Dư Sinh

Chương 8: Lén lút sống chung (1)



Cô ta hình như không ngờ rằng Cố Dư thoạt nhìn ngoan ngoãn lại đối đáp thiếu lễ phép như thế, nụ cười trên môi trở nên gượng gạo,

"Dù sao thì, cô cũng ngang hàng với chú út cháu..."

Cố Dư vẫn cười, "Chị là con gái của bạn mẹ em, đương nhiên là em phải gọi chị rồi, như thế mới hợp lẽ chứ."

Để tránh không khí càng ngột ngạt hơn, Úc Thượng Linh bật cười,

"Không cãi lại em, vậy thì chị em, không vấn đề."

Cố Dư ánh mắt lạnh lẽo, chẳng nói chẳng rằng xoay người ra ngoài.

_____________

Hôm nay chỉ có Diệp Lộ, Cố Noãn cùng ông nội ở nhà. Cố Thần Sinh sau khi ăn sáng xong cũng đã lái xe đi đâu mất.

Cố Dư nhìn Úc Thượng Linh giả tạo chị chị em em muốn làm thân với mọi người, chán nản ngáp dài một cái, lên lầu chơi cờ cùng ông nội.

Cố Thần Sinh đi cả ngày không về, Cố Dư liền dứt khoát qua nhà Hàn Phỉ Phỉ chơi.

Hàn Phỉ Phỉ là bạn thân của cô từ thời tiểu học. Cả hai người đều học ở trường tư nhân cao cấp Trung Anh, có hệ thống giáo dục từ tiểu học đến cấp ba. Vì vậy, trong quãng thời gian đó, cả hai đều học chung với nhau, thân thiết như chị em.

Nếu như nói Cố Dư yên tĩnh, suốt ngày ngồi bên cửa sổ toà lâu đài cổ kính mơ màng suy tư thì Hàn Phỉ Phỉ chính là công chúa kiêu sa hoạt bát trong cung điện nguy nga.

Cố Dư đi chơi đến tận hơn chín giờ mới trở về. Lúc bước xuống từ chiếc Maybach, trên tay còn lỉnh kỉnh đủ túi đồ mua sắm ở trung tâm thương mại.

Cố Thần Sinh đứng trên thềm nhìn cô bước vào, trên mặt mang theo ý cười nhàn nhạt.

Cố Dư nặng nhọc bước qua anh, không khách khí lườm anh một cái, rồi nhanh chóng làm như chưa có chuyện gì xảy ra, cúi đầu lễ phép,

"Chú Cố."

Cố Thần Sinh lười biếng liếc cô một cái, xoa đầu cô tỏ ý đã biết rồi quay người vào nhà.

Mọi người đang ở phòng khách xem ti vi, nói cười rộn rã. Cố Dư lấy cớ mệt, chỉ ngồi một lát rồi lên tầng.

______________

Hơn mười một giờ, cả nhà đều đã đi ngủ. Cố Dư nhìn tin nhắn mới được gửi đến một phút trước, tim đập thình thịch.

"Chờ anh, đừng khoá cửa."

Một lát sau, tay nắm cửa khẽ xoay một vòng, "cạch" một tiếng, hé mở.

Cố Thần Sinh bước chậm rãi trên thảm, hướng đến giường lớn. Chăn gối bừa bộn nhưng trên giường lại trống không.

Người đâu nhỉ?

Vừa xoay người định tiến vào phòng tắm thì một thân thể mềm mại đã nhào vào ngực anh. Tốc độ của cô khiến anh đỡ không kịp, cả hai trực tiếp ngã nhào xuống giường.

Cố Dư treo trên người anh, cười khúc khích như trẻ nhỏ, hai chân bám chặt lấy eo anh,

"Anh đúng là yếu ớt, hậu quả của việc hoang dâm vô độ."

Cố Thần Sinh bật cười, lật người cô lại, đảo khách thành chủ, thân dưới thúc vào giữa đùi cô, há miệng cắn lên má cô một cái rõ đau,

"Anh vẫn còn đủ sức làm em khóc thét lên cầu xin anh đấy, muốn thử không?"

Cố Dư đưa tay xuống xoa xoa mông rắn chắc của anh, mắt cười lên lấp lánh,

"Chúng ta đã lâu rồi không ngủ với nhau đấy."

Cố Thần Sinh giả vờ nhíu mày, "Chẳng phải trước Tết anh mới ngủ với em một đêm đấy thôi, rất nhiều lần."

Cố Dư cắn vào tai anh, tức giận, "Lưu manh."

Cố Thần Sinh bật cười, lật người nằm ngay ngắn. Cố Dư như chú mèo nhỏ nằm gọn trong lòng anh, hai chân gác lên eo anh. Anh đưa tay vuốt ve ngực cô, thở dài,

"Sao lại mềm thế này?"

Cố Dư để mặc anh làm càn, gối đầu trên vai anh, thổi hơi vào cổ anh,

"Bao giờ anh đi?"

Cố Thần Sinh tựa cằm lên đỉnh đầu cô, nhắm mắt, trả lời, "Lần này anh đi sớm."

Cố Dư ngẩng đầu, cánh môi vừa vặn chạm vào cằm anh,

"Sớm là bao giờ chứ?"

Cố Thần Sinh nhìn cô, mổ nhẹ lên môi cô một cái, "Ngày kia."

Cố Dư ngay lập tức cảm thấy sống mũi cay cay, vội vàng cúi đầu,

"Sớm vậy sao?"

Cô cố tỏ ra bình thường nhưng Cố Thần Sinh lại nghe rõ sự run rẩy ở trong giọng nói nhỏ như muỗi kia. Đau lòng ôm chặt cô hơn, hôn lên đỉnh đầu cô một cái,

"Bé cưng ngoan, anh đi một tháng sẽ về. Nhanh mà, đúng không?"

Đúng là nhanh thật, bình thường anh đi toàn ba tháng, thậm chí nửa năm mới về một lần.

Cố Dư gật gật đầu, vòng tay ôm lấy cổ anh, thoáng chốc yên tĩnh.

Cố Thần Sinh vẫn sợ cô giận, xoay người, nằm đối diện cô, "Giận anh sao?"

Cố Dư mở mắt, nhìn thẳng vào mắt anh, "Giận gì?"

Cố Thần Sinh đột nhiên trầm giọng, chậm rãi nói, "Mọi chuyện, em có giận anh không?"

Cố Dư giả vờ tức giận, dùng trán đập mạnh vào trán anh khiến cả hai đều choáng váng,

"Anh điên à?"

Cố Thần Sinh lập tức véo má cô, "Hỗn với anh đấy hả?"

Cố Dư thu lại móng vuốt, dụi dụi đầu vào ngực anh làm nũng, "Chú Cố..."

Cố Thần Sinh ôm sát cô vào người mình, thân dưới hai người cọ vào nhau, "Lần sau một lần nữa, trừng phạt em."

Ám chỉ rõ ràng, Cố Dư sao còn có thể không hiểu. Cô đỏ mặt dây anh ra, lại bị anh kéo vào. Giằng co một lát, cuối cùng căn phòng cũng trở nên yên tĩnh.

Anh hôn lên trán cô, áp má lên đó, nói nhỏ, "Ngủ thôi."

Cố Dư cũng ngẩng đầu hôn lên má anh một cái, "Ngủ ngon."

____________

Như bình thường, đồng hồ báo thức của Cố Dư kêu đúng 3 giờ sáng.

Cố Dư nhăn nhó chui từ trong chăn ra, mắt nhắm mắt mở sờ soạng đầu giường tìm điện thoại. Còn chưa thấy điện thoại đâu thì đã được người bên cạnh vươn tay tắt trước rồi.

Cố Dư giữ nguyên tư thế, tiếp tục nhắm mắt ngủ, trước khi ngủ còn không quên đạp vào chân anh một cái, như đang nói mơ,

"Dậy đi chứ."

Cố Thần Sinh hình như cũng rất buồn ngủ, anh gối đầu lên lưng cô, bàn tay nơi eo vẫn chưa buông lỏng, không chút phản ứng.

Cứ thế khoảng nửa tiếng sau, anh mới từ trong chiếc kén của cô bò ra, tóc tai rối bù, thoạt nhìn có chút khổ sở.

Cố Dư xoay người, nhìn anh ngồi ngẩn người bên cạnh, lười biếng vươn tay sờ sờ má anh một cái, như an ủi,

"Anh nhanh về phòng đi."

Cố Thần Sinh lúc này mới hoàn hồn, nghiêng người hôn lên môi cô một cái rồi xuống giường.

Lúc anh đi ra cửa, Cố Dư cũng đã tiếp tục ngủ say.

______________

Tối mai là Cố Thần Sinh lại lên máy bay đi rồi. Cố Dư có chút buồn bã, cả ngày đều ủ rũ như người mất hồn.

Lúc cô cầm bình tưới hoa ở ngoài thềm, Cố Noãn vừa lúc đi tập thể dục về, Cố Dư chào một tiếng, lại tiếp tục ủ rũ.

Trong mắt Cố Noãn thoáng qua một tia phức tạp, hỏi Cố Dư, "Chú út cháu đâu rồi?"

Cố Dư nghe đến Cố Thần Sinh liền giật mình thon thót, chột dạ đáp, "Cháu không biết ạ, hình như còn chưa dậy nữa."

Cố Noãn gật gù, dùng khăn mặt vắt trên vai lau mồ hôi, "Úc Thượng Linh kia hình như đã về nói chuyện với bố mẹ cô ta rồi thì phải, hôm nay cô tình cờ gặp họ, hình như quyết tâm đạp đổ lão Tứ thì phải."

Cố Dư cười gượng, "Haha, vậy sao ạ?"

"Cháu ra lên ban công tầng hai tưới tiếp đây."

Nói rồi chạy nhanh như bay lên lầu.

___________

Cố Thần Sinh cởi trần, hít đất trong phòng. Cơ bắp trên người anh thoạt nhìn qua không quá rõ ràng,vậy mà khi gồng lên lại nhiều đến thế này, Cố Dư ngồi bên cạnh thán phục.

"Cũng đâu phải chưa nhìn thấy anh vận động bao giờ, tiểu cô nương, em đúng là diễn xuất không đúng chỗ."

Cố Dư chống cằm ngồi trên sofa cạnh cửa sổ, đếm từng giọt mồ hôi chảy từ trên người anh, vô thức đáp,

"Ít lắm."

Cố Thần Sinh ngừng lại, ngẩng đầu nhìn cô, cười lưu manh, "Chẳng phải đêm nào anh cũng vận động trước mặt em đấy thôi, trực diện, chân thực, em còn chê ít à?"

Cố Dư ngẩn người, phải mất vài giây mới hiểu rõ hàm ý trong câu nói của anh. Lập tức nổi cơn giận, đứng phắt dậy, bỏ ra ngoài,

"Vô sỉ."

Lúc đi qua còn vung chân đạp một cái, Cố Thần Sinh né được, cười lớn.

____________

Ngày mồng 4 tết, sinh hoạt dần đi vào quỹ đạo bình thường, thỉnh thoảng có vài người cấp dưới của bố cô hoặc họ hàng thân thích đến chúc Tết.

Cố Dư nghĩ đến ngày mai anh đi, liên tục thở dài.

Hôm nay Cố Thần Sinh lại ra ngoài rồi, hình như đi với bạn. Bây giờ đã chín rưỡi tối mà vẫn chưa về.

Lúc ăn xong, cô lại cầm theo quyển sách "Nghìn lẻ một đêm" lên phòng gác mái nằm lười biếng.

Đêm nay trời ấm lên đến 10 độ, cũng không còn mua nữa, dưới ánh đèn vàng ấm áp, Cố Dư say sưa đọc lại câu chuyện mình đã thuộc lòng từ năm 10 tuổi.

Thỉnh thoảng lại ngó qua đồng hồ điện thoại, lông mày lại nhíu chặt, vẫn chưa về.

Một giờ rưỡi sáng, cổng lớn mở toang, ánh đèn ô tô rọi vào tận sân nhà.

Cố Dư đứng bật dậy, từ trên cao nhìn xuống, đúng là xe anh rồi.

Chuyện Cố Thần Sinh đi đêm về muộn đã trở thành chuyện bình thường nên trong nhà đều ngủ say, không ai ra đón. Cố Dư nhón chân chạy xuống, xỏ dép lê chạy ra cổng.

Từ trên xe bước xuống là một người phụ nữ. Cố Dư cảm thấy mình bị hoa mắt rồi chăng, đây rõ ràng là xe anh.

Người phụ nữ kia vòng qua ghế lái phía sau, mở cửa, Cố Thần Sinh loạng choạng bước xuống, hất tay từ chối cánh tay đưa ra của cô ta, cười nói gì đó rồi xoay người đi vào.

Từ đầu đến cuối Cố Dư đều không nhìn rõ được khuôn mặt người kia, chỉ biết ăn mặc rất hở hang, vóc dáng rất quyến rũ. Tiếng động cơ xe lại vang lên, chiếc Maybach lùi dần rồi đi mất.

Cố Thần Sinh để cô ấy đi xe về sao? Tâm trạng Cố Dư tụt dốc không phanh.

Cố Thần Sinh cúi đầu đi vào, tay đưa lên day day huyệt thái dương. Vừa ngẩng đầu đã thấy Cố Dư một thân váy ngủ màu trắng đứng dưới đèn tường màu vàng, đôi mắt trừng lên nhìn mình.

Anh có chút giật mình, nhanh chóng bật cười, đi đến tựa người vào cô, phân nửa sức nặng đều đổ lên người Cố Dư.

Trên người anh nồng nặc mùi rượu, giọng nói cũng khản đặc, hơi thở phả vào vai cô nóng nỏng,

"Chờ anh sao?"

Ánh mắt Cố Dư càng tối hơn một chút, đẩy mạnh anh ra,

"Anh tự đi đi, bằng không nói người phụ nữ kia đến mà dìu anh lên phòng ấy."

Cố Thần Sinh cười, thân hình cao lớn cố gắng khom xuống để tựa cằm vào vai cô, có chút khổ sở,

"Sao lại trở thành oán phụ rồi?"

_________Đừng quên để lại comment nhé 💋___________

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.