Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách (bản xưng tôi)

Chương 34: Tình thân cảm động




"Dụ Nhân, cô ấy có được không?"

Có khả năng vấn đề tôi nói ra quá mức đột ngột, con ngươi của Diệp Chính Thần trầm trầm, quan sát kỹ biểu tình của tôi.

Trong lúc đợi anh mở miệng, tôi nói trước."Nghe nói cảm tình vợ chồng tốt lắm, chúc mừng!"

Diệp Chính Thần sửng sốt một chút, lập tức phản đối."Anh căn bản không kết hôn cùng cô ấy.! Lúc ấy tình thế bắt buộc, anh không có lựa chọn nào khác..."

Không kết hôn cùng cô ấy... Bên tai vang vọng tiếng nói của anh, từng trận nổ vang.

Nếu là ba năm trước đây nghe thấy câu này, thật tốt...

Đáng tiếc, anh lúc ấy cái gì cũng không nói, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn tôi thương tâm muốn chết, dùng sự dối trá để giấu đi một cái dối trá khác.

Hiện tại nói ra chân tướng tôi làm sao mà trả lời? Chúng tôi đã đi đến bước này, còn có thể quay trở lại được sao?!

Chỉ trách là chúng tôi gặp nhau không đúng thời điểm, gặp sai người, bỏ lỡ lẫn nhau. Dù có nhiều tiếc nuối, đều đã trôi qua, hiện tại tôi chỉ quan tâm Ấn Chung Thiêm phải chịu dày vò vì thẩm vấn như thế nào, có tội hay không.

Về phần khác, tôi không dám nghĩ.

Nữ phục vụ sinh hoàn mỹ gõ cửa tiến vào, bưng lên một đĩa ớt, hai chén mì Thành đô.

Tình cảnh này giống như lúc chúng tôi mới quen, vẫn là người trước mắt nhưng lại như cách xa cả thập kỷ.

Phục vụ sinh trộm liếc nhìn chúng tôi một cái, ra ngoài.

"Nha đầu, ba năm qua, anh vẫn rất nhớ em!"

Một câu, cuồn cuộn nổi lên bao bối rối trong tôi.

Tôi cười cười, nụ cười dùng hết sức lực."Thật không? Em đây muốn hỏi một chút..."

Tôi chậm rãi nói tiếp: "Hôn nhân của anh cùng Dụ Nhân là giả ... Ba năm cùng giường cùng gối cũng là giả sao?"

Lời tôi còn chưa dứt, chén trà trong tay Diệp Chính Thần thật mạnh đập ở trên bàn, tay cầm vỡ vụn, nước trà đổ tràn ra giàn giụa.

"Ai nói cho em? Dụ Nhân? !" Anh giận đến nổi nắm thành quyền, mảnh vỡ nằm trong lòng bàn tay:"Lời nói vớ vẩn như vậy em cũng tin?"

Tôi nhìn chén trà trong tay, nước trà bị chao động mà run rẩy dữ dội.

"Em vì cái gì tình nguyện tin cô ấy mà không chịu tin anh?" Lời anh chất vấn âm trầm nổi lên mưa giông chớp giật.

"Anh cùng cô ấy, ai em cũng không tin." Tôi hấp hấp không khí, ngẩng đầu nhìn thẳng anh: "Trên đời này trừ bỏ chí thân, không ai là có thể tin tưởng..."

Đây là anh dạy tôi , tôi suốt đời không quên.

Anh nhìn ra phía ngoài cửa sổ, một lát sau, ngữ khí bình tĩnh trở lại."Anh và cô ấy là quan hệ công tác, trừ bỏ công tác, bọn anh cái gì đều không có."

Tôi không nói lời nào, nhìn chằm chằm vào nhẫn kim cương ở ngón tay.

Anh nhìn theo mắt tôi, cũng nhìn vào chiếc nhẫn trên ngón tay tôi.

Ngọn đèn làm ánh lên màu băng lam, long lánh. Tôi không hiểu, vì cái gì một khối đá trầm tích ngàn vạn năm lại đẹp như vậy.

Nga, đúng rồi! Nó đã trải qua trăm ngàn đao cắt cùng trăm ngàn mài dũa.

Cho nên nó đại biểu cho vĩnh hằng, cả đời một đời hứa hẹn.

Anh lấy lại đồng hồ trên tay, bỏ vào trong túi.

Ăn xong bữa trưa vô vị, Diệp Chính Thần đưa tôi trở lại chỗ ở, trên đường không nói chuyện, lúc rời đi thì tôi nói với anh: "Em nên trở về Nam Châu , có tin tức Chung Thiêm, phiền anh nói cho em biết."

Anh đột nhiên nắm lấy tay tôi, chiếc nhẫn hằn lên làm tay tôi đau, khả năng cũng làm anh bị đau.

Tôi không có cự tuyệt, thế nhưng anh thả tay ra."Không cần lo lắng, chuyện vị hôn phu của em, anh sẽ nghĩ biện pháp."

"Cám ơn!"

***

Trở lại phòng trọ, tôi nằm ở trên giường, nhìn trời đầy sao.

Anh cùng Dụ Nhân trừ bỏ công tác, thật sự không có cái gì khác sao?

Nhớ rõ lúc mùa đông mới từ Nhật Bản trở về, tôi trong lúc vô tình nhìn thấy ảnh Tần Tuyết post trên mạng, đều là bạn bè tại nhà trọ đồng thời cũng là ảnh lưu niệm, nhất thời cảm khái ngàn vạn nhấp vào mở ra xem.

Phùng tẩu cùng phùng ca vẫn là ân ái như vậy, hai người đều béo, giống một đôi phúc oa.

Bên cạnh Lăng Lăng có thêm một người thanh niên, cô ấy cười xem lá phong đỏ phía xa, người thanh niên lặng yên lấy mảnh lá rụng trên tóc cô ấy.

Tần Tuyết cũng có bạn trai, rất tuấn tú, theo con mắt của tôi, có điểm giống Diệp Chính Thần, tôi đã thất thần thật lâu.

Di chuột đến khi hé ra ảnh chụp của Diệp Chính Thần... Đau lòng run rẩy, nhưng là chỉ một giây sau, nhìn thấy Dụ Nhân ở bên cạnh anh, cái gì cần biết đều đã biết. ...

Tôi chết lặng mà di tiếp theo từng tấm, từng tấm.

Tay tôi cứng đờ...

Trên máy tính có có một ảnh chụp rất đẹp, bối cảnh là chỗ ở của Dụ Nhân, không gian vô cùng ấm áp, khắp nơi hoa nở.

Ngọn nến trên một cái bánh ngọt đang cháy, mọi người vây quanh trước bàn hát bài chúc sinh nhật, duy độc Diệp Chính Thần, đang cúi người, môi dán tại tai của cô ấy...

Trong lòng Dụ Nhân đang ôm một bó hoa hồng kiều diễm.

Khóe miệng Diệp Chính Thần ngấn ra một ý cười xấu xa...

Nhìn chằm chằm ảnh chụp này trên máy tính thật lâu, đã quên cả chớp mắt, ánh mắt như bị đập vào mà đau đớn.

Tần Tuyết vừa vặn đang online, tôi nhắn tin hỏi:

- Dạo này khỏe không?

- Đã lâu không gặp a!

- Vừa xem hết ảnh chụp của bạn trên mạng, bạn trai bạn rất đẹp nhé

- Hoàn hảo, viện y học.

Tay của tôi đặt ở trên bàn phím, đầu óc trống rỗng, tin nhắn gửi đi tôi mới phát hiện, bên trên là một hàng chữ:

- Diệp Chính Thần khỏe không?

Muốn thu hồi, đã quá trễ.

Cô ấy nói cho tôi biết, sau khi tôi rời đi không bao lâu, Diệp Chính Thần liền ra ngoài ở cùng với một cô gái tên Dụ Nhân. Chính là cô gái trong ảnh chụp, cô ấy vừa hoàn mỹ lại có khí chất, xuất thân cao quý, Diệp Chính Thần lúc này đây giống như là thật lòng.

Cô ấy còn nói cho tôi biết: hai người bọn họ thường xuyên tại vườn trường, siêu thị, hoặc là hiệu sách, ra song nhập đối... Nghe người ta nói bọn họ đã kết hôn .

Nhìn những lời nói trên màn hình máy tính, cả người giống như bị mất nước, tôi rất muốn khóc mà không có một giọt nào để khóc...

Đêm đó tôi lầm vào một cơn ác mộng đáng sợ, mơ rằng chính mình về tới nhà trọ tại Nhật bản, tôi dựa vào vách tường...

Bên vách tường đối diện...

Dụ Nhân vong tình rên rỉ, cảm xúc mãnh liệt khó nhịn thở dốc đều rõ ràng như vậy.

Cô ấy mỗi lần đều kêu gọi tên của anh: "Thần..."

Tôi dùng móng tay cấu một chữ viết ở vách tường, một chút một chút, máu từ móng tay chảy ...

...

Ngày hôm sau tỉnh lại, tôi gọi điện thoại cho Lăng Lăng.

Thêm một lần nữa tôi truy vấn, Lăng Lăng mới nói cho tôi biết: "Tần Tuyết nói đúng, anh có bạn gái ... Hai người ở chung đã lâu rồi."

"Nga." Trừ câu đó ra, tôi cái gì cũng nói không nên lời.

Lăng Lăng nói khuyên tôi rất nhiều, tôi một chữ cũng chưa nghe rõ.

Cúp điện thoại, thất hồn lạc phách đi ra cửa.

Mùa đông, tôi mặc nhất một bộ quần áo mỏng manh ngồi ở dưới tàng cây du già, một chút cũng không lạnh. Mọi người đi qua đều nhìn tôi, ánh mắt giống như tôi là người điên.

Tôi cũng hiểu được mình điên rồi, bằng không như thế nào mà vẫn còn ảo tưởng đối với Diệp Chính Thần? Bị lừa gạt nhiều như vậy, tôi còn ảo tưởng tình cảm của anh đối với tôi là thật, ba năm hứa hẹn là thật ...

...

Mãi đến lúc lòng tôi như đông cứng lại, một tấm áo khoác khoác lên người của tôi, Ấn Chung Thiêm ngồi xuống bên cạnh tôi.

"Bác trai nói em sáng sớm ra ngoài, đi bệnh viện người ta nói em không đi làm... Anh liền đoán em ở chỗ này."

Tôi muốn nói chuyện, môi đã chết lặng .

"Em từ nhỏ cứ như vậy, tâm tình không tốt liền chạy tới nơi này..." Bàn tay anhh to lớn cầm lấy tay tôi xoa xoa."Vì người con trai kia đúng không?"

Tôi lắc đầu, tiếng nói phát run vì đông lạnh."Anh ta không đáng."

Anh tiếp tục xoa tay của tôi."Hiện tại đã biết cũng không chậm."

"Tình yêu là gạt người , khắc cốt minh tâm cũng là gạt người ..."

"Thề non hẹn biển, khắc cốt minh tâm, đều là nhất thời xúc động cùng mê luyến... Cảm xúc mãnh liệt đến mau, đi cũng mau."

Tôi tán thưởng: "Quá nhanh ..."

Ấn Chung Thiêm nói: "Còn có cái này là thật - thân tình."

Tôi gật gật đầu, cha mẹ là duy nhất không lừa gạt chúng ta.

"Tình yêu không phải dựa vào cảm xúc lãng mạn cùng mãnh liệt mà gắn bó..." Ấn Chung Thiêm đưa tay khoác lên vai tôi, vỗ vỗ: "Giống như cha mẹ chúng ta, coi nhau trở thành thân nhân mà chiếu cố, quan tâm, cảm tình như vậy rất ổn định, lâu dài."

"..." Ngực anh thực an ổn, không giống như người kia, lửa nóng làm cho người ta hít thở không thông.

...

Thời gian chậm rãi đi qua, gặp qua rất nhiều vợ chồng đối mặt sinh tử, hoặc bi thống, hoặc thản nhiên... Tôi dần dần đã hiểu lời nói của Ấn Chung Thiêm.

Gia đình chân chính là dựa vào sự gắn bó thân tình.

Tình yêu trong cơ thể con người quả thật chỉ có thể duy trì một năm, một năm sau, cảm xúc mãnh liệt không còn, lửa nóng không còn, nhưng tình yêu đã biến thành thân tình, càng ngày càng sâu.

Tôi nghĩ, đây là nguyên nhân Dụ Nhân cam nguyện dung túng Diệp Chính Thần - không có cảm xúc mãnh liệt, bọn họ trong lúc đó còn có thân tình.

Hai năm sau, một buổi sáng, không hề lãng mạn, ngoài cửa phòng bệnh, Ấn Chung Thiêm đột nhiên nắm lấy tay tôi, không có bất cứ động tác nào là kích thích mà thổ lộ, một câu vô cùng đơn giản: "Chúng ta kết hôn đi."

Cười nhìn người thanh niên ở trước mắt, giống như nhìn thân nhân của tôi,

Nắm chặt tay, không có tim đập hừng hực khí thế, nhưng giống như nắm tay người thân nhất, không đành lòng cự tuyệt.

Tôi ra vẻ mặt nghiêm túc thật sự hỏi anh: "Cầu hôn không cần nhẫn sao?"

Anh lập tức từ trong túi liền móc ra một cái nhẫn, lạnh lẽo đeo vào ngón tay tôi.

"Anh chuẩn bị từ lâu rồi..."

Tôi biết lòng đã chết, kể cả tôi thực sự cố gắng cũng không thể động tâm được đối với bất cứ người con trai nào. Nhưng tôi coi Ấn Chung Thiêm giống như người chí thân mà yêu! Tình cảm của tôi đối với anh là thuần túy, không có một chút tạp chất.

Tôi nghĩ cảm tính như vậy sẽ cứ chảy nhỏ giọt, nhỏ giọt mà duy trì, đời đời kiếp kiếp.

Tôi như thế nào cũng không nghĩ tới Diệp Chính Thần sẽ trở về, càng không nghĩ tới anh rất nhanh nắm lấy tay tôi thì tôi còn đau, giống như trước đây đã đau...

...

Một tiếng đập cửa quấy nhiễu tôi.

Tôi tưởng phục vụ sinh đến quét tước vệ sinh, vội vàng mở cửa.

Không nghĩ tới, người đến là Dụ Nhân.

Ba năm không gặp, cô ấy đẹp hơn. Nhỏ nhắn mà mỹ lệ. mặt hoa da phấn, đạm sắc má hồng, môi nhuận màu son mỏng manh...

"Hi!" Tôi cười chào hỏi, bỗng nhiên tự bội phục chính mình, thế mà cư nhiên có thể cười ra.

"Tôi có thể đi vào không?"

"Đương nhiên có thể." Tôi đứng tránh ra, cho cô ấy vào cửa, khép lại cửa, chờ cô ấy khởi binh vấn tội.

Dụ Nhân chính là Dụ Nhân, sẽ không làm cho tôi thất vọng.

Vừa mới mở miệng, lại là một kim lấy máu.

"Nghe nói cô vì cứu vị hôn phu của mình, đi cầu Diệp Chính Thần..."

Nửa câu sau cô ấy không nói tiếp, bất quá ánh mắt lạnh như băng làm câu sau ý tứ biểu đạt rất rõ ràng.

Trước mặt cô ấy, tôi cũng không tất yếu giả thanh cao."Đúng."

"Cô làm như vậy đối với anh ấy công bằng sao?"

Vấn đề này hỏi rất hay.

Cũng may... Tôi cũng muốn hỏi!

"Dụ tiểu thư, trước kia cô chế tạo cho tôi nhiều hiểu lầm như vậy, để anh ý hết đường chối cãi, đối với anh công bằng sao?"

Sắc mặt Dụ Nhân cũng không thay đổi, thản nhiên trả lời tôi: "Đó là điều tôi phải làm, là chức trách của tôi."

Cô nàng này, tôi giận đến nỗi phải hít vào ít khí lạnh.

Cô ta diễn trò trước mặt tôi, đem tôi cùng Diệp Chính Thần mà đùa giỡn xoay quanh, hiện tại còn tự nhiên dõng dạc nói cho tôi biết, đây là chức trách của mình.

Tôi bình phục một chút lửa giận ngập tràn, cũng học cô ấy mà lạnh nhạt mỉm cười."Cô hôm nay tới đây, lại muốn thực hiện chức trách gì."

Đôi mắt cô ấy chăm chú nhìn vào mắt tôi."Tôi muốn hỏi cô một câu: cô thích Diệp Chính Thần, hay là thích vị hôn phu?"

Cô ấy thật biết đâm kim vào chỗ người ta đau.

Giống như thời khắc này cố ý nhắc nhở tôi: tôi vì một người thanh niên khác lại cùng một thanh niên khác nữa ở trên giường, hai người này, tôi một người thì không buông tha, một người thì thực xin lỗi.

Cô gái lợi hại như vậy, tôi phi thường muốn biết thời gian Diệp Chính Thần cùng cô ấy một chỗ thì trải qua mỗi ngày như thế nào.

Tôi nhịn không được cũng thấy đồng tình với anh.

Tôi vốn có thể không trả lời, thế nhưng không cam lòng bởi vì nhiều lần thua bởi cô ấy, bị cô ấy nói á khẩu không trả lời được.

"Tôi thích ai không trọng yếu!" Tôi nói: "Quan trọng là Diệp Chính Thần thích ai... Cô quen biết anh ấy hơn mười năm, cô phải so với tôi hiểu rõ anh ấy hơn, không…bằng…cầm…thú… "

Sắc mặt Dụ Nhân thay đổi, lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng, ngữ điệu mềm nhũn."Tôi tới tìm cô, không có ý tứ gì khác, tôi chỉ là muốn biết cô nghĩ như thế nào. Diệp Chính Thần thật sự yêu cô, vì cô cái gì anh ấy đều làm.. Cô đã làm anh ấy bị thương một lần, đừng làm thương anh ấy thêm lần nữa."

"Anh ấy không thương tổn tôi, tôi liền tri túc."

Dụ Nhân cười khổ một chút, đi về phía cửa."Cô căn bản không hiểu anh ấy."

Tôi không thể phủ nhận, hai giờ trước, tôi thậm chí không biết Diệp Chính Thần là một quân nhân.

Tôi như thế nào mà có khả năng hiểu anh!

Đưa Dụ Nhân đi, tôi giống như trở về sau một cuộc chiến, sức cùng lực kiệt.

Chiến tranh giữa nữ nhân không có thắng bại, chỉ có lưỡng bại câu thương.

Vừa định nghỉ ngơi một chút, điện thoại lại vang lên, số hiển thị là của mẹ tôi.

Tôi tiếp khởi điện thoại, vừa muốn nói chuyện, nghe thấy bên trong tiếng nức nở đứt quãng.

"Mẹ?"

"Cha con tim đập thất thường, tại phòng cấp cứu..."

Tôi cảm thấy giây thần kinh cuối cùng cũng đứt đoạn, trước mắt một mảnh tối đen.

"Cha con gặp bạn ở viện kiểm sát nói, nói Chung Thiêm có khả năng phải ngồi tù, ít nhất cũng sáu bảy năm... Cha con lập tức,..." Trong điện thoại chỉ còn nghe thấy tiếng khóc.

Tôi không thể hỏng mất, không thể. Cứng rắn với chút khí lực cuối cùng, an ủi mẹ: "Mẹ, đừng khóc. Không có việc gì , Chung Thiêm không có việc gì, cha cũng không sao, con lập tức trở lại."

Mù mịt, lại ngồi ô tô, hơn mười một giờ đêm hôm đó, tôi chạy tới bệnh viện.

Cha tôi vừa mới vừa ngủ, tay mẹ ở bên cạnh ông, vừa thấy tôi ánh mắt lại đỏ.

Cha mở to mắt, đôi môi rung động một chút, đưa tay về phía tôi.

Tôi hiểu được ý tứ của ông, cầm tay nói."Cha, đừng nghe người khác nói lung tung, bạn con tại Bắc Kinh nói... Chung Thiêm không có tội, anh rất nhanh có thể được thả ra."

"Có phải thật vậy hay không?" Mẹ tôi vội hỏi.

"Thật sự, thật sự." Tôi ngồi xuống, nhỏ giọng nói: "Bạn con là thượng tá quân khu, anh ấy quen người bên đó. Cấp trên người ta nói vụ án này với Chung Thiêm không quan hệ..."

"Thượng tá quân khu ở Bắc Kinh? Chức vị rất cao a."

"Đúng vậy, rất cao. Anh ấy nói không có việc gì, khẳng định không có việc gì."

...

Cha ngủ an ổn, mẹ tôi ngồi ở trên giường ngủ lại, tôi ngồi ở ghế dài ngoài cửa bệnh viện, chờ trời sáng.

Nửa đêm hai giờ, tôi gọi điện thoại cho Diệp Chính Thần.

Anh không nói chuyện, nhưng tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở của anh, ngưng trọng.

"Em nên làm sao bây giờ?" Tôi không đầu không đuôi hỏi.

Anh rốt cục mở miệng."Anh có thể làm gì cho em đây?"

Đau đớn tê tâm liệt phế, tôi rốt cục khóc ra, mọi áp lực sở hữu đều theo nước mắt phát tiết đi ra, nguyên lai khóc cũng là chuyện rất hạnh phúc.

"Em chờ anh, anh đi tìm em!"

Tôi lắc đầu, tuy rằng anh nhìn không thấy."Em ở Nam Châu."

Trong điện thoại lặng im vài giây.

Sau đó lại lập lại lần nữa: "Em chờ anh, anh đi tìm em!"