Dư Sinh

Chương 10: Lén lút sống chung (3)



Là nét chữ con gái, nắn nót, sạch sẽ, nhìn qua cũng đã biết người viết cẩn thận như thế nào.

Cố Dư bình tĩnh nhìn chiếc thiệp trên chiếc hộp nhựa,

"Gửi Cố Thần Sinh, sinh nhật vui vẻ.

Doãn Kì Kì."

Doãn Kì Kì, cái tên hoàn toàn xa lạ với Cố Dư. Cô nhặt thêm một ngôi sao nữa, nhẹ nhàng mở ra, vẫn là nét chữ ấy,

"Mình không thích bên cạnh cậu có thêm một người con gái nào khác ngoài mình."

"Hôm nay cảm ơn chai nước của cậu nhé."

"Cậu thật ấm áp."

Gì đây? Mỗi một ngôi sao bên trong đều là một dòng chữ. Cố Dư nghĩ lại, mới nhận ra, quá khứ của anh, cô chưa hề tham dự và cũng chẳng biết một điều gì.

Cô yên lặng mở ra xem rồi lại xếp lại, cứ thế cho đến khi sao trong ống đã vơi đi một nửa, cô cũng hết kiên nhẫn, cất chiếc hộp, ra ngoài.

Cô gái tên Doãn Kì Kì thích anh, đó là điều chắc chắn, nhưng anh có thích cô ấy không? Cố Dư không biết, ngôn ngữ trong những dòng thư kia rất mập mờ, nếu không biết anh, cô còn có thể nghĩ đến đây là món quà sinh nhật của một cô gái dành tặng cho người yêu.

Cố Dư lại nghĩ về trước khi gặp được Cố Thần Sinh, cô chưa từng có cảm xúc khác thường với một người con trai nào cả. Chính vì điều đó cô cũng tự tin có một yêu cầu rằng bạn trai tương lai của mình cũng như thế, sạch sẽ đơn thuần, chưa từng yêu ai, mọi lần đầu tiên tốt đẹp họ đều sẽ cho nhau.

Nhưng khi cô gặp Cố Thần Sinh, anh cũng đã 28 tuổi, quá khứ trước đó của anh cô không hề biết anh đã từng yêu ai, đã từng được ai yêu hay mình có phải mối tình đầu của anh hay không?

Dù những chuyện đó bây giờ sẽ không còn quan trọng nữa nhưng trong lòng cô vẫn bất giác khó chịu.

Vậy là suốt ngày nghỉ hôm đó, Cố Dư làm việc gì trong đầu cũng chỉ xoay quanh suy nghĩ về chuyện lúc sáng.

Cho đến lúc Cố Thần Sinh gọi điện cho cô tối nay, Cố Dư mới giả vờ vô ý hỏi anh,

"Chú Cố, chú đã từng yêu ai chưa?"

Cố Thần Sinh hình như hơi ngạc nhiên vì chuyện này, im lặng một lát, khoé môi cong cong,

"Rồi chứ."

Biết ngay mà, Cố Dư như rơi xuống vực thẳm, buồn rầu,

"Ai vậy? Em có thể biết được không?"

Cố Thần Sinh ra vẻ vờ suy nghĩ, vuốt vuốt chiếc cằm lú nhú mấy sợi râu màu xanh,

"Người này em cũng biết đấy."

Cố Dư đột nhiên cảm thấy hồi hộp, "Ai vậy ạ?"

"4 năm trước anh gặp cô ấy một lần, lúc đó cô ấy vẫn đang là một chú hồ li tinh nhỏ nhút nhát, anh đã yêu cô ấy một lần. Một năm sau gặp lại, anh đã yêu cô ấy thêm một lần nữa..."

Cố Dư sụt sịt, bật cười, "Nghiêm túc đấy."

Cố Thần Sinh, "Sao vậy? Anh nghiêm túc mà, đời này anh chỉ mới yêu hai người, một là Cố Dư năm 18 tuổi, hai là Cố Dư của sau này, câu trả lời chưa thoả mãn em à? Vậy anh trả lời lại nhé?"

Cố Dư do dự một lát, ngắt lời anh, "Doãn Kì Kì là ai vậy?"

Cố Thần Sinh phải mất vài giây mới kịp tốc độ của cô, ngẩn người một lát, tựa hồ như đang suy nghĩ lại,

"Em nhắc anh mới nhớ đấy, cô ấy là người trong nhóm nghiên cứu sinh của anh hồi còn đại học."

Ra vậy, Cố Dư cười thầm.

"Sao em lại biết cô ấy?"

Cố Dư chột dạ, không biết có nên nói cho anh chuyện mình xem quà sinh nhật của anh không. Cuối cùng vẫn kể lại mọi chuyện.

"Anh không biết cô ấy thích anh à?"

Cố Thần Sinh lắc đầu, "Anh không biết thật mà."

Cố Dư bật cười, không biết thì không biết. Cô hiểu rồi là được.

Cố Thần Sinh nhìn nét mặt cô một chút, cảm thấy cô không giống như đang giận mình, mới tắt đèn trong phòng, bật đèn ngủ lên, nằm xuống.

Cố Dư chỉ còn thấy đường nét lờ mờ trên gương mặt anh,

"Chú Cố?"

"Hửm?". Anh hình như đang lục lọi gì đó.

"Bật đèn lên đi."

Giọng Cố Thần Sinh đột nhiên to hơn, "Làm gì?"

Cố Dư híp mắt, "Ngắm anh."

Cố Thần Sinh lại "sột soạt" vài tiếng, vài giây sau, bên kia lại sáng trưng, lộ ra nụ cười lưu manh trên gương mặt trắng noãn của anh,

"Nhớ anh đến vậy cơ à?"

Cố Dư chán ghét lườm anh một cái, "Đáng ghét."

Cố Thần Sinh cười càng lớn, vì đang cởi trần nên khi anh cười, cơ bụng và cơ ngực càng nổi nên rõ ràng hơn. Cố Dư bỗng cảm thấy cả người khô nóng, sống mũi đỏ bừng.

Anh ngừng cười, hỏi cô, "Sao vậy?"

Cố Dư úp điện thoại xuống đệm, ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, bên tai là tiếng Cố Thần Sinh đều đều hỏi cô đang xảy ra chuyện gì.

Cố Dư, mày bị người đàn ông này làm hư rồi. Suốt ngày nghĩ đến chuyện xấu xa.

___________________

Hôm sau, Cố Dư theo giáo sư đi thăm một xưởng sản xuất nhỏ trong thành phố, tiện thể ghé qua nhà người bạn của ông.

Vì quan hệ của cô với giáo sư rất tốt nên cả ngày đều vui vẻ, đến khi về đến nhà đã là 8 giờ tối.

Cố Dư quét vân tay, vừa vào nhà đã vứt túi xách lên sofa, vào phòng ngủ lấy đồ đi tắm.

Tối nay Cố Thần Sinh không gọi điện cho cô, cô sợ anh đang bận nên cũng không gọi sang. Lúc nằm trên giường, cô trằn trọc không ngủ được, lăn qua lộn lại, cuối cùng bật dật thay đồ, ra khỏi nhà.

Nhà của Cố Thần Sinh có lưu dấu vân tay của cô, Cố Dư nhấc tay nhìn đồng hồ, 1 giờ rưỡi sáng. Đúng là thiếu hơi anh một chút cô sẽ không thể ngủ được.

Ngoài dự đoán, đèn trong nhà đều tắt hết, chỉ có đèn phòng ngủ được bật sáng. Cố Dư nghĩ mình lúc sáng rời khỏi quên chưa tắt nên thong thả vào bếp rót nước uống.

Lúc cô vừa tiến vào phòng ngủ cũng là lúc cửa phòng tắm bật mở.

Cố Thần Sinh trần như nhộng bước ra ngoài, trên tay cầm chiếc khăn lông màu trắng xoa xoa mái tóc. Lúc thấy người con gái đứng trước cửa phòng, anh ngẩn người, động tác trên tay cũng dừng lại.

Tim Cố Dư như nhảy ra ngoài. Mừng rỡ đá dép chạy đến nhảy tót lên người anh,

"Anh muốn làm em bất ngờ sao? Đồ khốn."

Cố Thần Sinh loạng choạng về sau mấy bước, một tay ôm lấy mông cô, một tay xem đồng hô, đã gần 2 giờ sáng rồi,

"Sao em đến giờ này?"

Cố Dư ôm chặt lấy cổ anh, "Em không ngủ được, sao anh lại về lúc này? Không phải còn nửa tháng nữa sao?"

Cố Thần Sinh dở khóc dở cười, chuyện này anh cũng bất ngờ. Đối tác quan trọng vốn đã hẹn lịch gặp vào ngày mai tại Pháp nhưng lại bị mất giấy tờ nên không thể trở về kịp lúc được, anh liền nể mặt họ trở về. Một phần cũng vì muốn gặp người đang ở trong lòng này.

Cố Dư mải mừng nên không biết anh đang khoả thân, mà vật dưới thân cũng vì động tác của cô mà dần thức tỉnh, chọc chọc vào đùi cô.

Cố Thần Sinh hình như hơi mệt mỏi, vỗ vỗ mông cô,

"Xuống nào, sấy tóc cho anh nhé?"

Cố Dư gật gật, để anh bế mình trở về giường, sấy tóc cho anh.

________________

Cố Thần Sinh nằm trên giường, nghiêng người nhìn Cố Dư đang quay lưng thấy đồ ngủ trước mặt mình, lại nhìn xuống thứ đang nhô lên dưới lớp chăn mỏng bên dưới, suy nghĩ một chút, làm hay không làm?

Bây giờ đã là 3 giờ sáng, ngày mai 7 giờ anh có một cuộc hẹn, sợ rằng sẽ không kịp.

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt khi Cố Dư lúc nãy quần áo chỉnh tề lúc này lại không mảnh vải che thân nhào vào lòng anh, nháy mắt,

"Em nghĩ, anh không mặc gì hết nằm trên giường mà em lại mặc thêm đồ ngủ thì thật là bất công."

Cố Thần Sinh nhìn bầu ngực căng tròn trắng noãn của cô ép lên ngực mình, nhìn ra sau là bờ mông cong vểnh lên, quyết định dẹp hết do dự trong lòng, lật người đè cô xuống,

"Em cố ý quyến rũ anh đúng không?"

Cố Dư vuốt vuốt yết hầu đang không ngừng cuộn lên cuộn xuống của anh, cười khúc khích,

"Còn phải xem bản lĩnh của anh thế nào đã."

Còn chưa kịp dứt lời, côn th*t nóng bỏng chen vào giữa chân cô, không hề báo trước một đường tiến vào.

Còn chưa dạo đầu nhưng anh vẫn có thể thuận lợi như vậy, Cố Thần Sinh bật cười, hôn lên môi cô, than nhẹ, "Dâm đãng."

Cố Dư ôm lấy eo anh, đầu lưỡi chủ động quấn lấy, mút lấy lưỡi anh, đây khẽ, "Chỉ như vậy với mình anh."

Cố Thần Sinh đương nhiên thoả mãn với câu trả lời này, gậy th*t hăng hái thúc một cái, Cố Dư rên thành tiếng.

Đèn trong nhà đều đã tắt hết, chỉ còn chừa lại bóng đèn ngủ mờ ảo đầu giường, in hằn lên bức tường đối diện bóng lưng cường tráng điên cuồng nhấp nhô lên xuống.

Đêm khuya yên tĩnh, âm thanh thành phố bên ngoài hoàn toàn bị cách li, chỉ còn da thịt chạm vào nhau từng tiếng "bạch, bạch".

Tiếng Cố Dư thét lên vì sự phóng túng của anh, tiếng than trầm thấp của Cố Thần Sinh.

Đã lâu không làm, cũng thật lâu chưa ôm ấp gần gũi nhau thế này, Cố Thần Sinh đặc biệt mạnh bạo vào tối nay, anh thô lỗ thúc từng cú thật mạnh, mặc cho Cố Dư hét toáng lên vì cao trào.

Sau khi nhìn dòng nước kia phun ra từ tiểu huyệt của cô, anh dùng gậy th*t của mình vỗ nhẹ lên đó, kéo Cố Dư đã mềm nhũn ngồi dậy, để cô quỳ gối quây lưng về phía mình, nắm lấy hai tay cô bẻ về phía sau, từ sau tiến vào.

Cố Dư cho dù có mềm mại dẻo dai đến thế nào cũng làm sao có thể bắt kịp với sự mạnh bạo và tốc độ này của, đạt đến cao trào lần hai đã co quắp xin tha.

Cố Thần Sinh quỳ gối bên cạnh cô, gậy th*t vẫn cứng như thép, chọc chọc vài cái bên ngoài rồi lại tiến vào thật sâu.

Anh đưa tay vuốt mái tóc ướt mồ hôi của cô ra sau tai, thắt lưng hoạt động không ngừng, tiếng nước dâm mĩ càng ngày càng to, càng liên tục,

"Dám quyến rũ thì dám nhận hậu quả chứ."

Cố Dư kiệt sức, vùi đầu vào gối rên ư ử, nhưng tiểu huyệt vẫn thắt chặt khiến anh phát điên.

Cố Thần Sinh gầm nhẹ, bàn tay to nắm lấy eo nhỏ của cô, liên tục kéo về phía mình. Tiểu huyệt vất vả phun ra nuốt vào cây gậy thô to và nóng như lửa, mỗi lần anh rút ra đều kéo theo một mảnh thịt đỏ bừng.

Chất lỏng nhầy nhụa từ nơi kết hợp của hai người chảy xuống, thấm ướt ga giường, không ai để ý, dù sao cũng không phải lần đầu tiên.

_________________

Xong kì thi cấp thành phố sẽ là thi học kì, oh yeah 🙂

Cả nhà vote ủng hộ truyện nhé 😬

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.