Được Gặp Lại Em

Chương 55: Ngoại Truyện Chap 1 Cuộc Sống Của Ngôn Di






Truyện có tên chính gốc là Cưng Chiều Vợ Yêu nhưng thấy truyện cũng thích hợp với tiêu đề Được Gặp Lại Em nên mình không đổi tên nhé.
Ban đầu cũng định sẽ ghi tiếp chap mới nhưng lại thấy tự nhiên không có chap đầu mà lên tận chap 18 có chút sai sai nên mình đăng lại, ai đọc rồi thì né lẹ nha, đợi đến khi ra chap mới rồi đọc, thông cảm nha.

Sẽ cố gắng ghi lại hết chap cũ rồi nhanh chóng ra chap mới.
Ngôn từ hết sức giản dị, không cầu kì nên cũng không thể đáp ứng văn hoa mĩ lệ theo các bạn được.

Nên mong khi các bạn đọc cũng đừng khắt khe quá về vốn từ cũng như cách sử dụng từ tạo nên câu của mình nha.
- Di Di, con định ngủ đến khi nào nữa, mau dậy rồi ra ngoài tìm việc làm đi.

Hãy như con bé Ngọc Anh ấy, nếu học đàng hoàng thì có phải kiếm được một công việc tốt không.

Ngôn Di ở trong phòng, cô chùm chăn rồi lấy hai tay che tai lại để khỏi phải nghe những lời càm ràm từ mẹ cô.

Hôm qua Ngọc Anh vừa đến đây chơi mấy ngày là mẹ cô liền coi cô như con nghẻ, suốt ngày đem Ngọc Anh ra so sánh với cô, bà nói nhiều đến mức cô nghe câu này hơn nghìn lần rồi.
- Con mà còn không dậy là đừng trách mẹ nhá!
Nghe đến đây, Ngôn Di bật dậy, vung chăn tung toé khắp giường rồi lết xuống giường, giọng lười nhát nói:
- Con biết rồi, mẹ cứ nói mãi, một lát con sẽ đi ngay.
- Chị đã hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà tính tình cứ như trẻ con, chị còn định tôi nuôi đến chừng nào nữa.
Minh Nguyệt dù miệng cứ nói liên hồi, nhưng tay thì lại tháo vát chuẩn bị bữa ăn sáng cho cô, Minh Nguyệt không phải muốn so sánh cô làm gì nhưng đối với Ngọc Anh còn có bố mẹ lo cho còn Ngôn Di thì bà chắc chỉ có thể lo cho cô vài năm nữa thôi.

Bà cũng không phải nhỏ tuổi nữa.
Ngôn Di vscn xong thì ra ngoài, cô chạy ngay đến phía sau lưng Minh Nguyệt rồi ôm bà, giọng nũng nịu hết sức nói:
- Con biết rồi mà, mẹ cứ nói mãi, sau này mẹ không cần phải lo nữa, con sẽ lo cho mẹ mà.
- Thôi được rồi cô ơi, mau ra bàn ngồi đi.
Nói rồi, cô hôn má Minh Nguyệt một cái rồi ra bàn ngồi, tay cô cầm chiếc điện thoại nhắn tin cho Ngọc Anh.

Ngọc Anh mới đến đây có một ngày thì biến mất tiêu, đã vậy về đến Bắc Kinh lâu lắm mới gọi cho cô một cuộc điện thoại để báo nên cô giận hết sức.

Cô dẫu biết là yêu nhau nhưng cũng đừng bỏ cô đi như thế chứ, cô còn chưa nói hết chuyện nữa mà.
Minh Nguyệt bưng tô lên tô mì, tô mì có rất nhiều thịt cùng với nước dùng khá bắt mắt làm Ngôn Di bỏ ngay chiếc điện thoại xuống và dùng bữa.

Sau khi ăn xong, Minh Nguyệt nói phải ra ngoài nên cô một mình rửa chén tồi chuẩn bị ra ngoài.

Ra khỏi nhà thì lúc này trời cũng khá lạnh, cô mặc một chiếc quần jean suông ống rộng màu xanh, mặc chiếc áo len màu đen cao cổ bên trong và chiếc áo dạ caro bên ngoài, chân thì đi đôi giày màu trắng thể thao.
Thành Phố T bây giờ thì cũng chả lạnh là mấy, thời tiết còn khá ấm nhưng Ngôn Di là người dễ cảm nên cũng phải kín đáo một chút.

Nơi đây, không đông người cũng không quá nhộn nhịp và sầm uất như Bắc Kinh vậy nên công việc ở đây cũng càng khan hiếm hơn, vả lại còn đối với trình độ của Ngôn Di thì càng khó kiếm việc làm nên Ngôn Di nảy ý sẽ xin Minh Nguyệt lên Thượng Hải làm ăn.
Ngôn Di đi cả ngày trời, nào là quán ăn, quán cà phê nhưng không một chỗ nào nhận cô, hôm bữa khi làm ở partime ở siêu thị thì bởi vì nó đóng cửa nên cô cũng phải nghỉ việc và giờ cô đang thất nghiệp khá rảnh rang.
Tối về đến nhà thì cô vẫn vậy, bộ dạng thất thần, chân đá giày lung tung, lần lượt cởi áo khoát ra vứt lên sopha rồi ngồi phịch xuống dưới.

Minh Nguyệt thấy thế mới hỏi:
- Lại không được à..
- Mẹ à hay mẹ để con đi Thượng Hải nhé? Ở đây phát triển khá bình thường, con muốn đi Thượng Hải để tìm kiếm xem thử được không?
- Vậy là con định rời xa mẹ à?

- Không, chỉ là tìm việc làm, nếu được thì ổn định con sẽ dắt mẹ lên cùng còn nếu không thì còn về lại mà.
- Vậy thì được rồi, nhưng nếu ở một mình thì liệu con có tự lo được không?
Về vấn đề này thì Ngôn Di hẳn là lo lắng khá nhiều vì trước giờ cô toàn dựa dẫm vào mẹ nay lại ở một mình như này thì có hỏi khó khăn nhưng rồi cô quả quyết trả lời:
- Không sao, cô có thể mà, mẹ yên tâm.
- Vậy còn có cần mẹ lên cùng con để sắp xếp chỗ ở không?
- Không đâu, ngày mai con sẽ chuẩn bị rồi đi luôn.
- Vậy được, con vào phòng thay quần áo rồi ra ăn cơm.
- Vâng.
Nói rồi cô vào trong thay đồ rồi cũng ra ăn cơm với bà nhưng Minh Nguyệt không thể không lo lắng cho cô được, vì từ nhỏ đã có bà bên cạnh giờ thì không có nên bà hơi lo nhưng bà quyết định vẫn để Ngôn Di thử một lần vì bà biết cuộc đời bà cũng đã có giới hạn..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.