[Đồng Nhân HP] Phụ Nợ Tử Thừa

Chương 33: Ma vương trở về gặp cố nhân




Trong vòng một đêm, thay đổi hoàn toàn.

Sau trận tranh tài, cảnh còn người mất.

Sissy kéo đống hành lý không quá nhiều của mình, nhắm mắt theo đuôi Draco bước lên đoàn tàu Hogwarts.

Từ lúc mới bắt đầu còn đối chọi gay gắt với nhau, phát triển cho tới hôm nay lại ăn ý như vậy, cũng không biết là đã trôi qua bao nhiêu ngày tháng rồi.

"Người kia đã trở về...Cha tôi cũng...Cho nên..." Draco đứng lại trước một khoang xe, cơ thể như ngọc, cao ngất như trúc.

"Ừ, tôi biết rồi." Sissy nói, nở nụ cười với Draco, sau đó kéo hành lý của cô đi về phía khoang xe khác.

"Đợi đã..." Draco nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô gái, lại nhịn không được mà nói thêm một câu: "Trong mấy ngày nghỉ, ở một mình thì nên cẩn thận một chút..."

"Draco, cậu đang nhắc nhở thiên tài Suyier sao?" Sissy chống nạnh trừng mắt.

"Đương nhiên là cô rồi, đồ ngốc, ngu ngốc đến chết đi được..." Draco cười cười với cô, tay trái rất tự nhiên mà giúp cô gẩy gẩy mấy sợi tóc lộn xộn.

Sissy cúi đầu, mặt hơi đỏ, thái độ im lặng giống như nụ hoa sắp nở, thẳng đến khi Draco thu tay lại, xoay người đi vào khoang xe, cô mới có đủ dũng khí để ngẩng đầu, nhìn bóng lưng của cậu, tức giận đá đá tấm thảm dưới chân.

"Chỉ là một thằng nhóc mà thôi...Thế mà lại bị nó trêu chọc..." Sissy cắn răng nghiến lợi nói với chính mình, dứt khoát quyết định lần gặp mặt sau sẽ trêu chọc lại cậu.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại...Lần gặp mặt sau...Có lẽ phải đợi thật lâu nữa...

Trận đấu vào một tháng trước, đã thay đổi cuộc sống của rất nhiều người.

Cuối cùng thì cô cũng chẳng thể thay đổi được gì, Cédric cũng không thể quay trở về, đến tận bây giờ cô vẫn nhớ rõ gương mặt anh tuấn của chàng trai Hufflepuff đó, đôi mắt đến chết cũng không nhắm lại.

rõ ràng là không có tình cảm quá sâu nặng, nhưng trong lòng Sissy vẫn cảm thấy rất khó chịu, khi Draco gạt đám người ra và nắm được tay của cô thì thứ rơi vào trong mắt của cậu chính là gương mặt trắng như tờ giấy của cô gái đó.

"hắn đã trở về... Voldemort đã trở về... hắn đã giết chết Cédric..." Giọng nói đứt quãng của Harry truyền đến.

Cái tên này... Khiến cơ thể Draco run lên một cái, nhưng cậu cũng không mở miệng, chỉ giữ im lặng, chậm rãi kéo Sissy vào trong ngực của cậu.

"Này đồ ngốc.... sẽ không có chuyện gì đâu..." Nhiệt độ cơ thể giao thoa, thấp giọng nỉ non, sự hoảng sợ trên mặt Draco đã được cậu giấu kín: "Chúng ta...Cũng sẽ không...Có chuyện..."

Lông mi Sissy hơi rung một chút, bàn tay cứng ngắc cũng từ từ thả lỏng, cô có chút yếu ớt dựa mặt lên trên vai trái của đối phương, nước mắt ấm áp thấm ướt áo choàng đen của cậu.

Giờ khắc này, bọn họ giống như hai đứa trẻ bị lạc trong mê cung...rõ ràng đến chính bản thân mình cũng không biết phải làm thế nào....Nhưng vẫn tỏ ra kiên cường trước mặt đối phương...

Sissy càng ngày càng dựa sát vào người chàng trai kia hơn...không sai, cho dù nguyên chủ cơ thể này từng oai phong lẫy lừng như thế nào thì trên thực tế, hôm nay cô cũng chì là một cô gái nhỏ bị ném vào một thế giới khác không nơi nương tựa mà thôi...Nhìn như đang kiên cường chặt đứt tất cả quá khứ, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà vương vấn không dứt với quá khứ ấy, cô thừa hưởng quá khứ của hai người, nhưng trên đời này, hoàn toàn không có một thứ hay một người nào là hoàn toàn thuộc về cô cả.

Có lẽ, ngoại lệ duy nhất thực sự chỉ có chàng trai tóc bạch kim đang đứng đây thôi...

"Hừ, tính cảnh giác kém như vậy...Thế mà lại sống được đến tận giờ..." Phía sau, Moody chân chính đang chống gậy, bất mãn lẩm bẩm một câu.

Lúc này Sissy mới phát hiện bản thân vẫn còn đứng im tại chỗ chưa tỉnh, ngơ ngác nhìn về khoang xe của Draco.

rõ ràng chỉ là một thằng nhóc mà thôi, vì sao khi vừa nghĩ đến nguyên kỳ nghỉ dài sẽ không được nhìn thấy cậu, là cô lại cảm thấy trong lòng trống rỗng nhỉ?

Nhớ đến cái đêm không yên đó, nhớ lại cái ôm đầu tiên thực sự giữa hai người, Sissy không kìm lòng nổi mà lẩm bẩm: "Đại khái là bởi vì....Cậu ấy là thứ duy nhất mà mình có đi..."

Khóe miệng cô gái hơi nâng, xoay người đi theo Moody.

không phải là cô không để ý đến tình hình đang càng ngày càng căng thẳng, cô cũng biết gió êm sóng lặng bây giờ chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão.

Nhưng cô cũng không định đi hỏi thăm tình hình, hơn nữa với thân phận cùng địa vị bây giờ của cô, cũng không nên quan tâm quá nhiều đến bất kỳ tình huống của bên nào cả, việc cô có thể làm chỉ là lẳng lặng chờ đợi mà thôi.

Thế nhưng sau khi chờ đợi thì sao? Hoặc là, sau khi chiến tranh qua đi thì sao?

Trong lòng Sissy khẽ động, trái tim bỗng dưng lại đập loạn lên.

Có một câu nói sạch sẽ đơn giản như đóa hoa sen, lặng lặng di chuyển trong lòng, rất muốn nói với cậu.

....Sau khi chiến tranh kết thúc, cho dù kết quả ra sao, cậu có nguyện ý ở cùng với tôi nữa không?

Làn gió nhẹ nhàng quất vào mặt, những bông hoa lặng lẽ bay.

Tốc độ xe lửa của Hogwarts không chậm, nhưng khi Sissy đến được trang viên Suyier thì cũng đã là buổi trưa.

So với sự rách nát hoang vu của hơn một năm trước thì trang viên Suyier hôm nay đã đẹp đẽ lộng lẫy, khôi phục được một chút dáng vẻ thời hoàng kim rồi.

Thứ chờ đợi Sissy chính là một bàn ăn phong phú, cùng với gia tinh Đóa Đóa đang sửa sang lại vườn hoa.

"Quả nhiên vẫn là điểm tâm Đóa Đóa làm ăn ngon nhất." Sissy vừa vào cửa, đã cầm một miếng điểm tâm nhét vào trong miệng.

Đóa Đóa đứng sau lưng không thể làm gì khác hơn là nhìn khuôn mặt như nữ sinh của chủ nhân mình, cũng không quên nhắc nhở chủ nhân mình thân là một thục nữ, làm như vậy thực sự không hợp lễ nghi, chỉ là lời khuyên của nó đã bị Sissy lựa chọn cho vào mục không cần đếm xỉa đến...

Sau khi ăn uống no nê, Sissy đi tắm nước nóng, sau đó nằm ở trên giường King Size của mình, rất là thỏa mãn.

cô cũng không thể nói rõ được trạng thái bây giờ của mình — có chút giống như là đang sống như thể không có ngày mai vậy, tuy không nghiêm trọng như sống mơ mơ màng màng như người say rượu, nhưng cô bây giờ chẳng muốn nghĩ đến việc về Voldemort, cũng không muốn gia nhập vào Hội Phượng Hoàng...Đây có phải là cô đang trốn tránh không?

"Đóa Đóa, buổi tối tôi muốn ăn sườn cốt lết sốt cà chua, phải cho nhiều sốt cà chua vào...."

Sissy lăn qua lăn lại ở trên giường, tiện tay cầm một quyển thần chú ở bên cạnh gối, lật hai trang đã cảm thấy thật phiền, dứt khoát ném quyển sách qua một bên.

một tấm hình bị kẹp trong quyển sách rơi ra, cô tò mò mà cầm lên nhìn một chút....Lập tức ngây ngẩn cả người...

trên tấm ảnh có một người đàn ông có khuôn mặt rất đẹp, không phải dạng hoa lệ như Lucius, cũng không anh tuấn giống Sirius.

một bức ảnh gia đình rất bình thường, ánh nến trong phòng mờ nhạt, ánh sáng vàng chiếu thẳng vào khuôn mặt anh ta.

Chỗ cổ anh ta có một bông sen màu đỏ rất đẹp, giống như ngọn lửa đi ra từ địa ngục.

Người này...Là em cùng cha khác mẹ của cô... Edwin Suyier....

Là do bọn họ phụ bạc với cô trước....Cho nên vứt anh ta vào trong Azkaban cũng không sai...

Ngón tay của Sissy sờ lướt qua khuôn mặt giống cô đến ba phần đó...

Nhưng điều khiến cô chú ý không phải người này là ai...Mà là đôi mắt của anh ta.

Con người màu hổ phách, chứa đầy đau thương.

Đóa hoa sen đỏ như lửa đó làm tăng thêm vẻ đẹp của anh ta.

Đôi mắt này dần dần chồng lên với một đôi mắt khác đã làm cô bối rối trong một thời gian dài...

"Cha nuôi của Cho Chang, là anh ta sao?" Sissy ngay lập tức bật dậy khỏi giường.

không đúng, không phải là anh ta đã bị mình ném vào Azkaban từ lâu rồi sao? Làm sao có thể nhận nuôi Cho Chang rồi còn nuôi nấng con bé lớn thế chứ?

Hơn nữa cái người đến chị gái mình cũng có thể hạ quyết tâm lợi dụng sẽ tốt bụng đến mức nhận nuôi một đứa bé không hề quen biết sao?

không...Những chuyện này đều không quan trọng...Điều quan trọng nhất bây giờ là Voldemort đã trở về... Edwin Suyier từng là Tử thần Thực tử đắc lực nhất của hắn ta, hiện tại có phải anh ta đã trở lại bên cạnh hắn rồi không?

Tháng 7 năm 1995, trang viên Malfoy.

một người đàn ông mặc quần áo trắng mang theo hai người chật vật không chịu nổi dùng thuật độn thổ đi đến cửa vào trang viên.

"Edwin Suyier, mày đừng tưởng rằng mày giúp bọn tao chạy trốn đến đây....Bọn tao sẽ cảm kích mày...Mày đã sớm thoát khỏi chỗ đó rồi đúng không...Nhưng mà mày lại không hề để ý đến bọn tao...Cũng không đi tìm chủ nhân...Mày..."

Người phụ nữ với mái tóc đen dài gầm lên giận dữ, cô ta có đôi môi dày và sống mũi cao, có thể đã từng rất xinh đẹp, nhưng bây giờ lại giống như một người phụ nữ điên.

Người đàn ông mặc bộ quần áo màu trắng nhìn cô ta, trong con ngươi màu hổ phách hiện lên vẻ chán ghét, nhưng cũng không nói lại, chỉ xoay người, khẽ gật đầu với Lucius cùng Narcissa đang chạy đến.

"Tôi đã dẫn người đến rồi, không làm phiền hai người nữa...Giúp tôi nói với chủ nhân, tôi phải đi thanh toán một khoản nợ."

trên môi người đàn ông đó còn nở một nụ cười, dịu dàng khiến lòng người sợ hãi.

"Trang viên Suyier, có ai muốn đi cùng tôi không?"

Giọng nói của anh ta rất nhẹ nhàng, nghe giống như đang mời người khác đến trang viên của mình làm khách, chỉ có điều trang viên Suyier đã sớm đổi chủ.

Chủ nhân bây giờ là Sissy Suyier, một Thần sáng ưu tú, người đã từng khiến Tử thần Thực tử nghe đến đã biến sắc.

rõ ràng là không có ai trả lời câu hỏi của Edwin.

Nhưng ngay khi anh ta sắp dùng thuật độn thổ đề rời đi thì có một giọng nói hơi run rẩy gọi anh ta lại.

"Suyier tiên sinh, xin cho phép tôi đồng hành cùng anh..."

Chàng trai có mái tóc màu bạch kim từ từ lại gần đám người Tử thần Thực tử, dưới ánh mắt kinh ngạc của cha mẹ, cậu đã đi đến trước mặt Edwin.