Dư Sinh Vi Kỳ

Chương 24: Tương tự tình yêu




Chương 24: Tương tự tình yêu

Chung sống với nhau gần một tháng, Tiêu Uyển Thanh và Lâm Tiễn cuối cùng cũng được nghênh đón những ngày cuối tuần yên ả bình thường. Tuy là cuối tuần, Tiêu Uyển Thanh lại không ngủ nướng. Một tháng qua, đồng hồ sinh học của nàng đã dần dần được điều chỉnh lại theo giờ làm việc và nghỉ ngơi của Lâm Tiễn, không cần đồng hồ báo thức, nàng cũng có thể đúng giờ đúng phút mà thức dậy rất sớm.

Nàng rời giường, như mọi ngày mà bố trí bữa sáng xong xuôi, rồi đặt ở trong cà mèn giữ nhiệt, sau đó lấy một cuốn sách ra, ngồi trên chiếc ghế dựa nửa tựa vào ban công để lật xem, bầu bạn với gió sớm trong lành và mặt trời ấm áp, lẳng lặng đợi Lâm Tiễn tỉnh lại.

Trong ngày thường, bởi Lâm Tiễn có tiết tự học sáng sớm nên mỗi ngày đều phải dậy sớm, Tiêu Uyển Thanh cũng vô cùng thông cảm cho sự khốn khổ ấy. Vất vả biết bao mới sống qua cái thời trung học - cái thời mà có lẽ là khắc khổ nhất, cố gắng nhất, liều mạng nhất của rất nhiều người trong nửa cuộc đời trước của mình, nên bây giờ có hơi thả lỏng thì cũng là điều dễ hiểu. Nàng cho phép Lâm Tiễn lười biếng ngủ một giấc ngon lành thoải mái, nhưng không thể quá muộn, vẫn phải ăn bữa sáng. Giới hạn của nàng, là chín giờ.

May mà, không đợi đến khi Tiêu Uyển Thanh khó xử đi gọi Lâm Tiễn thức dậy, ở lúc tám giờ rưỡi, tự bản thân Lâm Tiễn tỉnh lại.

Cô theo thói quen quay đầu nhìn đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, ồ, tám giờ rưỡi rồi. Tiếp theo, lòng cô lại vui vẻ, dì Tiêu thật sự là dịu dàng quá! Không có bắt cô phải dậy sớm! Phải biết là nếu như ở nhà, dù cho có là cuối tuần, Chu Thấm vẫn sẽ kiên trì bảy giờ rưỡi bắt cô dậy, nói cho hay cho đẹp thì là: Lập kế hoạch cho một ngày phải khởi đầu từ sáng sớm, người thiếu niên không thể sống phí nắng mai. Ngay cả khi Lâm Triêm thương con gái, cầu xin giùm con gái, Chu Thấm vẫn luôn giữ thái độ kiên quyết, nện một loạt đạo lý sống xuống, gì mà thói quen xấu của thời thanh thiếu niên có thể ảnh hưởng tới cả đời hay đại loại. Lâm Triêm luôn bị xỉa xói nên chỉ dám cho Lâm Tiễn một ánh mắt tự cầu nhiều phúc mà thôi. Dù cho Lâm Tiễn không tình không nguyện, nhưng nhỏ không địch lại lớn, nên cũng chỉ đành khuất phục.

Dì Tiêu thật sự là tiểu thiên sứ!

Ấp ủ suy nghĩ đội ân phấn khởi như vậy, Lâm Tiễn rửa mặt xong xuôi, mới ra ngoài phòng đi tìm Tiêu Uyển Thanh.

Dựa theo thói quen ngày thường, cô đi từ phòng ngủ của Tiêu Uyển Thanh đến nhà bếp, phòng khách, cuối cùng, cũng tìm thấy bóng người quen thuộc đang ở trên ban công. Tiêu Uyển Thanh nghiêng người quay đầu lại, tầm mắt từ cuốn sách trên tay chuyển sang trên mặt cô, nắng ấm màu vàng chiếu rọi xuống, gương mặt tươi cười của nàng dường như càng thêm xán lạn so với nắng mai: "Dậy rồi à, chào buổi sáng."

Lâm Tiễn cong cong mắt mày, đáp lại nàng: "Dì Tiêu, chào buổi sáng."

Tiêu Uyển Thanh khép sách lại, đứng lên, cười xoay người đi vào nhà, bảo: "Đói rồi phải không? Chúng ta ăn bữa sáng nhé?"

Lâm Tiễn sửng sốt một lúc, buột miệng hỏi: "Dì Tiêu còn chưa ăn sao?"

Tiêu Uyển Thanh mở nồi cơm điện ra, lấy muôi canh múc cháo, như chuyện đương nhiên mà cười đáp cô: "Nói ngốc gì đấy? Đương nhiên là phải đợi con cùng ăn chứ."

Nhất thời Lâm Tiễn có chút ngại ngùng.

Không biết là Tiêu Uyển Thanh dậy từ khi nào, lại đợi cô bao lâu, có đói bụng hay không. Lòng cô lén lút ghi nhớ, ngày mai vẫn phải thức dậy sớm chút mới được.

Sau khi ăn sáng xong, Tiêu Uyển Thanh lại phải sang phòng sách giải quyết công việc. Nàng cho Lâm Tiễn một không gian tự do rất lớn, bảo Lâm Tiễn biết là cô có thể tha hồ xem TV, cũng có thể tha hồ lên mạng, trong tủ TV thậm chí đã chuẩn bị máy chơi game pin sạc đầy đủ. Nàng nói: "Con chỉ cần nắm chắc lòng mình, tự có thể sắp xếp tốt thời gian của mình là đủ rồi. Phải thích hợp thả lỏng, kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi."

Lâm Tiễn càng ngày càng khẳng định, dì Tiêu nhất định là tiểu thiên sứ do trời cao cố ý phái tới để cứu vớt kẻ đáng thương bị Chu Thấm hà hiếp nhiều năm như cô.

Nhưng thói quen học tập do Chu Thấm bồi dưỡng trong những năm qua, vẫn khiến Lâm Tiễn không cách nào yên tâm chơi đùa khi chưa hoàn thành bài tập trước. Cô xem TV không lọt mắt, cũng không yên lòng chơi máy vi tính, sau cùng vẫn đành về phòng, ngồi xuống trước bàn học, lấy ra sách học và vở ghi, nghiêm túc chuẩn bị bài ôn tập của các bài chuyên ngành của khoa.

Nhưng mà, viết viết được một hồi, tâm tư của cô lại như đi vào cõi thần tiên.

Rõ ràng khi nãy mới thấy nhau xong, nhưng, cô vẫn nhịn không được mà nghĩ về Tiêu Uyển Thanh. Cô nhớ đến lần ở phòng sách trước đây, nỗi kinh diễm khi nhìn thấy Tiêu Uyển Thanh nghiêm túc làm việc. Ở bên cạnh Tiêu Uyển Thanh, thời gian trôi qua dường như vô cùng yên ả và dài lâu, khiến người ta cảm thấy yên lòng và tĩnh tâm.

Lâm Tiễn từ đầu đến cuối không tĩnh tâm được, cuối cùng, cô cắn răng, ôm một chồng sách, chạy ra phòng ngủ.

Cô nhẹ nhàng gõ gõ cửa phòng sách, sau khi khiến Tiêu Uyển Thanh chú ý rồi, cô ló đầu vào, mang theo đôi chút ngại ngùng hỏi Tiêu Uyển Thanh: "Dì Tiêu, con... con có thể vào ngồi cạnh dì để học không?"

Tiêu Uyển Thanh đang cúi đầu viết gì đó, nghe tiếng cô, động tác đặt bút trên tay ngừng lại. Tiêu Uyển Thanh nhìn cô, mặt mày dịu dàng, mỉm cười gật đầu nói: "Đương nhiên là được, chỉ cần con không chê tiếng click chuột và tiếng bàn phím của dì ảnh hưởng đến con là được rồi."

Thế là Lâm Tiễn tung tăng chạy vào, cô ngồi xuống chỗ ngồi như lần trước, ngoáy đầu lại, cười hì hì mà nhìn Tiêu Uyển Thanh: "Không đâu không đâu, dì Tiêu không chê con làm phiền dì làm việc là được rồi."

Tiêu Uyển Thanh thuận tay đóng nắp bút máy vào, mỉm cười khẽ véo chóp mũi Lâm Tiễn một cái: "Ngốc..." Trong giọng nói của nàng là vẻ cưng chiều rõ ràng, Lâm Tiễn nghe thấy, trong lòng như nhũn ra, hân hoan tít mắt.

Chập tối lúc ăn cơm, Tiêu Uyển Thanh bỗng hỏi Lâm Tiễn, nếu con ở nhà một mình thì có sợ không?

Lâm Tiễn mới biết được một chuyện là mỗi tối thứ Sáu, Tiêu Uyển Thanh và Ôn Đồng sẽ có hẹn cùng đi ăn cơm, sau khi ăn xong sẽ cùng nhau đến phòng tập gym. Hai tuần qua là bởi vì Lâm Tiễn đến đây, nên nàng mới đặc biệt ở nhà không đến hẹn. Nhưng mà, đối với sự nhiều lần lỡ hẹn của nàng, Ôn Đồng cũng đã có chút bất mãn rồi. Không thể ăn cơm cùng nhau, vậy tập gym cũng phải tập chứ? Tuần này, Tiêu Uyển Thanh có lẽ phải đến ứng phó đôi chút.

Cái từ "ứng phó" này, là nguyên văn của Tiêu Uyển Thanh, lúc nói đến đây, trên mặt Tiêu Uyển Thanh có đôi chút bất đắc dĩ và cưng chiều, mà ngữ khí ấy lại là loại mà khi nói chuyện với người rất quen rất thân mới có.

Lâm Tiễn cắn cắn môi, bất thình lình hỏi Tiêu Uyển Thanh: "Con có thể cùng đi với dì không?" Dĩ nhiên là cô không sợ ở nhà một mình. Từ lúc con lớn dần, khi ở nhà, có những khi Chu Thấm và Lâm Triêm bận rộn đến đêm khuya khoắt mới về.

Nhưng mà, cô đột nhiên rất muốn gặp, gặp con người tên "Ôn Đồng" mà Tiêu Uyển Thanh năm lần bảy lượt nhắc tới, cô muốn biết, cô ấy là người thế nào, tại sao có thể trở thành bạn thân thiết của Tiêu Uyển Thanh, trở thành người mà mỗi khi Tiêu Uyển Thanh nhắc đến đều dùng loại ngữ khí rất quen rất thân như vậy.

Thoạt đầu Tiêu Uyển Thanh hơi sửng sốt, tiếp đó liền cười bảo: "Đương nhiên có thể. Dì vốn cũng nghĩ là sẽ dẫn con đi cùng, nhưng lại lo con không có hứng thú đối với chuyện tập gym, sợ chiếm dụng thời gian nghỉ ngơi hiếm có của con."

Lâm Tiễn cong cong môi, thoắt cái tỉnh ngộ: "Con rất hứng thú với gym mà. Trước đây con còn nghĩ là sao dì Tiêu có thể duy trì dáng người đẹp như vậy, hóa ra là dì vẫn luôn nghiêm túc tập gym."

Tiêu Uyển Thanh sao không nghe ra lời nịnh hót của cô, vẻ nhu hòa trong đôi mắt lại càng sâu sắc thêm, nhưng chót lưỡi đầu môi lại là quở trách cô: "Thật sự là hết cách với cái miệng của con mà..."

Lâm Tiễn cười, lộ ra cả hàm răng trắng bóng, cô muôn phần chân thành nói: "Người ta đều là nói lời thật đó!"

Thế là, sau khi đợi tiêu hóa cơm tối xong, Tiêu Uyển Thanh liền lái xe, mang theo Lâm Tiễn cùng đến phòng tập gym. Nàng và Ôn Đồng đã hẹn nhau là sẽ gặp mặt tại phòng gym rồi.

Vừa đến phòng tập gym, Lâm Tiễn liền trông thấy nữ tiếp tân ở cửa vô cùng tự nhiên mà chào hỏi với Tiêu Uyển Thanh: "Lâu quá không gặp chị, hai tuần này hình như chị không đến hen." Tiêu Uyển Thanh còn chưa kịp quẹt thẻ, cô ấy đã cho phép Tiêu Uyển Thanh đi vào, nhưng cô ấy lại có hơi ngạc nhiên đối với người bạn nhỏ - Lâm Tiễn phía sau.

Tiêu Uyển Thanh khẽ cười cười, trả lời đối phương một cách vô cùng nhã nhặn: "Gần đây bận chơi với bạn nhỏ này nên vui đến quên trời quên đất. Hôm nay chị dẫn cô bé đến đây chơi thử, nếu như thích thì chị làm thẻ cho cô bé luôn."

Đối phương không có dị nghị gì, vô cùng lễ phép mà để họ vào, còn nhắc nhở là buổi tối có chương trình học mới, có thể cân nhắc đến xem thử. Tiêu Uyển Thanh gật đầu cám ơn, trả lời được.

Nhà Lâm Tiễn cũng có một cái máy chạy bộ, trong ngày thường, Lâm Triêm và Chu Thấm thỉnh thoảng cũng sẽ sử dụng, nhưng Lâm Tiễn chê không khí trong nhà không tốt bằng bên ngoài, nên cô thích chạy bộ ven đường ở bên ngoài hơn, vì thế nên vẫn chưa từng thử qua chạy máy. Còn những dụng cụ khác, cô chỉ từng thấy ở trên TV mà thôi. Lần đầu tiên tới phòng gym, cô nhất thời như già Lưu đi thăm Đại Quan Viên [1], nhìn cái gì cũng đều thấy mới lạ. Tiêu Uyển Thanh vừa dẫn Lâm Tiễn đi vào trong tìm Ôn Đồng, vừa săn sóc giới thiệu những loại dụng cụ Lâm Tiễn nhìn đến, gặp cái dụng cụ nào trống người mà Lâm Tiễn thấy hứng thú, Tiêu Uyển Thanh còn sẽ khuyến khích Lâm Tiễn đi lên tập thử.

Nghe nàng khuyến khích, Lâm Tiễn cũng muốn thử xem sao, thế là dọc đường đi cũng đã thử được vài cái rồi. Đến khi, trong lúc thử nghiệm một dụng cụ mà Tiêu Uyển Thanh giới thiệu bảo là dùng để rèn luyện cơ bắp sau lưng, thì Ôn Đồng đã tìm đến nơi.

Lâm Tiễn đang đưa lưng về phía Ôn Đồng, vì thế nên chỉ nghe được đằng sau lưng vang lên một giọng nữ lạnh nhạt lại dẫn theo đôi chút trầm thấp, dễ nghe đang phàn nàn: "Mình ở bên trong đợi cậu nửa ngày, cậu thì tốt rồi, bản thân ở đây chơi vui vẻ nhỉ."

Thoạt đầu cô còn đang chậm não, tưởng là người khác đang tán gẫu. Sau đó, lại nghe được giọng nói êm tai luôn luôn dịu dàng của Tiêu Uyển Thanh khi đáp lại câu hỏi của đối phương lại mang theo đôi chút nũng nịu, bảo: "Mình cũng là đang đi vào trong tìm cậu đấy mà?"

Lâm Tiễn thoáng cái tỉnh ngộ, vội vã bỏ xuống dụng cụ hai bên tay, bật người lên, định xoay người lại nhìn Ôn Đồng.

Tiêu Uyển Thanh chú ý tới động tác của cô, tức khắc có hơi lo lắng mà nhắc nhở: "Chậm một chút, còn chưa quen đấy."

Lâm Tiễn quay người, đưa mắt nhìn về phía trước mặt, bèn trông thấy một người phụ nữ cao gầy cột tóc đuôi ngựa, mặc đồ thể thao màu tối, giờ đây đang đẹp rạng ngời mà đứng ở chỗ cách cô một bước xa. Cô ấy vô cùng xinh đẹp, là loại xinh đẹp có tính xâm lược tương phản hoàn toàn với Tiêu Uyển Thanh. Cô ấy có một đôi lông mày vô cùng anh khí, một đôi mắt màu nâu sáng rực như hổ phách, chiếc mũi cao sừng sững, môi mỏng đang mím, ngũ quan sâu sắc nhưng sắc sảo, khiến người ta lần đầu nhìn thấy liền cảm thấy kinh diễm khó quên. Hơn nữa, dường như còn mang theo đôi chút, phong thái vùng khác?

Lâm Tiễn nghĩ, ánh mắt của dì ấy thật là hờ hững, nhưng khí thế, lại có hơi khiếp người...

Trong lúc Lâm Tiễn quan sát Ôn Đồng, Ôn Đồng cũng đang quan sát Lâm Tiễn.

Tiêu Uyển Thanh đứng giữa hai người, cong môi giới thiệu lẫn nhau cho hai người họ: "Tiễn Tiễn, đây chính là sư muội của mẹ con, là bạn học cũ kiêm bạn thân của dì - Ôn Đồng, Ôn Đồng, đây là Lâm Tiễn."

Lâm Tiễn là tiểu bối, vô cùng biết điều mà mở miệng chào hỏi trước, ngọt ngào bảo: "Chào dì Ôn, con là Lâm Tiễn..." Nhưng mà, vừa dứt lời, Lâm Tiễn đã nhận được một ánh mắt như dao găm hết sức rõ ràng của Ôn Đồng, khắp người cô thoắt cái lạnh lẽo, vội vàng cầu viện mà nhìn về phía Tiêu Uyển Thanh.

Tiêu Uyển Thanh khẽ cười ra tiếng, giễu cợt Ôn Đồng: "Cậu hù cô bé rồi kìa, làm gì vậy hả? Không thừa nhận mình già sao? Tiễn Tiễn gọi cậu dì thì có gì không đúng sao? Có ngon thì cậu gọi chị Chu Thấm là dì đi, rồi cậu cùng thế hệ với Tiễn Tiễn liền thôi."

Ôn Đồng nhìn về phía Tiêu Uyển Thanh, vẻ sắc bén lạ lẫm trên gương mặt cũng hòa hoãn dần. Lát sau, cô ấy thở dài, như cam chịu số phận mà mở miệng nói với Lâm Tiễn: "Dì là dì Ôn của con..."

Tiêu Uyển Thanh ở bên cạnh cười đến sung sướng thoải mái.

Lâm Tiễn không nhịn được chua xót mà nghĩ, Tiêu Uyển Thanh gặp Ôn Đồng, dường như cười vui hơn, thả lỏng hơn nhiều so với những lúc khác.

May mà, nhìn bề ngoài của dì Ôn Đồng trông có vẻ dữ, khí tràng mạnh mẽ, nhưng sau đó, dì ấy cùng với Tiêu Uyển Thanh dạy mình làm quen với các loại dụng cụ tập gym, lại cũng thật dịu dàng kiên nhẫn.

Ba người vừa đi loanh quanh vừa tán gẫu, sau cùng lại lên ba cái máy chạy bộ song song bắt đầu vận động chân chính.

Không biết qua bao lâu, từ nơi không xa bỗng truyền đến một hồi chuông điện thoại: "Dạo gần đây, cả em và anh đều cùng chung một tâm trạng, nó là một thứ gì đó tựa như tình yêu. Rồi một ngày nọ, phát hiện tình yêu đang đến gần, đó là yêu, cũng có lẽ không phải yêu..."

《Tương tự tình yêu》của Tiêu Á Hiên, Lâm Tiễn bất giác lặng lẽ hát theo trong lòng, Tiêu Uyển Thanh bên cạnh lại đột nhiên thò tay ra, tít tít tít mà tắt đi máy chạy bộ, cả người bỗng nhiên ngừng lại.

Ôn Đồng thấy thế, cũng chỉnh chậm tốc độ máy chạy, dần dần cũng ngừng lại.

Lâm Tiễn nhìn đến không hiểu gì, cũng đang định tắt máy dừng lại, thì Ôn Đồng đưa cho Tiêu Uyển Thanh một cái khăn mặt, rồi nghiêng mắt điềm đạm tỏ ý với Lâm Tiễn: "Không gì, con tiếp tục đi." Lâm Tiễn đành phải thu tay về, chân thì tiếp tục chạy, tâm tư lại lặng lẽ vấn vương sang hai người bên cạnh.

Cô nghe Ôn Đồng lặng im hồi lâu, mới trầm giọng hỏi Tiêu Uyển Thanh: "Cậu còn đang chờ sao?"

Không khí trầm lặng một lát, sau đó giọng của Tiêu Uyển Thanh mới vang lên, như có đôi chút ý cười, nhưng lại giống như đang tự giễu: "Không có, mình lại không ngốc, trước giờ mình chưa từng tin tưởng, và trước giờ cũng chưa từng chờ đợi."

Vẻ mặt Ôn Đồng phức tạp nhìn Tiêu Uyển Thanh, cô muốn hỏi nàng, vậy cậu đã quên chưa? Nhưng mà, sau một hồi, cô thở ra một hơi, vẫn kể sự thật với nàng nghe: "Mình nghe nói, hắn có lẽ cần cái thai thứ hai, gia đình hắn vẫn luôn mong có một đứa con trai."

Lâm Tiễn nghe không hiểu họ đang nói chuyện bí hiểm gì, chỉ thấp thoáng suy đoán được là người này, có lẽ có quan hệ sâu đậm với Tiêu Uyển Thanh, rất có thể là... có liên quan đến tình cảm quá khứ của Tiêu Uyển Thanh?

Tiêu Uyển Thanh đưa lưng về phía cô, Lâm Tiễn không thấy được vẻ mặt của Tiêu Uyển Thanh, chỉ nghe được giọng nói điềm tĩnh, nhẹ nhàng của nàng, song lại có chút tiêu điều, tịch mịch mà cô chưa từng nghe qua, như đang khẽ nỉ non rằng: "Vậy à? Vậy tốt rồi."

Cô nhìn thấy, vẻ mặt của Ôn Đồng có phần không tốt, hai hàng lông mày anh khí nhưng sắc sảo lại sít sao nhíu vào, dáng vẻ như muốn nói lại thôi.

Tim Lâm Tiễn, đột nhiên cũng nhíu chặt theo. Cô ngóng nhìn bóng lưng trầm tĩnh yếu ớt của Tiêu Uyển Thanh, chân từ từ không còn sức, bỗng nhiên, chạy không nổi, cũng không muốn chạy...

===

*Chú thích:

[1] Già Lưu đi thăm Đại Quan Viên: là một cảnh trong "Hồng lâu mộng" của Tào Tuyết Cần, ví von như người chưa từng va chạm xã hội đi đến những nơi phồn hoa bỡ ngỡ mới lạ, (Việt Nam hóa là nhà quê lên tỉnh). Vừa có thể dùng để chế nhạo những người kiến thức hạn hẹp (nông cạn), cũng có thể dùng để khiêm tốn hay tự giễu.

===

Lời tác giả:

Ha ha ha, các tiểu khả ái ơi, mọi người nhanh thay cái dòng suy nghĩ này đi, Lâm Tiễn biểu thị: Ai nói tui 25 tuổi còn chưa theo đuổi dì Tiêu được! Đây là xem thường tui đó à?! Bọn cậu tưởng tui là tiểu khả ái mềm yếu vô năng giống bọn cậu sao? ╭(╯^╰)╮

Lời editor: 

Cái vụ 25 tuổi thì chắc độc giả bên đó xem cái lời mở đầu vụ phỏng vấn Tiễn Tiễn 25t í, chắc thấy mẻ đa sầu đa cảm hỏi khi nào Tiêu mới đến cưới nên tưởng 25 rồi chưa ôm được dì Tiêu về =))))))))

Mà Mẫn Nhiên có vẻ thích Hồng Lâu Mộng, CTON cũng nhắc đến Hồng Lâu Mộng :)) 

Edit: Đích thị là fans cuồng rồi, Tào Tuyết Cần tên thật là Tào Triêm, tác giả đi lấy chữ Triêm đặt cho tên của ba Lâm Tiễn là Lâm Triêm luôn =)))))

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.