Dư Sinh

Chương 19: Do dự (1)



Cố Dư bị đánh thức lần thứ hai trong đêm. Nhưng lần này là vì tiếng sấm.

Cơn mưa rào đầu mùa bất chợt đổ xuống, lúc cô mở mắt ra đã thấy Cố Thần Sinh đứng bên cửa sổ kéo rèm lại, cách li toàn bộ âm thanh sấm rền, chỉ còn tiếng rào rào của cơn mưa.

Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt, chăn gối trên giường hỗn độn.

Cố Dư cuộn người ở giữa, nhìn anh đi chân trần đến bên cạnh, quỳ một chân lên giường, cúi đầu hôn cô,

"Em giật mình sao?"

Cố Dư gật đầu, anh liền kéo chăn ra, nằm xuống cạnh cô, Cố Dư nhanh chóng rúc vào ngực anh.

Nằm một lát vẫn không thể ngủ tiếp, cô nhìn lồng ngực trần phập phồng của anh, ngón tay chọc chọc lên đó,

"Cố Thần Sinh?"

Lồng ngực anh rung lên một cái, anh trả lời bằng âm mũi,

"Hử?"

"Trước em anh chưa từng yêu ai thật sao?"

Cố Thần Sinh vuốt ve eo cô, nhắm mắt, trả lời,

"Thật."

"Tại sao vậy?"

"Lúc còn nhỏ thì lo quậy phá, đánh nhau, lớn thêm một chút liền dùng tất cả tinh lực để lập nghiệp, lớn thêm một chút nữa đã yêu em mất rồi."

"Một chút của anh là bao lâu?"

"Anh không biết, mỗi lần anh cảm thấy cuộc đời mình rẽ hướng."

Cố Dư ngước đầu nhìn anh, "Vậy sao?"

Cố Thần Sinh trầm mặc, hình như đã rất muốn ngủ rồi. Bàn tay vẫn vuốt ve đều đều trên eo cô.

Ngoài trời mưa rào dữ dội, bên trong là một mảng màu bình yên.

Cố Dư nghĩ ngợi một lát, đột nhiên cười lên, "Thật tốt."

Cố Thần Sinh nắm tay cô, cười đắc ý, "Anh tất nhiên tốt."

Cố Dư đặt ngón trỏ lên môi anh, mỉm cười, "Gặp được anh thật tốt."

Nhưng cũng thật đau lòng.

________________

Hôm nay Cố Dư dậy sớm hơn thường ngày, từ phòng tắm bước ra vẫn thấy Cố Thần Sinh đang nằm sấp ngủ. Tấm lưng trần phơi ra ngoài.

Trời âm u, từng tảng mây đen ngòm trôi trên bầu trời.

Cố Dư thong thả đi bộ tới trường.

Di động trong túi kêu "ting" một tiếng, có tin nhắn tới.

Là của Phỉ Phỉ.

"Lão nương mới có bạn trai."

Cố Dư mỉm cười, trả lời, "Thứ bao nhiêu?"

Hàn Phỉ Phỉ, "Mày coi tao là loại người gì? Lần trước là yêu cho vui, lần này cam đoan thật lòng."

"Lúc nào rảnh gặp nhau một chuyến."

Tin được gửi đi, Cố Dư ngẩng mặt nhìn bầu trời, trong lòng chua xót.

Người ta có thể công khai yêu rất nhiều người, còn cô, từ đầu đến cuối chỉ có duy nhất một người, lại không thể khoe khoang.

________________

Tin tức Cố Thần Sinh có bạn gái đã nổi rần rần trên mạng. Bởi trước đó anh đã vốn nổi tiếng với sự nghiệp của mình rồi.

Quá xuất sắc.

Cố Dư ngồi học thỉnh thoảng lại nghe bạn học bên cạnh bàn tán về chuyện này, chán nản gục đầu.

Đột nhiên cảm thấy nản chí.

Vì không biết phải làm sao.

Tiếp tục làm lơ lời Cố Noãn?

Gần như là không thể.

_______________

Hôm nay là sinh nhật tuổi 17 của Cố Mạn.

Trời mưa liên miên không dứt.

Cố Dư đi mua quà cho nó, tiện thể mua giúp Cố Thần Sinh.

Chọn cả buổi chiều mới được một bộ váy mà mấy thỏi son môi, cô gói lại rồi bắt xe về nhà.

Diệp Lộ, Cố Noãn và Ôn Điệp đang nấu ăn ở dưới bếp.

Trên bàn ăn đặt một hộp bánh sinh nhật to đùng.

Cố Dư nhìn thấy Cố Noãn, tự động né tránh.

Khoảng 8 giờ tối, Cố Thần Sinh về, cả nhà bắt đầu ngồi vào bàn ăn.

Cố Mạn là người nhỏ tuổi nhất trong nhà, đương nhiên được cưng chiều.

Lúc Cố Thần Sinh vào nhà vệ sinh rửa mặt, đi ra hướng đến chỗ bên cạnh cô ngồi, liền bị Cố Dư đánh mắt ra hiệu đi chỗ khác ngồi.

Anh làm lơ, kéo ghế ngồi xuống.

Cố Noãn nhíu mày nhìn hai người một cái.

Cố Dư cúi đầu càng sâu.

Cố Mạn ước xong, thổi nến, cả nhà bắt đầu ăn cơm. Không khí đầm ấm vui vẻ.

Cố Lự là người ít nói, hôm nay bỗng nhiên hỏi Cố Thần Sinh,

"Lão tứ, bạn gái chú là ai vậy?"

Cố Dư sặc nước, cúi người ho sù sụ, bàn tay anh khẽ khàng vuốt ve đùi cô, nói,

"Mọi người không biết đâu."

Ôn Điệp bĩu môi, "Chọn ngày đưa về ra mắt gia đình đi, sẽ không ai làm khó, chú giấu như vậy để làm gì chứ?"

Cố Thần Sinh cười cười, không đáp.

Ăn xong, mọi người đều lên phòng khách xem Cố Mạn bóc quà sinh nhật, nhìn khuôn mặt vui vẻ vô tư của con bé, Cố Dư mỉm cười.

Lúc này Cố Noãn ở bên cạnh đột nhiên nói, "Tiểu Dư, xuống đây cô muốn nói chuyện."

Cố Dư sợ hãi, theo bản năng nhìn Cố Thần Sinh, anh ngồi ở một góc xa, không nghe được điều Cố Noãn vừa nói. Thấy cô nhìn mình, anh khẽ che miệng mỉm cười.

Lúc Cố Noãn và Cố Dư lần lượt đi xuống phòng bếp, anh mới giật mình.

Cố Noãn chốt cửa phòng bếp lại, nhìn Cố Dư cúi đầu khép nép đứng một bên, thở dài, nói,

"Hai đứa tính sao?"

Cố Dư cảm thấy hổ thẹn, chuyện tình yêu này bị phát hiện, còn bị hỏi trực tiếp như vậy, cô lúng túng,

"Cô ba... cháu...cháu không biết."

Cố Noãn cao giọng, "Vậy sao? Vậy hai đứa tiếp tục loạn luân sao? Tiếp tục lén lút sao? Sẽ được bao lâu? Đến khi ông nội biết, cả nhà biết, cháu có gánh được hậu quả không?"

Cố Dư bị cô nặng lời, suýt chút nữa bật khóc, nước mắt chảy dài trên má, không đáp.

Cố Noãn đè nén, tiếp tục nói, "Cô không cần biết giữa hai đứa đã xảy ra chuyện gì, lão tứ sẽ phải lấy vợ, cháu cũng sẽ lấy chồng, tuyệt nhiên không bao giờ có chuyện hai đứa sẽ ở bên nhau. Đó chính là đại nghịch bất đạo."

Cố Dư bị bốn chữ "đại nghịch bất đạo" làm giật mình, hốt hoảng, lắp bắp,

"Cô ba..."

"Cốc cốc cốc", tiếng gõ cửa nhỏ mà gấp gáp truyền đến. Cố Noãn đưa tay mở cửa.

Cố Thần Sinh lách người vào, nhìn hai người, thấy Cố Dư đang khóc liền nhíu mày, cầm lấy tay cô kéo cô về phía sau mình,

"Chị làm gì vậy?"

Cố Noãn nhìn anh che chắn cho Cố Dư, giận đến mức bật cười,

"Vô lí, vô lí không thể chịu được."

Cố Thần Sinh nắm chặt tay Cố Dư, "Chuyện này là em bắt đầu, em sẽ giải quyết, chị đừng mắng cô ấy."

Cố Noãn nhất thời nghẹn họng, không thể nói thêm điều gì nữa, khuôn mặt tức giận đến mức đỏ bừng, một hồi lâu sau mới thốt nên lời,

"Mày bị điên rồi, chuyện này nói ra sẽ không ai có thể tha thứ cho mày, kể cả Dư Dư, hai đứa làm như thế là bất hiếu, là loạn luân, là đáng kinh tởm."

Cố Thần Sinh nghe bà mắng, sức lực dùng trên tay cô ngày càng lớn, Cố Dư phía sau đã bắt đầu nức nở.

Cố Noãn thấy hai người im lặng, tiếp tục,

"Lão Tứ, trên tay mày đang là thanh danh của Cố gia, tương lai của Tiểu Dư, thậm chí là sinh mạng của bố, mày nghĩ bố nghe xong sẽ chịu đựng được sao? Mày lớn rồi, trưởng thành lên đi."

Cố Thần Sinh cúi đầu, vẫn yên lặng. Cố Dư đứng sau lưng anh nức nở.

Bà nhìn hai người, bất lực thở dài,

"Tao sẽ nói với anh cả để Cố Dư đi du học, chuyện gì tao cũng sẽ dung túng cho mày, riêng chuyện này, không, bao, giờ."

Nói rồi kéo cửa bỏ ra ngoài.

Cố Thần Sinh bị tiếng khóc của Cố Dư thức tỉnh, anh xoay người, nâng mặt cô lên, ngón cái đưa lên lau nước mắt cho cô,

"Ngoan, đừng khóc."

Cố Dư dụi dụi vào bàn tay anh, cố gắng đèn nén tiếng nức nở.

Cố Thần Sinh sợ mọi người nghe thấy, mở cửa sau kéo cô ra ngoài.

Cố Dư ngồi trên ghế, nhìn anh đứng trước mặt, cố để giọng mình không bị lạc đi,

"Chúng ta sẽ chia tay sao?"

Một mảnh im lặng.

Anh không trả lời, nếu như là trước kia, anh sẽ thật nhanh trừng phạt cô bằng một nụ hôn.

Nhưng hôm nay, anh im lặng.

Cố Dư cũng im lặng, tiếng khóc của cô đột nhiên im bặt. Trái tim trở nên lạnh lẽo.

Cô từ từ đứng dậy, cố mở to mắt để nước mắt không tiếp tục trào ra, xoay người định rời đi.

Cố Thần Sinh đột ngột kéo cô lại, ôm chầm lấy cô từ phía sau, giọng anh run run,

"Cố Dư, sẽ không, chúng ta sẽ không chia tay."

Cô cười chua xót, "Anh do dự."

Đây là một lời khẳng định.

Hơi thở trên vai cô ngày càng nóng rực, nhưng vòng tay trên eo cô đã nới lỏng đi, tựa như không còn sức lực.

Cố Dư thoát khỏi vòng tay anh, xuyên qua màn mưa rời đi.

Chỉ còn một bóng dáng cô độc trong đêm tối, mưa càng nặng hạt, đôi chân anh vẫn như đeo chì, không nhấc lên nổi.

Cố Dư không vào nhà, mà đi theo con đường ngoài vườn đi thẳng ra cổng, đón xe trở về thành phố.

Ngồi trên xe, cô gọi điện cho mẹ.

Diệp Lộ "alo" một tiếng, bên trong có tiếng ồn ào cười nói của cả nhà, "Sao vậy? Có chuyện gì thì xuống nhà nói, ở trong nhà cũng gọi điện, bố mẹ cho mày nhiều tiền quá rồi đúng không?"

Cố Dư run run, phải mở miệng mấy lần mới cất được giọng,

"Con gọi báo với mẹ một tiếng, con có việc gấp nên đã bắt xe về trước rồi. Mẹ nhớ nói Tiểu Mạn sinh nhật vui vẻ giúp con nhé."

Nói rồi cúp máy.

Vừa định cất điện thoại vào trong túi, lại nghe "ting" một tiếng, thông báo tin nhắn tới.

Cố Dư mở ra, là tin nhắn đến từ "Chú út"

"Anh yêu em."

"Sẽ không chia tay. Anh đã không do dự khi yêu em, nên bây giờ anh cũng không do dự. Không bao giờ."

Nước mắt vừa nuốt vào trong lại không khống chế được mà chảy ra ngoài. Cố Dư cắn chặt môi để không bật ra tiếng nấc.

Tài xế ngồi phía trước nhìn cô qua gương chiếu hậu, thương tiếc lắc đầu.

________________

Cố Dư về nhà, quét vân tay, mệt mỏi đá giày, đi chân trần vào nhà.

Lúc đi thì vui vẻ, không ngờ khi về đã thảm thương đến mức này.

Cô ngã người trên sofa, ngẩn ngơ nhìn về phía vô định, thở dài.

Hơn 2 giờ sáng, Cố Thần Sinh cả người ướt sũng nhẹ nhàng mở cửa, nhìn thấy đôi cao gót đá lung tung trước cửa, cúi người xếp lại.

Vừa vào phòng khách đã thấy Cố Dư nằm trên sofa, đầu tóc cô hơi ẩm ướt, ngủ quên trên sofa, đôi mắt sưng mọng, chóp mũi đỏ bừng.

Tim anh như bị khoét đi một miếng, cúi người đưa tay lau đi vệt nước mắt còn lưu lại trên má cô, nói thật khẽ,

"Anh xin lỗi."

Cố Dư nhíu mày, không biết mơ phải cái gì, nấc khẽ.

Chắc chắn là ác mộng.

Hạ xuống mi mắt cô một nụ hôn.

________________

Tội nghiệp ghê 😶

Mọi người cũng đừng trách Cố Noãn, bà ấy là người tốt 😂

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.