Đừng Như Vậy, Người Ta Vẫn Còn Là Học Sinh Đấy!

Chương 42: Nay đã thành xa lạ




Convert: Ngocquynh520

Dịch lại: Heidi

Gặp lại Đỗ Thăng, cảm giác trong lòng tôi là gì đây? Tôi không biết, tôi cũng không miêu tả được.

Tôi từ từ ngồi dậy, lẳng lặng nhìn người đứng ở phía cửa - Đỗ Thăng.

Đỗ Thăng cũng đứng ở nơi đó lẳng lặng nhìn tôi.

Ánh nắng ấm áp theo cửa sổ soi sáng vào phòng, những sợi ánh nắng mềm mại hắt lên trên người của Đỗ Thăng, nhàn nhạt, không khí dịu dàng mờ ảo bao trùm lên toàn bộ dáng vẻ anh ta, khiến cho người khác nhìn vào anh ta có cảm giác không chân thực.

Lúc này, nơi đây, hình ảnh Đỗ Thăng trước mắt, làm cho tôi nhớ lại thần sắc và dáng vẻ của anh ấy ở lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt.

Anh ta khi đó, kiêu ngạo, đùa giỡn, hăng hái, giống như tất cả đều bị anh ta nắm giữ trong lòng bàn tay.

Tôi khi đó, chậm chạp, đơn thuần, nói chuyện viển vông, sống hôm nay chưa bao giờ phiền não chuyện ngày mai.

Mà Đỗ Thăng bây giờ, lại làm cho tôi có cảm giác rằng anh ta rất mờ mịt, rất u buồn, rất cô đơn, mất tinh thần, anh ta giống như một loài dã thú có sừng nhưng đã bị bẻ gãy mất, ẩn nhẫn mà tuyệt vọng.

Mà tôi bây giờ lại là cái dáng vẻ gì đây? Tôi vẫn biết cười, nhưng tận sâu trong nụ cười ẩn giấu lạnh nhạt cùng xa cách; Tôi vẫn nói chuyện tràng giang đại hải, nhưng sau lưng những câu chuyện không đâu vào đâu đó có phần nào không muốn người khác lo lắng mà tôi cố ý tạo ra; Tôi như cũ thỉnh thoảng sẽ nhớ tới Đỗ Thăng, chỉ là thời điểm nhớ tới đó, trong lòng đau đớn càng ngày càng nhẹ đi, mà cảm giác chết lặng càng ngày càng nặng, cái cảm giác đã từng vô cùng quen thuộc đang lặng lẽ không phát ra hơi thở bị một chút xíu xa lạ cắn nuốt thay thế.

Thời gian, đã đem chúng tôi mài dũa trở thành người xa lạ mà quen thuộc.

Chúng tôi lẳng lặng nhìn nhau, ai cũng không mở miệng nói chuyện. Tầm mắt vướng víu đan xen lẫn nhau, có sự chịu đựng ở anh ta, cũng có sự lạnh nhạt trong tôi.

Tôi đã từng len lén suy nghĩ qua, thời điểm gặp lại Đỗ Thăng lần nữa, tôi sẽ có trạng thái gì? Sẽ không cách nào kiềm chế mà rơi lệ sao? Sẽ oán hận khóc thút thít, trách hờn vu vơ sao? Sẽ nặng nề nói với Đỗ Thăng "Tôi hận anh" rồi dứt khoát xoay người rời đi sao?

Tôi vốn tưởng rằng tôi sẽ làm thế, nhưng mà, sau khi Đỗ Thăng thật đột nhiên xuất hiện ở trước mắt tôi, tôi mới hiểu được rằng, không, tôi sẽ không làm thế, tôi sẽ không khóc, cũng sẽ không đau khổ khóc lóc kể tội, càng không hét to lên "Tôi hận anh", bởi vì, tôi đã không hề cố chấp nữa.

Sẽ khóc, sẽ nháo nhào, sẽ hét to, thật ra là bởi vì ở trong lòng còn tồn tại một phần hi vọng, hi vọng có thể đem tình yêu đã rơi vào góc sâu kín kích hoạt lại một lần nữa.

Mà một khi đã dứt khoát từ bỏ phần hi vọng này, dứt khoát buông tay đối với tình yêu đã từng sáng chói một thời rồi, thì cho dù là nửa giọt nước mắt cũng chảy không ra nữa.

Bởi vì, buồn bã lặng yên lớn hơn một trái tim chết.

Lúc Tô đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy một cảnh tượng quỷ dị như vậy khiến cho cô ấy giương mắt mà nhìn.

Tôi và Đỗ Thăng, chúng tôi một ngồi một đứng, yên lặng không tiếng động, đưa mắt nhìn lẫn nhau, ánh mắt đan vào nhau, ở cùng một phòng mà yên tĩnh cơ hồ khiến người khác hít thở không thông, không khí lặng lẽ, ngoại trừ ánh nắng ấm áp giữa trưa ở bên ngoài ra, còn có cái gì đó làm cho người ta sờ không được, nhìn không thấy, nghe không ra nhưng lại có thể cảm thụ được rất rõ ràng, đó chính là sự ưu thương nhàn nhạt.

Về sau Tô có nói với tôi: "Ann, giây phút tớ bước vào căn phòng ấy, lúc tớ nhìn thấy cậu và Đỗ Thăng yên lặng mà trầm mặc chăm chú nhìn nhau, không biết tại sao, tớ muốn khóc."

Tôi nói với Tô: "Nước mắt của cậu có chua cũng chỉ là chua ở trên mũi, ướt trong ánh mắt, mà nước mắt của tớ, đã sớm khô cạn bởi khoảng thời gian quá khứ xa nhau trước kia rồi."

Không rớt nước mắt, nếu vì có được tình yêu, sẽ ngọt ngào hạnh phúc như thế nào đây.

Không rớt nước mắt, nếu vì dứt bỏ tình yêu, sẽ đau đớn như thế nào đây.

Ngày đó, sau khi Tô đẩy cửa đi vào, lúc Tô nhìn thấy ánh mắt chúng tôi ngưng đọng nhìn nhau, đầu tiên là tôi nở một nụ cười mỉm như đóa hoa rực rỡ, phá vỡ mảng không khí yên tĩnh nặng nề này giữa tôi cùng Đỗ Thăng. Sau đó tôi hướng về phía Đỗ Thăng nhẹ nhàng nói: "Hi, đã lâu không gặp."

Đỗ Thăng không cười. Lông mày Đỗ Thăng cau lại. Đỗ Thăng nhẹ nhàng đáp lời: "Phẩm Phẩm, đã lâu không gặp."

Giọng nói của Đỗ Thăng trầm thấp, đè nén, nhẹ nhàng mà nhàn nhạt, cũng buồn bã mà ưu thương.

Tô nói: "Ann, trừ phi tớ là kẻ ngu, nếu không, cậu đừng mong tớ sẽ không nhìn ra Đỗ Thăng - anh ta yêu cậu! Trừ phi tớ là kẻ ngu, nếu không, cậu cũng đừng mong tớ đoán không ra Đỗ Thăng chính là Lục Đào *mà cậu không thể bỏ được, cậu chính là Mễ Lai* thất tình của Đỗ Thăng!"

*Lục Đào và Mễ Lai là tên nhân vật trong phim < Phấn Đấu>

Tôi nói: "Tô, cậu không phải là người ngu, nếu không, vị trí kẻ ngu chí tôn nên là thùng rỗng kêu to rồi. Không tệ nha, tớ là Mễ Lai thất tình vì Đỗ Thăng, Đỗ Thăng là Lục Đào người tớ không thể bỏ được. Chỉ là, người yêu của Đỗ Thăng là Hạ Lâm không phải tôi - Mễ Lai thất tình vì anh ta, với lại cậu đã từng nói người phụ nữ đó không phải chim khôn hay sao."

Tô nói: "Đỗ Thăng không chọn cậu, hắn đúng là ngu, cực ngu rồi, ngu chết hắn đáng đời!"

Từ trong bệnh viện ra ngoài, tôi yếu đuối tựa vào Tô, lên tắc xi, sau đó hướng ra  Đỗ Thăng ngoài cửa xe, bình tĩnh, lễ phép, xa cách, cáo biệt.

Thời điểm tắc xi khởi động, tôi ở trong ngực Tô từ từ nhắm lại cặp mắt khô khốc, che giấu tất cả các con sóng lòng dữ dội.

Tô nói: Ann, Đỗ Thăng không đi. Anh ta cứ đứng ở đó không động đậy, giống như đang khóc, mà cũng giống như đang cười.

Tôi nói: Tô, tớ đọc cho cậu nghe bài thơ nhé.

Nếu chỉ có quên lãng, mới không bi thương,

Vậy thì đem vết thương chồng chất đã qua kia, nhẹ nhàng cất giấu,

Đừng vì có một mình mà cảm thấy lưỡng lự,

Người có tâm, trên lưng có một đôi cánh thiên sứ,

Không cần ai oán, từng vì tình yêu đã bỏ qua cả thiên đường,

Đồng thời coi chuyện cũ như mây khói, chỉ là giấc mộng đã qua,

Lúc tỉnh mộng, xin nhớ dùng nụ cười đón chào nắng mai,

Tự nói với mình: bạn còn khá trẻ, nên ngông cuồng!

Tô cười lớn lanh lảnh nói với tôi: "Ann, bài thơ này thật hay!"

Tôi nói: "Tô, tiếng cười của cậu, tại sao lại thút thít như thế."

Tô nói: "Bị cậu làm kinh sợ đó, kích động đến nỗi bị nấc."

Tôi biết rõ Tô đang nói dối.

Tôi biết rõ là Tô đang thay tôi rơi lệ, tôi đã không còn rơi nổi nước mắt nữa rồi.

Đỗ Thăng, người xa lạ mà quen thuộc nhất của tôi!