Động Tâm Vì Em

Chương 30




London về khuya, bên ngoài mưa phùn lạnh buốt.

Giọt mưa va vào cửa sổ, tạo thành từng vệt nước chảy xuống.

Gian phòng tối đen không chút ánh đèn. Trong phòng ngập mùi khói thuốc.

Tần Hiển ngồi dựa vào đầu giường, một chân duỗi thẳng, một chân hơi co, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, một tay khoác lên đầu gối.

Cả căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có tàn thuốc thỉnh thoảng lóe lên như đốm lửa. Triệu Tấn đẩy cửa, lập tức bị mùi khói xộc thẳng vào óc. Anh ta đứng ngoài hành lang che mũi: “Chết tiệt, con mẹ nó cậu hút ít thôi.”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tần Hiển nâng mắt nhìn về phía cửa phòng, sau đó dập tàn thuốc lên cái gạt tàn ở đầu giường, giọng nói lãnh đạm. “Vào đi.”

Triệu Tấn bật đèn, cả căn phòng lập tức tràn ngập ánh sáng.

Triệu Tấn che mũi bước vào, “Nếu mà cậu bỗng nhiên lăn đùng ra chết, nguyên nhân chính là hút nhiều quá mà chết, nhịn chút đi.”

Tần Hiển: “Có tin tức gì chưa?”

“Không có, cứ như bốc hơi luôn rồi vậy.” Triệu Tấn vào phòng, kéo cái ghế trước bàn đọc sách ngồi xuống. “Lần này trở về tôi đã tìm rất nhiều nơi, hỏi rất nhiều người, ngay cả cái xóm trước kia cũng tới dò hỏi, đều không ai thấy Tô Kiều.”

Tần Hiển ngước mắt, lạnh lùng nhìn hắn: “Vậy cậu còn về đây làm gì?”

Triệu Tấn sững sờ, “... Tôi... tôi đi tìm cậu đó. Tôi cũng cần nghỉ ngơi chứ? Cậu cho rằng ai cũng như cậu à? Người bằng sắt một ngày làm việc những mười bảy mười tám tiếng?”

“Không tìm thấy thì đừng về gặp tôi.” Tần Hiển đứng lên khỏi giường, đi ra ngoài phòng ngủ.

Triệu Tấn cũng đi theo, “Anh trai à, tôi mới từ Vân Nam về, tốt xấu gì cũng phải để tôi thả lỏng mấy ngày chứ.”

Tần Hiển xuống lầu, mở tủ lạnh lấy lon bia.

Triệu Tấn vội nói với theo: “Tôi cũng muốn uống.”

Tần Hiển tiện tay lấy thêm một lon ném cho cậu ta.

Ra khỏi phòng bếp, Triệu Tấn kè kè đi sau Tần Hiển, vừa bật lon bia vừa nói: “Cậu luôn cho người để ý Vân Nam, nhiều năm như vậy, nếu Tô Kiều về thì đã sớm về, chứng tỏ cô ấy chưa từng quay lại đó.”

Tần Hiển ngồi xuống ghế sofa. Triệu Tấn cũng ngồi xuống bên cạnh, ngửa đầu uống, “Tôi nói câu này có hơi khó nghe, hoặc là cô ấy cố ý tránh cậu hoặc là đã quên cậu từ lâu rồi, cho nên mới không quay lại nơi lưu giữ những ký ức đẹp nhất của hai người.”

Tần Hiển giương đôi mắt lạnh lẽo nhìn Triệu Tấn. Có chút bia vào người đàn ông nào đó gan càng lớn, dứt khoát nói hết: “Tôi biết cậu không thích nghe, nhưng đây là lời nói thật. Cậu chấp nhận cũng được mà không chấp nhận cũng thế, nhưng cứ chuẩn bị sẵn tâm lý đi.”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tần Hiển nặng nề nhìn người đối diện: “Chuẩn bị cái gì?”

Triệu Tấn do dự chốc lát, nhìn vào mắt Tần Hiển, vô cùng nghiêm túc nhả từng chữ: “Cậu phải chấp nhận tám năm chờ đợi chỉ là vô ích, Tô Kiều người ta có lẽ đã sớm kết hôn sinh con rồi.

Tần Hiển nhìn người bạn chí cốt chằm chằm, mím môi không nói gì.

Triệu Tấn tiếp tục: “Cậu nghĩa mà xem. Năm nay Tô Kiều đã 28, không còn trẻ nữa. Cậu cho rằng nam và nữ giống nhau sao? 28 tuổi, thời gian đẹp nhất cũng đã qua...”

“Đủ rồi.”

Triệu Tấn giật mình vội nói: “Được được, tôi không nói nữa.”

Triệu Tấn ngậm miệng, im lặng uống.

Phòng khách lâm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa nhỏ bên ngoài táp vào cửa, tí tách.

Triệu Tấn lặng lẽ nâng mắt, trộm nhìn sắc mặt Tần Hiển. Anh ngồi đằng xa, mặt mày u ám, hai mắt buông thõng không biết đang nhìn gì, cũng không biết đang nghĩ gì.

Triệu Tấn thầm thở dài. Tám năm rồi, một năm lại một năm trôi qua, năm nào cũng tìm kiếm, cũng không biết người anh em này của mình muốn kết quả thế nào.

Ánh mắt rơi vào chiếc cốc trên bàn trà. Đó là một cái cốc gốm màu xanh, trên cốc khắc một hình trái tim nhìn không được đẹp cho lắm. Có lẽ là Tô Kiều làm cho Tần Hiển, mấy năm này đi đâu cũng thấy anh mang theo.

Trong lòng Triệu Tấn cũng không dễ chịu mấy, nhìn về phía Tần Hiển muốn an ủi mấy câu, cổ họng lại như bị chặn lại, không nói thành lời được.

Mấy người râu ria như bọn họ, lời nói ra cũng chẳng có tác dụng gì.

Mất đi người mình yêu là anh, dằn vặt tự trách nhiều năm như vậy cũng là anh, không ai có thể hiểu được cảm giác của anh cả. Đám bạn năm đó gián tiếp ép Tô Kiều ra đi nay đều có người thương, đều đã kết hôn, có gia đình hạnh phúc của riêng mình. Chỉ có anh, ngày ngày sống trong hồi ức, đau khổ, tự trách.

Thỉnh thoảng Triệu Tấn lại khuyên anh, không phải chỉ là phụ nữ thôi sao, dưới gầm trời này loại phụ nữ nào mà không có, lấy điều kiện của anh, muốn dạng gì mà không có được cơ chứ, có cần phải chấp nhất vậy không?

Thế nhưng mỗi lần nhìn thấy Tần Hiển ngẩn người ngắm ảnh chụp Tô Kiều, những lời định nói bỗng như nghẹn lại, cắm rễ trong cổ không sao thốt ra được.

Không ai có thể cảm được sự thống khổ của anh, cũng giống như không còn ai có thể nhận được tình yêu từ anh nữa.

...

Lần này Tần Hiển tới London là để xử lý công việc, sẽ không mất quá nhiều thời gian, đã để thư ký đặt vé máy bay cuối tháng về nước. Ngay hôm trước ngày về, hẹn Triệu Tấn đi quán bar uống rượu.

Quán bar về đêm náo nhiệt vô cùng, Tần Hiển và Triệu Tấn ngồi bên quầy. Tần Hiển cứ một chén lại một chén, không nói không rằng.

“Này, cô gái tóc vàng đằng kia thế nào?” Triệu Tấn uống hơi nhiều, đã có chút ngấm.

Tần Hiển qua loa ừ một tiếng, lại tự uống rượu của mình,

“Cậu nhìn cái đi. Nhìn còn chưa nhìn mà ừ cái gì.” Triệu Tấn nói với Tần Hiển.

Tần Hiển nhíu mày, nghiêng đầu liếc Triệu Tấn. Người kia dương dương cằm, “Nhìn đi, nhìn chút thôi.”

Tần Hiển cũng thấy phiền, theo ánh mắt của Triệu Tấn nhìn thoáng qua, coi như xong nhiệm vụ, lại ừ một tiếng.

Triệu Tấn nhịn không được mà cười: “Mẹ nó, tôi thấy trong mắt cậu ngoại trừ Tô Kiều, cô gái khác dù đẹp như thiên tiên cũng chẳng khác gì tảng đá.”

“Xin chào.” Cô gái tóc vàng mắt xanh ban nãy cũng một mực nhìn Tần Hiển, phát hiện chàng trai anh tuấn kia cũng đang nhìn mình, lập tức cầm chén rượu lại gần quầy bar, “Em là Jennifer, có thể kết bạn không?”

Triệu Tấn cười ra tiếng, hẩy hẩy cánh tay Tần Hiển, “Cùng người ta kết bạn đi còn chờ gì nữa.”

Tần Hiển đặt chén rượu xuống, “Tôi tới phòng vệ sinh.” Vừa dứt lời liền đứng dậy rời đi.

Em gái tóc vàng mắt xanh nhìn theo bóng lưng Tần Hiển, vẻ mặt mờ mịt. Triệu Tấn nâng chén rượu cụng ly với cô nàng, cười ha hả: “Cậu ta có vợ rồi.”

Quán bar ban đêm nhiều người, bên ngoài là tiếng hò hét ấm ĩ, trong khu vệ sinh lại không ồn như vậy.

Tần Hiển đi ra khỏi phòng vệ sinh, đến cuối hành lang, rút một điếu thuốc ra hút.

Vừa uống rượu, đầu hơi đau. Đứng cạnh cửa, gió từ ngoài thổi vào lạnh buốt, ngược lại làm cho đầu óc anh tỉnh táo hơn. London mấy ngày này mưa rả rích, âm u.

Tần Hiển nhìn cửa sổ đến xuất thần, đột nhiên nhớ tới có lần Tô Kiều chỉ vào bức ảnh trên máy tính hỏi anh, “”Anh đã từng tới đây chưa?”

Anh nhìn lướt qua màn hình, là toà kiến trúc tiêu biểu của London, tháp Elizabeth. (Big Ben)

Anh nói: “Từng tới rồi.”

Tô Kiều nằm lỳ trên giường, hai tay nâng cằm, hâm mộ nhìn anh: “Em cũng muốn đi.”

Lúc ấy anh nói: “Khi nào có thời gian sẽ đưa em đi.”

Tô Kiều cúi xuống gật đầu nói: “Nhưng em không biết tiếng Anh, lúc đó anh đừng để lạc em đấy nhé.”

Tần Hiển đột nhiên cảm thấy tim đau đến phát hoảng, rít một hơi thuốc thật dài.

Con mắt dõi theo đèn đường bên ngoài bắt đầu nhức. Anh không những không thể đưa cô tới nước Anh, còn đánh mất cô rồi.

Tám năm, ngay cả một chút tin tức của cô cũng không có. Anh tìm người nhà của cô nhưng câu trả lời lại là từ tám năm trước Tô Kiều đã không còn liên lạc với người trong nhà.

Anh không biết liệu có phải bọn họ lừa anh hay không, nhưng chung quy lại, tám năm, anh không có hề hay biết tin gì của Tô Kiều.

Anh không biết cô đang ở đâu, sống có tốt không, còn nhớ tới anh không, hay... có hận anh không.

Tần Hiển im lặng đứng bên cửa sổ thật lâu, đến tận khi tiếng chuông điện thoại kéo sự chú ý của anh lại.

Anh lấy di động ra, cúi đầu nhìn, mi tâm hơi nhăn lại, kéo nút kết nối.

“Ông ạ.”

“A Hiển à, bao giờ mới về?”

Tần Hiển quay người vào trong hành lang, “Hai ngày nữa ạ.”

“À ừm, ông đã giúp cháu hẹn với cháu gái lão Lý, khi nào về thì về thẳng nhà, đến lúc đó hai người trẻ tuổi các cháu...”

“Ông.” Tần Hiển cau chặt mày, ngắt lời, “Cháu đã nói rồi, khi nào kết hôn, kết hôn với ai là chuyện của cháu, ông đừng quản nữa.”

Lão gia tử bên kia nổi giận đùng đùng, “ Mặc kệ mặc kệ! Năm nay cháu đã 27 rồi, cháu định lúc nào mới kết hôn? Cháu muốn làm ông già này tức chết đúng không?”

“Ông giữ gìn sức khỏe. Nếu không còn việc gì...” Tần Hiển đi đến giữa hành lang, đang định xuống lầu, bước chân bỗng nhiên khựng lại.

Tô Kiều đang cùng bạn từ dưới lầu đi lên, ánh mắt hai người chạm nhau.

Tần Hiển gắt gao nhìn cô không rời, dường như không tin vào mắt mình, nhưng lại cảm nhận được rõ trái tim đang đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, khiến âm thanh cũng run theo, “... Tô Kiều...”

Lúc này Tô Kiều mới hoàn hồn, co chân chạy nhanh xuống dưới lầu.

“Tô Kiều!” Tần Hiển nhanh chóng đuổi theo.

Tô Kiều chạy xuống lầu, theo phản xạ hướng thẳng tới chỗ phòng vệ sinh.

Tần Hiển theo sát phía sau, “Tô Kiều, em đứng lại.”

Tô Kiều nhanh chóng lao vào nhà vệ sinh nữ, không quên đóng cửa lại.

Tần Hiển chậm một bước, bị chặn ở bên ngoài.

Anh đẩy cửa nhưng bị bên trong giữ. Anh ngẩng đầu lên nhìn biển là nhà vệ sinh nữ, không khỏi nhíu mày.

Tô Kiều quay lưng lại chống cửa, toàn thân mất khống chế bắt đầu run rẩy. Sắc mặt trắng bệch, đầu óc trống rỗng, nước mắt cũng vô thức rơi xuống.

Thậm chí cô còn dùng sức bấm vào lòng bàn tay mình. Là ảo giác sao?

Tiếng Tần Hiển từ ngoài cửa truyền tới. “Tô Kiều, tôi biết em ở bên trong. Em ra đây, chúng ta nói chuyện được không?”

Tô Kiều cắn chặt môi, thân thể càng nhích gần cửa, gắt gao chống đỡ.

Tần Hiển mím môi, dừng mấy giây lại nói: “Đây là nhà vệ sinh nữ, tôi cũng không vào được nhưng tôi đứng ngay ngoài này.” anh hít một hơi thật sâu, cố nén xúc động muốn phá cửa, “Tôi chờ em ra.”