Dư Sinh

Chương 15: Yêu (1)



Diệp Lộ bưng chén cháo đi ngang qua phòng con gái. Nghe tiếng máy sấy ù ù và tiếng nói chuyện đè nén.

Bà gõ cửa, bên trong vang lên một tiếng "bịch" rồi im bặt.

Lại gõ cửa. Một lát sau, Cố Dư mới chậm chạp mở cửa.

Bà tiến vào, đặt bát cháo lên bàn,

"Con vừa làm gì vậy? Sao không mở cửa?"

Cố Dư lúng túng nhìn máy sấy đặt trên giường, "Sấy tóc ạ."

Diệp Lộ nhìn quanh một lát, "Còn mau ăn cháo rồi đi ngủ đi nhé."

Nói rồi xoay người, Cố Dư chưa kịp mở cờ trong bụng, người đã bị bà xoay lại, chỉ chỉ vào vết đỏ trên vai cô,

"Bị gì đây?"

Cố Dư giật mình thon thót, đưa tay gãi gãi, "Chắc là muỗi đốt."

Diệp Lộ không nghĩ nhiều lắm, lẩm bẩm "Trời này cũng có muỗi sao?"

Cố Dư cười cười nghe bà dặn thêm vài câu, thở phào.

Khoá trái cửa. Chạy thật nhanh đến tủ đồ áo, Cố Thần Sinh tóc tai bù xù, áo ngủ đã bị cởi toàn bộ cúc bình thản ra ngoài.

Cố Dư đập anh một cái, "To gan, nếu vừa nãy mẹ em biết thì làm thế nào? Chẳng phải chúng ta đều chết chắc rồi sao?"

Cố Thần Sinh nhìn mấy vết cào chi chít trên ngực mình, thở dài, "Quả thật không thể chịu đựng thêm được nữa."

Thân hình cao lớn của anh áp sát, hai cánh tay dùng sức ôm gọn cô vào lòng.

Cố Dư đối mặt với lồng ngực anh, dãy dụa, "Làm gì vậy?"

Cố Thần Sinh cúi đầu, ôm chặt hơn một chút, hôn cô, "Em cường bạo anh."

Cố Dư vừa giận vừa buồn cười, "Gì chứ?"

Cố Thần Sinh cắn môi cô, "Nhìn ngực anh đi, em làm hết."

Cố Dư nhìn mấy vết xước màu đỏ đã đông máu, vết mới đè lên vết cũ, không nhiều nhưng đủ nổi bật.

Cô chột dạ, "Tại anh làm em đau."

Cố Thần Sinh bế cô lên, "Chứ không phải vì sướng hả?"

Sao cái người này lại xấu như vậy?

Cố Dư cắn lên má anh một cái, trước khi cả người bị ném lên giường, vươn tay ôm chặt lấy cổ anh, khiến cả hai đều ngã xuống chăn gối mềm mại.

Cố Thần Sinh để cô gối đầu lên cánh tay mình, hai chân thon dài kẹp chặt lấy chân cô, không cho dãy dụa.

Hai người nhìn nhau một lát, cô là người bật cười trước,

"Anh năm nay bao nhiêu nhỉ?"

Cố Thần Sinh cọ cọ chóp mũi cô, "32, còn em?"

Cố Dư hôn anh, cười, "22."

Anh vờn cánh môi cô, ngậm lấy, "Trẻ quá."

Cố Dư nhéo nhéo eo thon của anh, "Quá trẻ để ngủ với một gã 32 sao?"

Anh lật người một cái, Cố Dư nằm trên người anh, cười khúc khích.

"Càng ngày càng hư."

"Tại anh hết."

Hôn nhau một lát,

"Ăn nhiều lên, ngực càng ngày càng nhỏ."

"Anh không thích sao?"

"Không thích, ôm không sướng."

Ngoài trời bất chợt đổ cơn mưa nhỏ, hắt một làn hơi nước lên cửa kính loang lỗ.

Trong phòng chỉ còn ánh đèn ngủ màu vàng, phản chiếu hai thân thể không ngừng quấn lấy nhau.

_______________

Cố Thần Sinh tắt đèn ngủ, vén chăn ngồi dậy nhìn đồng hồ, 4 giờ sáng.

Cố Dư ôm eo anh, gối đầu lên ngực anh ngủ ngon lành, hơi thở nhẹ nhàng phả lên làn da trước ngực.

Anh đặt cô xuống thật khẽ, cô gái nhỏ chép miệng một cái, xoay người vùi sâu vào chăn ấm.

Thật đáng yêu.

Ước gì cuộc đời mãi mãi dừng ở khoảnh khắc này.

__________________

Cố Thần Sinh đến công ti.

Toà nhà hơn trăm tầng nằm ngay giữa trung tâm thành phố đã được tập đoàn anh thu mua từ năm ngoái.

Linda - người thư kí lâu năm của anh đem lịch trình hôm nay tiến vào.

Cố Thần Sinh nhìn cô ấy một cái,

"Váy đẹp đấy."

Linda cười cười, "Cảm ơn, bạn trai tôi tặng."

Hình như tâm trạng hôm nay của chủ tịch rất tốt, thỉnh thoảng lại như nghĩ tới chuyện gì đó, cười rộ lên.

_______________

Cố Dư ngủ dậy muộn, lúc xuống nhà, người hầu đã dọn dẹp gần hết, cô cũng tiện tay giúp họ bưng cốc chén vào nhà bếp.

Diệp Lộ đang rửa bát, thấy cô vào liền xua đuổi,

"Ra ngoài kia đi."

Cố Dư bĩu môi, bỏ ra vườn sau, trèo lên xích đu ngồi.

Cố Noãn xách đồ ra hiên sau phơi, nghĩ ngợi một lát, đến hỏi cô,

"Tối qua đã gặp Bùi Mặc chưa?"

Cố Dư nhắc đến tên kia lại ngán ngẩm gật đầu,

"Rồi ạ."

Cố Noãn gặng hỏi, "Thế nào?"

Cố Dư lắc đầu, "Chịu thôi ạ, cháu chưa thấy ai nhàm chán như anh ta, không có khả năng."

Cố Noãn thở dài, "Cháu đấy, lo tìm bạn trai đi, tốt nghiệp rồi, cũng nên nghĩ đến một gia đình riêng rồi."

Cố Dư lè lưỡi, cười không đáp.

Cố Noãn bất đắc dĩ, lắc lắc đầu, bỏ đi.

________________

Cố Thần Sinh xách một túi đồ về nhà, Cố Dư đang ngồi trên giường học bài.

Anh tháo và vạt, cởi áo sơ mi, hỏi,

"Học gì đấy?"

Cố Dư liếc anh một cái, nhàm chán, không thèm trả lời.

Cố Thần Sinh cởi trần, cầm túi đồ mình vừa mua ném lên giường,

"Anh vừa mua đấy, xem thử có thích không?"

Cố Dư nhìn thấy quà liền cao hứng, mở túi, là hai thỏi son môi mới ra mắt của một hãng mỹ phẩm nổi tiếng bên Pháp.

"Oa, đẹp quá, sao anh lại mua cho em vậy?"

Cố Thần Sinh nhìn cô vui vẻ, tâm trạng cũng tốt lên theo,

"Lúc chiều anh đi khảo sát thị trường, thấy đẹp nên mua về cho em."

Cố Đưa vươn người, ôm lấy cổ anh tặng một nụ hôn.

Cố Thần Sinh cúi người phối hợp, một lát sau mới tách ra, lấy đồ vào phòng tắm.

Lúc đi ra, Cố Dư đã tắt máy tính, đang nằm xem điện thoại. Thấy anh đi tới liền cất đi, chủ động nhào vào lòng anh, nũng nịu,

"Chú Cố."

Cố Thần Sinh cúi đầu nhìn cô, "Muốn không?"

Cố Dư mím môi, lắc đầu, gò má đỏ bừng, "Không muốn."

Anh hôn lên môi cô, bàn tay lớn đã chụp lên bầu ngực mềm mại sau lớp áo ngủ mỏng tang. Một lát sau tách ra, trong mắt cô đã chứa đầy hơi nước, quyến rũ.

"Nói em muốn."

Cố Dư vẫn ngoan cố lắc đầu, "Không muốn." Nhưng tay kia đã ở trong áo ngủ anh trườn xuống.

Cố Thần Sinh vỗ nhẹ lên mông cô, cúi đầu hôn cô mãnh liệt,

"Được, vậy anh muốn."

Thực ra nói Cố Thần Sinh không đứng đắn, cũng không đúng lắm. Vì anh chỉ trưng ra bộ dạng như vậy trước mặt người nhà, và những người thân thiết.

Còn một mặt như bây giờ, trời không biết, quỷ không hay, chỉ có Cố Dư mới là người duy nhất biết.

Trên giường Cố Thần Sinh đặc biệt xấu xa, sở thích khác người của anh khiến Cố Dư không thể nào chịu được.

Tỉ như bây giờ, anh tì cô lên bục cửa sổ, một chân cô vắt trên khuỷu tay anh, tay còn lại ôm trọn lấy bầu ngực cô, từ phía sau mãnh liệt thúc vào.

Cố Dư cảm thấy tiểu huyệt giống như đã rách ra rồi, không ngừng xin tha.

"A...Thần Sinh...dừng lại..."

Cố Thần Sinh tà mị cười một tiếng, ghé vào tai cô, lưu manh nói,

"Không được, lúc này không được..."

Nói rồi lại một trận tiến công mãnh liệt.

Cố Dư bị gật thịt anh ra ra vào vào, nông sâu không hề có chút quy tắc, được một lát liền cao trào.

Cố Thần Sinh không rút ra ngoài, cảm nhận dòng nước mạnh mẽ dội từ bên trong tiểu huyệt ấm áp chặt chẽ kia xuống quy đầu, yết hầu cuộn mấy vòng, rên lên khe khẽ,

"Bảo bối, anh muốn chết."

Vậy thì chết đi, từ nãy giờ đã mấy lần rồi vẫn không chịu buông tha.

Cố Dư nghiến răng, đè nén cơn run rẩy dưới hai chân, nấc khẽ,

"Chú Cố, đừng ở đây nữa, lên giường đi."

"Được."

"Phốc" một cái, cả thân thể liền bị anh bế lên, gậy th*t vẫn chôn sâu, không có dấu hiệu muốn bắn. Cố Dư được anh đặt trên giường.

Tiếp tục.

______________

Bốn giờ sáng, chuông báo thức kêu vang.

Không có người tắt.

Cố Dư nhíu mày cựa quậy, phất phăng bàn tay đang ôm ngực mình ra, đạp mạnh vào chân người phía sau.

Cố Thần Sinh mơ màng "hửm" một tiếng, trong bóng tối sờ soạng đầu giường, tìm được điện thoại liền tắt đi.

Một lát sau, anh rút cánh tay kê dưới cổ cô, vén chăn ngồi dậy. Cố Dư bị anh thức tỉnh,

"Anh có việc sao?"

Cố Thần Sinh lướt xem lịch trình hôm nay mà Linda gửi tối qua, nhìn cô một cái,

"Ừ, anh duyệt mấy bài báo cáo."

Cố Dư vùi cả người vào chăn, giơ một cái tay ra cào cào tóc anh,

"Tối qua còn dày vò em như thế."

Anh cúi đầu, vạch chăn ra, bưng mặt cô lên hôn một cái,

"Tối qua lên đỉnh bao nhiêu lần?"

Một cước rơi vào chân, Cố Thần Sinh rời giường.

_______________

Đến 6 giờ sáng, Cố Thần Sinh tắt máy tính, đặt sang một bên, nghiêng người nhìn Cố Dư giang tay giang chân thành hình chữ đại ngủ bên cạnh, thức cô dậy,

"Dậy đi học. Sáng nay có tiết không?"

Cố Dư gãi gãi mũi, "Không, sáng nay em làm báo cáo, để em ngủ thêm một chút."

Cố Thần Sinh đắp chăn lại cho cô, tăng thêm nhiệt độ điều hoà,

"Nhớ dậy đúng giờ nhé."

"Ừm."

Cho đến khi cửa nhà "cạch" một tiếng, Cố Thần Sinh đi làm, Cố Dư lại lật người, tiếp tục ngủ.

______________

Chín giờ, chuông cửa reo.

Cố Dư từ phòng ngủ đi ra, tiện tay khoác thêm chiếc áo, nhìn qua mắt mèo.

Sét đánh giữa trời quang!!!

Là mẹ.

Cố Dư hốt hoảng nhìn quanh một lát, chạy thật nhanh đến ghế sofa thu dọn thắt lưng và đôi vớ tối qua Cố Thần Sinh thay ra, chạy vào phòng ngủ, giấu đồ của anh xuống tận đáy tủ đồ.

Sửa soạn qua loa, liền ra mở cửa.

Diệp Lộ nhìn con gái tóc tai rối bù, nhíu mày,

"Con cái con đứa, nắng chiếu đến mông rồi mới ngủ dậy."

Cố Dư cười hì hì, "Sao hôm này mẹ đến đột xuất thế ạ?"

Diệp Lộ thả túi xách xuống sofa, vào bếp cất túi thức ăn tự làm vào tủ lạnh, rót một cốc nước,

"Đến xem con có chịu tự giác dọn dẹp phòng ốc không."

"Vậy mẹ thấy thế nào?"

Diệp Lộ đặt chiếc cốc xuống bàn, ánh mắt tia một vòng,

"Chưa kiểm tra, chưa biết."

Cố Dư nuốt nước miếng, cố làm ra vẻ tự nhiên, ngồi xuống sofa bật tivi lên,

"Mẹ cứ tự nhiên, dù sao đây cũng là nhà của bố mẹ, con chỉ ở nhờ thôi mà."

Diệp Lộ nói là tới "kiểm tra", nhưng thực ra là đến thăm con gái, tiện thể... dắt đi xem mắt.

Cố Dư bị bà ép thấy một bộ váy màu đỏ tươi, xỏ đôi cao gót, lấy cớ đi mua sắm, rời khỏi nhà.

________________

😋 Ta phải bảo vệ chữ tín của ta 😎

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.