Dưới Gốc Cây Sồi

Chương 45: Triền miên đến tận sáng (1)




Chú ý: Người già, trẻ nhỏ, phụ nữ đang có thai hoặc cho con bú và thanh niên đang ăn cơm cẩn thận khi xem đến đoạn này

“Này, dậy đi, chúng ta vẫn chưa xong mà.”

Riftan thì thầm bên Max khi ngón tay bắt đầu vuốt ve hông nàng, chàng đè người lên, và mút nhẹ môi dưới của nàng. Hai mắt Max rung rinh, nhìn chàng với tâm trí vẫn còn mơ màng.

Chàng đặt nàng trong một tư thế thoải mái hơn, lưng nàng tựa vào giường trong khi chàng đong đưa ở phía trên. Chàng đứng dậy trước mặt nàng, kéo áo sơ mi qua đầu rồi ném nó lên sàn. Cơ thể họ lại áp vào nhau lần nữa, khiến nàng thoải mái mà run nhẹ– hành động này dường như làm chàng thấy vui vẻ đôi chút.

Chàng nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân của nàng, kéo một chân đặt lên vai, hai tay chàng nắm lấy eo nàng rồi bắt đầu di chuyển hông. Max thoải mãn rên rỉ, mồi hôi lấm tấm trên làn da trần của cả hai.

Ánh mắt hai người nhìn nhau gợi cảm đến khó tin. Hơi thở của nàng trở nên dồn dập trước suy nghĩ liệu mọi người sẽ nói gì về việc hai người đang làm đây? Nàng nhớ khi gặp vị linh mục, và được giảng dạy về cách cư xử đúng mực của một người vợ hiền lương. Nàng có đang sống đúng với chuẩn mực ấy không? Dù thế, mọi suy nghĩ đều bay đi hết khi Riftan đẩy hông mình vào trong nàng, tâm trí Max trở nên hỗn đỗn trước khoái cảm bắt đầu tích tụ sâu trong nàng thêm lần nữa.

“Ư…ừm….”

“Nhìn đôi ta này.” Riftan vừa gầm lên vừa đung đưa ngày một nhanh chóng, mạnh bạo hơn. Tay chàng nắm chặt phần chân trên vai mình, trong khi tay còn lại nắm lấy cằm nàng, bắt nàng nhìn vào địa phương giao hợp của hai người.

Nàng ngừng thở trước cảnh tượng ấy. Nó quá lạ lẫm, đáng sợ, nhưng cũng thật say mê. Chàng đẩy vào tận sâu bên trong nàng. Bụng nàng gồ lên rồi lại phẳng xuống theo mỗi đợt thúc khi bộ phận đó của chàng nhấn vào các vách tường. Nàng có thể cảm nhận được hơi nóng lại tăng lên thêm lần nữa …

Nàng bắt đầu vặn vẹo bên dưới chàng, cố tìm một nơi nào đó để bấu víu.

“Ư…Ừm…!” Nàng thở hổn hển, và nhắm chặt mắt lại, khi cằm nàng bị nắm chặt.

“Đừng, đừng nhắm lại, hãy nhìn đi. Nhìn ta đang ở trong nàng… rằng ta nàng….ugh….” Riftan rên rỉ, trong giây lát, khoái cảm lấn át mọi giác quan khi nhịp đẩy của chàng trở nên thô lỗ, loạn xạ.

Mỗi giây trôi qua, chàng lại càng thúc mạnh hơn, đẩy nàng ngày càng gần đến bờ vực mỗi khi ấn sâu vào t.ử.c.u.n.g của nàng. Nàng rên rỉ gợi cảm trong tay chàng. Các động mạch trên cổ Riftan căng ra khi chàng tiếp tục làm tình thô bạo.

Max muốn đẩy chàng ra, ngăn chàng lại, nhưng đồng thời, nàng cũng muốn tận hưởng cảm giác  lúc chàng nhấn nhá vào trong sâu hơn nữa. Riftan cắn chặt răng, cảm nhận được khoái cảm đang trào dâng, bộ phận đó của chàng cứng lại, các phần cơ nhạy cảm trước sự kích thích ấy.

Max thấy mình như bị chẻ làm đôi khi chàng tiếp tục nhịp độ đấy, thứ đó đang cọ xát bên trong nàng, tạo ra sự ma sát ngọt ngào, tăng thêm khoái cảm. Nàng siết chặt chàng theo từng đợt thúc. Còn Riftan thì ra vào như muốn xé toạc nàng ra, đảm bảo nàng được nhào nặn hoàn hảo cho  chàng, và chỉ một mình chàng thôi.

Max bật tiếng nức nở, lấy tay che mặt khi nàng bắt đầu cảm thấy cao trào của mình đang ngày một đến gần…

Quá, quá gần.

Điều cuối cùng nàng nhớ được là một thứ ánh sáng trắng chói lòa, cùng thứ cảm giác vô cùng ngọt ngào lướt qua trước khi nàng bất tỉnh.

Cuộc hoan ái của hai người kéo dài suốt cả đêm.

***

Khi tỉnh dậy, thứ đầu tiên nàng cảm nhận được là tiếng mưa rơi rào rào đập vào ô cửa sổ. Đôi mắt Max mở thao láo, chớp cho tỉnh ngủ, rồi nàng lại nhìn ra dòng nước đang đổ xuống, làm mờ khung cảnh bên ngoài. Không khí se lạnh phả lên da khiến nàng run rẩy, kéo chặt tấm chăn lên tận mũi, rúc vào cho thoải mái. Chỉ ngay sau đó, nàng mới nhận ra có thứ gì, bên ngoài tấm chăn, đang ôm lấy mình.

Riftan cựa mình khi ngủ, tay chàng vòng qua bụng nàng, kéo hai người lại gần nhau. Chàng kéo khiến nàng thấy đỏ mặt, dựa lưng vào ngực chàng.

Max thấy hai má mình bắt đầu ửng hồng trước sự tiếp xúc thân mật này, càng thấy nóng lên khi bàn tay đang đặt trên eo, bắt đầu vuốt lên trên, ôm lấy một bên ngực nàng. Chân chàng, chen vào giữa hai chân nàng, cũng bắt đầu dụi dụi, cọ xát lên điểm ngọt ngào.

Nghĩ chàng tỉnh rồi, Max quay mặt lại, nhưng chàng vẫn đang say giấc nồng, hành động lười nhác, tiếng ngáy khe khẽ khi chàng đang vùi mặt vào gối mình.

Chàng lúc này trông thật ngây thơ, Max nghĩ.

“Ngây thơ ư…?” nàng chớp chớp mắt trước những suy nghĩ khó tin vừa vụt qua tâm trí. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể gắn một từ như thế cho người đàn ông nằm bên cạnh này.

Chàng là định nghĩ trái ngược cho từ đó.

Dù thế, nàng vẫn bị mê hoặc mà nhìn chằm chằm vào nét mắt ôn hòa của chồng mình. Chàng lúc nào cũng nghiêm nghị, lông mày toàn nhíu lại, khuôn mặt nhăn nhó như suy nghĩ gì nghiêm trọng lắm. Nhưng lúc này, trong giấc ngủ, mọi thứ thật nhẹ nhàng trừ cái mũi đang nhăn lại. Dù đã hơn hai mươi, nhưng chàng trông vẫn chỉ như một cậu bé mới lớn vậy.

Nàng kéo một tay ra khỏi chăn, thản nhiên vuốt lên tóc chàng. Riftan cựa mình, lẩm bẩm điều gì đó khiến nàng đơ người, tưởng rằng chàng sẽ tỉnh dậy.

Nàng chờ một lúc, mà vẫn chẳng thấy gì.

“Phù…” nàng khẽ nói.

Nàng bỗng bị thôi thúc trước ham muốn được chạm vào khuôn mặt mịn màng của chàng. Ngón tay nàng ngần ngại, dơ lên gần mặt chàng, cố đấu tranh trước ham muốn ấy. Tim nàng đập nhanh hơn trước khoảng cách ngày càng gần của cả hai. Chưa kể, nàng còn đang làm một hành động khá xấu hổ.

“Ri, Riftan…đ,đừng ngủ nữa, chúng ta phải dậy thôi…” nàng lắp bắp, cố đánh thức chàng.

Nàng nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn trút xuống, chẳng thể nhìn được lên bầu trời quang đãng, nhưng nàng biết rõ hai người đã ngủ trong phòng lâu lắm rồi.

Rất cẩn trọng, như thể không muốn đánh thức chàng, nàng xoay người, chui ra khỏi chàng và xuống giường. Riftan lại lầm bẩm điều gì khó hiểu, mắt vẫn nhắm nghiền, khi nàng rời khỏi vòng tay chàng. Nàng phải kìm lại một tiếng khi da mình cọ vào người chàng.

Cả căn phòng ngập tràn mùi xạ hương và t*nh d*c. Ga giường bị vấy bẩn, quần áo vương vãi khắp sàn nhà. Nhưng, cũng chẳng làm sao dịu được cơn nóng ngày càng tăng lên trong bụng nàng.

Nàng thở gấp, co chân xuống dưới, trước khi ngồi phịch lại xuống giường. Nàng đau không đứng dậy nổi. Mọi bộ phận của nàng đều đang ngứa ran do màn vận động kịch liệt của cả hai vào đêm qua. Nàng cắn môi dưới, nhớ lại cách họ chạm vào nhau, từng cảm giác lúc ấy.

Mãi một lúc sau, nàng mới nhận ra cái bóng phía sau đã biến mất. Điều đó chỉ có thể là..

Riftan dậy rồi.

“Ri,Riftan…!” nàng cất tiếng, nhưng chưa kịp kêu lên thì đã bị cái bóng ấy đẩy trở lại, nằm đè lên.

Nàng cảm nhận đôi tay to lớn, chai sạn đang chạm vào mông mình, bóp bóp, khiến nàng vặn vẹo. Hai tay xoa nắn rồi đẩy vào, mở mông nàng ra, chạm đến một lối vào khác của nàng. Mặt nàng áp lên gối, mông vểnh lên không trung, cảm giác có vật gì đang đẩy vào, xoa xoa lên lỗ nhỏ của nàng. Ngón tay nàng nắm chặt lại thành nắm đấm khi chàng chuẩn bị chu đáo cho nàng. Mở  hai chân nàng ra vừa đủ trước chàng đẩy vào trong.