Em Đã Vui Chưa, Anh Gục Ngã Rồi Đó?

Chương 7: Ảo vọng






 

Giỏi cũng được, không giỏi cũng chẳng sao. Tôi quay người, dợm bước về phía trước.

- Này, sao cậu cứ đi theo tôi hoài vậy?- tôi bực tức quay người lại hỏi khi phát hiện ra Y Thần cứ lẽo đẽo đi theo mình.

- Không phải là đi theo, mà là cùng đường thôi.- hắn thản nhiên đáp trả.

Cùng đường? Không phải lúc nãy hắn định về nhà sao, chạy theo tôi chỉ để lấy sách vở, tôi cũng đưa cho rồi. Hay là, hắn định đưa tôi ra bến xe buýt rồi mới quay về.

- Cậu đi đâu?

- Ra biển.

- Hử...sao lại ra biển vào giờ này- hắn bị khùng rồi chắc.- sao không vào nhà?

- Thì ra đó cho tình rượu, với lại thìa khoá cổng tôi đánh rơi đâu mất rồi, vào bằng niềm tin à?

Ừ, phải ha, bảo sao ban nãy hắn loay hoa loay hoay mãi, hóa ra là tìm thìa khoá cổng. Có cái thìa khoá cổng thôi mà cũng làm mất. Đồ hậu đậu này...

Bấy giờ, tôi chỉ nghĩ được có vậy, sau này ngẫm lại, trong nhà cậu ấy có bao nhiêu người giúp việc như vậy. Muốn vào nhà thì chỉ cần gọi họ ra mở cửa thôi, điện thoại để làm gì cơ chứ?

Hoá ra không phải hắn không vào được, mà là cố tình không muốn vào, cố tình đi theo tôi.

Lâu lắm rồi tôi không ra biển chơi, chắc phải mấy năm rồi, cuộc sống bận rộn hơn trước, thời gian cũng như bị rút ngắn đi khiến cho chúng ta nhất thời không thể nhìn thấy cái tốt đẹp ngay trước mắt, mà cứ mải đuổi theo những thứ xa vời mà chẳng biết để làm gì. Giống như câu nói hạnh phúc ở ngay trước mắt nhưng chúng ta lại tự đặt nó ra xa.

Nhiều năm sau đó, tôi mới thấm thía được phần nào câu nói ấy.

- Hay là cậu cũng đi cùng tôi đi . - Cậu ấy đột nhiên hỏi.

- Cậu thích thì đi một mình đi, rủ tôi theo làm gì?

- Tôi sợ ma.

- Ặc... - hắn không đùa đấy chứ, cao to chững chạc như hắn mà sợ ma á. Bốc phét ấy, tôi nhớ là có dịp chúng tôi đi cắm trai hồi đầu lớp 11, hắn chẳng dọa ma các bạn nữ khác như điên, trong đó có cả tôi.

Tôi bẩm sinh đã sợ ma rồi, hắn rủ ai không rủ lại đem chuyện ma mảnh ra nói, tôi một mực lắc đầu.

- Kệ cậu, muốn đi thì đi một mình đi, ai bảo uống rượu cho lắm vào.

- Cậu không đi cũng được thôi, nhưng tôi đảm bảo rằng tờ giấy mà cậu đưa cho tôi ngày mai sẽ được cả trường biết đến.

Hắn đang đe doạ tôi sao?

- Với lại vì cậu mà tôi đứng đợi cả đêm dưới mưa đã thế còn bị cho leo cây nữa...

Tôi để ý thấy, hôm nay hắn nói hơi nhiều thì phải, bình thường ở lớp chúng tôi không hay nói chuyện với nhau cho lắm. Tôi căn bản kiệm lời, hắn ít nói cũng không kém.

Chắc là do hôm nay say sỉn nên mồm miệng được thể bù loa. Lại còn bày đặt ăn vạ tôi nữa chứ.

Tôi thầm nghĩ, hắn đang không tình táo thế này, bước đi cũng có vài phần xiêu vẹo thập phần không vững, nhà thì không vào được.

Đi lang thang ngoài đường có lẽ sẽ rất nguy hiểm. Nể tình hắn chịu đợi tôi, à không, Lăng Di ngốc nghếch ấy. Không biết là bao lâu dưới trời mưa không nhỏ.

Lại còn vụ cứu tôi thoát khỏi mấy tên du côn khi trước nữa. Tôi không thích nợ lần ai quá nhiều, thôi được, lần này coi như đáp trả ơn cứu mạng của hắn.

Biển buổi tối vô cùng đẹp, đi chuyến này cũng không phải là quá thiệt thòi. Lâu rồi tôi không tới đó, mơ hồ đã quên đi, chỉ nhớ là rất đẹp.

Chúng tôi đi tới đó bằng xe buýt, Y Thần lần đầu tiên đi xe buýt thì phải, điệu bộ vô cùng thú vị. Đến lúc trả tiền xe lại rút tờ năm trăm nghìn ra trả, làm trên trán người thu phí chảy dài mấy vạch đen xì. Tôi cũng không nhịn được mà phì cười, hắn tìm mãi trong ví mà không có tiền lẻ, tôi quyết định lấy tiền ra trả hộ hắn.

Đến nơi, chân vừa chạm đất thì mùi gió biển mặn chát đã xộc thẳng vào cánh mũi tôi, vừa mặn vừa lạnh. Cảm giác thích thú vô cùng, tôi ra sức hít hà, sau đó lăng xăng chạy trước, lon ton trên bãi biển vắng vẻ.

Y Thần đút tay túi quần lững thững bước theo sau, thầnsắc không rõ ràng, tôi ngoảnh lại cười cười rồi chạy tiếp. Dang hai tay mở rộng hết cỡ, hít một hơi ngập tràn phế quản rồi thở ra, dễ chịu cực, giống như vừa trút đi được một gánh nặng, một nỗi mệt nhoài, một nỗi âu phiền chảy trôi hết ra ngoài, làm cho cơ thể cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn rất nhiều.

Một cách để xả xì-trét hiệu quả.

Thu vào trong tầm mắt của tôi là một vùng trời thăm thẳm và vô tận. Trên trời, chênh chếch về một phương là vầng trăng tròn sáng trong dịu dàng, nhượng lại cả một bầu trời rộng lớn cho hàng ngàn hàng vạn vì tinh tú, lấp lánh những chấm nhỏ li ti trên nền trời tối đen như mực. Giống như ai đó cầm một nắm nhũ kim tuyến, vẩy lên nền trời .

 

Cả bầu trời soi gương trên mặt nước. Giống như đang có cả hai thế giới song song cùng tồn tại.

Gió thổi mạnh hất tung cả mái tóc xoã dài của tôi, hất tung cả vạt áo của Y Thần đang đứng phía sau lưng tôi. Cái lạnh làm người ta trở nên tỉnh táo hơn nhiều.

- Đẹp quá.- tôi buộc miệng thốt lên.

Y Thần không nói gì, dưới ánh trăng nhàn nhạt, gương mặt hắn tôi lờ mờ thấy rõ, có vẻ như đang cười, hoặc cũng có thể không. Đôi mắt hắn rất sáng, chiếc khuyên tai bằng kim cương cũng phát ra ánh sáng lúc có lúc không, loé lên tựa một vì sao nhỏ đi lạc.

 

Chúng tôi không nói gì nữa, chỉ chầm chậm đi bộ trên nền cát, thi thoảng có những con sóng ùa tới, tôi lại nhảy dựng lên chạy nhanh lên bờ, giống như trò đuổi bắt vậy, hồi nhỏ khi đi tắm biển tôi vô cùng thích trò này. Bây giờ lớn lên, vì lâu không chơi, nên độ thích thú không những không giảm mà còn được tăng lên.

Y Thần thấy tôi cứ lăng xăng như vậy liền mắng là đồ trẻ con, tôi liền phản bác lại, chúng tôi lại cãi nhau nảy lửa chỉ vì một lí do vô cùng lãng xẹt. Tôi ức chế lôi hắn ẩn xuống nước, nhưng gậy ông đập lưng ông thế nào mà lôi không nổi, lại bị hắn kéo tay xuống, hậu quả là bị sóng đánh cho ướt giày ướt quần.

- Á... - tôi bất lực nhìn xuống dưới chân, đi giày ướt quả thật rất khó chịu.

- Ha..ha - Hắn còn cười được, tên đáng ghét.

Thấy tôi không nói gì, hắn chắc tưởng tôi giận thật, bèn lấn tới xem xét vẻ mặt của tôi. Nhưng do trời tối quá, hắn không nhìn rõ, lại càng dí sát vào mặt tôi. Tôi nhất thời đỏ mặt, bèn đưa tay ẩy hắn ra.

- Vậy thì cởi giày ra là được chứ gì?

Tôi cúi xuống cởi ra, cầm giày trên tay, đi chân trần. Lần này tôi không đi trên cát nữa, mà đi xuống chỗ có những con sóng xô tới. Bàn chân trực tiếp cảm nhận nền cát ẩm ướt êm êm, Sóng ập tới, nước chạy quanh chân mát lạnh, rồi lại trôi tuột đi phương nào.

- Này, cậu cũng cởi giày ra đi, đi như vậy thích lắm.- tôi vui vẻ nói, hắn lại chẳng thèm đáp lại tôi, cứ im lặng, trầm tư nhìn xa xăm.

Tiếng sóng biển vỗ vào bờ, gió dật, ồ ật từng đợt…

Tôi ngước mắt nhìn trời đêm, lại nói tiếp:

- Y Thần, nhìn kìa, ngôi sao kia sáng quá, to nhất luôn, a đằng kia cũng có một ngôi rất to, hôm nay lắm sao thật đấy. ngôi này to nhất, rồi tới ngôi kia kìa, rồi tới ngôi sao gần cạnh mặt trăng, à không . ngôi sao ở đằng kia nhìn có vẻ sáng hơn thì phải…- tôi ngước nhìn bầu trời đầy sao trên cao, thơ thẩn lầm bầm, nơi này không nằm ở trung tâm thành phố, tầm nhìn được mở rộng, đúng là một nơi lí tưởng để ngắm sao.

Tôi cứ đứng chỉ chỉ tay lên trời, không để ý đến bàn tay bên phải đã được Y Thần cầm lấy dắt đi, chúng tôi cứ chầm chậm dạo bộ trên bờ biển, từng cơn sóng biển ập vô bờ, mang theo mùi vị mặn mà của biển khơi.

Trên trời ngân hà lưu chuyển, vầng trăng tròn sáng rõ tỏa ánh sáng dịu dàng xuống nhân gian…

- Ồ, Y Thần , cậu nhìn kìa nhìn….á- tôi hét lên

 

- Sao thế?

 

- Bị trẹo chân rồi…huh u…- đang lúc cao hứng, chỉ chỉ trỏ trỏ những vì sao trên trời cao, mải mê quá, đi không nhìn đường, không biết là tôi xui xẻo vấp phải vật thể đáng ghét nào mà cái chân nó bị trẹo. Đau chết mất

 

Tôi mếu máo kêu đau, bước đi không nổi, cứ mỗi bước đau như bị kim châm, cái chân phản chủ này…

 

- Có đi được không? Hay là lên tôi cõng …

 

- Hả?

 

- Không lên cũng không sao đâu, tôi không ép, tự lết về cũng được, yên tâm tôi không ẩn từ đằng sau đâu mà sợ.

 

Tôi còn chưa kịp vui mừng, hắn đã dáng cho tôi một cục đá bự chảng, đè bẹp lép đầu tôi. Tên này chỉ tử tế được có một lúc.

 

Tôi khẽ bĩu môi, rồi tập tễnh bước về phía trước.

 

Chắc là do bộ dạng vịt bầu lạch bạch của tôi buồn cười quá, cậu ta cứ đi phía sau mà cười mãi, xong sau đó mới chạy lên trước mặt tôi, hỏi:

 

- Đau lắm à?- lần này hắn có vẻ như đang hỏi thật lòng, thật sự đang lo lắng cho tôi.

 

- Ừ.- tôi ngừng lại một lúc, rồi lên giọng trách móc- cậu mà bị như tôi xem, có còn cười nổi không, cậu không…..

 

Tôi chưa kịp nói hết câu, hắn đã cúi xống, nhấc một chân của tôi lên khiến tôi suýt nữa bị ngã vì mất thăng bằng. May mà tôi nhanh tay bám lấy vai hắn, tên này định giết người dệt khẩu chắc. Bờ biển vắng vẻ thế này, hắn giết tôi xong quẳng xác xuống biển phi tang vật chứng chắc cũng chẳng ai nhận ra đâu.

 

Đang nghĩ thầm như vậy, bỗng hắn nắn nắn cổ chân tôi rồi bẻ ngoắc một cái.

 

Tôi hét lên thất thanh. Tôi đau tới nỗi chảy cả nước mắt, bèn cúi xuống cắn vào vai Y Thần, tên trời đánh này, dám hãm hại bổn cô nương. Ta cắn, ta cắn, cắn chết ngươi.

 

Y Thần bị tôi cắn, không la lên thất thanh như tôi mà chỉ khẽ rên nhẹ. Sau đó hắn cầm lấy đôi giày trên tay tôi, cúi người xuống quay lưng về phía tôi nói:

 

- Lên đi.

 

-Hả?

 

- Lên tôi cõng, chẳng lẽ cậu định về nhà bằng cái bộ dạng vịt bầu lạch bạch này à? Chân cậu chỉ bị trật thôi, tôi nắn lại rồi, nhưng hiện tại vẫn chưa di chuyển được đâu.

 

Tôi đang định phản bác lại, nhưng lại nghĩ, bây giờ mã cãi lại hắn, hắn tức khí, vứt tôi ở đây thật thì sao. Dễ lắm, hắn nổi tiếng máu lạnh ngang tang mà, từ đây mà lết về nhà á, chưa nói tới việc đi trên cát lún lại đầy vỏ trai vỏ ốc linh tinh, từ đây ra bến xe buýt bắt xe, rồi từ bến xe để về nhà  cũng là một vấn đề không hề nhỏ.

 

Thế là tôi leo lên lưng hắn, yên vị trên đó. Hắn đứng dậy, rồi bắt đầu bước đi.

 

Cảm giác ngồi trên lưng hắn thật là…tuyệt

 

Lưng vừa dài vừa rộng, tuy đi trên cát lồi lõm mà lại êm như kiểu đi ô tô ý, thoải mái quá đi mất thôi.

 

Tuy đây không phải là lần đầu tiên hắn cõng tôi, nhưng lần trước ngủ gật thì không tính nhỉ. Mùi hương trên tóc hắn thật là tuyệt, tóc hắn mền mại cọ cọ vào mặt tôi hơi buồn buồn lại cảm giác rất thú vị.

 

- Có nặng không ? – tôi đột ngột hỏi, tại thấy không nói chuyện gì cứ im lặng như này thật chán quá. Xong hỏi rồi lại thấy hối hận vô cùng.

 

- Quá nặng, như con heo ý. – hắn đáp tỉnh bơ, tên này thật là thích dung biện pháp nói quá trong giao tiếp mà, tôi tuy không gầy, nhưng thần hình cân đối, không thể nói là quá béo được. Ấy vậymà hắn còn dám nói tôi là nặng như con heo.

 

Tôi không thể đánh hắn, đành lườm hắn từ phía sau, nếu ánh mắt có thể phóng ra tia lửa, tôi thề mái tóc đẹp đẽ này của hắn sẽ chẳng còn nữa đâu. Thay vào đó là bộ đầu vừa xoăn vừa bốc khói.

 

Một hot boy đẹp trai kiêu ngạo như Y Thần một ngày nào đó mà sở hữu kiểu tóc đó không biết sẽ thế nào nhỉ?

 

Bọn con gái lớp tôi và cả trường chắc đập đầu vào gối mà tự tử hàng loạt mất thôi.

 

Dám lắm.

 

Ý nghĩ đó làm tôi cứ cười khúc kha khúc khích. Y Thần có vẻ hơi hậm hực một chút vì tôi cứ ngồi trên lưng cậu ta rồi cười ha hả, hỏi thì tôi lại bảo là không nói.

 

 Sợ hắn nổi giận, với cả thấy không khí có vẻ yên ắng quá, chỉ có tiếng song và tiếng hàng phi lao reo ca trong gió,tôi bèn nói:

 

- Y Thần, để cảm ơn cậu vì đã cõng tôi, tôi sẽ hát cho cậu nghe một bài hát nhé?

 

Không đợi hắn trả lời, tôi đã cất tiếng hát của mình…

 

 

Tuyết lại rơi…

 

Hoa mai đỏ nở kiêu hãnh ..

 

Tuyết trắng hương thầm, cũng ngàn nỗi nhớ…

 

Chàng có ngửi thấy, có hay chăng…

 

Bên khung cửa nhỏ ghé mắt nhìn thế gian, đợi khi nắng tắt, trăng lên…

 

Hết ngày này tháng nọ…

 

……

 

Gió thoảng qua, ly trà nguội ngắt…

 

Tuyết lại rơi, hoa lại nở

 

Nhành mai đó khẽ rung rinh trong gió đông…

 

Nụ cười trên môi thiếp khẽ nở vô hồn…

 

Nào phải ngắm tuyết, thưởng hoa…

 

Nào phải uống trà, nào phải vui tươi…

 

……

 

Rồi hoa tàn…

 

Ánh tà dương khuất sau hàng cây kỉ niệm…

 

Ly trà còn đó, người nơi đâu?

 


………

 

Tôi khe khẽ ngân vang giai điệu bài hát nọ

 

Sóng biển vẫn vỗ từng đợt, hàng phi lao vẫn nghiêng mình reo ca…

 

Từng bước chân hắn in nên nền cát, rồi sóng vỗ ,có rồi lại như vô

 

Trên trời ngân hà lưu chuyển..

 

Ánh trăng dịu dàng tràn xuống nhân gian…

 

Bên bờ biển vắng vẻ, tiếng hát vang xa, hòa cùng tiếng sóng tiếng gió…

 

Tôi ngửi thấy mùi hương trên mái tóc ấy, rất đặc biệt, rất khó phai, vương mãi nơi cánh mũi. Tôi ngã lên lưng hắn, hít hà hương thơm ấy. Hắn cõng tôi đi trên bờ biển nọ.

 

Bờ vai vững chãi mà kiên định…

 

-Bài hát này nói về một thiếu phụ, phu quân bỏ mạng nơi xa trường mà vẫn không hay biết, ngày đêm vẫn chờ đợi trong vô vọng. Tên là ‘ Ảo Vọng’. thế nào? Hay không?

 

-…. Tệ thế…

 

- Xí..- tôi chu môi lên, tôi hát không hay, nhưng cũng không phải là quá tệ được. Hồi cấp hai tôi có ở trong đội văn nghệ của trường, toàn được phân công hát chính, cô giáo còn khen giọng hát của tôi vừa thanh vừa cao, rất hay cơ mà.

 

Đang vô cùng không phục, bỗng đuôi mắt tôi thấy có cái gì đó di chuyển rên bầu trời, tôi reo lên

 

- A…sao đổi ngôi kìa

 

Thấy tôi hét lên như vậy, Y Thần cũng ngước lên theo, rồi phán một câu xanh rờn.

 

-Còn tưởng đĩa bay, chỉ là một ngôi sao thôi mà, đồ đơn giản.

 

- Hứ, cậu thì biết cái gì chứ. Người ta quan niệm rằng, mỗi người đều có một ngôi sao chiếu mệnh trên bầu trời, khi người đó chết thì ngôi sao đó sẽ tắt. nên khi nhìn lên bầu trời thấy một ngôi sao băng thì tức là người đó vừa chết và bay lên thiên đàng.- tôi tỏ ra uyên bác, thật ra cái này là lúc nhỏ được bà kể cho nghe.

 

- Vậy thì liên quan gì đến sao đổi ngôi.

 

- Ơ, thế sao đổi ngôi không phải là sao băng hay sao?

 

- Phải, mà cũng không phải, đừng có nói với tôi là cậu chưa nhìn thấy sao băng bao giờ nhé!

 

- A…đúng chưa thấy. vậy cậu thấy rồi chắc.

 

- Ừ.

 

- Có đẹp không?- tôi tỏ ra hào hứng hơn, chồm lên phía trước.

 

- Cũng bình thường thôi.

 

- Người ta nói, khi thấy sao băng rơi, mỗi người sẽ có thể ước một điều ước và nó sẽ thành sự thật.

 

- Cậu mê tín quá rồi đấy.

 

- Cái gì mà mê tín chứ?- tôi tỏ ra hơi bực bội- có cậu không biết gì mà nói thì có.

 

- Vậy được, nếu sau này cậu đỗ vào trường đại học Thanh Khê, tôi sẽ đưa cậu đi xem sao băng, lúc đấy tha hồ mà ước, để xem, điều ước đấy có thể thành hiện thực được hay không?

 

- Thật á, cậu đưa tôi đi xem sao băng á?

 

- Còn phải xem cậu có thể thi đỗ vào Thanh Khê hay không.

 

- Dĩ nhiên rồi- tôi vô cùng vui vẻ, nghe nói sao băng rất đẹp, được đi xem thì phải đỗ vào Thanh Khê ư?

 

Được thôi, tôi sẽ cố gắng mới được .

 

- Về thôi.

 

- Ừ- tôi vui vẻ đáp trả.

 

 

Về tới nhà, tôi đem chuyện Y Thần sau khi đọc tờ giấy đó cho Lăng Di, con bé tiếc hời hợt, cứ lèo nhèo mãi không yên. Tôi thấy thật buồn cười.

 

Mà , cậu ta việc gì phải đợi chờ như thế nhỉ?