Dư Sinh

Chương 18: Ngoan nào (2)



Hôm đó là ngày trời mưa tầm tã.

Hơn một giờ sáng. Cả toà lâu đài đã ngủ say.

Chỉ còn ngọn đèn ngoài sân màu vàng nhạt hắt vào cửa kính. Tiếng côn trùng kêu rả rích khiến Cố Noãn cực kì khó ngủ.

Bà vén chăn ngồi dậy, Hàn Mặc nằm bên cạnh nửa tỉnh nửa mơ giữ lấy tay bà,

"Đi đâu vậy?"

Cố Noãn mỉm cười, hôn chồng một cái, "Em đi vệ sinh."

Vừa bước ra khỏi phòng, không khí sạch sẽ tươi mát đã xộc vào sống mũi.

Trời có chút sẽ lạnh, bà xuống bếp đun một ấm trà.

Phía sau bếp là nhà kho của ông cụ Cố. Có tiếng người nói chuyện đè nén, khe khẽ vang lên trong đêm,

"Ngoan nào."

"Anh hư vừa vừa thôi."

Sau đó là một hồi cười nói rúc rích.

Cố Noãn tò mò, trong nhà người hầu đều làm theo giờ, ban ngày mới đến, ban đêm trừ vệ sĩ luôn canh gác thì chẳng còn ai nữa. Không lẽ là vợ chồng anh cả nửa đêm ra đây nói chuyện yêu đương?

Rèm được kéo kín, kéo rèm ra sẽ là cửa sổ bằng kính trong suốt, bị nước mưa hắt lên loang lỗ, nhưng vẫn đủ để bà nhìn thấy cảnh bên ngoài.

Dưới mái hiên, dưới ánh đèn màu vàng. Cố Thần Sinh ngồi trên ghế. Cố Dư ngồi trên bàn, đối diện với nhau, đôi chân khẽ đong đưa.

Cố Thần Sinh đưa tay nắm lấy tay cô, ủ trong lòng bàn tay mình,

"Lạnh không? Nửa đêm kêu anh ra đây làm gì?"

Cố Dư nhìn anh đưa tay mình lên miệng, phả ra từng làn hơi ấm, híp mắt cười,

"Để anh nhìn thấy váy mới của em. Lúc nãy ăn cơm anh không thèm để ý đến."

Cố Thần Sinh bật cười, cắn ngón tay cô, "Anh để ý mà, đẹp lắm."

Anh vừa dứt lời thì Cố Dư đã hạ xuống môi anh một nụ hôn, "Thưởng cho anh."

Cố Noãn sững sờ, bất động. Tấm rèm rơi xuống, che đi cảnh vật bên ngoài.

Kể từ đó, mối quan hệ tưởng chừng bí mật này lại bị bà quan sát từng chút một.

Ví dụ như, ánh mắt Cố Thần Sinh nhìn Cố Dư trong mắt Cố Noãn đã không còn đơn giản là ánh mắt của một người chú nữa.

Hay những lúc vô tình bắt gặp họ ở ngoài vườn sau, bà cũng không thể nghĩ đó là trùng hợp nữa.

Dần dần, bà đã có thể khẳng định, Lão Tứ và Dư Dư, vậy mà lại có quan hệ yêu đương với nhau. Trong mắt người ngoài chẳng khác gì loạn luân cả.

Bà cứ nghĩ, Lão Tứ đã trưởng thành rồi, cứ cho nó một phút mù quáng thì cuối cùng cũng sẽ nhận ra và tự cắt đứt đoạn tình cảm hoang đường này thôi. Nếu bà làm lớn chuyện, mọi người trong nhà sẽ biết. Lão Tứ là người ông cụ yêu thương nhất, Dư Dư cũng là đứa cháu nội ông cưng chiều nhất, cuối cùng hai người này lại yêu nhau, ai có thể chịu đựng được nhưng ông cụ đã tuổi cao sức yếu, làm sao vượt qua cơn sốc này?

Nhưng mọi chuyện lại không như bà nghĩ. Hai người này tiếp tục vụng trộm, không có điểm dừng. Nhiều lần bà đã muốn nói chuyện với Lão Tứ, nhưng lại vì sự dung túng đã thành thói quen dành cho đứa em út này mà do dự chần chừ.

Còn về Dư Dư, bà nghĩ nó vẫn còn nhỏ, với lại cũng là mới tiếp xúc với lão tứ, một chút rung động thiếu là chuyện bình thường.

Nhưng mọi chuyện đã đi quá xa rồi.

________________

Cố Dư vừa về đã thấy ngay giỏ mận tím ở trên kệ bếp. Mừng rỡ cầm lấy chạy vào phòng ngủ.

"Anh mua cho em sao?"

Cố Thần Sinh đang làm việc, liếc cô một cái,

"Ngon không? Anh lấy ở nhà đi đấy."

Cố Dư ôm mặt anh hôn một cái, lưu lại vết son môi đỏ bừng trên má anh.

Cố Thần Sinh đưa tay quệt quệt, lắc đầu.

Đêm nay khi Cố Dư vừa ngủ say, Cố Thần Sinh đặt lên trán cô một nụ hôn rồi vén chăn ra ngoài.

Gió se se lạnh táp vào mặt anh, buốt giá.

Nhưng không bằng trong lòng anh lúc này.

Cố Noãn nói đúng, anh đã không còn là thằng nhóc 18 tuổi gây chuyện rồi để người nhà ra đồn cảnh sát bảo lãnh về nữa. Bây giờ anh đã là người trưởng thành, đối với việc mình làm phải có trách nhiệm.

Anh phải có trách nhiệm với gia đình, với bố. Ông ấy đã kì vọng vào anh rất nhiều.

Nhưng còn Dư Dư của anh thì sao?

Cô ấy cũng đã đặt toàn bộ cuộc đời lên vai anh. Cả hai vai đều mang nặng.

Khói thuốc vờn quanh sống mũi, hòa tan vào màn sương đêm.

Phiền muộn ám lấy anh, phải làm sao mới tốt đây?

Cố Dư ngủ lại đạp chăn, Cố Thần Sinh vuốt mặt, mệt mỏi đóng cửa ban công, kéo rèm lại.

Lại hôn cô một cái, một cái, bao nhiêu cũng không đủ.

________________

Cố Thần Sinh bị đánh thức bởi tiếng ho của người trong ngực.

Anh mở mắt, tay đặt lên trán cô, không chênh lệch là mấy, có thể vì tay anh để trong áo cô cả đêm nên hơi nóng. Áp má lên trán cô, nóng bừng một mảnh.

Cố Thần Sinh giật mình, ngồi dậy xem đồng hồ.

Mới 4 giờ sáng.

Anh vỗ vỗ má cô, "Dư Dư?"

Cố Dư mặt đỏ bừng, đã rơi vào mê man, nhíu mày, miệng hé ra nhưng một hồi lâu cũng không thốt nên lời, chỉ có những tiếng rên phát ra từ cổ họng. Mồ hôi bắt đầu dính lên tóc mai.

Cố Thần Sinh lại lay cô, "Dư Dư? Dậy nào, em bị sốt rồi."

Cố Dư nắm chặt lấy áo ngủ anh, mơ màng, "Cố Thần Sinh, cháu nóng."

Cố Thần Sinh ngồi bật dậy, nhìn ngoài trời vẫn chưa sáng. Sửa soạn cho cả hai một lát, bế cô ra xe, lái thẳng tới bệnh viện.

Lúc Cố Dư tỉnh dậy, trước mắt là một màu trắng xoá, trong không khí có mùi thuốc khử trùng nồng nặc.

Mất một phút cô mới nhận ra mình đang trong bệnh viện. Nhìn xuống tay đang truyền dịch. Còn có một bàn tay khác nắm chặt tay cô.

Cố Thần Sinh ngồi bên cạnh đang ngủ gật. Hình như đi hơi vội nên anh chỉ kịp mặc thêm chiếc áo khoác mỏng cho cả hai người và thay bộ đồ dài tay cho Cố Dư.

Cô định mở miệng nhưng trong họng khản đặc, đành giật giật tay.

Cố Thần Sinh mở mắt, nghiêng đầu nhìn cô, thấy cô đã tỉnh, vội áp tay trên trán cô,

"Em còn thấy nóng nữa không?"

Cố Dư lắc đầu, "Không nóng lắm. Mấy giờ rồi anh?"

Cố Thần Sinh rút điện thoại trong túi áo, "Gần 7 giờ."

Nhìn lên ống dịch, đã sắp cạn, anh gọi y tá vào rút kim cho cô,

"Chúng ta về nhé. Anh xin nghỉ cho em rồi, hôm nay ở nhà."

Cố Dư được anh ôm ra xe, chở về.

_________________

Cả ngày hai người đều quanh quẩn trong nhà. Cố Thần Sinh chỉ ra ngoài một lần mua cháo cho cô rồi lại ôm máy tính làm việc.

Cố Dư sắc mặt nhợt nhạt gối lên đùi anh đọc sách, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ tóc anh một cái.

Cố Thần Sinh cúi đầu để cô sờ tóc lần thứ n, nhíu mày, thói quen này đâu ra vậy?

Học toàn thói xấu.

Nhưng vì cô đang ốm nên anh quyết định nhường nhịn, phối hợp.

Cố Dư cầm điện thoại lên xem một chút, giọng vẫn còn hơi khàn,

"Tốt nghiệp anh cho em đến công ty anh làm nhé?"

Cố Thần Sinh mỉm cười gian manh, "Tiểu cô nương, muốn đi cửa sau sao?"

Cố Dư híp mắt cười, "Có được không?"

Cố Thần Sinh bóp ngực cô, "Hối lộ gì đó đi."

Cố Dư nũng nịu một lát, hai người lại quấn quít trên sofa.

Chuyện của anh và Cố Noãn, Cố Thần Sinh không cho cô biết, nên sớm ngày hôm sau, sau khi đi học về, Cố Dư vô tư trở về nhà.

Cố Noãn vẫn tỏ ra bình thường, giờ cơm cả nhà đều gặng hỏi cô xem thử có biết bạn gái Cố Thần Sinh là ai không.

Cố Dư chỉ biết lắc đầu, lúng túng tránh ánh mắt Cố Noãn, cúi đầu ăn cơm.

Cố Mạn vừa ăn cơm vừa xem ti vi, bị Ôn Điệp đập một cái, mếu máo.

Ăn xong, cả nhà đi lên phòng khách. Cố Dư ở dưới phòng bếp rửa bát. Cố Noãn ngồi cắt hoa quả trên bàn ăn.

Bà lúc này cũng không cần giấu giếm gì nữa, cất giọng đều đều, đủ để cả hai người nghe,

"Cháu và Lão Tứ đã được bao lâu rồi."

"Choang" một tiếng, bát đĩa trên tay Cố Dư vỡ tan tành.

Cố Noãn nhìn cô vội vàng nhặt mãnh vỡ lên, thở dài,

"Không cần phải như thế, để đấy lát nữa cô dọn."

Mặt Cố Dư nóng hừng lên, hốc mắt cay cay, "Cô ba..."

Cố Noãn vẫn thản nhiên, "Trước khi mọi người biết, hai đứa hãy cắt đứt đi, ta sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra..."

Nói rồi xoay người bưng đĩa hoa quả lên phòng khách cho mọi người.

Cố Dư đứng chôn chân tại chỗ. Nước mắt rơi lúc nào không biết, cô ngồi xuống, nhặt mảnh vỡ lên.

Máu đỏ thẫm rơi từng giọt xuống sàn nhà bếp trắng tinh, chói mắt.

Nước rửa chén còn đọng lại ngấm vào da thịt cô, đau đến tê buốt.

_______________

Hôm nay Cố Thần Sinh ở lại công ty làm việc đến khuya mới trở về.

Về nhà đã thấy Cố Dư ngủ trước, nghe thấy tiếng động liền giật mình mở mắt,

"Cố Thần Sinh?"

Cố Thần Sinh "ừ" một tiếng, "Anh đánh thức em sao?"

Cố Dư "ừ", dụi dụi mắt, tiếp tục ôm chăn đi ngủ.

Che giấu đôi mắt đã sưng đỏ.

Cố Thần Sinh tắm xong, lên giường ôm cô vào lòng,

"Dư Dư? Ngủ rồi sao?"

Cố Dư không lên tiếng, nhắm chặt mắt.

Cố Thần Sinh cọ cọ, "Hôm nay trời lạnh quá, anh muốn."

Cố Dư vẫn giả chết.

Cố Thần Sinh tiếp tục cọ cọ, "Vợ à..."

Cố Dư khịt khịt mũi, "Em không muốn, tránh ra."

Cố Thần Sinh nắm lấy tay cô, kéo về phía mình, "Vậy em sờ anh một lát đi."

Cố Dư giật tay về nhưng không được, anh dụi tay cô vào trong quần lót mình, "Sờ sờ thôi mà."

Ai mà biết sờ xong anh có giở trò cầm thú không?

Nghĩ thế nhưng Cố Dư vẫn lật người, chui vào ngực anh, bàn tay nhỏ được anh dẫn dắt, vuốt lên vuốt xuống, an ủi cự thú đã thức tỉnh.

Cố Thần Sinh vùi đầu vào mái tóc dài cô, yên lặng thở dốc. Thỉnh thoảng vì cử động khác thường của cô mà rên lên từng tiếng trầm đục nơi cổ họng.

Một lúc lâu sau, Cố Dư chán ghét chùi tay lên người anh, Cố Thần Sinh hôn cô một cái, xuống giường vào phòng tắm một lần nữa.

Cố Dư chui lọt vào trong chăn, khắp nơi đều là mùi tanh nồng anh vừa xuất ra, khịt khịt mũi, đi ngủ.

________________

Cá tháng 4 vui vẻ nha nha 🐒

Lướt đến đây đừng quên vote và để lại comment nhé 🐒🐵

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.