ cậu làm đệm thịt mà cô ngã cũng không đau lắm nhưng không biết chàng trai đó sau khi đệm thịt cho cô thì như thế nào rồi..."Cậu có sao không?"

Draco thử hoạt động cơ thể một chút, tuy rằng toàn thân đau nhức, nhưng cậu cũng không bị thương ở đâu, vì vậy lắc đầu.

"Này đồ ngốc...Quả nhiên là thần chú của cô có vấn đề mà..." Giọng nói của chàng trai thật nặng nề, nghe ra được cậu có chút mất mát.

Tuy rằng Sissy cảm thấy xấu hổ, nhưng lại hơi nghi ngờ mà nhíu lông mày lại: "không thể xảy ra vấn đề được...Mấy câu thần chú này tôi đã dùng thử rất nhiều lần rồi...." Đột nhiên trong đầu lóe lên: "Cậu nói xem có phải không phải do thần chú xảy ra vấn đề không?"

Draco không trả lời, cũng lúc này, hội trường vốn mờ tối đột nhiên đèn đuốc sáng trưng, một giọng nói già nua hiền lành nhưng không mất đi uy nghiêm vang lên.

"Đúng là thần chú không xảy ra vấn đề gì cả, nếu như ta đoán không sai thì thứ ngăn Sissy lại chính là Lằn tuổi kia đó!"