Đường Uyển Sống Lại

Chương 5: Hai người chị dâu




“Tam nương, đi theo Ngọc Trân học cả buổi sáng, có gì tâm đắc?”. Hồ phu nhân mỉm cười nhìn con gái, vừa dùng xong cơm trưa bà liền giữ con gái và hai con dâu lại trò truyện, mà việc bà quan tâm nhất là cả buổi sáng học hỏi con gái có được thành quả gì không.

“Mới một buổi thôi mà mẹ, có thể có gì tâm đắc chứ”. Đường Uyển dỗi một tiếng, sau đó nói. “Nhưng mà thật ra con hiểu thêm được một chút, quản gia không phải chuyện đơn giản, chẳng những vụn vặt đáng ghét, còn cần dùng đầu óc, con gái rất hứng thú muốn học thêm”.

“Vậy là tốt rồi”. Hồ phu nhân cười tươi hơn, nhìn con yêu thương. “Con từ nhỏ đã là đứa thông minh lanh lợi, trước kia không thích, có dỗ thế nào cũng không chịu học quản gia. Hiện tại có lòng muốn học nhất định sẽ học được xử lý công việc vặt trong thời gian ngắt nhất”.

“Con dâu cũng nghĩ như mẹ”. Uông Ngọc Trân cười góp chuyện. “Dựa vào trí tuệ của Tam nương, con nghĩ chưa tới nửa năm nhất định sẽ là một tay quản gia tốt”.

“Vậy con phải để tâm dạy em hơn mới được”. Hồ phu nhất vui nhất khi người khác khen con gái bà, vừa nghe câu này cười càng xán lạn, nhìn con dâu cả cũng vừa lòng hơn.

Cao Lệ Nga ngồi bên vẫn không hé răng, ánh mắt tối sầm, cô gả vào nhà họ Đường bất quá hơn hai năm, vừa vào không lâu Đường Uyển đã gả ra ngoài, thời gian ở chung với Đường Uyển rất ngắn, không có cảm tình gì, đối với cô em chồng bị nhà chồng ruồng bỏ này ngoại trừ khinh thường còn có ghen tị vô số — dựa vào cái gì một phụ nữ bị chồng bỏ như nàng còn được người ta yêu chìu, đoạt sự chú ý của kẻ khác?

“Mẹ cứ yên tâm đi, con dâu nhất định bỏ hết sức dạy Tam nương”. Uông Ngọc Trân cười dài nói tiếp, sau đó thản nhiên nhìn thoáng qua Cao Lệ Nga mặt đang hầm hầm, nói. “Chờ Tam nương hiểu cách quản phòng bếp và chọn mua vật dụng rồi sẽ theo em dâu học quản việc may vá và nhà ấm trồng hoa, đến lúc đó em dâu cũng đừng ích kỷ, luyến tiếc dạy hết bản lĩnh cho Tam nương nha”.

Ánh mắt Cao Lệ Nga càng tối tăm, nhưng trên mặt lại nặn ra một nụ cười. “Tam nương muốn học, sao em lại tiếc không dạy chứ? Chỉ sợ Tam nương học chưa được vài ngày đã ngại rườm rà không thú vị, không muốn học nữa”.

“Cái này cũng khó nói”. Uông Ngọc Trân gật gật đồng tình, sau đó cười hì hì nhìn Đường Uyển, đùa giỡn như chị vẫn thường làm. “Tam nương, chị còn chưa quên lúc chị mới về nhà, mẹ dẫn em theo mẹ học quản gia, em học chưa đến ba ngày liền náo loạn không học nữa, lần này sẽ không phải nhất thời nổi hứng chứ?”.

“Chị dâu cả ~ “. Đường Uyển không hiểu lầm Uông Ngọc Trân cố tình khó xử nàng, hai người tình cảm luôn không sai, lúc Đường Uyển gả cho Lục Du, Uông Ngọc Trân còn lựa vài thứ tốt trong đồ cưới của chị tặng thêm làm đồ cưới cho nàng, Đường Uyển càng nhớ rõ lúc nàng bệnh tật liên miên rồi buông tay nhân thế ra đi, chị dâu cả hết khóc lại mắng vừa đau lòng vừa hận nàng yếu đuối, nàng đương nhiên hiểu Uông Ngọc Trân yêu thương nàng thật lòng. Nàng làm nũng kêu một tiếng, liền nhìn Hồ phu nhân, nhăn mặt. “Mẹ, mẹ nhìn chị dâu cả kìa, chỉ biết chọc ghẹo con”.

“Con biết chuyện xấu của Tam nương thì vụng trộm cười là tốt rồi, còn nói ra, không biết Tam nương nhà chúng ta giỏi nhất là tố tội người khác sao?”. Hồ phu nhân lập tức nghiêm mặt “răn dạy” Uông Ngọc Trân, Uông Ngọc Trân vội vàng giả bộ sợ hãi liên tục nhận sai.

“Mẹ, mẹ cũng chọc con”. Đường Uyển lúc này không tha, chẳng cần biết thích hợp hay không thích hợp, nhào vào lòng Hồ phu nhân mè nheo, giả bộ nhăn mặt tức giận khiến Hồ phu nhân cười ha ha không ngừng, Uông Ngọc Trân cũng không duy trì nổi bộ dạng sợ hãi, che miệng cười ngất.

Cao Lệ Nga mặt lạnh, mỗi lần gặp mặt, bọn họ khiến cô chẳng xen miệng vào nổi, khiến cô thấy mình cứ như người ngoài, ở nhà lúc nào cũng là lá ngọc cành vàng như cô làm sao chịu nổi, nhưng muốn cô nịnh bợ lấy lòng mẹ chồng và em chồng như Uông Ngọc Trân cô làm không được, cũng không muốn làm.

“Em dâu có tâm sự à, sao vẻ mặt khó đăm đăm vậy?”. Hồ phu nhân và Uông Ngọc Trân đều nhận thấy vẻ mặt khó coi của Cao Lệ Nga, Hồ phu nhân giận trong lòng nhưng chỉ nhíu nhíu lông mày, Uông Ngọc Trân thì khác, chẳng thèm bận tâm, trực tiếp hỏi như đang quan tâm lắm.

“Em thì có tâm sự gì đâu, chị dâu nhìn nhầm rồi”. Cao Lệ Nga tất nhiên hiểu Uông Ngọc Trân đang cố tình xử khó mình, trong lòng oán hận, nhưng trên mặt lại tươi cười, tuy rằng cô khinh thường Uông Ngọc Trân biến đổi sắc mặt khó lường để lấy lòng Hồ phu nhân, nhưng cũng không muốn vì chút chuyện này khiến Hồ phu nhân ghét.

“Là chị nhìn nhầm nha”. Uông Ngọc Trân lên giọng âm cuối, trên mặt cũng cười cợt nhìn Cao Lệ Nga, giống như đang muốn nói cho cô ta rằng ‘lòng cô nghĩ gì tôi biết hết‘. “Em dâu thông cảm, chị người chưa già mà mắt ngày càng kém”.

Đường Uyển khẽ nhăn mày, cảm thấy câu nói của chị dâu cả có hàm ý khác, nhưng rốt cuộc vẫn im lặng — nàng không rõ lắm quan hệ của hai người chị dâu, kiếp trước khi nàng xuất giá, Cao Lệ Nga chỉ mới gả vào được hai tháng, quan hệ với người trong nhà không thể nói tốt hay không tốt, khi nàng trở về nhà thì chìm đắm trong bi thương không vực dậy nổi, căn bản không chú ý đến chút chuyện lông gà vỏ tỏi trong nhà. Trên thực tế, nếu không phải tâm tính của nàng đã biến hóa long trời lở đất thì chắc nàng cũng chẳng phát hiện được điểm đó.

Cao Lệ Nga nắm chặt nắm đấm, cảm giác được cả móng tay cắm vào thịt đau đớn, nhờ loại đau đớn này khiến đầu óc cô thanh tỉnh, miệng lại nhếch lên tươi cười, nhìn Uông Ngọc Trân. “Chị dâu sao lại nói thế? Em làm sao dám nói mắt chị dâu kém đâu? Nếu mắt chị mà kém chắc mắt em mù rồi”.

“Em dâu giận đấy à?”. Uông Ngọc Trân nhìn Cao Lệ Nga, mặt chân thành. “Chúng ta làm chị em dâu không phải chuyện ngày một ngày hai, em dâu hẳn cũng biết con người chị, ánh mắt bình thường không nói, miệng cũng thô, nếu nói gì sai khiến em dâu mất hứng, em cứ nói thẳng, chị nhất định chú ý sau này. Con người chị tuy rằng ngu dốt một chút, nhưng biết sai vẫn có thể sửa”.

Uông Ngọc Trân biết Cao Lệ Nga khinh thường chị, cho rằng trời sinh chị biết nịnh nọt lấy lòng Hồ phu nhân, như một vở hài kịch, chính chị cũng chướng mắt Cao Lệ Nga, gả vào đã hai năm còn chưa nhận rõ vị trí của bản thân. Chẳng lẽ cô ta không biết chỉ có con gái ở nhà mới được nuông chiều, chứ không có con dâu được nuông chiều sao? Đến tận bây giờ còn khăng khăng cái kiểu tự cao tự đại ta đây con gái nhà giàu có, nếu Hồ phu nhân chẳng phải mẹ chồng rộng lượng, muốn đẩy con dâu vào chỗ khó xử thì không biết cô ta còn bị chỉnh thành bộ dáng gì nữa.

“Có gì mà em phải tức chứ?”. Cao Lệ Nga bị Uông Ngọc Trân làm tức nghẹn, cô biết Uông Ngọc Trân nhất định đang làm xấu mặt cô, nói bản thân mình không biết tốt xấu, nói bản thân mình ngu dốt… Nhưng mà, cô cũng không thể phân cao thấp với Uông Ngọc Trân ngay trước mặt mẹ chồng, mặc kệ thế nào đi nữa chị ta cũng là chị dâu cả, địa vị trong lòng Hồ phu nhân cao hơn cô rất nhiều, nếu thật sự làm ầm lên, mẹ chồng nhất định bênh chị ta, càng khiến mình khốn khó. Nghĩ đến đó, cô cố gắng nở nụ cười tự nhiên hết sức có thể, tươi roi rói. “Giống như chị dâu đã nói, chúng ta không phải mới làm chị em dâu, không phải mới biết tính cách của nhau, làm sao dễ dàng hiểu lầm như vậy được”.

“Mẹ hơi mệt, Tam nương theo mẹ vào trong nghỉ ngơi đi”. Hai con dâu ngầm đấu đá nhau Hồ phu nhân đều xem trong mắt, nhưng kiểu tranh đấu này bà sẽ không can thiệp, bà nhìn con gái mặt càng lúc càng nhăn chặt, tùy tiện nói một câu, khiến cả hai đứa con dâu đều lập tức im miệng, gõ một hồi trống tạm nghỉ cho hai người bọn họ.