Dưới Gốc Cây Sồi

Chương 47: Tân trang lại Lâu đài Calypse (1)




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mãi sau đó, nàng mới có thể đứng trên đôi chân run rẩy của mình và mặc chiếc váy lót do người hầu chuẩn bị. Tuy nhiên, lại bị thiếu mất chiếc váy để mặc ngoài. Nàng liền rung chiếc chuông đặt đầu giường. Một lát sau, Rudis bước vào, giúp nàng mặc váy.

“Phu nhân có thích tôi vấn tóc người lên giống như hôm qua không ạ?” Rudis hỏi lại.

“Làm ơn, c-chỉ cần thắt bím thôi.”

Rudis nhanh chóng tết tóc nàng lại cùng một dải ruy băng ở cuối. Khoác lên mình một chiếc váy đơn giản và thoải mái, Max ngồi bên lò sưởi, ăn một bát súp gà ấm nóng cùng một miếng bánh ngô. Nàng nhìn ra ngoài, ngắm những giọt mưa đang hắt lên cửa sổ, trong khi một tay đặt lên cái bụng no đầy, dễ chịu của mình. Max cố không chìm vào giấc ngủ trước những nhịp điệu êm ả từ thiên nhiên và gọi ông Rodrigo đến tiếp tục chuyến tham quan.

Dù mỗi bước đi khiến đôi chân nàng nhức mỏi còn núm vú thì vẫn cứ đau do sự vuốt ve thô bạo của đêm qua, nhưng Max cũng không muốn nằm lỳ trên giường cả ngày.

Mình chỉ vừa mới đến lâu đài thôi đấy…

Max không muốn những người hầu nghĩ rằng chủ nhân mới của họ là một phu nhân lười biếng. Nàng đi khắp nơi đến cả phòng khách trong tòa nhà phụ, rồi lại trở về phòng cùng một cuốn sổ lớn, có liệt kê những mặt hàng đã được mua trước đó. Song, thật khó mà biết được cái nào trong đống hàng hóa ấy là cần thiết hay là không.

Thực tình, Maximilian đã bao giờ mua món hàng nào trước đây đâu. Tất cả những gì nàng biết về tiền tệ, chỉ có Soldem là vàng còn Liram là bạc. Nhưng cuốn sổ cái trước mặt nàng này thì lại toàn mấy loại tiền tệ mà nàng còn chưa từng nghe đến bao giờ. Bực bội, Max bắt đầu toát cả mồ hôi.

Denar, Derham, Dant1. Nàng nhận ra chúng là tiền tệ của vùng lục địa phía nam nhưng không biết giá trị của chúng là bao nhiêu cả. Max đọc lướt qua cuốn sổ, thấy có vài món đồ đã được mua như ít vật dụng quân trang, thức ăn, quần áo, dầu ăn, nến, than củi, và vài mặt hàng tương tự thế. Bên cạnh tên các mặt hàng, số lượng và tổng chi phí cũng được viết ra rất chi tiết.

Max lục lại chút kiến thức ít ỏi của mình về các phép tính cộng trừ đã được gia sư dạy khi nàng còn là một đứa trẻ, để ước tính giá trị của mỗi đơn vị tiền tệ. Thật không may, nàng đã lâu không động đến toán, vì thế, việc kiểm kê này làm nàng càng thêm bối rối hơn.

Cuối cùng, Max đóng cuốn sổ lại và úp mặt xuống giường với vẻ mặt chán nản. Nàng tự hỏi liệu mình có nên nhờ sự giúp đỡ từ Rodrigo không nhỉ. Nhưng nàng sớm nhớ lại những lời nói cộc mác cha nàng – một người chủ thì phải luôn thể hiện địa vị cao quý của mình trước đám người  hầu.

“Bất cứ kẻ hầu người hạ nào cũng sẽ khinh rẻ nếu chủ nhân lộ ra sự bất tài và kém cỏi.” cha nàng nói vậy.

Nàng rùng mình, nghĩ về những người hầu thờ ơ ở lâu đài Croix. Họ không thể hiện rõ sự thô lỗ, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự khinh bỉ trong ánh mắt khi họ nhìn nàng. Nàng không biết khi nào những người hầu trong lâu đài Calypse sẽ thay đổi thái độ với mình nữa. Không có gì là mãi mãi.

Mình vẫn còn thời gian mà. Max cố trấn an bản thân.

***

Riftan trở về vào đêm muộn cùng các hiệp sĩ của mình, cơn mưa giá lạnh làm chàng ướt sũng cả người. Người hầu khẩn trương dẫn họ vào phòng xông hơi, nơi những người đàn ông hạnh phúc ngâm mình trong hơi nước nóng và thưởng thức một bữa ăn thịnh soạn với rượu vang. Riftan cuối cùng cũng trở về phòng ngủ, chàng bắt đầu lau thanh kiếm cùng áo giáp của mình.

Max ngắm nhìn đôi bàn tay khéo léo của chàng đang lướt từng inch trên tấm kim loại, hỏi sao chàng không đưa nó cho người hầu bảo quản.

“Ta đã bắt đầu lau kiếm từ khi lên 14, đó là một việc vô cùng quan trọng đối với ta. Dù sao ta cũng không muốn có người khác chạm vào anh bạn này.” chàng nhún vai trả lời.

Chàng giơ kiếm lên ánh sáng. Thanh kiếm được lau chùi và đánh bóng đến nỗi tỏa ra được ánh sáng xanh, không phải màu bạc đặc trưng như những thanh kiếm mà nàng từng nhìn thấy – nó cũng khác hẳn với thanh bảo kiếm mà cha nàng luôn mang bên người mỗi khi ông bước vào vũ hội. Không có hoa văn tinh xảo được chạm khắc ở tay cầm, nhưng lưỡi kiếm rộng và dài với một cạnh sắc như cái tháp chuông ở nhà thờ2.

Thanh kiến trông đơn giản, nhưng nàng tin nó còn hoành tráng hơn bất kỳ thanh kiếm nào trong đám châu báu vàng bạc mà cha nàng sở hửu.

“Đ-đây hẳn là một thanh kiếm độc nhất vô nhị.”

“Nó là giải thưởng mà ta giành được từ một cuộc đấu kiếm. Một trong những thanh kiếm có giá trị nhất trong tất thảy bảy vương quốc cộng lại.” Riftan kể, không giấu được sự tự hào trong giọng nói của mình.

Max chưa từng chứng kiến một trận đấu kiếm nào. Rosetta thường đi dự khán3 cùng cha để bày tỏ sự biết ơn đối với những hiệp sĩ đã ái mộ, gọi nàng là tiểu thư thân yêu của mình, nhưng mỗi khi trở về, nàng ta sẽ luôn phàn nàn, rằng trận đấu ấy thật thiếu văn minh và quá mức khoa trương.

“C-chàng giành chiến thắng ạ?”

“Tất nhiên rồi.” chàng ngay lập tức đáp lại khi đặt thanh kiếm trở lại bao. Đang ngây người nhìn nó, Max đột nhiên thốt lên một câu không đầu không cuối.

“Em – em nghe nói người c-chiến thắng sẽ nhận được một n-nụ hôn từ v-vị tiểu thư đáng kính n-nhất…”

Càng về cuối, nàng càng nói lý nhí. Max giật mình trước lời mình vừa nói và vội vàng cụp mắt xuống. Mình nghĩ cái gì vậy trời? Cảm nhận được vẻ mặt cau mày của Riftan, nàng chữa cháy.

“Rất l-lâu trước đ-đây, em có đọc một c-câu c-chuyện về một chàng h-hiệp sĩ và một n-nàng công chúa. C-chàng hiệp sĩ giàng chiến thắng trong một cuộc thi c-cưỡi n-ngựa… và n-nhận được m-một nụ hôn từ c-công chúa nên e – em nghĩ câu chuyện đấy khá là l – lãng mạn….”

Càng nói, nàng càng thấy xấu hổ. Cuộc sống trước đây như bất chợt ùa về, nàng có thể nghe thấy được tiếng cha đang la mắng về thói quen kinh khủng của nàng – chẳng biết đến bao giờ nàng mới ngậm miệng lại.

“Ta xin lỗi nếu làm nàng thất vọng, nhưng nó không hề lãng mạn chút nào hết.” Riftan bình tĩnh đáp lại. Nàng nghĩ chàng sẽ không hài lòng, nhưng thật bất ngờ, chàng chẳng thấy sao cả.

“Ta không muốn hôn người lạ.”

Lời nói của chàng vừa đủ như một lời đảm bảo, những hồi tưởng thật trân về quá khứ trước khi gặp nàng. Dù thế, Max lại càng thấy phấn khích hơn, nàng cố tìm trong đó những sự thật mà nàng nghĩ nó thật sự lãng mạn.

Denar, Derham, Dant1: đơn vị tiền tệ có từ thời Hy Lạp cổ đại

Cái tháp chuông ở nhà thờ2:

line drawings church steeple - Bing images Church steeple Steeple Vintage graphics

Dự khán3: (nói một cách trang trọng) có mặt để xem gì đó