Đứa Trẻ Đến Từ Tương Lai

Chương 47




Edit: Chun

Hạ An Nhiên đã thẳng thắn thể hiện thái độ như thế, nếu như vẫn còn có người quấn quýt dây dưa thì chính là đồ mặt dày.

Tô Mộc Thần nhún vai, tựa vào chỗ Hạ An Nhiên vừa đứng, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, xem ra mưa càng lúc càng lớn.

“Sợ là đêm nay không về được, dù sao thời tiết cũng mát mẻ, sáng mai anh đưa em về sớm.”

Tô Mộc Thần nói.

Hạ An Nhiên liếc nhìn anh một cái, vừa nãy anh mới uống thêm rượu, côđương nhiên không thể trông mong anh có thể lái xe đưa cô về. Nhưng nếumuốn gọi taxi cũng phải chờ đến lúc ngớt mưa, hơn nữa từ đây về chỗ bàngoại lại hơi xa, rất khó gọi xe. Vả lại mọi người ở quê thường ngủ sớm, cô về tới nhà chắc chắn đã khuya, đánh thức mọi người dậy cũng khôngtiện.

Nhưng mà cô không tin tưởng Tô Mộc Thần.

Cơn mưa tối nay dường như không có ý định tạnh, càng về khuya mưa rơi càngnặng hạt, những giọt mưa đập vào tấm kính thủy tinh phát ra âm thanh lộp bộp không ngừng.

Hạ An Nhiên đành phải ở lại, tắm xong cô mặc bộ quần áo ngủ bảo thủ củakhách sạn, ngoài cổ và bàn chân, chút xíu da thịt cũng không lộ rangoài.

Nhìn dáng vẻ cẩn thận của cô, Tô Mộc Thần rất muốn cười, anh nào phải kẻ cướp chứ.

Hạ An Nhiên dùng tốc độ ánh sáng leo lên giường, chui vào chăn, kéo lênđến tận cổ không hở chỗ nào, đem cả người mình quấn lại như một connhộng.

Tô Mộc Thần vén chăn chui vào, cố gắng không chạm đến cô. Anh sợ nếu chẳng may mà chạm vào cô, cô sẽ hét ầm lên mất. May mà cái giường này khálớn, chăn cũng to, cho dù muốn chạm vào cũng không thể, còn chưa đến nỗi bắt chước Lương – Chúc, để mười tám cái chén ở giữa…

Hạ An Nhiên nằm quay lưng về phía Tô Mộc Thần, cánh tay gối lên đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì.

“Muốn nói chuyện chút không?”

Tô Mộc Thần mở miệng hỏi. Bây giờ mà ngủ thì vẫn còn sớm, vừa nằm xuốngcũng không thể ngủ được ngay, mấy chương trình trên ti vi cũng không cógì thú vị, chi bằng nói chuyện phiếm với nhau.

“Nói cái gì…” Hạ An Nhiên nhàn nhạt nói, giọng nói vẫn còn rất tỉnh táo.

“Em nói xem, nếu không có Duệ Duệ, chúng ta sẽ gặp nhau như thế nào?”

Tô Mộc Thần hỏi.

Mặc dù Hạ An Nhiên chẳng thích thú gì khi nói chuyện phiếm với anh, nhưngnếu anh đã hỏi như vậy, cô cũng nên nghiêm túc suy nghĩ.

Mối liên hệ duy nhất giữa họ là Duệ Duệ. Nếu như không có bé, có lẽ họ sẽgặp nhau theo một cách nào đó hoặc cũng có thể sẽ không bao giờ gặpnhau.

“Ai mà biết được.”

Cô nào có nghĩ nhiều như vậy, cô chỉ biết Duệ Duệ là một đứa trẻ đáng yêu, nếu như sau này cô cũng có một đứa con như thế hẳn là một chuyện rấttuyệt vời.

Cũng phải, Tô Mộc Thần khẽ thở dài.

“Nếu như không có Duệ Duệ, anh vẫn sẽ thích em.”

Đúng vậy, nếu như không có Duệ Duệ mà bọn họ vẫn gặp nhau, Tô Mộc Thần nghĩcó lẽ anh vẫn sẽ thích Hạ An Nhiên. Đối với nhiều người, ba mươi tuổivẫn còn rất trẻ, thế nhưng ở cái tuổi này kết hôn cũng là một sự lựachọn đúng đắn. Tô Mộc Thần càng nghĩ càng cảm thấy trống rỗng.

Ở cái tuổi này của anh, nhiều người sẽ chọn tiếp tục lưu luyến bụi hoa.Nhưng cuộc sống như vậy có thể lúc đầu sẽ rất đặc sắc, nhưng càng về sau sẽ càng khiến con người trở nên trống rỗng hơn.

Khi nghe được câu này của Tô Mộc Thần, Hạ An Nhiên khẽ run lên. Cô không quen nghe những lời nói như thế này.

“Tôi buồn ngủ rồi…”

Hạ An Nhiên lẩm bẩm một tiếng, mượn cớ trốn tránh anh.

“Ha ha…” Tô Mộc Thần khẽ cười, cũng không vạch trần cô.

Mặc dù nói vậy nhưng Hạ An Nhiên vẫn không thể ngủ được. Lúc cô khó ngủ hay trở mình liên tục, lật đi lật lại vài lần không biết sẽ ngủ từ lúc nào. Nhưng vào tình cảnh này cô đương nhiên không thể tùy tiện xoay người,cho nên cô lại càng tỉnh.

Sớm biết như vậy trước khi đi ngủ cô đã uống một ly rượu vang rồi. Đợi đếnkhi buồn ngủ thì trực tiếp nằm lên giường đi tìm chu công là xong.

Đang suy nghĩ vu vơ thì đằng sau truyền đến âm thanh loạt xoạt.

Vì có đèn ngủ ở đầu giường nên cả căn phòng chìm trong ánh sáng lờ mờ.

“Anh làm gì đấy?”

Hạ An Nhiên ngồi dậy, kéo cao chăn lên, cẩn thận nhìn Tô Mộc Thần đang bò dậy khỏi giường.

“Em sợ gì chứ?”

Tô Mộc Thần cười. Bây giờ mà cô vẫn còn thần hồn nát thần tính, anh có phải cầm thú đâu mà tùy tiện nhào tới.

Chẳng qua là anh không ngủ được, muốn uống một ly rượu vang mà thôi, đươngnhiên rượu này cũng không thể uống nhiều, rất dễ xảy ra chuyện bất ngờ.Nhưng nếu uống một hai ly thì lại rất dễ ngủ.

“Tôi cũng muốn một ly.”

Bây giờ mà cô không uống một chút rượu sợ là sẽ không ngủ được, chỉ uống một chút xíu thôi.

“Ừ.”

Tô Mộc Thần đứng lên đi lấy rượu.

Rượu vang vừa vào bụng, Hạ An Nhiên liền cảm thấy dễ chịu. Mặc dù tửu lượngcủa cô không cao, nhưng uống vài ba ly cũng không thể khiến cô say được.

Hạ An Nhiên thuộc tuýp người rất yên tĩnh khi say rượu. Chỉ cần đặt lêngiường là ngủ, không lật qua lật lại. Cô cũng sẽ không giống như Tô MộcThần, lời nói lúc say đến sáng hôm sau tỉnh dậy chẳng nhớ gì cả.

—-bamholyland.com—-

“Dễ chịu hơn không?”

Tô Mộc Thần nhìn Hạ An Nhiên, quả nhiên uống rượu cũng có điểm tốt, vẻ mặt phòng bị của cô lúc trước bây giờ cũng dịu đi nhiều.

“Có cái gì mà không dễ chịu chứ…” Hạ An Nhiên nheo mắt nhìn anh, “Hay là anh có âm mưu gì?”

“Đối với những người phụ nữ xinh đẹp, đàn ông đương nhiên không thể không có cảm giác được.” Tô Mộc Thần cười dịu dàng, “Đây là bản năng của đànông.”

“Với em, anh đương nhiên cũng có cảm giác, nhưng mà không đến mức mất kiểm soát đâu.”

Hạ An Nhiên liếc mắt nhìn Tô Mộc Thần một cái. Đúng là đàn ông! Hừ

“Tôi biết, đàn ông là loại không có khí tiết nhất. Nghiên cứu khoa học đãchỉ ra rằng, một người đàn ông cùng lúc có thể thích rất nhiều người phụ nữ, cho nên về cơ bản đàn ông chỉ là loại động vật suy nghĩ bằng nửathân dưới mà thôi.”

Hạ An Nhiên gật đầu nói, biểu hiện vô cùng thấu hiểu những thói hư tật xấu của đàn ông.

“Thế nhưng nghiên cứu khoa học cũng chỉ ra rằng, phụ nữ tàn nhẫn hơn đàn ông rất nhiều. Ngay cả khi đã kết hôn, nếu gặp được người đàn ông khiếntrái tim mình rung động, họ vẫn sẽ không ngần ngại mà bỏ lại tất cả ởphía sau.”

“Nhưng đàn ông ở bên ngoài này nọ chiếm đại đa số.”

“Như nhau cả thôi. Em chưa kết hôn, anh cũng vậy, cũng không có chuyện ở bên ngoài này nọ.Không bằng để sau khi kết hôn xong rồi lại thảo luận vấnđề này, được chứ?”

“…”

Hạ An Nhiên không ngờ đột nhiên anh lại nói như vậy, có chút phản ứng không kịp, ngây ra.

Tô Mộc Thần cũng ngẩn ngơ. Nhưng nói ra cũng tốt, giảm bớt được phiền phức sau này.

“Em thấy thế nào?”

Hạ An Nhiên sững sờ, trong đầu cảm giác như có một tiếng nổ lớn làm cô trở tay không kịp.

Đây có tính là cô đang được cầu hôn không? Còn chưa yêu cơ mà…

“Có thể…cho tôi một ly nữa không…”

Hạ An Nhiên lắp bắp.

Tô Mộc Thần bật cười.

Được rồi, Tô Mộc Thần cảm thấy mình không nên cười mới đúng. Lần đầu tiêntrong đời cầu hôn người ta, vậy mà kết quả lại thế này…

Anh rót thêm cho cô.

Hạ An Nhiên nhấp một ngụm, sau đó ngửa cổ uống hết ly rượu. Sau khi uống xong, cô cảm thấy bình tĩnh lại.

“Tôi từ chối.”

Cô nói.

Ba chữ này cô nói thật hùng hồn.

Nụ cười trên môi Tô Mộc Thần cứng đờ.

“Lý do?”

Tô Mộc Thần cúi đầu nhìn ly rượu trong tay, sau đó mở miệng hỏi.

Hạ An Nhiên nhìn anh. Bởi vì uống rượu nên sắc mặt cô hơi hồng, đôi mắtvốn trong trẻo, lạnh lùng giờ đây phủ lên một lớp sương mờ ảo xinh đẹp,tĩnh lặng đến mị hoặc khiến trái tim Tô Mộc Thần run lên.

Trong đầu anh bất giác nhớ đến một câu của vị công tử hào hoa Lý Ngư thời nhà Thanh – Phụ nữ quan trọng nhất là sức quyến rũ, chỉ cần có ba bốn phầnnhan sắc là có thể bù được bảy tám phần rồi.

Những lời này không sai, huống chi Hạ An Nhiên cũng không phải chỉ có ba bốn phần nhan sắc.

“Anh là gian thương.”

Không sai, Tô Mộc Thần là gian thương, cho nên từ lúc quen biết anh đến giờ cô lúc nào cũng phải chịu thiệt.

Gian thương chỉ biết hưởng lợi từ người khác, không bao giờ có chuyện ai hưởng được tí lợi lộc nào từ anh ta cả.

Tô Mộc Thần dở khóc dở cười, anh thật không nghĩ tới cô sẽ lấy lý do này để từ chối.

“Gian đến mức nào?”

Tô Mộc Thần hỏi.

“Nói không được,” Hạ An Nhiên lắc đầu, “Cảm giác vậy thôi. Hơn nữa anh quá mưu mô.”

Hạ An Nhiên trả lời không rõ ràng, bởi vì cô căn bản không biết phải trả lời thế nào, nhưng đó là cảm giác của cô.

Được rồi, thành thật mà nói, cô thích loại đàn ông nho nhã, dịu dàng, giốngnhư mấy nam sinh mặt trắng nhỏ. Nếu đặt Tô Mộc Thần và loại đàn ông nhưvậy ở cùng một chỗ, cô chắc sẽ phải thật nghiêm túc suy nghĩ.

Tô Mộc Thần cười, hơi khom người kề sát cô.

“Rất mưu mô?”

“Đúng.” Hạ An Nhiên nhìn ly rượu, “Anh muốn chuốc say tôi rồi định làm gì sao?”

Tô Mộc Thần cười nhạt không nói, anh không phải loại người vô liêm xỉ như vậy.