Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Chương 38




Bà Tất đằng đằng khí thế, không để ý đến sự phản đối của Chu Lạc, chỉ với một cuộc điện thoại đã có thể giải quyết tất cả mọi việc.

Vậy nên Chu Lạc được chuyển vào phòng bệnh trẻ em giống như phòng của Châu Châu, nghe nói, lên thủy đậu phần lớn thường là trẻ em, vì thế khoa Nhi sẽ có kinh nghiệm hơn.

Đây có được coi là sự bù đắp cho tuổi thơ của cô không?

Sau khi các nốt thủy đậu dần dần biến mất thì khắp mặt Chu Lạc toàn là vết thâm đen, trên mặt vừa đen vừa bóng giống như cái chảo xào, tóc đầy dầu, rối giống cái giẻ lau. Đây là lần đầu tiên cô nhếch nhác như vậy kể từ khi sinh ra, nên nhất quyết không chịu để Đại Đổng nhìn thấy cái mặt này của mình. Sau khi nhìn thấy rồi thì còn kết hôn gì nữa, không chừng lại liệt dương luôn ấy chứ, Chu Lạc bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Nhưng đối diện với mẹ mình, lại không giống như vậy. Hơn nửa tháng nay, Chu Lạc thực sự nghi ngờ về việc lần đầu tiên biết đến một bà Tất như thế. Trong lòng bà đã xưng là “Mẹ”, có thể thấy đây là sự thay đổi lớn, trước đây bà Tất kỵ nhất chữ “già”.

Người khiến cô có một cách nhìn khác, còn có bố cô – Chu Thanh Bách. Hơn nửa tháng nay, người tắm rửa lau người cho Chu Lạc đều là bà Tất, cơm nước đều do bí thư Chu lo liệu, hai người toàn tâm toàn ý chăm sóc con gái. Đấy là còn chưa kể, khi cô y tá truyền dịch và tiêm cho Chu Lạc, không biết có phải là do căng thẳng hay không, mà đến lần thứ ba vẫn không thể lấy được ven. Thực ra Chu Lạc nghĩ là do bố mẹ cô khí thế hùng hậu quá làm cho người ta sợ. Cả hai đều là những người có địa vị cao, bốn con mắt cứ nhìn chăm chăm vào tay cô, thì cho dù y tá có tay nghề thành thục đến mấy, kinh nghiệm phong phú đến mấy cũng sẽ bị dọa chết khiếp.

Chu Thanh Bách nhíu mày, nhìn vợ một cái, “Hay là em làm đi, hồi đó em tiêm cho con một mũi là xong ngay mà”.

“Đó là việc của nhiều năm trước rồi.” Mặc dù Tất Thụy Vân hừm một tiếng, nhưng lại đứng dậy đi về phía Chu Lạc thật, cô y tá vội hoảng hốt nhường chỗ. Nhưng thấy Tất Thụy Vân hồi lâu vẫn không tiêm, bất giác hơi thắc mắc.

“Cô gọi y tá trưởng tới đây!” Tất Thụy Vân bực mình ném kim xuống.

“Em sao thế, tuần trước anh truyền đạm, chẳng phải em cắm kim rất chuẩn sao?” Chu Thanh Bách không thể lý giải được, lúc đó ông còn cảm thán kỹ thuật của bà vẫn không hề giảm so với năm xưa.

Sắc mặt của Tất Thụy Vân lúc đỏ ửng lúc lại trắng bệch, im lặng hồi lâu mới buông một câu: “Không thể cắm được”. Sau đó bước ra khỏi phòng bệnh không thể quay đầu lại.

Chu Thanh Bách nhìn cô con gái đáng thương và nhìn cánh tay nhỏ gầy của nó, trong lòng thương xót, sau đó thì thầm một câu với vẻ không hài lòng: “Với mình thì lại có thể ra tay”.

Chu Lạc tối sầm mặt lại, trong lòng nghĩ hai người khi còn trẻ thì đấu đá nhau, bà Tất trước đây từng cầm dao phẫu thuật trên cơ thể ông, lẽ nào ông quên rồi sao? Cắm vào mũi kim thì có gì mà không thể ra tay, không cố ý tiêm thêm cho ông vài mũi là may lắm rồi!

Kế hoạch lấy lòng con gái của bố mẹ Chu Lạc tuy hơi kỳ quặc nhưng lại được thực hiện một cách khá thuận lợi. Hiệu quả như thế nào, tạm thời chưa biết được, hai người bình thường vô cùng bận bịu nay cũng thu xếp thời gian ngồi lại nói chuyện. Hai người đều có tri thức, có kiến thức, giống như những người bạn cũ, tuy không hòa thuận như cặp vợ chồng bình thường nhưng cũng được coi là ăn khớp.

Người phiền muộn chính là Chu Lạc, cô quả thực không biết nên đối mặt với hai người này như thế nào. Tiếp tục thờ ơ lạnh nhạt ư? Thấy người ta cả đời cũng chưa từng xuống giọng bao giờ, cô không nhẫn tâm mà cũng không làm được. Ngoan ngoãn làm đứa con hiếu thảo? Điều này phải cần cả một quá trình, cho tới tận bây giờ cô vẫn chưa quen nói chuyện nhã nhặn với họ, lại càng không giống như con gái những nhà khác nép vào lòng bố mẹ nũng nịu, vòi vĩnh.

Vậy là, để trốn tránh, ngoài lúc ăn ra, phần lớn thời gian cô dành để ngủ. Đại Đổng thì đang gấp rút giải quyết cho xong công việc ở thành phố X, nhưng Chu Lạc nhất quyết không chịu gặp cậu. Có một lần cậu xông vào trong phòng, Chu Lạc lại cuộn mình trong chăn giống như quả bóng, không dám ló mặt ra. Trước mặt bố mẹ Chu Lạc, Đại Đổng cũng không tiện giở chiêu trước đây mềm rắn quấy rầy, đành phải rầu rĩ ra về.

Chờ mãi những nốt vẩy đen mới bong gần hết, Chu Lạc vui mừng đi rửa mặt rồi soi gương, cô tuyệt vọng. Những vết thủy đậu trên mặt đều biến thành màu hồng hồng, mặc dù bác sĩ nói tuyệt đối sẽ không để lại sẹo, nhưng chờ đến khi màu đó biến mất cũng phải mất một thời gian dài, thậm chí có khi mất cả mùa hè.

Giận dữ ném khăn mặt đi, Chu Lạc quay người lao ra khỏi nhà vệ sinh thì bị va vào ai đó, ngã ngay vào một vòng tay ấm áp.

“Á á á!” Khi nhìn rõ đối phương là ai, Chu Lạc hét lên rồi lấy tay che mặt, Đại Đổng tay chân lóng ngóng vừa che miệng cô, vừa quay người lại định đóng cửa phòng bệnh. Không ngờ y ta của phòng bệnh VIP vô cùng có trách nhiệm, nhanh chóng lao tới phía cửa, vội vã hỏi: “Cô Chu, cô không sao chứ? Có chuyện gì vậy?”. Sau đó kinh ngạc nhìn thấy cảnh hai người đang quấn lấy nhau phía sau cửa, nhìn giống hiện trường phạm tội nào đó. Cô y tá do dự không biết có nên hét lên gọi người hay không, nguyên nhân do dự chính là… nghi phạm hiếp dâm đều đẹp trai vậy sao? Mặt cô y tá đỏ bừng lên, tim đập loạn nhịp.

“Xin lỗi cô, tôi là chồng cô ấy.” Đại Đổng bối rối đẩy Chu Lạc ra, lấy tay ra hiệu một hồi, “Chúng tôi có chút chuyện cần nói, cô cứ đi làm việc của mình đi”. Nói xong liền đóng cửa lại.

Cô y tá ngây người ra, không biết có nên tin người này hay không, trong đầu hồi tưởng lại tình huống giống như trong phim vừa nãy, mới phát hiện ra chủ nhân của phòng bệnh sau khi được người kia thả ra, chỉ bưng mặt chạy đi mà lại không hét lên hoặc phủ nhận.

Vậy thì, những lời anh chàng đẹp trai đó nói đều là sự thật ư? Nhìn cánh cửa phòng đóng kín, nhớ lại anh chàng đẹp trai ban nãy, cô y tá lắc lắc đầu, quyết định thêm một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, quay người bỏ đi.

Hai người bịn rịn ngồi trên sô pha ở phòng ngoài. Trong lúc cấp bách, Chu Lạc đi vào phòng bệnh, lôi một chiếc chăn bông mỏng ra đắp lên người, hiện tại chiếc chăn bông dùng để đắp này sắp bị ngũ mã phanh thây rồi

“Anh về nhà đi, à không, anh đến thành phố X đi, còn nhiều việc phải làm mà!”, cuối cùng thì cũng không thể bằng con trai cơ thể cường tráng khỏe mạnh. Trong trận tranh giành, Chu Lạc đã nhanh chóng bại trận, cái chăn đáng thương bị Đại Đổng giật lại, vứt xuống nền nhà. Chu Lạc lại bắt đầu rúc vào dưới đệm lưng trên ghế sô pha.

“Em tránh mặt anh hơn nửa tháng rồi còn gì, những việc cần làm đã làm xong từ lâu rồi.” Đại Đổng chuyển sang tấn công cái đệm lưng.

“Em không muốn gặp anh đâu!” Chu Lạc dùng hai tay cố sống cố chết ép chặt đệm lưng lên đầu.

“Ngoan nào, anh nhớ em lắm, em không nhớ anh sao?” Nói cứng không được, Đại Đổng liền áp sát vào Chu Lạc, dỗ dành bên tai, tay thì chầm chậm xoa lưng cô, cơ thể ngày càng sát lại, cuối cùng dứt khoát đè lên người cô.

Chu Lạc đã lâu ngày không gặp, nhớ nhung vô cùng, cô làm sao chịu nổi, ngay lập tức toàn thân mềm nhũn, chân tay không còn chút sức lực nào, cái đệm lưng bị lấy đi.

“Ừm…” Đang định bịt mặt, tay bị giữ chặt, người bị lật ngược lại.

Chu Lạc nhắm ngay mắt lại, môi run run không nói nên lời, cô sợ nhìn thấy kinh ngạc và ruồng bỏ trong mắt cậu, cho dù chỉ là một chút.

Sau đó không khí bỗng trở nên trầm lặng, khoảng thời gian đấy dài tới mức làm Chu Lạc bắt đầu cảm thấy run rẩy, mặt trắng bệch, lại càng không dám mở mắt nhìn.

“Lạc Lạc, em nghĩ anh thích em là vì lý do gì?” Cuối cùng Đại Đổng cũng nói, kèm theo vẻ không vui, dường như có hơi khác với dự tính của cô. Do dự mở mắt ra, phát hiện nét mặt nghiêm túc của cậu, giọng điệu rất thật lòng, Chu Lạc cũng tỏ ra nghiêm chỉnh, cô chầm chậm dịch người sang một bên rồi ngồi dậy.

“Vì, vì sao?” Chu Lạc có chút không thoải mái. Vấn đề này cô cũng đã nhiều lần suy nghĩ tới, đáp án đúng, cô lại không dám khẳng định. Lúc này Chu Lạc có chút căng thẳng, ma xui quỷ khiến thế nào lại tự mỉa một câu, “Tóm lại không phải là vì em trông xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành chứ gì?”.

Đại Đổng nghe xong thần mặt ra, vẻ nghiêm túc bỗng nhiên mất đi, cậu cười tới mức cả mặt đỏ bừng. Chu Lạc vừa mới tắm xong, tóc còn chưa khô, ban nãy sau một trận lăn lộn giờ rối tung lên như ổ gà, trên người mặc đồ ngủ hình thú, mặt lại điểm đầy nốt, nói câu “xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành” thật đúng là quá hài hước!

Chu Lạc cũng nhanh chóng phát hiện ra điểm này, thẹn quá hóa giận đang định giấu mặt lần nữa, đột nhiên bị ai đó ôm chầm lấy, ghì chặt vào lòng.

“Lạc Lạc, anh không phải là người chỉ chú ý đến vẻ bề ngoài. Anh thích em cũng không phải là vì em xinh đẹp.”

Vì cơ bản cậu không nghĩ rằng cô xinh đẹp sao, Chu Lạc giận dữ nghĩ, lại không nhịn được liền hỏi nhỏ: “Vậy rốt cuộc anh thích em ở điểm gì?”.

“Anh cũng không biết nữa.” Người trả lời lại thấy rất vui vẻ.

Chu Lạc bực mình, vùng vẫy muốn thoát ra, Đại Đổng ấn cô xuống và nói: “Anh có thể khẳng định một điều là, anh thích được ở bên em, thích nhìn thấy em, nghe em nói chuyện, hoặc không làm gì cả, chỉ cần có em ở bên cạnh là anh cảm thấy rất yên bình, vui vẻ. Không nhìn thấy em anh sẽ rất nhớ, không có tin gì sẽ thấy thấp thỏm, nếu em không vui anh cũng thấy không vui, em vui vẻ anh cũng thấy vui vẻ, thấy em tốt với người khác anh sẽ ghen tỵ, thấy em khó chịu anh sẽ rất đau lòng”.

Có lẽ những lời này không cảm động hơn những lời thề non hẹn biển, nhưng Chu Lạc nghe xong lại thấy trong lòng như trăm hoa đua nở. Hết cách rồi, ai bảo trước đây cô rất ít khi được nghe những lời ngọt ngào. Không ngờ anh chàng ngốc này lại rất biết dỗ dành người khác như vậy, Chu Lạc rất vui nhưng miệng vẫn hừm một tiếng: “Điều này cũng chẳng chứng tỏ cái gì, không chừng bác gái cũng có thể cho anh cảm giác này”. Cảm giác được người ta quan tâm, có thể nũng nịu, còn có thể nhõng nhẽo mãi.

Đại Đổng nghe xong, tức giận vô cùng, ôm chặt cô véo một cái vào mông để trừng phạt, cảm giác thật là lạ, không nhịn được lại véo thêm cái nữa, Chu Lạc bị đau kêu lên “Á” một tiếng, âm thanh yêu kiều, ngọt ngào. Trong giây lát, nhiệt độ không khí bỗng tăng cao vài độ, không khí mờ ám xuất hiện. Thế là từ véo chuyển thành vuốt ve, bàn tay tự do du ngoạn trên cơ thể cô, hơi thở hai người bỗng bất ổn.

“Chuyện này…” Cô cảm thấy bầu không khí có gì đó không phải, Chu Lạc đang định mở miệng ngăn lại nhưng lời còn chưa phát ra đã bị chặn lại, lần này mới thực sự là quấn lấy nhau, hoàn toàn bỏ rơi chiếc chăn bông tội nghiệp kia.

Củi khô bốc lửa, tiểu biệt trùng phùng, hai người âu yếm nhau thở hổn hển, quần áo bị cởi hết phân nửa, dường như quên cả tháng ngày, quên mất mình đang ở đâu, nhưng người khác lại không quên, bởi vì cửa đột nhiên bị mở ra rồi nhanh chóng đóng lại.

Trong lúc cấp bách, chiếc chăn bông đó lại vô cùng có ích, Đại Đổng nhanh chóng với ấy chiếc chăn đắp lên người Chu Lạc, rồi mới chỉnh sửa lại quần áo của mình.

Chu Lạc đầu óc trống rỗng, sau khi tỉnh táo liền vùi đầu vào trong chăn bông, nhẹ giọng rên thầm, trời đất ơi, để cô chết đi cho xong! Vừa nãy người đàn ông của cô đang mải vùi đầu vào ngực cô nên không nhìn thấy, cô tựa vào sô pha ôm ghì lấy đầu cậu nhưng ánh mắt nhìn thẳng ra cửa với vẻ xấu hổ. Một nhóm người bên ngoài, có bố mẹ, có cậu Tất Tinh Huy, còn có cả Lịch Chủy và trợ lý Tôn, nét mặt đều rất ngạc nhiên. Đáng buồn nhất là trong tay Lịch Chủy còn dắt theo cô bạn nhỏ Châu Châu nữa!

Trời đất ơi, đôi gian phu dâm phụ bọn họ đã hủy hoại mầm non của đất nước, có phải sẽ bị lôi ra vứt vào rọ lợn? Ý thức của Chu Lạc bắt đầu rời rạc, suy nghĩ muốn đi vào một không gian khác: Những người đó sao lại không gõ cửa? Có lẽ họ nghĩ đó là phòng ngoài nên không cần thiết chăng? Còn hai người bọn họ, sao lại vội vã vậy chứ? Sao không vào giường ở phòng trong rồi hãy thân mật, như vậy sẽ không bị tóm tại trận. Hơn nữa ban đầu cô còn lo lắng Đại Đổng nhìn thấy mình xấu xí sẽ bị liệt dương, bây giờ có thể chứng minh là không phải thế, nhưng không biết lần kinh động này liệu có gây ra hậu quả xấu như trên hay không…

Chu Lạc đang nghĩ ngợi lung tung, Đại Đổng là đàn ông, nên điềm tĩnh hơn nhiều. Sửa lại quần áo rồi đẩy Chu Lạc vào phòng trong, ra mở cửa, bên ngoài chỉ còn lại Tất Thụy Vân mặt mày xám ngoét. Trước khi nữ vương cao quý đó rời khỏi bệnh viện, chỉ ném lại một câu: “Thu dọn xong thì xuống lầu, chúng ta cần nói chuyện”.

Đại Đổng mặt mày ngượng nghịu đi vào phòng trong truyền thánh chỉ, khi đó sắc mặt Chu Lạc cũng tốt hơn nhiều, bởi vì suy nghĩ của cô đã hình thành: “Lần này cặp vợ chồng vốn giữ thể diện đó nên ép bọn họ nhanh chóng kết hôn, dưới sự chứng kiến của mọi người, họ không thể bỏ mặc con cái như vậy được…”.