Dụ Dỗ Đại Thần

Chương 4: Từ chức




Con người đôi khi có thể mắc thêm nhiều lỗi lầm, nhưng có đôi khi chỉ cần sai một lần liền không có cơ hội phạm sai lầm nữa.

Ngụy Hào biết An Hân sẽ tức giận, nhưng mà anh ta cũng không để ý, thậm chí đương nhiên cho rằng An Hân giận xong sẽ tha thứ cho anh ta.

Cho nên, thời điểm anh ta không nhận được hồi âm của An Hân, anh ta chỉ cho rằng An Hân vẫn còn đang cáu kỉnh, cũng không quá để ý, chỉ là liên tiếp gởi thêm mấy tin nhắn giải thích mà thôi; Ngay buổi sáng hôm nay anh ta bị Hà Nhiên quấn lấy không có thời gian gọi điện thoại cho An Hân, anh ta cũng không nghĩ nhiều nữa, dù sao một lúc nữa đến nhà xuất bản, bàn làm việc của An Hân cũng nằm ngay trước cửa văn phòng của anh ta; Nhưng đến khi anh ta đến nhà xuất bản, thời điểm ngoài ý muốn phát hiện An Hân không có ở đó, anh ta thậm chí còn có chút tức giận đối với cậu, anh ta vẫn cho rằng việc tình cảm không nên ảnh hưởng đến công việc. Mà thời điểm anh ta đến văn phòng nhìn thấy phong thư từ chức kia, trong lòng không thể tránh khỏi xuất hiện một tia bối rối, An Hân chưa bao giờ lấy chuyện công việc ra mà đùa giỡn.

Thư từ chức viết vô cùng chuẩn mực, chữ viết rất tinh tế, nhưng Ngụy Hào căn bản không nhìn tới nội dung, bởi vì khi anh ta nhìn thấy chỗ ký tên ‘An Hân’, trong nháy mắt cảm thấy ngực bùng lên một trận hỏa nộ vô danh. Ngụy Hào cố gắng ngăn chặn tức giận, sắc mặt âm trầm gọi điện thoại cho An Hân, nhưng đầu bên kia lại là giọng nữ không một chút tình cảm, lạnh như băng nói ― ‘Thuê bao quý khách vừa gọi không thuộc khu vực phục vụ hoặc đã tắt máy.’

Ngụy Hào vò thư từ chức thành một khối rồi hung hăng ném vào trong thùng rác, một cước đá văng cửa văn phòng, nổi giận đùng đùng đi về phía phòng tài vụ. Được lắm! An Hân em cư nhiên lấy công việc ra để cáu kỉnh với tôi có phải hay không? Tôi sẽ khiến cho em khóc trở về cầu tôi!

Nét mặt Ngụy Hào vừa đen vừa nghiêm, toàn thân trên dưới mỗi một lỗ chân lông cũng đều phảng phất như đang bao phủ trong tức giận, đáng sợ tới mức dọc theo đường đi mọi người đều chạy trốn sạch sẽ. Trưởng phòng tài vụ thấy anh ta từng bước tới gần, cũng sợ tới mức toát ra một thân mồ hôi lạnh, cố gắng nhớ lại xem bản thân gần đây có phải đã đắc tội gì với vị ‘thái tử’ điện hạ này hay không.

“Chặn tiền lương của An Hân lại cho tôi!” Ngụy Hào trừng mắt nhìn trưởng phòng tài vụ nói, trong mắt tràn ngập hung quang.

Trưởng phòng tài vụ rụt cổ lại, yếu ớt hỏi, “An biên tập bị đuổi rồi sao?”

Nguy Hào sửng sốt một chút, lập tức hung tợn nói, “Cậu ta bị cách chức tạm thời! Tiền lương tháng trước ngày mai kết toán phải hông? Cậu ta không được nhận!”

“Có thể, nhưng mà, bình thường thì…”

“Không nhưng nhị gì cả!” Ngụy Hào tức giận rít gào nói, “Tiền lương cậu ta toàn bộ đều bị trừ! Một đồng cũng không đưa cho cậu ta! Nếu cậu ta có dị nghị gì thì bảo cậu ta đến tìm tôi!”

Chút đạo đức nghề nghiệp còn sót lại của trưởng phòng tài vụ dưới tiếng hét của Ngụy Hào liền biến mất sạch sẽ, liên tục nói, “Vâng, vâng, tôi đã biết.”

“Hừ!” Ngụy Hào nổi giận đùng đùng bỏ đi như một cơn gió.

Những người trong phòng tài vụ tựa như tránh thoát khỏi cơn lốc mà thở phào một hơi nhẹ nhõm. An biên tập tính tình tốt, trong toàn bộ nhà xuất bản cũng nổi danh là làm việc đặc biệt chăm chỉ, không biết cậu ta làm thế nào mà đắc tội với Ngụy Hào?

Trưởng phòng tài vụ mặc dù có chút đồng tình với cậu, bất quá Ngụy Hào là con trai của chủ tịch, lại là chủ tịch tương lai, lời anh ta nói không thể không nghe, cho nên trưởng phòng tài vụ rất nhanh đã an bài nhân sự làm theo.

Ngụy Hào tính toán, không quá hai ba ngày An Hân khẳng định sẽ đến tìm anh ta, lúc đó anh ta liền đại nhân đại lượng tha thứ cho cậu thì được rồi. Nghĩ như vậy, trong lòng Ngụy Hào nhất thời thoải mái không ít.

Mà thời điểm gần giữa trưa ngày hôm nay, trên đường cái phía tây Tuyên Võ Môn, An Hân mặc một cái áo T-shirt mát mẻ kéo theo một cái vali thật to đi vào trung tâm dịch vụ di động.

“Chị ơi, làm phiền chị, tôi muốn mua một dãy số mới.”

Chỉ chốc lát sau, An Hân thay dãy số mới, nhìn cái sim cũ trong tay, quả nhiên trong lòng vẫn có chút đau xót, cậu hít sâu một hơi, nhẹ nhàng nói một câu, “Ngụy Hào, không bao giờ gặp nữa.”

Sau đó không chút do dự đem cái sim kia ném vào thùng rác, xoay người rời đi.

Ngoại trừ số của Ngụy Hào, An Hân lưu tất cả những dãy số khác vào điện thoại, chuyện đầu tiên cậu phải làm chính là từ danh bạ tìm được số điện thoại của Đinh Mão Mão, gọi sang.

“Mão Mão, tớ là Tiểu Hân.”

“Tiểu Hân?! Sao lại đổi số rồi? Trách không được ngày hôm qua tớ gởi tin nhắn cho cậu tất cả đều như đá chìm đáy biển! Cậu nha đổi số sao không nói sớm cho tớ biết chứ hả?” Đinh Mão Mão tràn đầy khó chịu, thanh âm của cậu đặc biệt non nớt, nghe qua tựa như là vị thành niên, nhưng trên thực tế cậu so với An Hân còn lớn hơn mấy tháng.

“Ách… Kỳ thật tớ vừa mới đổi số thôi…” An Hân có chút ấp úng, “Cái này, Mão Mão a, tớ có chút phiền toái, có thể đến chỗ cậu ở tạm hai tháng được không?”

An Hân và Đinh Mão là từ lúc còn sơ sinh liền trong quá trình người của hai nhà học chăm sóc trẻ con mà quen biết nhau, thân thiết đến mức có thể nói là quấn cùng một cái tả mà lớn lên, chỉ là về sau công việc của hai người đều vô cùng bề bộn, hơn nữa Đinh Mão còn đặc biệt chán ghét Ngụy Hào, cho nên mấy năm nay mặc dù liên hệ giữa hai người vẫn chưa từng cắt đứt, nhưng số lần tụ hội lại ít đến đáng thương, đặc biệt là hai năm nay. An Hân không dám về nhà ba mẹ ở, trong đầu tất nhiên là nghĩ đến Đinh Mão.

Chỉ là Đinh Mão vừa nghe, liền buồn bực nói, “Vốn là không thành vấn đề, nhưng mà hôm qua tớ đột nhiên nhận được chỉ thị của lãnh đạo, công ty phân công tớ đến chi nhánh ở Thâm Quyến công tác, ách, tớ hiện tại vừa đến khách sạn, nhanh nhất cũng phải đến tháng sau mới có thể trở về.”

An Hân đầu đầy hắc tuyến nói, “Không phải chứ…”

“Đúng vậy!” Đinh Mão cực kỳ ủy khuất nói, “Ngày hôm qua tớ ngoại trừ chúc mừng sinh nhật cậu còn thuận tiện nói cho cậu biết một tiếng tớ phải đi công tác rồi mà. Cậu cả ngày hôm qua vội vội vàng vàng cùng Ngụy thái tử nhà cậu chìm đắm trong thế giới hai người chứ gì? Hừ! Cậu nha lá gan không nhỏ, ngay cả tin nhắn của gia cũng không thèm xem!”

“Ha, ha…” An Hân cười gượng hai tiếng, hôm qua nhận được rất nhiều tin nhắn chúc mừng, Ngụy Hào và cậu ở cùng một chỗ, cho nên cậu quả thật một tin cũng chưa xem qua, thầm nghĩ buổi tối lần lược trả lời cám ơn là được, ai ngờ sau đó mọi chuyện lại biến thành như vậy, cậu làm gì còn tâm trạng suy nghĩ xem trước đó đã nhận được tin nhắn gì.

“Cậu á, còn ngây ngô cười cái khỉ gì, đã xảy ra chuyện gì rồi? Cái phòng rách kia của cậu bị sập rồi hả? Không có nghe nói sáng nay ở Bắc Kinh có động đất a.” Đinh Mão vui đùa nói, “Lại nói, phòng ở có sập liền dọn sang nhà của cái tên ‘nam phát xuân’ nhà cậu đi, dù sao phòng của anh ta cũng lớn. Quấn lấy cậu lâu như vậy, ngoại trừ lãng phí tuổi thanh xuân của cậu, anh ta có làm được việc gì cống hiến hay sao?”

“Cậu biến đi! Phòng ở của cậu mới sụp á!” An Hân tức giận nói, “Tớ chia tay cái tên ‘nam phát xuân’ kia rồi, sợ anh ta trả đũa, cho nên tớ mới quyết định dọn ra ngoài tránh đi đầu sóng ngọn gió.”

‘Nam phát xuân’ là biệt danh Đinh Mão đặt cho Ngụy Hào, Đinh Mão trước nay luôn là người nhanh mồm nhanh miệng, không chút lưu ý còn ở trước mặt Ngụy Hào kêu lên, hai người thiếu chút nữa đánh nhau ngay tại chỗ. An Hân một lòng hướng về Ngụy Hào, mỗi lần nghe thấy Đinh Mão gọi như vậy đều mất hứng, cho nên đột nhiên từ trong miệng cậu nghe được mấy từ như thế, Đinh Mão sửng sốt ước chừng ba giây mới từ trong khiếp sợ phục hồi tinh thần lại.

“Cậu, các người chia tay? Cậu là trốn anh ta nên mới dọn ra ngoài?!” Đinh Mão còn có chút không quá tin tưởng, liền như pháo nổ mà nói nửa ngày, càng về sau càng đắc ý, “Cậu cư nhiên lại đá cái tên ‘nam phát xuân’’ kia! Ha ha ha ha! An Hân! Cậu nha rốt cục cũng có lúc đàn ông được như thế!”

An Hân trong lòng trống rỗng, vừa nghe Đinh Mão nói như vậy, nhất thời chột dạ đến cực điểm. Cậu ta mà biết mình bị Ngụy Hào đá, chắc chắn sẽ chửi chết mình.

An Hân nhút nhát do dự có nên đem chân tướng nói cho cậu biết hay không, “Kỳ thật…”

“Tiểu Hân, chỉ bằng việc cậu rốt cục có chút tiền đồ này, anh đây cũng không thể để cho cậu không có chỗ để đi!” Đinh Mão trượng nghĩa nói, “Chìa khóa phòng này là của riêng tớ, sớm biết vậy tớ liền làm thêm cho cậu một bộ. Chờ đi, tớ quay lại đưa chìa khóa cho cậu.”

“Đừng! Cậu nha đầu óc có bệnh không vậy? Vé máy bay đắc như vậy, tớ cũng không bồi thường cho cậu đâu!” An Hân vội vàng nói, vừa nghe trong điện thoại truyền đến tiếng đóng cửa cùng tiếng bánh xe chuyển động, An Hân lập tức biết Đinh Mão lại muốn làm chuyện ngốc nghếch nữa rồi, thật sự rất có khả năng trở về đưa chìa khóa cho cậu.

“Xí, đồ keo kiệt!” Đinh Mão cũng không để ý, “Được, gia tự mình bỏ tiền ra là được chứ gì? Chỉ cần tiểu tử cậu về sau mỗi ngày mời tớ ăn cơn, Little Sheep, Pizza Hut, Hải Để Lao (*)  gì đó mỗi ngày ăn một nơi, không lặp lại là được rồi!”

(*) Little Sheep: là một chuỗi nhà hàng chuyên về lẩu thịt cừu thành lập năm 1999 ở Baotou, Nội Mông, Trung Quốc. Pizza Hut thì quá nổi tiếng rồi, mọi người hẳn đã biết. Hải Để Lao (Pinyin là Hǎi dǐ lāo), là một nhà hàng chuyên về lẩu hải sản nổi tiếng ở Thượng Hải.

“Được! Ăn cho chết cậu đi!” An Hân cười rộ lên, trong lòng tràn đầy cảm động, ngoài miệng lại nói, “Tớ nói cậu nha, đừng có manh động a, không nói đến vé máy bay này, cậu nếu như không suy nghĩ mà lập tức chạy về, nhìn xem lãnh đạo của cậu xoay chết cậu như thế nào.”

“Ách…” Nhắc tới cái tên lãnh đạo hung dữ y như la sát kia, hai hàng lông mày của Đinh Mão đều sắp dính cùng một chỗ, nhất thời do dự.

“Được rồi, cậu lo mà làm việc cho tốt đi, tớ có biện pháp khác rồi.”

Đinh Mão yếu ớt đề nghị, “Nếu không tớ nói với ba mẹ tớ một tiếng, cậu đến chỗ bọn họ ở được không? Dù sao cậu trước đây cũng thường đến ở, mọi người đều quen thuộc, hôm trước bọn họ còn bảo tớ gọi cậu đến nhà ăn cơm kìa.”

“Không được.” An Hân vội vàng cự tuyệt, “Chỗ ba mẹ cậu và nhà ba mẹ tớ ra ra vào vào cùng một khu, cửa sổ nhà này đối diện nhà kia, tớ không dám phiêu lưu như thế đâu!”

“Không phải đã come out rồi sao? Cậu bị phát hiện đã là chuyện của hơn một năm trước, ba mẹ cậu còn có thể đem cậu đánh cho nằm viện hay sao mà bảo không được?” Đinh Mão khuyên nhủ.

“Đừng nói nữa, bọn họ thật sự có thể xuống tay đó!” An Hân lòng còn sợ hãi nói, “Tháng trước không phải sinh nhật ông già nhà tớ hay sao, tớ nghĩ bọn họ cũng nên nguôi giận rồi nên mới trở về thăm bọn họ. Cậu đoán xem thế nào? Thím của tớ vừa mới mở cửa, tớ còn chưa bước vào, đã thấy mẹ tớ cầm theo con dao thái chạy ra. Sợ tới mức tớ phải co giò bỏ chạy, thiệt là quá nhẫn tâm mà, còn đem con dao thái từ xa phóng tới nữa! Nếu tớ mà không chạy trốn nhanh, chậc chậc, tớ tám phần đã quang vinh hy sinh!”

“Phụt, thiệt hay giả vậy?” Đinh Mão nhịn không được bắt đầu cười điên cuồng, “Ha ha ha, dì còn có thể làm Tiểu lý phi đao?”

“Tiểu lý phi đao cái rắm, Lý Tầm Hoan người ta có phi cũng là phi tiểu đao, mẹ tớ cư nhiên là phi dao thái thiết boong boong đó!” An Hân tức giận nói, “Được rồi, tớ không nói với cậu nữa, cúp đây.”

“Cậu nếu cảm thấy không có chỗ để ở, vậy trước tiên tùy tiện tìm phòng thuê tạm một tháng đi, chờ tớ trở về cậu liền chuyển đến ở sau.” Đinh Mão nói.

“Vậy đi.”

Cúp điện thoại, An Hân lại bắt đầu rầu rĩ. Ngoại trừ Đinh Mão, cậu không có bao nhiêu bạn bè, càng đừng nói thân quen đến mức có thể đến nhà người ta ở, trước mắt xác thực chỉ có thể thuê chỗ ở tạm.

Nhưng đợi đến khi An Hân tìm đến chỗ môi giới nhà ở, thời điểm nhìn thấy giá cho thuê cậu liền cảm thấy đau lòng xót ruột; cùng với người xa lạ thuê chung thì không an toàn, nhưng mà một mình thuê một căn phòng thấp nhất cũng trên hai ngàn đồng một tháng, không bao điện nước không có gia cụ không có internet.

Buổi sáng lúc An Hân khởi động lại điện thoại để lưu mấy dãy số kia vào máy, vừa vặn nhận được tin nhắn của một người anh em trong phòng tài vụ, người anh em kia đem chuyện Ngụy Hào trừ sạch tiền lương của cậu thêm mắm thêm muối nói xong, thuận tiện còn muốn tìm hiểu chút chuyện bát quái nữa. An Hân lúc ấy còn đặc biệt hào sảng nghĩ, không phải chỉ là mấy ngàn đồng thôi sao, gia cũng không cần!

Bất quá hiện tại An Hâm cả trái tim đều đang nhỏ máu, cậu cực cực khổ khổ làm việc một tháng, cái tên vạn ác tư bản chủ nghĩa ‘nam phát xuân’ kia, dám quan báo tư thù (lấy việc công báo thù riêng) mà trừ tiền lương của cậu!

Đáng tiếc nghĩ thì nghĩ, vấn đề tìm thuê phòng vẫn phải nhanh chóng giải quyết. An Hân ủ rũ nhìn cửa trung tâm môi giới, đang nghĩ có lẽ ra vùng ngoại thành giá phòng có thể rẻ hơn một chút, thì nghe có một giọng nói xa lạ ở cách đó không xa bắt đầu kích động gào to, “A! Kia không phải là học đệ sao!!!”