Dư Sinh

Chương 23: Chia tay (1)



Cố Thần Sinh nắm lâý bả vai cô, ngắt lời,

"Dư Dư ngoan, chuyện này anh cần thời gian, anh hứa mà, đừng nháo nữa, được không?"

Cố Dư cố gắng dãy dụa, nhưng vòng ôm của anh ngày càng siết chặt, cô khóc,

"Chẳng giải quyết được gì đâu, mọi người sẽ không bao giờ tha thứ, nhân lúc còn kịp, chúng ta buông ra đi...a..."

Cố Thần Sinh bất ngờ đẩy mạnh cô ngã ngồi xuồng giường. Anh khom lưng nắm chặt lấy bả vai cô, đôi mắt đỏ ngầu, lời nói ra gần như là quát mắng,

"Bốn năm rồi, anh kiên trì đến bốn năm rồi, em buông bỏ dễ dàng như vậy, còn anh thì sao? Anh làm sao bây giờ hả?"

Cố Dư khóc thút thít, cúi gằm mặt, ra sức lắc đầu,

"Thần Sinh, chúng ta không thể tiếp tục sai thêm nữa..."

"Có!Anh có thể! Em nói đi, làm gì, anh đều có thể!" Chưa bao giờ anh mất bình tĩnh như thế, Cố Dư cảm thấy xương vai như đang vỡ vụn, nhưng không đau bằng trái tim cô lúc này.

"Chỉ cần đừng chia tay..." Giọng anh đột nhiên hạ xuống, trở nên dịu dàng, như nỉ non, như cầu xin.

Ngón tay anh vuốt ve gò má cô, lau hết nước mắt vương trên khoé mắt,

"Ngoan, đi ngủ nhé?"

Cố Dư không khóc nữa, chỉ còn tiếng sụt sịt trong sống mũi, gạt tay anh ra, đứng dậy,

"Không được..."

Trái tim anh gần như vỡ vụn, bất lực ngồi thụp xuống. Vẻ bình thản cố gắng ngụy trang suốt mấy năm qua bị thái độ của cô hôm nay xé tan nát, không còn mảnh giáp.

Anh níu lấy tay cô, gục đầu, giọng khàn khàn,

"Đừng đi, anh sẽ không thể kiên cường..."

Cố Dư khóc không thành tiếng,

"Vậy thì không cần kiên cường nữa, chia tay rồi, chúng ta sẽ không cần kiên cường nữa."

"Buông tay để em đi đi." Tốt cho anh, cũng là tốt cho cả hai.

Cố Thần Sinh vẫn ngoan cố nắm chặt tay cô không buông, Cố Dư thở dài, xoay người gỡ tay anh. Rốt cục anh cũng lên tiếng,

"Vì sao vậy? Vì sao đột nhiên lại như vậy?"

"Không phải đột nhiên, chúng ta đã vốn nên như thế này lâu rồi."

Lực trên tay anh dần lỏng đi, rồi lại bất ngờ siết chặt, Cố Dư chưa kịp rên lên đã bị anh hung hăng kéo ra ngoài.

Cô dãy dụa kịch liệt, "Anh định làm gì?"

"Về nhà."

"Không thể, Cố Thần Sinh, anh điên rồi, thả em ra đi mà."

Bàn tay anh vẫn cứng như thép, một đường lôi thẳng cô vào thang máy. Bây giờ chỉ mới 9 giờ hơn, người sống trong tiểu khu vẫn còn đi lại nhiều, tò mò nhìn đôi tình nhân trẻ cãi nhau.

Cố Dư gần như hét lên, "Anh

buông ra đi, chúng ta từ từ nói chuyện, đừng về nhà, bố em sẽ giết anh."

Cố Thần Sinh quay đầu, ngừng lại một chút, gằn giọng hỏi,

"Chẳng phải em sợ mọi người biết sao? Bây giờ anh đưa em về nhà, để mọi người biết, rồi không chia tay nữa."

Ấu trĩ!

Cố Dư chụp lấy tay anh, dùng hết sức có thể gỡ ra,

"Anh bình tĩnh lại được không?"

Lúc này hai người đang ở dưới bãi đỗ xe ở tầng hầm, giọng nói cô bị phóng đại trong không gian rộng lớn chỉ có mình hai người.

Cố Thần Sinh giằng tay cô ra, xoay người đối diện cô, chỉ vào vết bầm vẫn chưa tan trên má cô,

"Vậy em trả lời anh? Chuyện này là thế nào?"

Cố Dư không nghĩ anh vẫn để ý đến chuyện này, theo phản xạ bưng tay lên che mặt,

"Chuyện này quan trọng sao?"

Cố Thần Sinh như quát vào mặt cô,

"Quan trọng, con mẹ nó quan trọng, chỉ cần liên quan đến em đối với anh đều quan trọng."

Cố Dư mở to mắt nhìn anh, hơi nước làm mờ đi tầm nhìn, chỉ còn nhìn thấy rõ, anh đang tức giận, cô mím môi, trả lời,

"Mẹ biết chuyện rồi."

Thì ra là thế. Cố Thần Sinh thoáng chốc dịu đi, tiến lên một bước, bàn tay ôm trọn lấy nửa bên má bị đánh của cô, vuốt ve,

"Đau không?"

Cố Dư lắc đầu, nước mắt lặng lẽ rớt xuống, thấm ướt tay anh,

"Không đau bằng lúc này."

"Vậy sao em còn chia tay?"

"Nếu không phải bây giờ, đợi đến sau này em sẽ chết mất."

Cố Thần Sinh ôm cô vào lòng, từng tiếng nấc của cô

cách một lớp áo mỏng chui vào lòng anh, đau đớn,

"Anh không thể thiếu em, đừng nháo, ở bên anh đi, nhé?"

Cố Dư lúc này mới sực tỉnh, ngơ ngác chui từ ngực anh lên, chóp mũi đỏ bừng, nhận ra mình vừa bị anh dắt mũi, tiếp tục khóc, lùi về sau mấy bước,

"Không được, mẹ sẽ giết em."

Con mẹ nó! Sao lại ngoan cố thế này.

Cố Thần Sinh nghiến răng, gật đầu,

"Được."

Cố Dư cúi đầu nhìn mũi giày da màu đen biến mất khỏi tầm mắt, một lát sau, tiếng động cơ vang lên, chiếc Maybach phóng qua cô như một cơn gió.

____________

Sáng hôm sau, Cố Dư xin nghỉ học, chỉ vì không thể vác khuôn mặt này đến trường.

Mắt sưng lên, một bên má vẫn đỏ bừng năm dấu ngón tay, mỗi lần hít thở, đều như có con dao khoét vào sống mũi.

Hậu quả của một đêm qua.

Cô ngủ đến tận hơn 12 giờ trưa, đến khi tỉnh ngủ cũng không rời giường, như người mất hồn nhìn vào khoảng vô định.

Điện thoại kêu lên một hồi chuông, tim Cố Dư cũng theo đó rung lên, nhìn tên hiển thị trên màn hình.

Là mẹ,

"Đang ở đâu?"

Từ việc bị phát hiện hôm qua khiến cô không thể nào tự nhiên nói chuyện với mẹ như trước kia nữa, nhỏ giọng trả lời,

"Ở nhà ạ."

"Chiều nay về nhà bố mẹ nói chuyện với mày."

Không phải chứ? Mẹ đã nói với bố rồi sao?

Cố Dư nghĩ đến tình trạng của mình lúc này, vội từ chối,

"Con đang không tiện lắm, ngày mai được không ạ?"

Diệp Lộ ngắt lời, "Không nhiều lời."

Cúp máy.

Cố Dư vội vàng xuống giường, vào phòng bếp mở tủ lạnh, lấy một túi đá chườm lên những chỗ sưng tấy trên mặt mình.

Đến hai giờ chiều, miễn cưỡng có thể nhìn được một chút, trang điểm để che bớt vết ngón tay trên má, Cố Dư bắt xe về lâu đài.

Diệp Lộ đứng đón cô trước cửa nhà.

Sự hổ thẹn khiến cô không thể đối mắt với bà, chào một tiếng rồi đi theo vào nhà.

Diệp Lộ nhìn sắc mặt con gái một cái, đoán ra được điều gì đó, âm thầm thở dài một tiếng, dắt cô lên lầu.

Cố Dư vào thư phòng của bố, trống không, hỏi mẹ,

"Bố đâu ạ?"

"Lát nữa bố lên."

Không khí trong phòng bỗng nhiên trở nên im lặng, Cố Dư lúng túng tìm chỗ ngồi. Diệp Lộ nhìn cô một lát, nhẹ giọng hỏi,

"Có đau không?"

Cố Dư tủi thân, hốc mắt cay cay, gượng cười, "Không sao đâu ạ."

Diệp Lộ nói thêm, "Mẹ làm thế cũng vì tốt cho mày thôi, chuyện này nếu để bố mày biết được thì đừng nói Lão Tứ, cả nhà cũng không ai cứu được hai chúng mày."

Cố Dư cúi gằm mặt, "Con biết."

Diệp Lộ tiếp tục hỏi, "Con định giải quyết thế nào với nó rồi?"

Nhắc đến Cố Thần Sinh, tim Cố Dư lại thắt lại, nghẹn ngào,

"Đã không còn gì nữa rồi ạ."

Diệp Lộ vừa định nói thêm thì Cố Đông mở cửa đi vào. Ông nhìn hai mẹ con một lượt rồi ngồi xuống,

"Dư Dư, chuyện lần trước bố nói con đã suy nghĩ chưa?"

Cố Dư vốn đã nộp hồ sơ vào công ty Cố Thần Sinh rồi, nhưng việc đến nước này thì còn lí do gì để từ chối nữa, cô cười,

"Đợi con tốt nghiệp rồi con đi ạ."

Cố Đông vui vẻ, gật gù, "Đi nước ngoài là một cơ hội tốt, đợi con chọn trường, bố sẽ làm hồ sơ giúp con."

Thì ra gặp cô cũng chỉ nói chuyện này thôi.

Diệp Lộ giữ cô lại ăn tối, Cố Dư đành về phòng mình, suy nghĩ một lát rồi lại thiếp đi.

Lúc tỉnh dậy đã hơn 6 giờ, ngoài trời tối om, mưa rả rích, nhìn cảnh càng thêm buồn, cô sửa soạn một chút rồi xuống lầu.

Ngạc nhiên là vừa xuống phòng bếp đã bắt gặp Cố Thần Sinh ngồi một mình trên bàn ăn bóc hành, Cố Noãn và Ôn Điệp đang nấu ăn gần đó.

Lúc Cố Thần Sinh nghe tiếng động quay người lại, bóng lưng kia đã khuất hẳn sau bức tường, anh nhíu mày trầm ngâm, một lát sau mới đứng dậy rời đi.

Cố Dư nghe tiếng bước chân quen thuộc đuổi theo phía sau, vội vàng chạy trốn, nhưng còn chưa kịp về phòng thì đã bị người phía sau nắm tay kéo lại.

Cố Dư cố gắng giằng khỏi tay anh, thấp giọng kêu,

"Buông ra."

Cố Thần Sinh kéo cô sát về phía mình, cũng không để ý hai người họ đang ở giữa hành lang, nhìn cô,

"Khó xử không?"

Sở trường của Cố Dư là giả điếc, không trả lời, chỉ chăm chăm gỡ tay anh ra.

Tay lại bị anh kéo một cái nữa, lần này hai người đã không một khẽ hở,

"Anh hỏi em định khó xử như vậy cả đời sao? Ở chung nhà, không hề gặp mặt?"

Cố Dư rụt vai, cố gắng tránh xa hơi thở kia nhất có thể,

"Em đồng ý với bố đi du học rồi."

"Rắc". Khớp xương trên tay kêu một tiếng, Cố Dư đau đớn định hét lên đã bị anh dùng tay bịt miệng, đạp cửa phòng đẩy cô vào.

Cổ tay bị anh bẻ đau đến phát khóc, Cố Thần Sinh không quan tâm, gằn giọng hỏi,

"Em vừa nói gì?"

Cố Dư mắt đỏ hoe, bình tĩnh trả lời,

"Em sẽ đi du học, em sẽ lấy chồng, em sẽ sống một cuộc sống mới."

Không có anh.

Nên vậy.

Cố Thần Sinh cười lạnh, anh của bây giờ khác hẳn anh của lúc trước, có chút đáng sợ,

"Em thật tàn nhẫn."

Cánh môi lạnh lẽo hạ xuống, Cố Dư còn chưa kịp phản ứng thì môi dưới đã bị anh ngoạm lấy, cắn mạnh như hổ đói vồ mồi.

Đau đớn không khiến cô tỉnh táo hơn, trước mắt như mờ đi, vị máu tanh ngọt chảy vào trong cổ họng, Cố Dư ra sức dãy dụa.

Đạp vào chân anh một cái, Cố Thần Sinh mất cảnh giác nới lỏng lực trên tay.

"Bốp." Cô tát lên má anh, máu tươi chảy một dòng xuống khoé miệng, mắt đỏ hoe.

Hai người nhìn nhau trân trân, trong mắt là bao nhiêu điều muốn nói nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời.

Cho đến khi tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên,

"Dư Dư?"

"Mở cửa."

Cố Thần Sinh là người phản ứng đầu tiên, xoay người định mở cửa, Cố Dư hốt hoảng tiến lên, ghì chặt lấy tay anh, ra sức lắc đầu.

Vô ích.

Sức lực như mèo kia của cô anh chỉ cần kéo một cái đã loạng choạng ngã về phía sau.

Cửa mở, đối mặt với Cố Thần Sinh, Diệp Lộ sững sờ.

____________

Câu từ còn lủng củng nhiều lắm, mọi người thấy chỗ nào không hợp lý cứ góp ý tích cực để ta sửa nhé 😋

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.