Đuổi Tình Yêu Đi

Chương 12




Kiến Quốc ngồi bên cạnh Trần Bân cười ha ha: "Cậu đúng là cổ lỗ sĩ, thay đổi rồi, mình nghe nói công ty của anh Hàn vừa thu nạp một con nhóc, thấy bảo là người mới được Tinh Huy nâng đỡ, anh Hàn, anh vẫn chưa tóm được trong tầm tay hay là đã thu phục rồi mà cảm thấy không đủ sức, anh em đoán xem, có phải làm không được, không có tình thú..." Còn chưa nói xong, Chu Tự Hàn đã giơ tay cho hắn một cái tát: "Cút đê, nói lăng vớ vẩn".

Trần Bân bị đánh một cái, gãi gãi đầu, bình thường anh em cũng vẫn trêu trọc phụ nữ bên cạnh lão Chu, thậm chí còn đi sau nhặt lại chơi mấy vòng, không phải người yêu, cũng không phải vợ danh chính ngôn thuận, ai mà quan tâm, chẳng hiểu sao lúc này lại chọc vào lão Chu rồi.

Thấy mặt mũi Chu Tự Hàn cũng sa sầm, không dám đùa nữa, mấy ông vô cùng kinh ngạc, cũng hiểu ra, chuyện không giống nhau, bọn họ phải mở mắt một chút, đừng có rước họa vào thân, lão Chu này không hề dễ chọc.

Kiến Quốc đằng hắng một cái, bỏ bài trong tay xuống, lại gần, bộ mặt ra vẻ tri âm, nghe ngóng: "Anh Hàn, bọn nó không hiểu chuyện, nói cho em xem, để ý thật hả?"

Thật ra Chu Tự Hàn cũng không hiểu rốt cuộc mình bị làm sao, Sở Dĩnh càng không muốn gặp hắn, hắn lại càng không buông được, nghe anh em trêu chọc, Chu Tự Hàn thấy rất ngứa tai, tâm tình bất ổn, cũng không có tâm trạng đùa cợt, đứng lên nói: "Mọi người tiếp tục, tôi về trước đây." Đẩy cửa đi ra.

Mấy anh em sửng sốt một hồi, Kiến Quốc nói: "Thấy không, có vẻ như chuyện đang có tiến triển, mấy ông à lần sau có gặp, ăn nói cẩn thận một tí, đừng có lộn xộn như trước kia."

Chu Tự Hàn ra khỏi công ty, lái xe không chủ đích đến bệnh viện, anh biết tối nào Sở Dĩnh cũng ở bệnh viện, cô gái này cùng Sở Dĩnh trong trí nhớ của anh khác nhau hoàn toàn, Chu Tự Hàn nghĩ lại một Sở Dĩnh dã tâm, tầm thường, khiến anh chán ốm đó, anh hoài nghi liệu tiềm thức về thời gian đó có thực sự đúng hay không, một người phụ nữ hiểu chuyện, sẽ không thể như Sở Dĩnh được, lúc đó Sở Dĩnh tham lam, không hề biểu hiện chút nào ghen tuông, cô chỉ hận không thể tìm mọi cách moi hết tiền của anh, rồi vội vàng biến mất, anh chính là một thằng ngốc sờ sờ, để cho người phụ nữ này tính toán, tách khỏi mình lập tức không muốn dây dưa, thế là thế nào?

Chu Tự Hàn càng nghĩ càng không cam lòng, lấy điện thoại ra trực tiếp gọi, điện thoại vừa đổ một tiếng chuông đã bị từ chối thẳng thừng, cứ gọi là bị từ chối.

Đã có điều kiện nên Sở Dĩnh để cho mẹ ở phòng bệnh riêng, phòng bên ngoài có giường, tối cô có thể ngủ lại, thật ra mẹ cô vẫn càu nhàu: "Đi làm đủ mệt rồi, tối về nhà ngủ cho thoải mái, ở đây đã có người trông, con ở lại cũng không làm gì." Sở Dĩnh không nghe, Nhạc Thu Mạn cũng không có cách nào với cô con gái tính tình bướng bỉnh lại, đã quyêt gì phải làm bằng được, mười đầu bò cũng không kéo lại.

Sở Dĩnh cũng chưa nói với mẹ việc thay đổi chỗ làm, muốn đợi mẹ xuất viện rồi từ từ nói, nằm ở giường phòng ngoài trằn trọc không ngủ được, nghĩ đến việc Chu Tự Hàn dây dưa cảm thấy phiền chết đi được, cô ký hợp đồng năm năm với Tinh Huy, trong vòng 5 năm chịu sự khống chế của Chu Tự Hàn, không biết lúc nào anh ta mới mất hứng với mình.

Đang mơ màng thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, liếc nhìn cái thẳng tay từ chối, cứ gọi là từ chối, thì nhận được tin nhắn, đọc qua thiếu mức tức chết, kẻ này trông thì đàng hoàng thế, thực chất chỉ là tên vô lại.

Tin nhắn của Chu Tự Hàn rất đơn giản: "Trong vòng mười phút cô không xuống, tôi sẽ đi thẳng lên." Sở Dĩnh vừa bước ra khỏi hành lang bệnh viện đã thấy chiếc Landrover hênh hoang của Chu Tự Hàn, cô chẳng thể nào tình nguyện mở cửa được, Chu Tự Hàn phải đẩy từ trong ra: "Lên xe"

Sở Dĩnh tức giận trợn mắt: "Chu Tự Hàn, anh cứ như kẹo kéo thế, khiến tôi bắt đầu thấy khinh bỉ rồi." Chu Tự Hàn cười ha ha: "Khinh bỉ thì khinh bỉ, bị phụ nữ khinh bỉ có cảm giác gì, tôi cũng chưa thử qua, đúng lúc thử một chút, cô có định lên xe không hay là để tôi nửa đêm lên thăm dì một chút." Sở Dĩnh sợ anh sẽ lên thật, đành ngồi lên xe, cửa vừa đóng, xe đã lao đi.

Sở Dĩnh cảm thấy người đàn ông này đúng là bị điên, bây giờ là mấy giờ rồi, hắn còn ăn thịt nướng, cả nhà hàng đồ nướng to đùng chỉ có hai người, như phòng hóa trang, mà người đàn ông này lại yên tâm thoải mái ngồi ăn.

Lúc ăn uống xong đưa cô về đến viện cũng sắp ba giờ sáng, xe dừng lại, Sở Dĩnh không động đậy, ánh mắt lạnh lẽo của Chu Tự Hàn lóe sáng: "Thế nào, không nỡ xuống xe, hay là chúng ta đến nơi đó..." Sở Dĩnh cắt luôn lời nói nhảm tiếp theo của anh: "Không cần biết trước kia chúng ta có quan hệ gì, bây giờ cũng đã qua, anh không có thói quen ăn thứ đã ăn xong, tôi cũng thế, tôi tự biết mình không phải mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành, không có sức quyến rũ khiến Chu tổng phải nhớ mãi không quên, thay vì lãng phí thời gian với tôi, anh nên tìm người khác thì nhanh hơn."

Tâm trạng Chu Tự Hàn đêm nay đang tốt bị mấy câu nói của Sở Dĩnh khiến cho sa sầm mặt mũi: "Sở Dĩnh cô muốn gì? Không lấy tiền, thế là muốn danh phận rồi, cô muốn gả cho tôi sao?"

Sở Dĩnh bình tĩnh nhìn anh thật lâu rồi bật cười, rất châm chọc, khiến Chu Tự Hàn có sự khó chịu không nói được thành lời, "Chu tổng, có phải anh đề cao mình quá không, nếu có muốn danh phận, tôi cũng không muốn với anh, anh nghĩ tôi ngu sao mà làm vợ anh, đời này tôi sẽ không nghĩ quẩn như vậy, tôi hi vọng đây là lần cuối cùng, đàn ông đã nói phải giữ lời, đừng miễn cưỡng quấn lấy phụ nữ làm gì." Nói xong đẩy cửa xe, vừa tính bước xuống thì bị Chu Tự Hàn tóm lại: "Sở Dĩnh, nếu muốn tôi buông tay, rất đơn giản, cô biết đấy, chỉ cần theo tôi một thời gian, không chừng tôi sẽ nhanh chóng buông cô ra."

Sở Dĩnh hất hắn ra, ánh mắt lạnh lùng: "Vô cùng xin lỗi, tôi không có hứng thú với anh." Đóng sầm cửa xe một cái rồi bỏ đi. Chu Tự Hàn cười ha ha, trong lòng thầm nghĩ, vậy thì chờ xem, không có người phụ nữ nào thoát khỏi tay anh, Sở Dĩnh cũng không ngoại lệ.

Sở Dĩnh chụp quảng cáo vô cùng thuận lợi, John nói đúng, đối với người mới, cảm giác trước ống kính của Sở Dĩnh rất tốt, rất ăn ảnh, hình ảnh Sở Dĩnh cao quý xinh đẹp còn có phần thần bí, quảng cáo rất thành công, trước tết âm lịch, tên tuổi Sở dĩnh đã tỏa sáng thành ngôi sao mới chói lọi của Tinh Huy, các hợp đồng ký kết bay đến tới tấp, John cũng nhận mỏi cả tay.

Đối với một người mới mà nói, Sở Dĩnh là trường hợp may mắn hiếm thấy, nhờ đó mà giành được vị trí gương mặt đại diện của Âu Phỉ.

Lúc Nhạc Thu Mạn xuất viện, đã biết chuyện Sở Dĩnh vào làng giải trí, bà không nói gì, chỉ vuốt ve gương mặt con gái, dịu dàng hỏi: "Công việc có vất vả không?" Cho dù mẹ không nói gì, Sở Dinh cũng biêt là mẹ cô không vui, mẹ cô từ trong xương tủy là người phụ nữ truyền thống, hơn nữa được hun đúc từ một gia đình truyền thống. Cô bảo đảm với mẹ, khi hợp đồng năm năm kết thúc, cô sẽ lập tức rời bỏ, cho dù có ở trong cái vòng này cũng sẽ giữ mình trong sạch.

Tên tuổi Sở Dĩnh nhanh chóng bay xa, những tin đồn của cô cũng đến tới tấp, phần lớn đều đồn cô lên giường của Chu Tự Hàn và Hàn Chấn mới giành được vị trí gương mặt đại diện của Âu Phỉ, lời đồn như thật, như thể bọn họ tận mắt nhìn thấy cô trèo lên giường hai người kia.

Cá tính của Sở Dĩnh cũng khiến cô trở thành đối tượng bị xa lánh trong nhóm người mới ở Tinh Huy, Giai Giai từng khuyên cô, ít nhất ngoài mặt cũng đối phó, nhưng biết là khuyên chẳng được, Sở Dĩnh cứ như vậy, bao nhiêu năm nay không sửa đổi được, hơn nữa làng giải trí không phải chỗ cô muốn vào, John cũng không có cách nào, vì vậy bắt gặp những lời đồn đại vớ vẩn, Sở Dĩnh cũng chẳng cảm thấy gì, đã tham gia làng giải trí là khó tránh khỏi những điều này.

Hôm nay có một đạo diễn chọn vai, lúc nhận được lời mời, John vô cùng kích động, lượn lòng vòng quanh Sở Dĩnh vài lần: "Sở Dĩnh, là đạo diễn Lý Xuyên đấy! Cô có biết anh ta đã nâng bao nhiêu người thành ngôi sao lớn không, anh ta tự mình gửi thư mời tới, Sở Dĩnh, cơ hội này cô mà nắm được, thì có thể vững vàng ở trong giới này rồi, quá tuyệt vời."

Sở Dĩnh cũng nghe nói qua vị đạo diễn này, mẹ rất thích phim của anh ta, từng nói trong những thước phim đó có một sự cuốn hút kỳ lạ. Lần này phim mới của đạo diễn Lý Xuyên lấy bối cảnh Thượng Hải cũ, nói về sự hưng thịnh rồi suy tàn của người một đời gắn bó với bộ môn tuồng Côn Sơn, bảo cô đi thử vai nữ thứ hai, thực chất là bảo cô diễn vai chính, Sở Dĩnh cũng không lấy gì làm kích động.

Thái độ bình thản của Sở Dĩnh khiến John vô cùng bất mãn: "Sở Dĩnh, cô có thể phản ứng giống người bình thường một chút được không?" Tiếp xúc đã lâu, Sở Dĩnh cảm thấy thật ra John rất đáng yêu, đàn ông hơn ba mươi tuổi, có lúc ngây thơ, có lúc lại cực kỳ lão luyện.

Sở Dĩnh nhìn lại mình một chút rồi đứng lên: "Không phải nói 10h sáng sao, bây giờ chín rưỡi rồi, có đi không?" John bỏ qua thái độ rối rắm của Sở Dĩnh, vôi vàng: "Đi, đi, đạo diễn lý tính tình rất cổ quái, nếu tới trễ, hậu quả rất khó lường."

Hai người vừa ra khỏi thang máy thì đụng phải đám người Chu Tự Hàn, từ lễ mừng năm mới đến giờ, Chu Tự Hàn liên tục ra ngoài, các hoạt động liên tiếp, cũng giúp Sở Dinh được nghỉ ngơi vài ngày.

Hôm kia Sở Dĩnh đọc được scandal của Chu Tự Hàn và một ngôi sao lớn trên báo, thở phào nhẹ nhõm, người đàn ông này rốt cuộc cũng thả cô ra rồi, lúc này gặp mặt, Sở Dĩnh thật chỉ muốn làm như không nhìn thấy đi qua, nhưng Chu Tự Hàn lại hỏi John: "Hai người đi đâu?"

John cực kỳ kích động muốn báo cáo việc thử vai phim của đạo diễn Lý Xuyên, Chu Tự Hàn nhìn qua Sở Dĩnh, một tháng không gặp thật sự rất nhớ thương cô, nhưng cô gái này thật vô tình, ngay cả một cái liếc mắt cũng không buồn nhìn anh, cúi đầu giả bộ.

Vận đỏ của Sở Dĩnh thật tốt, cô đã bắt đầu quay thử phim rồi, lúc đầu anh không ngờ ảnh quảng cáo của cô lại đẹp đến thế, khiến anh hận không thể giấu người đi, Sở Dĩnh chính là diễn viên trời sinh, sự sinh động trước ống kính của cô thật bức người, đây chính là tư chất nghệ sĩ ẩn dấu trong cô.

Lý trí nói với Chu Tự Hàn, anh đã đào được bảo bối, đợi một thời gian nữa, không chừng Sở Dĩnh sẽ trở thành nhân vật chính của Tinh Huy, nhưng ở góc độ riêng tư mà nói, Chu Tự Hàn không muốn để cô lộ ra trước ánh mắt công chúng chút nào, cúi đầu nói với John đôi câu, nhìn Sở Dĩnh đắm đuối rồi mới đi vào thang máy.