Dư Sinh

Chương 34: Hoàn chính văn



Cố Dư nằm viện một tháng, đợi vết mổ lành hẳn mới trở về nhà.

Trong thời gian này, Cố Thần Sinh tích cực sắm vai người bố gương mẫu.

Tiểu Nhạc đã được đưa về nhà lâu rồi, nhưng vẫn thường xuyên được bế vào thăm mẹ.

Tiệc đầy tháng của Tiểu Nhạc là một bữa ăn

gia đình ấm cúng.

Con bé lớn hơn một chút xíu càng giống Cố Dư như đúc, ngay cả nụ cười cũng không khác gì.

Ngậm vú giả ngồi trong lòng bố, đôi mắt láo liên nhìn mọi người, thỉnh thoảng còn cười rộ lên.

Cố Dư ngồi cạnh anh, gắp thức ăn cho vào miệng, cúi người trêu chọc con gái một chút.

Thật khả ái.

______________

Buổi tối, Cố Dư đặt con gái vào nôi, nhẹ nhàng vỗ về ru con ngủ.

Cố Thần Sinh tựa lưng vào tủ, hai tay bỏ vào túi quần, nhìn hai mẹ con, dịu dàng mỉm cười.

Cố Dư sau khi sinh ngoài việc mập hơn thì không khác gì mấy. Chỉ là vì trước đó cô vốn rất gầy, nên bây giờ cũng chỉ được xem là có thêm chút thịt mà thôi,

"Em này."

Cố Dư đáp một tiếng, mắt không rời khỏi con.

Cố Thần Sinh rút tay ra ngoài,

"Đi tắm thôi."

Cố Dư lườm anh một cái, "Anh tự đi mà tắm."

Cố Thần Sinh ngồi khom người, từ phía sau ôm lấy cô,

"Anh đã tắm một mình gần mười tháng rồi."

Cố Dư thử dãy dụa lần cuối.

Vô ích.

Đành đứng dậy, theo anh vào phòng tắm.

Phòng tắm rộng lớn, bồn tắm cũng đã đầy tràn nước.

Vì là mùa đông nên nước nóng bốc hơi nghi ngút.

Cố Thần Sinh vừa vào đã vội muốn cởi áo ngủ của cô ra.

Bộ ngực sau khi sinh căng mọng, lớn hơn mấy vòng, vừa cởi áo ngực đã bật vào tay anh.

Cố Thần Sinh thở dốc, khom người hôn cô, bàn tay bóp nhẹ, dòng sữa tanh nồng chảy qua kẽ ngón tay anh.

Cố Dư vươn lưỡi đáp lại, tay chân mềm mại như rắn quấn lấy cổ và thắt lưng anh.

Cố Thần Sinh tạm thời buông tha cho ngực cô, thành thục cởi sạch đồ cả hai người.

Vừa hôn vừa quấn quít, Cố Dư được anh ôm tới vòi hoa sen, tay gạt chốt mở, nước ấm từ trên dội xuống.

Cả người càng khô nóng.

côn th*t to lớn chĩa lên thẳng đứng, ép vào bụng dưới cô, nóng như nung.

Cố Dư dùng một chân kẹp lấy thắt lưng anh, để một bàn tay anh thuận lợi từ sau đùa nghịch nơi ẩm ướt.

Nụ hôn hai người càng ngày càng sâu, càng mãnh liệt, cơ hồ có thể nhìn thấy lưỡi hai người đang quấn lấy nhau ngoài không khí.

Cố Dư rên rỉ, cơ thể sau khi sinh trở nên mẫn cảm với mọi hành động kích thích của anh.

Một tay cô nhẹ nhàng trượt xuống, nắm lấy gậy th*t, vuốt lên vuốt xuống.

Cơ bắp trên người Cố Thần Sinh căng chặt, ngón tay chọc vào càng sâu, tới lui ngang dọc, tiếng nước róc rách vang lên không ngừng, càng ngày càng to.

Cố Dư đỏ mặt, tách khỏi môi anh, vùi mặt vào vai anh, tóc mai ướt đẫm dính vào sườn mặt thanh tú.

Cố Thần Sinh mỉm cười, bắt đầu hôn từ vai cô xuống bầu ngực, day mút, vị tanh ngọt của sữa chảy vào miệng anh, anh như bị nghiện, càng lấn tới, Cố Dư có chút đau, đẩy anh ra.

côn th*t lúc này đã đặt trước cửa huyệt, nhẹ nhàng ma sát, nhưng mãi vẫn chưa tiến vào.

Cố Dư cảm thấy thật khó chịu, cọ cọ vào người anh.

Cố Thần Sinh cười đắc ý, cất giọng khàn khàn,

"Muốn không? Xin anh đi."

Cố Dư cắn môi nhìn anh, mắt đỏ bừng, thân dưới vẫn cọ cọ.

Cố Thần Sinh cũng cọ cọ, nhưng chần chừ mãi không vào, lưu manh cắn vào môi cô,

"Nói em muốn, xin anh."

Cố Dư bị anh kích thích đến mức bật khóc, ôm lấy cổ anh, vùi mặt sau gáy anh, nức nở,

"Xin anh...cho em..."

Cố Thần Sinh không do dự thêm một giây phút nào nữa, vỗ mạnh vào mông cô, bế thốc người lên, để hai chân cô quấn chặt lấy eo mình, gậy th*t một đường tiến vào, chôn sâu vào bên trong.

Cảm giác này đã lâu lắm rồi không được hưởng thụ, sự căng chặt bên trong cô khiến anh thiếu chút nữa bắn ra ngoài.

Nước từ cơ thể hai người chảy dọc xuống nơi đó, ướt đầm đìa, bọt nước theo sự va chạm mãnh liệt của hai người mà sủi lên, bị nước cuốn trôi.

Cố Dư cắn chặt môi, cơ thể lên xuống kịch liệt, từ tầm mắt của cô có thể nhìn thấy mông anh đang không ngừng thúc lên, mỗi lần như vậy đều đỉnh vào tận cùng.

Cố Thần Sinh ôm lấy mông cô, làm liên tục gần mấy chục phút, thấm mệt mới đem cô áp lên tường, vắt một chân lên khuỷu tay, tiếp tục từ phía sau tiến vào,

"Bảo bối...kêu lên, anh muốn nghe..."

Hơi thở anh hừng hực phả bên tai, Cố Dư bị kĩ thuật của anh làm đến phát khóc, nức nở, rên lên thành tiếng.

Phòng tắm là không gian kín, vì vậy, mọi tiếng động nhỏ đều được phóng to lên, nói gì đến tiếng đã thịt và đập vào nhau "bạch bạch" của hai người. 🤒

Đột nhiên, Cố Thần Sinh dừng lại, rút gậy th*t trơn tuột thẳng đứng ra ngoài.

Cố Dư run rẩy nhìn theo anh, "Sao vậy?"

Cố Thần Sinh với đến chiếc hộp nhỏ trên kệ, thành thạo xé bao, đeo vào "người anh em của mình",

"Anh quên mang bao."

Nói xong lại áp lên người cô, tiếp tục cuộc hành trình mới.

Không biết qua bao lâu.

Cố Dư hét lên một tiếng, môi liền bị anh ngậm lấy, nuốt vào,

"Suỵt, nhỏ một chút thôi, bé cưng vẫn đang ngủ."

Cố Dư mệt mỏi gục đầu trên thành bồn rửa, thở không ra hơi, thân dưới vẫn đang run rẩy kịch liệt.

Cố Thần Sinh lột bao cao su, vứt vào sọt rác, ôm cô vào bồn tắm.

Ôm mỹ nhân trong lòng, thở dài một hơi thoả mãn.

______________

Thông tin Cố gia sắp làm đám cưới cho con gái rượu của thị trưởng thành phố Cố Đông và "người con nuôi" Cố Thần Sinh vừa tung ra đã gây chấn động.

Mọi người đều cảm thấy sốc trước mối quan hệ này.

Dù trước đó Cố Thần Sinh đã từng trực tiếp xác nhận mình không có quan hệ máu mủ với Cố gia, nhưng "chơi lớn" thế này, vẫn không sợ người ta chê cười sao?

Cố Thần Sinh không quan tâm lắm, thẳng tay xoá hết mấy tờ báo viết ra nhằm bôi nhọ thanh danh Cố gia, dù anh không để tâm nhưng không có nghĩa Cố Dư và mọi người cũng thế.

Đám cưới tổ chức trong lâu đài, không phô trương nhưng đến ngày diễn ra, phóng viên báo chí ở lĩnh vực kinh doanh, giải trí hay chính trị đều đến hòng moi thông tin, nhưng chỉ mới đến gần 100 mét đã bị vệ sĩ ngăn lại.

Cố Dư ôm con gái trong lòng, đi qua đi lại, nhìn mớ hỗn độn dưới tầng, chán ghét thở dài.

Khâu trang trí đám cưới đều là một tay Hàn Phỉ Phỉ và Cố Mạn chỉ huy.

Nghi lễ chính thức vẫn là theo đám cưới truyền thống, màu đỏ làm chủ đạo, nhưng tiệc tối lại được tổ chức ngoài vườn, trang trí hầu hết là màu trắng.

Khách mời không quá 50 người, chỉ có anh em bè bạn thân thiết mới được tham dự.

Đến giờ làm lễ, Tiểu Nhạc đưa cho Cố Noãn bế.

Cố Thần Sinh và Cố Dư mặc lễ phục truyền thống màu đỏ, khoác tay bước vào lễ đường.

Ông cụ Cố ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh là Cố Đông và Diệp Lộ.

Mọi người đều cười tươi như hoa.

Cố Dư nhìn mẹ, rồi nhìn mọi người một lượt, trong mắt dâng lên ánh nước, cánh môi run run, dù cô chẳng biết mình đang khóc vì gì cả, chỉ là cảm thấy thật sự biết ơn tất cả.

Cố Thần Sinh cầm lấy chén rượu, dâng lên cho Cố lão gia, thành kính,

"Gia gia, con kính người."

Mọi người ai cũng đều rơm rớm nước mắt.

Đến lượt Cố Đông và Diệp Lộ, anh cũng rót đầy chén rượu cho hai người, cúi đầu 90 độ, hết sức nghiêm túc mà thốt ra,

"Cảm ơn vì đã tin tưởng ta, kính hai người."

Cố Đông gật gù, nhìn Cố Dư một cái, lại nhìn hai người, gật đầu, "hảo" một tiếng, cầm li rượu nốc cạn.

Đến 7 giờ, tiệc tối bắt đầu.

Cố Dư đã thay một bộ sườn xám xẻ tà đỏ rực.

Cố Thần Sinh cũng mặc một bộ comple đen lịch lãm, hai người khoác tay nhau đi chúc rượu mọi người.

Cố Thần Sinh nhận con gái từ Cố Mạn, hôn lên má con một gái, lại nhìn người con gái một tiếng trước đã chính thức trở thành vợ mình, ánh mắt chưa bao giờ dịu dàng như thế.

Cố Dư kính rượu xong, quay đầu nhìn đã thấy cả bố con đang yên tĩnh dõi theo mình, cười rộ lên, đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết, đến gần.

Cố Thần Sinh chìa tay ra trước mặt cô, Cố Dư đặt tay vào lòng bàn tay anh, nắm chặt, hai chiếc nhẫn sáng lên dưới ánh đèn.

"Tách" một tiếng, Cố Mạn cười khúc khích, cầm máy ảnh chạy đi.

Úc Thượng Linh từ xa nhìn hai người, thoáng do dự, cuối cùng vẫn bước chân phong tình vạn chủng đến gần, đưa li rượu vang đỏ trước mặt hai người,

"Kính hai người một li."

Cố Thần Sinh khách sáo cụng li, hớp một chút rượu, mỉm cười đáp lễ.

Cô ta nhìn một nhà ba người trước mặt, trong lòng không khỏi chua xót,

"Hai người thật đẹp đôi, chúc mừng nhé."

Cố Dư cười, "Cảm ơn cô."

Úc Thượng Linh đi rồi, Cố Dư mới nhìn anh, hai người không hẹn mà cùng nhau cười rộ lên, Tiểu Nhạc trong lòng nhìn bố mẹ vui vẻ, cũng cười theo.

Cố Dư nhón chân chỉnh lại chiếc nơ trên áo anh, thân nhẹ một tiếng,

"Lạnh quá."

Cố Thần Sinh cởi áo, khoác lên người cô, bọc lại, ngón tay điểm nhẹ lên chóp mũi đỏ bừng,

"Đáng yêu."

Cố Dư cười híp mắt, đột nhiên một bông hoa tuyết chao đảo nghiêng mình, đậu lên tóc cô.

Dần dần là hai bông, ba bông, cơn mưa tuyết bất ngờ đổ xuống, sưởi ấm trái tim cả hai người.

Vì sao, cũng chỉ có họ mới biết.

Cố Dư kinh ngạc thốt lên, "Tuyết năm nay rơi thật sớm."

Cố Thần Sinh cúi đầu hôn cô,

"Không sớm, anh đã quen em được 5 mùa tuyết rơi rồi."

_____________

Hôm nay, weibo dậy sóng vì một bức ảnh mới được đăng lên.

Trong hình là một nhà ba người, người phụ nữ thanh thuần mà quyến rũ, tựa vào người đàn ông thành thục trầm ổn, hai bàn tay đan chặt, cả thế giới trong mắt họ dường như chỉ có nhau, đứa bé bên cạnh tựa đầu vào vai bố, nụ cười như từ khuôn của người mẹ đúc ra.

Chủ nhân tài khoản chỉ đăng một dòng trạng thái duy nhất.

"Dư Dư, ta muốn cùng ngươi cộng độ dư sinh."

_____________

Vậy là hết truyện của Dư Dư và chú Cố rồi 😢 buồn ghê 😭

Chỉ còn 6 chương ngoại truyện về bố mẹ Cố Dư nữa thôi là chúng ta phải lấp hố rồi 😬

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.