Dục Vọng Đen Tối

Chương 70: Sinh non trong mưa




———

Đây là Chap đánh dấu chuyển biến của toàn bộ tiểu thuyết nhé, hi hô, sau Chap này mọi thứ đều thay đổi cả, hé, anh NDT sẽ càng đáng ý.

Chúc m.n đọc tr vui:”>



“Tiểu thư sao chứ ạ?”, Vương Linh bên cạnh nhận Dung Ân có ểm khác thường, vội vàng kéo tay áo.

“Em nhìn rõ người trong xe vừa rồi?”, Dung Ân mở miệng, nhưng hai khớp hàm lại run rẩy lập cập.

Ánh Vương Linh khó hiểu nhìn vào đuôi xe, vừa lo lắng vừa đỡ lấy Dung Ân, cũngquá đa nghi, “Không ạ, có việc gì sao?”.

Cánh tay bị đẩy ra, Vương Linh lui lại bước. Dù cho có nhắm chặt hai, cũng có thể nhận ra từng đường nét khuôn mặt anh, đôi của anh, mũi của anh, còn có những lời thương anh trao gửi. Dung Ân nhanh chóng chạy đuổi theo, tựa như đuổi theo quãng thời gian đằng đẵng năm dông dài, bước chân vẫn lòng vì anh mà kh trương, Diêm Việt, nếu là anh, người trước kia, là ai?.

Nhưng nếu là anh, tại sao anh lại lặng thinh lâu đến như vậy?

Chẳng lẽ vừa rồi chỉ là ảo giác, là nhìn lầm?

“Dung tiểu thư, Dung tiểu thư….”, Phía sau, Vương Linh tức tốc đuổi theo, “Thế này cũng phải cách hay, chúng ta gọi xe hơn”.

“Được”, Dung Ân thở dốc, bước chân vẫn như cũ hề dừng lại, Vương Linh vội vã vẫy tay bắt xe, bầu trời lúc này, gió nổi cơn, nhanh như vậy mây đen đã kéo đến ùn ùn, những tán cây va đập nhau xào xào, đỉnh đầu, sấm vang rền rĩ, chỉ sau loáng, mưa lớn kéo đến ngụt trời tầm tã, người qua kẻ lại vội vàng tìm chỗ trú.

Xe quẹo vào khúc quanh rồi mất hút, Dung Ân ngày đuổi theo gấp gáp, lường trước nền đường trơn trượt, khi ngã xuống nhanh chóng tự vệ, hai tay ôm lấy bụng, mu bàn tay trong nháy đã xuất những vết chầy xước, khuôn mặt vì đau mà trở nên khó coi.

Từ bụng truyền đến cơn đau thắt, gắng ngồi dậy, Vương Linh bắt được xe chạy đến, “Dung tiểu thư, chị sao chứ?”.

Cô khom lưng ngồi bệt nền đường, sau khi cơn đau thuyên giảm hơn, lúc này mới chậm rãi đứng dậy, “Tôi sao”.

Chiếc xe vừa rồi đã mất hút, Dung Ân ngồi vào xe taxi, đọc địa chỉ nhà Diêm Việt, khi đến biệt thự, mưa vẫn rơi xối xả, quất vào mặt từng cơn đau rát.

“Dung tiểu thư, chị làm gì vậy?”, Vương Linh xuống xe, vội vàng kéo tay, “Mưa lớn như vậy, tốt cho sức khỏe”.

Dung Ân xem lời bỏ ngoài tai, mặc ưa táp lên mặt, hai gần như thể mở.

Khi vào tới phòng khách Diêm gia, Diêm Thủ Nghị cùng vợ ngồi ăn cơm, vú Lưu từ trong phòng bếp mang thức ăn bưng ra, trông, ai nấy cũng đều ngơ ng.

“Ân Ân?”, vú Lưu lão gia sắc mặt khó coi, bước lên phía trước, “Sao cháu lại ở đây?”

“Ai cho vào đây?”, Diêm Thủ Nghị cầm đôi đũa ném xuống bàn, cả người Dung Ân đều đã ướt p, mưa theo ông quần từng giọt xuống sàn nhà, “Đính hôn xong, còn chạy đến đây làm gì?”

“Ân Ân, tại sao cháu lại thành ra thế này?”, trong căn nhà lớn như vậy, duy chỉ vú Lưu là người hòa nhã với, bà vội vàng lấy khăn bông lại cho lau tóc, toàn thân Dung Ân lạnh đến run cầm cập, ngón tay lạnh băng túm lấy cổ tay vú Lưu, “Vú Lưu, vừa rồi bác ở nhà phải?”.

Vú Lưu bàng hoàng, ánh trốn tránh, lách qua người, “Đúng vậy, ta….ta định chu bị cơm tối”.

“Không thể”, Dung Ân kiên quyết ngắt lời, xoay người, kéo lấy tay bà, “Vú Lưu, thường ngày bác vẫn rất tốt với cháu, bác đừng gạt cháu, cháu vừa rồi nhìn bác rất rõ, còn có….còn có Diêm Việt, vú Lưu, bác cho cháu biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.

“Chuyện này, sao có thể”, vú Lưu giật tay lại, “Ân Ân, chắc c cháu đã nhìn nhầm rồi, hơn nữa, thiếu gia vừa ra khỏi nhà, thể về nhà ngay như vậy được”.

“Không, phải!”, Dung Ân gần như phát ên, hoàn toàn tự chủ được bản thân, “Là Diêm Việt, khuôn mặt đó chính là của anh ấy, cháu thể nhìn lầm….”.

Lời vừa ra, sắc mặt vú Lưu tái nhợt, Diêm phu nhân kích động đứng dậy, đầu óc choáng váng, thiếu chút nữa đã ngã xuống đất, ánh Diêm Thủ Nghị bên cạnh lộ ra bi thương, vội vàng đỡ bà ngồi xuống, “Vú Lưu, còn đứng đấy làm gì, mau đuổi nó ra khỏi nhà!”.

“Ân Ân, chắc c cháu đã nhìn lầm rồi”. vú Lưu lấy ô đưa cho Vương Linh, “Lão gia nổi giận, cháu mau về, người ở nhà sẽ rất lo lắng”.

“Vú Lưu, lẽ nào là cháu đã nhìn nhầm?”, Dung Ân thất thần đứng bất động, khi tất thảy mọi người xung quanh đều phủ nhânk, lại khăng khăng quả quyết, nhưng cóchỉ là lầm tưởng, cái nhìn vội vã vừa rồi, khi trời trở gió và mây đen cuồn cuộn kéo đến, quả chỉ là ảo giác của sao?.

Vú Lưu đành lòng nhìn vào, bà mở lời, “Ân Ân, cháu nhìn nhầm rồi”.

“Còn đứng đây làm gì, mau cút!”, Diêm Thủ Nghị thuận tay cầm lấy bát bàn ném về phía Dung Ân, “Đừng để tôi gặp lại lần nữa, cút!”.

“Dung tiểu thư, có lẽ chúng ta nên về thôi”, Vương Linh cầm lấy ô, kéo tay toan rời khỏi.

“Cháu tin”, Dung Ân giật phắt tay, ánh tràn ngập hoài nghi, “Vú Lưu, người khác cháu có thể nhận lầm, nhưng đó là anh ấy, cháu thể nhìn sai, bác có thể cho cháu gặp lại người đó lần được?”.

“Ân Ân, ta phải lại bao nhiêu lần cháu mới tin?”

“Cùng ta dài dòng làm gì?”, Diêm Thủ Nghị đẩy ghế xông ra, ông hung hăng, vú Lưu nhận sẽ có chuyện hay, vội vàng đẩy Dung Ân, “Ân Ân, cháu về trước đã, mau lên….”.

Vương Linh theo Dung lui ra ngoài cửa, còn chưa kịp xoay người, đã bị Diêm Thủ Nghị tóm lấy bả vai đẩy ra ngoài, phía sau là thềm đá, cá chân Dung Ân lảo đảo, vìkịp phản ứng mà bị trẹo, cơ thể ngã về đằng sau.

“Dung tiểu thư….”, gần như sắp ngã xuống, may mắn Vương Linh vươn tay kịp đỡ lấy, nhưng vì quán tính, hai tay Dung Ân vẫn chống xuống mặt đất.

Bụng dưới lại co rút, ngay sau đó truyền đến trận đau nhức, Dung Ân khom lưng ngồi mặt đấy, mãi cho đến khi đỡ hơn, lúc này mới nhờ Vương Linh đỡ dậy.

Thái độ Diêm Thủ Nghị rất dứt khoát, vú Lưu dám ngăn cản, Dung Ân đứng dưới mưa, vươn tay lau mưa mặt, ép buộc chính mình mở nhìn căn biệt thự cổ kính đã từng rất quen thuộc với, “Vú Lưu, bác với anh ấy….. cháu sẽ bao giờ quay lại đây nữa”.

Vú Lưu đứng ở cửa, trong đong đầy thương.

Dung Ân đứng giữa màn mưa, toàn thân lạnh cóng đến phát run, cho dù tình của có sâu đậm đến nhường nào, ngày hôm nay cũng sẽ được gột rửa, cũng dần dần phai nhạt, huống chi, người níu kéo, duy chỉ có mình?.

“Diêm Việt”, Dung Ân gọi to đến nỗi tưởng chừng cổ họng sắp bị xé rách, nhìn lên tầng hai, ra từng chữ rành rọt, “Anh yên t, em sẽ quấn lấy anh nữa, nếu anh muốn gặp, em, từ nay về sau, chúng ta sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt….”

Giọng khản đặc, trái tim cũng chuyển lạnh, hai tay gắt gao nắm thành quyền, mái tóc cùng y phục nhớp nháp, dính dớp lên người, bộ dạng vô cùng thảm hại, “Không gặp, lần cũng sẽ …..”

Thanh lặp lặp lại mỗi lúc lại, tận sâu trong đáy, băng lạnh đã th nhiễm cùng cực, phủ lên tầng bi thương, hàng mi run rẩy, nhưng ép buộc chính mình phải mở. Dung Ân như vậy, khiến vú Lưu thương xót nguôi, “Lão gia….”.

Diêm Thủ Nghị trông van lơn trong, nhưng hề mềm lòng, trái lại biểu này tựa như đổ thêm dầu vào lửa, “Còn mau cút, người đâu, đuổi hai người bọn họ!”.

Dung Ân đứng im như tượng, ai gì đều nghe, Vương Linh đối phương sẽ hành động, vội vàng kéo tay, “Dung tiểu thư, thôi….”.

Bước chân của Dung Ân theo Vương Linh chuyển động, lại nghe tiếng gọi lo lắng của vú Lưu truyền đến, “Ân Ân, Ân Ân, cháu sao vậy?”.

Cô dừng bước bất động, hai đờ đẫn nhìn vú Lưu, chính mình cũng biết bản thân bị sao?.

“Dung tiểu thư….”

Tình hình dường như trở nên hỗn loạn cực ểm, Dung Ân cúi đầu, chỉ máu chảy rangừng, máu loãng ra trong, từ ống quần loang xuống nền đất, bụng lúc này mới cảm nhận được cơn đau, hơn nữa ray rứt từng đợt co thắt, hạ bộ, chất lỏng ấm nóng vẫn ngừng chảy ra.

“Bác sỹ, được, Dung tiểu thư….”

Đầu óc Dung Ân trống rỗng, ầm, dường như có vệt sáng màu trắng xẹt qua, ý thức cũng dần dần tan rã, cả người ngã nhoài về phía sau, tầng hai, nơi Diêm Việt từng sinh sống mỗi lúc nhòa mờ trước, những hạt mưa tới tốc rơi xuống hốc, trong nháy ngã xuống đất, tất thảy vạn, cũng lui vào trong mông muội, trước chỉ còn là cảnh hoang tàn.

Khi Dung Ân tỉnh lại, đầu đau như muốn nứt ra, tay cắm kim truyền, Vương Linh ngồi bên cạnh coi sóc, nằm giường đệm màu trắng, tay Dung Ân đặt lên bụng, còn chưa ra, đã cảm nhận được chính mình vừa mất ều gì.

“Vương Linh”.

“Dung tiểu thư, cuối cùng chị cũng tỉnh lại rồi….”, Sắc mặt Vương Linh đến lúc này vẫn chưa hết bàng hoàng. Dung Ân cảm khoang miệng khô khốc, “Tôi bị sao vậy?”.

“Tiểu thư….” Vương Linh nghẹn ngào, ánh né tránh, “Tiểu thư sinh non, bác sỹ chị cần phải nghỉ ngơi”.

“Ừ”, Phản ứng của, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Vương Linh, Dung Ân thản nhiên lên tiếng, hai đờ đẫn nhìn chăm chú trần nhà.

Ngoài bệnh viện, truyền đến tiếng tg xe chói tai, giống như cơn vũ bão sắp kéo đến càn quấy, xe thể thao đắt tiền ngang nhiên trái luật, đỗ bừa bãi ngoài sân.

Đóng phịch cửa xe, sắc mặt Nam Dạ Tước xám xanh lẫn lộn, sau chuyện lần trước ở Cám Dỗ, anh vốn dĩ muốn im lặng với vài ngày, cũng nghĩ, rốt cuộc sẽ phát sinh chuyện thế này. Sinh non? Con? Người đàn ông còn đủ kiên nhẫn, nới tung cà vạt, âu phục màu trắng sang trọng càng lộ ra lạnh lùng cùng cường hãn, hai tròng tràn ngập hàn khí, biểu cảm gương mặt tưởng như muốn sát sinh.

Đi đến phòng bệnh, Vương Linh nhìn anh, ngay lập tức đứng dậy, “Cậu chủ”.

Trong giọng, ngập tràn áy náy.

Hai tay Dung Ân buông thõng giữa chăn, đôi trống rỗng nhìn lên trần nhà thu hồi lại, chậm rãi hướng về phía người đàn ông. Chỉ vài ngày gặp, đã gầy rất nhiều. Mà anh, vẫn nổi bật đến rực rỡ, đến đâu dường như cũng tỏa ra ánh hào quang.

“Nói, đã xảy ra chuyện gì?”, Nam Dạ Tước vòng vo, trực tiếp hỏi cho ra nhẽ, ệu bộ cao ngạo, dường như muốn bỏ qua cho bất kỳ ai.

Dung Ân chỉ nhìn anh, lời nào, mái tóc dài buông xõa sau lưng, màu đen tuyền, càng làm nổi bật khuôn mặt trắng bệch của, Nam Dạ Tước hồi lâu đáp, liền hỏi lại, “Đứa con, có từ khi nào?”.

“Nam Dạ Tước, anh đến đây làm gì?”, Dung Ân biết, qua ện thoại, Vương Linh đãhết mọi chuyện cho anh, “Đứa trẻ đã còn, anh còn muốn biết gì nữa?”.

“Lần trước hỏi tôi, nếu như sinh đứa con, có thể buông tha hay, ra khi đó đã có thai”, Ánh Nam Dạ Tước sắc lạnh đến thấu xương, “Dung Ân, tôi ngờ mưu tính đến như vậy”.

“Đúng”, Dung Ân nghe anh xong, “Vì em biết rõ mình đã mang thai, nên quả thực có hỏi anh, sau này, anh rằng chấp nhận, Nam Dạ Tước, nếu phải em bị anh bức đến mức này, em cũng sẽ làm như vậy….”

“Dung Ân, lẽ nào quan hệ giữa chúng ta là gì, quên rồi sao?”

“Đúng, chỉ là giao dịch đổi chác mà thôi”, Dung Ân buộc phải thừa nhận tàn khốc, hốc phủ tầng hơi, “Nam Dạ Tước, cái anh nên, là đừng quá tốt với em, khiến em quen thói mà lưu luyến, quen thói mà lầm tưởng về quan hệ của chúng ta”.

“Lẽ nào muốn giữ lại đứa con, chỉ vì muốn ra?”.

“Đứa trẻ, là chuyện ngoài ý muốn”, hai tròng Dung Ân đối diện ánh nhìn sắc bén của Nam Dạ Tước, “Sau khi biết có thai, ngay lúc đó, em đã muốn bỏ, nhưng anh lại dội cho em gáo lạnh, thế nên, em đã thay đổi chủ ý, em hy vọng, anh sẽ vì đứa trẻ mà giữ em ở lại bên cạnh, Nam Dạ Tước, người phụ nữ anh, đều phải chịu tổn thương nhiều đến như vậy sao?”

Ánh thê lương, tuy rằng hoàn toàn bị bóp méo, nhưng cách giải thích như vậy, lại chính là những gì Nam Dạ Tước nghĩ, con ngươi người đàn ông mỗi lúc tối lại, anh nhìn chòng chọc khuôn mặt người đối diện. Người phụ nữ này, anh đối với dám khẳng định là tình, nhưng ít ra anh đã từng bị cuốn hút, đối với, anh đã phá rất nhiều tiền lệ, nhưng…. Anh cảm bất lực, lại người, toan tính lấy đứa trẻ níu chân anh.

“Tại sao em lại trở nên như vậy?”, Khi ra lời này, trong lòng người đàn ông tưởng như đau nhoi nhói.

“Nam Dạ Tước”, khuôn mặt Dung Ân đẫm lệ ngước nhìn anh, “Câu này, anh nên hỏi em, chơi đùa tình cảm của người khác, em phải đối thủ của anh, em phải con rối, trái tim của em cũng sẽ dần dần trở nên rung động, em hy vọng anh chỉ có mình em, anh có thể làm được sao? Em hiểu rõ, đây là ều thể, em muốn giống những người phụ nữ khác, bị anh chơi đùa rồi đá văng, em cho rằng, nếu mang thai, em cũng sẽ giống bọn họ. Em sợ rằng khi với anh, anh sẽ muốn phá bỏ, vì thế…em muốn chờ con chậm rãi lớn lên, anh sẽ buộc em phải rời xa anh…..”.

Hai tay Dung Ân ôm lấy mặt, ngờ khi dối, đã thành thục đến mức này.

Người đàn ông đứng ở cạnh giường, trầm mặc hồi lâu, khi Dung Ân buông tay, như mong muốn, ánh anh đã ngập tràn khinh thường,, đã còn chịu đựng hơn được nữa.

“Cô đã tính toán như vậy, sao lại nằm viện thế này?”

“Cậu chủ”, Lúc này, Vương Linh ở bên cạnh hồi lâu bỗng lên tiếng, “Vốn dĩ, buổi chiều hôm nay tôi cùng Dung tiểu thư ra ngoài, nhưng đường tiểu thư nhận đượccuộc gọi, tôi đứng ngoài quán cà phê chờ tiểu thư. Sau đó, tôi trông Hạ tiểu thư tới,ấy vào quán làm ầm lên, khi Dung tiểu thư ra, …..bị ấy từ phía sau đẩy xuống, thế nên mới bị sinh non”.

“Hạ tiểu thư, Hạ Phi Vũ”.

Vương Linh gật đầu.

Sắc mặt Nam Dạ Tước mỗi lúc khó coi, khóe môi mỏng ghìm lại gắt gao, mi t chau lại che giấu t tư nổi trận cuồng phong, anh đột nhiên nhoẻn miệng cười, lời ra, đã băng lãnh như tiền, đâu ấm áp, chỉ là lạnh đến thấu xương, “Dung Ân, còn học được cả cách mua chuộc người khác”.

Sự khinh thường trong, mỗi lúc sâu sắc.

Sắc mặt Vương Linh hoang mang, nhưng Dung Ân hề có biến, “Anh cho rằng ta đã chịu oan? Nam Dạ Tước, anh lại muốn che chở ta?”, Thanh đột nhiên trở nên cáu bẳn, khiến mi t người đàn ông mỗi lúc cau lại chặt chẽ.

“Cô ấy đẩy? Dung Ân, ngày hôm nay ấy đều ở bên cạnh tôi, chẳng lẽ có Hạ Phi Vũ thứ hai?”, khẩu khí Nam Dạ Tước, phẫn nộ đến cực ểm.

“Các người rốt cuộc cũng thừa nhận? Mấy hôm nay anh về nhà, đều là vì ta, phải?”

“Dung tiểu thư, cậu chủ, hai người đừng to tiếng nữa”, Vương Linh đến trước giường, bưng chén đưa cho Dung Ân, “Tiểu thư mới tỉnh lại, đừng để mất sức”.

Dung Ân cầm lấy cốc, nhưng chưa kịp đưa lên miệng, đã bị Nam Dạ Tước đứng đối diện ném quăng, phản ứng của người đàn ông kỳ thực nhanh như chớp, khinghiêng đầu né tránh, phía sau đã truyền đến tiếng thủy tinh vỡ chói tai.

“Dung Ân, thành ra như vậy, quả thực khiến người khác vô cùng chán ghét!”, nhãn thần Nam Dạ Tước hàn, tựa như hố đen sâu thăm thẳm, còn chút mảy may dịu dàng.

“Ầm ĩ cái gì? Chỗ này là bệnh viện”, Bác sỹ tuần cùng y tá bước vào, đến trước cửa sổ gần giường Dung Ân, lật xem bệnh án, khẩu khí sau đó, ngay lập tức trở nên nghiêm khắc, “Tại sao lại biết giữ mình như vậy, lần trước phải đã bị băng huyết vì rách màng trinh hay sao? Hôm nay còn để sinh non, hiz…..Không biết thanh niên các bây giờ nghĩ gì nữa”.

Bác sỹ cầm bệnh án đã xác nhận xong xuôi đưa đến trước mặt Nam Dạ Tước, ngày tháng bên, viết rất rõ ràng, đó là lần đầu tiên của anh và Dung Ân, khóe miệng băng lạnh của người đàn ông chợt nhiên cong lên, đáy, dường như cũng dần khôi phục lại nhu hòa.

Dung Ân nghe xong, hai tay chống giường ngồi xuống, tay chỉ về phía Nam Dạ Tước, tóc tai lộn xộn, lớn tiếng quát mắng, “Nam Dạ Tước, anh nghe rồi chứ? Lần đầu tiên của em là cho anh, em chỉ có mình anh, tại sao anh lại nhẫn t đối xử với em như vậy?”.

Điệu bộ, hoàn toàn giống với tạng phụ nữ chua ngoa, hất quăng tất cả đồ đạc đầu giường, bác sỹ cùng y tá đứng gần đưa nhìn nhau, dường như vô cùng thông cảm.

Nam Dạ Tước vung tay, toàn bộ chai truyền, bưng tay y tá rơi hết xuống đất, bề bộn rải đầy nền nhà, Dung Ân nhìn ra được, cơn thịnh nộ đã còn nén trụ được của anh, cuối cùng cũng bung tỏa.

“Dung Ân, tôi chơi đùa lâu quá, cũng giống bọn họ đều làm trò thế này? Nếu chơi đùa được nữa, vậy thôi!”, Lời bạc bẽo như vậy, khi anh ra, chẳng cần nghĩ ngợi, khí thế đã áp chế toàn bộ phòng bệnh, ai nấy cũng dám thở, lo sợ sẽ càng chọc tức vào anh.

“Nam Dạ Tước….”, Dung Ân cầm lấy gối ở sau lưng, Vương Linh vội vã kéo tay, “Dung tiểu thư, tiểu thư vừa mới sinh non, sức khỏe lúc này là quan trọng nhất….”

Nam Dạ Tước cũng cho có cơ hội, sâu thẳm trong đôi màu đen tuyền, lộ rõ xa cách, anh nghiêm mặt, chút lưu luyến, bỏ khỏi phòng bệnh.

Bóng lưng đoạn tình, lạnh lùng đến nhẫn t.

Đàn ông, khi sủng, có thể sủng bằng trời, đem lời đường mật biến thành chót lưỡi đầu môi, trước nay luôn thiếu, nhưng nếu đã chán ghét, ngay cả cái liếc cũng tiếc rẻ, nếu phụ nữ chỉ biết ôm vọng tưởng, chằng khác nào tự lừa dối chính mình.

Sau khi xác nhận Nam Dạ Tước đã xa, Dung Ân lúc này mới bình tĩnh trở lại, tay phải vén lại những sợi tóc lòa xòa, thả gối về chỗ cũ, cũng nằm lại lên giường, ánhềm lặng như lúc ban đầu, “Bác sỹ, bao giờ tôi có thể xuất viện?”.

Bác sỹ hiển nhiên còn chưa kịp hoàn hồn, qua đống lộn xộn đến cạnh giường Dung Ân, “Ở lại đêm theo dõi, ngày mai là có thể xuất viện”.

“Vâng, làm phiền bác sỹ rồi”.

Bác sỹ giật mình, giúp Dung Ân ều chỉnh lại tốc độ truyền cho chậm lại, “Cô, đừng nghĩ qu, trước nhất phải chăm sóc tốt cho chính mình, phải biết tự biết bản thân mình đã”.

“Vâng”,Dung Ân vừa làm loạn thôi hồi, nhịp thở hãy còn chưa ổn định lại, bác sỹ cùng y tá ra, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người, Vương Linh thu dọn tàn cuộc, “Dung tiểu thư, em hiểu vì sao chị phải làm như vậy”.

“Vương Linh, cám ơn em”.

“Vì sao tiểu thư với cậu chủ mình đã đến Diêm gia, bị người ta đẩy ngã nên mới sinh non đứa trẻ?”.

“Vương Linh, tôi gán cho em tội dối, có phải tôi rất tệ?”.

“Dung tiểu thư”, Vương Linh sau khi dọn dẹp xong, kéo ghế tựa, ngồi xuống bên cạnh giường, “Hôm qua em gọi ện cho cậu chủ, cậu đã hôm nay cùng Hạ tiểu thưng tác, tiểu thư lại bảo em rằng bị Hạ tiểu thư đẩy ngã, như vậy chẳng phải cậu chủ dễ dàng vạch trần hay sao?”.

“Tôi biết hôm nay hai người bọn họ cùng ở chỗ, thế nên mới nhờ em dối như vậy”, sắc mặt Dung Ân còn đâu chua ngoa, chỉ ềm đạm như trước đây, đây mới là Dung Ân mà Vương Linh quen thuộc.

“Nhưng, vì sao chứ?”, Vương Linh khó hiểu, “Chẳng phải tiểu thư rất cậu chủ sao?”.

“Em nhận ra sao?”, Dung Ân nghiêng mặt.

“Đương nhiên ạ”, Vương Linh gật đầu, “Dung tiểu thư, chị đừng quá đau buồn, ra cậu chủ rất quan t chị”.

Dung Ân quay đầu, nhìn chuyên chú vào đèn tuýp trần nhà, tay truyền lạnh cóng, lời bác sỹ vừa, trong trắng của, thế nhưng, còn để làm gì?.

Nam Dạ Tước sai, biết bao người bịn rịn quanh anh, hai phụ nữ trong trắng, có thể níu giữ được bước chân anh?.

Ngay từ khi bắt đầu, anh đã chẳng quan t gì là đúng, gì là sai.

Dung Ân đút tay vào trong chăn, đứa trẻ này, đến quá bất ngờ, khiến kịp chu bị, “Vương Linh, chuyện hôm nay đừng ra ngoài, tôi đến Diêm gia, em biết rồi chứ?”.

“Nhưng…..”

“Tôi cậu chủ, thế nên….”

“Vâng”, Vương Linh tuy rằng đồng tình với cách làm của Dung Ân, nhưng Dung Ân ngày thường luôn đối xử rất tốt với, cũng rất hòa nhã, “Em hứa với chị”.

Không làm liên lụy đến Diêm gia, cũng sợ Nam Dạ Tước sẽ tìm cách đối phó với Diêm Thủ Nghị, dù sao đứa trẻ này, ngay từ đầu anh đã thừa nhận. Nhưng chỉ khiến anh hoài nghi trái tim của mình, anh chỉ tin tình của, đã có cách giải thích hợp tình hợp lý nhất.

“Tại sao tôi đến được bệnh viện?”.

“Là vú Lưu gọi cấp cứu, Dung tiểu thư, khi đó chị làm em sợ muốn chết”.

Dung Ân trở mình, nằm nghiêng, hướng mặt về phía Vương Linh. “Vậy, khi đó có ai nữa?”.

“Không có ạ, vú Lưu đưa chúng ta đến bệnh viện, sau đó cũng về”.

“Ừ”, Dung Ân đáp, thất vọng trong mỗi lúc ngập tràn, gối tay lên má, ánh bình tĩnh nhìn vào khoảng vô định.

“Dung tiểu thư, chị rất buồn sao?”, Bên tai, truyền đến giọng lo lắng của Vương Linh.

“Không có”, Dung Ân buông hạ mi, “Tôi với đứa trẻ này, có lẽ có duyên phận”, Cô xoay người, đưa lưng về phía Vương Linh, khắp mặt phủ lên tầng lạnh lẽo ướt át, Dung Ân kéo chăn lên quá đỉnh đầu, tứ chi thu lại, lui về góc giường.

Nam Dạ Tước trở lại Ngự Cảnh Uyển, vài ngày trở về, trong phòng ngủ, chỉ có duy nhất mùi hương của Dung Ân.

Bật đèn, người đàn ông tắm rửa rồi ra ban ng, lắc lắc ly rượu vang đỏ trong tay, vẫn chưa ăn gì lót dạ, đêm lạnh lẽo quạnh, Nam Dạ Tước mặc đồ ngủ, bằng toàn bộnuông chiều hết mực của anh, anh tưởng rằng sẽ kết thúc với Dung Ân nhanh đến vậy.

Đối diện với cương quyết cùng cứng cỏi của, anh đã từng cất ng theo đuổi, ngay cả khi sau này bắt đầu thông suốt, anh cũng vẫn như trước bị cuốn hút.

Cô muốn gì, anh đều nhắm cho qua, thay đổi đến vô cùng của, anh cũng xem nhưbiết.

Nhưng, dường như vẫn cho rằng như vậy là chưa đủ.

Thậm chí, còn lấy đứa trẻ làm tín, để ngày lún sâu hơn vào anh.

Nam Dạ Tước chỉ cảm đầu đau như búa bổ, nhớ lại cuộc cãi vã trong bệnh viện, trong lòng lại cảng cảm bực bội gay gắt.

Trở lại phòng ngủ, anh gọi cuộc ện thoại, khi Từ Khiêm tới, Nam Dạ Tước ngồi mép giường, Từ Khiêm c thận kiểm tra vết thương, “Không phải tôi đã với cậu rồi sao? Muốn vết thương mau lành, uống ít rượu, ít thức khuya ”.

Nam Dạ Tước buông hai tay xuống, chỉ cảm có gì quá đáng ngại, “Gần đây tôi rất tu t dưỡng tính”.

Từ Khiêm liếc nhìn ly rượu, ngoài miệng cũng buông tha, “Lại rượu vang và phụ nữ? Phải rồi, người phụ nữ ở đây đâu rồi? Lại thay?”.

T tình Nam Dạ Tước bực bội, liếc nhìn Từ Khiêm, “Từ khi nào cậu bắt đầu lắm lời vậy?”.

Đứng dậy, dây thắt ở áo choàng may làm rớt lọ thuốc tủ đầu giường, thoáng chốc,vài viên thuốc màu trắng từ bên trong rải đầy ra ngoài, lọ thuốc lăn tròn rồi dừng lại dưới chân Từ Khiêm.

Nam Dạ Tước cũng tránh, giẫm lên những viên thuốc bước qua, dù sao, sau này cũng cần.

Từ Khiêm khom lưng nhặt lọ thuốc, bên trong còn sót lại mấy viên, “Đây là thuốc tránh thai dài kỳ, dùng nhiều tốt cho cơ thể”.

Hai tay Nam Dạ Tước thọc vào túi, tới trước quầy rượu, rót ly vang, “Chất lượng quá kém, uống rồi còn có thai”.

“Hừm?”, Người đàn ông ngồi xuống mép giường, nhịn được cười nhạt, “Là do cậu quá khỏe, ngay cả thuốc cũng ngăn được”.

“Miệng câu ít lời hơn được?”, Nam Dạ Tước ngồi xuống cạnh Từ Khiêm, người đàn ông cầm lọ thuốc đảo qua đảo lại trong lòng bàn tay, sau hồi chú ý, chợt nhiên mi t cau lại, “Ai đây là thuốc tránh thai?”.

Ngụm rượu trong miệng Nam Dạ Tước còn chưa kịp nuốt xuống, khóe môi mỏng lạnh khốc mỗi lúc mím chặt, anh nhìn nghi hoặc trong Từ Khiêm, đáy anh cũngmỗi lúc tối lại, anh im lặng hồi lâu, sau đó lạnh lùng mở miệng, “Đây là thuốc gì?”.

Từ Khiêm lấy ra viên thuốc, sau khi nhìn kỹ, “Rất rõ ràng, là loại thuốc tương tự vitamin, chỉ là nhìn bên ngoài rất giống thuốc tránh thai, người bình thường căn bảnthể nhìn ra”.

“Giỏi lắm!”.

Nam Dạ Tước siết chặt ly rượu trong tay, trong lòng nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện, ra, ngay cả đứa trẻ cũng phải ngoài ý muốn.

Anh đứng dậy ra ngoài, hai tay chống lên tay vịn, gió mát kéo đến, thổi bay mái tóc màu đỏ rượu thôi, cho dù như vậy, cũng khiến tà mị như hoa anh túc của người đàn ông biến mất, anh chậm rãi cúi đầu, trong nổi trận cuồng phong.