Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?

Chương 12: Vậy thì không nên quên!




Năm nay Ủy Ban Giáo Dục tỉnh quy định cấp ba không được học bù, nghe nói là có học sinh quậy phá gọi điện thoại đến đài truyền hình khiếu nại, làm ầm chuyện này lên, cái này chỉ tội cho bố mẹ học sinh ấy lại có một đứa con nghịch ngợm đến vậy, mà thôi, giờ có gì mà quan trọng hơn lễ mừng năm mới được chứ.Đầu năm, Đan Dương mời ăn cơm, đương nhiên là không thể thiếu phần của Triệu Thủy Quang rồi, dù sao mọi người cũng quen với nhau, Triệu Thủy Quang cũng không thể nào từ chối được, lúc đến nơi thì mới biết nhà hàng Đan Dương mời dùng cơm là “Đường Triều Thịnh Thế”, nhà hàng chuyên món Quảng Đông nổi tiếng nhất thành phố.

Ăn uống xong thì cũng đã xế chiều, mọi người nói là muốn đi tục quán (nơi bài bạc), Triệu Thủy Quang bất đắc dĩ đi theo bọn họ, một người mẫu mực như cô thì làm sao dám đến mấy chỗ ăn chơi như vậy, Hi Diệu đi ở phía trước nói, “Lúc đi học thì mọi người thường cúp học đến đó chơi lắm, em đừng lo, có gì mọi người chịu trách nhiệm cho!” Nói nhảm, cô thì làm sao có thể so với mấy sinh viên “mẫu mực” hệ điện ảnh chứ, mà còn Đan Dương thì khỏi nói, đúng thiệt là vô địch mà, bình thường thì nói là không việc làm, nghèo rớt mồng tơi, thế mà lúc cầm chìa khóa xe thì xe nào xe nấy đều bóng loáng. Đừng là người chọc người tức chết mà!

“Em gái Tiểu Quang!” Triệu Thủy Quang đang đi lon ton thì chợt nghe có người gọi mình, chưa kịp nhìn xem là ai thì đã bị người ta kéo tay, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một người đàn ông ba phần đẹp trai bảy phần tà khí, hai phần mùi rượu, không phải Sở Phỉ Phỉ đó sao.

Nạo Lam đi cạnh Triệu Thủy Quang cũng là bạn trong nhóm Đan Dương, thấy có người kéo Triệu Thủy Quang liền đứng chắn phía trước, đám Đan Dương đang đi cũng dừng lại, Triệu Thủy Quang thấy thế vội nói, “Nạo Lam, không sao đâu, người quen của em đó.” Không khí lúc này cũng bớt căng thẳng đi.

Có người đàn ông trung niên từ phòng bên cạnh bước ra, “Sở thiếu gia, có chuyện gì sao, à à, không việc gì không việc gì, mọi người đều quen biết nhau, từ từ nói từ từ nói.” Người này dường như cũng nhận ra bọn họ, vội vàng giải thích.

Sở Phỉ Phỉ không để ý tới người nọ, cũng không chịu buông tha Triệu Thủy Quang, nói, “Em gái Tiểu Quang, qua bên đây chơi với anh Sở đi, có thầy Đàm của em ở đây nữa nè.”

Triệu Thủy Quang nghe nhắc đến Đàm Thư Mặc thì có cho cô mười lá gan cô cũng không dám đi, đang nghĩ cách từ chối khéo léo, Hi Diệu đã làm ầm lên, “Này, cái anh này làm gì thế, buông tay ra.”

Đan Dương liền kéo Hi Diệu lại, “Nếu mọi người đều quen biết, đúng lúc chúng tôi chuẩn bị đi tục quán, hay là cùng đi đi?”

Đan Dương vừa nói xong thì cô đã thấy Đàm Thư Mặc đang nói chuyện điện thoại đi tới, Sở Phỉ Phỉ vui vẻ kéo Triệu Thủy Quang nói, “Xem đi, anh không có gạt em, có thầy Đàm em ở đây nữa nè.”

(ở đây thiếu 1 câu, ta chưa edit kịp, vì k hiểu cặn kẽ, sẽ chỉnh lại và thêm vào sau, không liên quan gì tới phần sau, chỉ đơn giản là triết lý thôi)

Triệu Thủy Quang e dè kêu, “Thầy Đàm!”

Điều này khiến Đan Dương và những người còn lại sửng sốt một chút, ai cũng không dám tin người đàn ông dáng vẻ không phú tức quý này lại là giáo viên, thật sự không biết là anh ta bôi bác hình tượng giáo viên hay là hình tượng giáo viên bôi nhọ anh ta.

Đàm Thư Mặc cúp điện thoại, ánh mắt trong veo nhìn Sở Phỉ Phỉ đang nắm tay Triệu Thủy Quang, anh đi lướt qua người Triệu Thủy Quang, nói, “Em cũng vào chơi đi.” Triệu đồng học của chúng ta đành phải vò vò áo khoác, lề mề bước đi theo sau Đàm Thư Mặc vào phòng, vừa đi vừa quay đầu lại cầu cứu Hi Diệu, Hi Diệu ôm chầm lấy Đan Dương, nói, “Tiểu Quang, thì ra là thầy của em à, sao không nói sớm, làm chị hiểu lầm thấy chưa, thầy, vậy Tiểu Quang của em xin làm phiền thầy rồi.”

Triệu Thủy Quang thật muốn la lên rằng: Hi Diệu, em hận chị.

Triệu Thủy Quang đi theo Đàm Thư Mặc, Sở Phỉ Phỉ đi phía trước đẩy cửa vào, được lắm, tuấn nam mỹ nữ ngồi đầy hai bàn, cửa vừa mở mọi người liền nhìn ra, có người la toáng lên, “YAAA… Phỉ Phỉ, mới đi một vòng mà đã bắt cóc được môt em rồi nhá.”

Sở Phỉ Phỉ liền cười nói, “Bậy bạ, người anh em, nếu mình mà bắt cóc trẻ em thì chỉ có con đường chết thôi.”

Sở Phỉ Phỉ vừa nói vừa kéo ghế, khoát tay Triệu Thủy Quang,“Ngồi xuống đi.” Triệu Thủy Quang nhìn qua thì thấy Đàm Thư Mặc đã sớm ngồi vào chỗ của mình, người nào đó chợt lên tiếng, “Em gái này nhìn quen lắm.”

Triệu Thủy Quang cả kinh, cô đột nhiên sực nhớ cũng đã từng gặp mấy người này rồi, lúc mà cô và Hi Diệu diễn trò đồng tính luyến ái ở “Tô”, cô nhìn Sở Phỉ Phỉ, anh ta đang đùa giỡn với mọi người, cũng không chú ý câu này, Triệu Thủy Quang toát cả mồ hôi lạnh, cô bắt đầu cảm thấy giống như Sở Phỉ Phỉ đang lấy mình ra làm trò đùa vậy, mà chắc Đàm Thư Mặc cũng nhìn ra được.

Cô nghiêm trang nói, “Vài bạn học của em cũng nói vậy, chắc tại em lớn lên trông xinh đẹp quá!” Tất cả mọi người nghe xong đều cười rộ lên, thì ra vẫn là một đứa học sinh ham chơi thôi.

“Mình thấy chiếc xe Passat cậu mới đổi, đừng nói là cậu lấy chiếc xe ra dụ cô bé này đó nha?” Người nọ chọc ghẹo, cả người nho nhã như làn gió, làm người ta cứ tưởng câu nói trêu chọc lúc nãy không phải thốt ra từ miệng chị ta.

“Tôn Tiện, đừng có chọc nữa, em ấy là học trò của Thư Mặc đó.” Sở Phỉ Phỉ kéo ghế cho Triệu Thủy Quang ngồi xuống, cô ngồi giữa Sở Phỉ Phỉ và Đàm Thư Mặc.

Một bàn người vui vẻ hòa thuận đánh bài, Triệu Thủy Quang hôm nay đúng là mở rộng tầm mắt, cô nhìn chằm chằm Đàm Thư Mặc, ánh mắt anh uể oải, ngón tay mảnh mai cẩn thận xào bài, ra bài, anh quăng một con bài ra, nói, “Giang”, tay xoa xoa nắn nắn làm anh càng thêm ưu nhã lạ thường.

Triệu Thủy Quang cũng từng xem qua người lớn đánh bài, chướng khí mù mịt đấy, người thắng la làng đòi lấy tiền, kẻ thua cũng hùng hùng hổ hổ, nhưng lời nói thốt ra từ miệng họ không hề tục tĩu tí nào.

Lúc ấy khi mọi người nói chuyện phiếm, Triệu Thủy Quang và Hi Vọng cũng bị mọi người trêu chọc, khi đó cả đám vẫn còn là mấy đứa học trò choai choai nghịch ngợm, mọi lời nói đều rất trẻ con, nhưng tình bạn cũng không thua gì Sở Phỉ Phỉ, Đàm Thư Mặc, Tôn Tiện và những người khác, thì ra cho dù thời gian có trôi qua nhanh thế nào thì tình bạn cứ giống như hủ rượu vậy, ủ càng lâu thì càng ngon, càng gắn bó bao nhiêu càng khắng khít bấy nhiêu.

Qua một lúc, điện thoại Đàm Thư Mặc reo, anh vội đứng dậy ra ngoài nghe, Tôn Tiện thấy thế liền la lên, “Không cho đi, khẳng định là đi đón Hi Hi nè, cậu nhìn đi, học trò của cậu còn ở đây đó.”

Đàm Thư Mặc nói, “Vậy thì để học trò mình chơi đi.” Anh kéo Triệu Thủy Quang qua chỗ mình ngồi, cúi đầu nói với cô, “Thắng em lấy, thua chia theo bình thường, nhớ không được thua.” Triệu Thủy Quang không dám nhúc nhích, chỉ ngồi đó nhìn cổ áo màu vàng hờ hững của anh, mặt bỗng nhiên đỏ bừng gật đầu nhận nhiệm vụ. Đàm Thư Mặc nói xong liền cầm áo khoác đi ra ngoài.

Triệu Thủy Quang cũng có biết đánh bài đâu, đành phải ráng nhớ lúc nãy mọi người chơi thế nào, may mắn là quy tắc chơi mạt chược cũng không khó mấy, ba quân bài, hai đôi*, cũng không khó nhớ lắm, Sở Phỉ Phỉ lên tiếng, “Này này, không chơi ăn tiền nữa, chẳng vui gì cả, luật chơi mới, người thắng được quyền hỏi người thua một câu và người thua nhất định phải nói thật.”

Triệu Thủy Quang nghe là biết mình xong đời rồi, Sở Phỉ Phỉ tuyệt đối có thù với cô mà, bởi thế cô mỗi khi ra bài cũng cẩn trọng hơn, nhưng mà nhìn một hồi lâu cũng không có bài để ra, đang buồn bực thì lại nghe Sở Phỉ Phỉ la lên, “A, ù rồi, haha, cô bé ngốc”

Triệu Thủy Quang thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng là mình thua đậm, không ngờ lại thắng, thì ra chơi gian lận lại đơn giản như vậy, khó trách nhiều người lại chơi gian lận.

Chơi hết một vòng**, người thua thảm nhất là Tôn Tiện, Tôn Tiện hất bài nói, “Mình biết ngay cậu chẳng tốt lành gì đâu, hỏi đi.”

Sở Phỉ Phỉ cười, khuôn mặt càng thêm đẹp trai, anh nói, “Vậy thì xin mời hai vị đây thành khẩn khai ra tình sử của mình đi.”

Tôn Tiện nghiến răng nghiến lợi nói, “Sở Phỉ Phỉ, cậu sống tời từng tuổi này mà giả bộ khách sáo cái gì nữa,”

Sở Phỉ Phỉ cũng giả bộ nghiêm mặt, liếc mắt nhìn Triệu Thủy Quang, nói, “Tốt nhất cậu trả lời đi, phải làm gương cho em gái đây noi theo chứ.”

Tôn Tiện lúc này mới biết Sở Phỉ Phỉ “ý của Túy Ông không phải ở rượu” (có dụng ý khác), tức giận nói, “Tuần trước, đã chia tay.”

Triệu Thủy Quang nghĩ thầm, mẹ ơi, chả lẽ muốn cô trước mặt đám người ăn tươi nuốt sống này nói ra hết hay sao, cho dù nói ra cũng chẳng ai tin cả, nhưng cô đã thua thì đành phải chịu trận thôi, “Cấp 2, đã chia tay.”

Cô gái ngồi cạnh Tôn Tiện nói, “Trời, con nít giờ lớn nhanh thật, mấy tình yêu trẻ con ấy thì tính cái gì chứ.”

Sở Phỉ Phỉ trừng mắt nhìn cô gái ấy, Triệu Thủy Quang cũng thừa nhận yêu nhau ở cấp hai là quá sớm, nhưng cô cũng bất đắc dĩ mới nói ra trước mặt mọi người, mà không phải vì vậy mà họ có quyền phê phán xem thường tình cảm của cô và Hi Vọng, đó là hồi ức đẹp đẽ nhất trong đời của cô, cho dù là con nít thì sao, tuyệt đối không ai được phép khinh miệt, những điều này người lớn không bao giờ hiểu được cả.

Triệu Thủy Quang ngẩng đầu nghiêm túc nói, “Dì à, không tính cái gì, chỉ sợ cả đời này khó có thể yêu người khác, có nhiều người đã trưởng thành nhưng vẫn không biết tình yêu là thế nào.”

Cô gái kia sửng sốt, vừa rồi còn tưởng cô bé này dễ dàng bị bắt nạt nhưng giờ thì sự thật đã nói lên không phải, rõ ràng nữ sinh tóc ngắn vểnh vểnh lên kia từ nãy đến giời yên lặng cúi đầu đánh bài, lúc ngẩng đầu trả lời thì mặt mày lại hung dữ, làm cô sợ chết điếng.

“Sao vậy? Gì mà ai nấy đều ngẩn ra hết?” Cửa mở, một đại mỹ nữ bước vào, mái tóc dài uống lượn gợn sóng, trên lỗ tai còn đeo hai khuyên tai to lủng lẳng, cả người toát ra sự cao quý, quần áo đẹp đẽ còn tôn thêm vẻ đẹp và khí chất của cô. Đàm Thư Mặc cũng bước theo vào, tay thọc vào túi quần, ánh mắt sâu xa nhìn Triệu Thủy Quang.

Sở Phỉ Phỉ vội trả lời, “A, Hi Hi tới rồi à, không có gì đâu, chỉ là mọi người giỡn với học trò của thầy Đàm thôi mà.”

Hi Hi cười bước đến chỗ Triệu Thủy Quang, duỗi tay nói, “Xin chào, chị là Hàn Hi Hi, là người đang đeo đuổi thầy Đàm của em.”

Nhìn gần, khuôn mặt trang điểm Hàn Hi Hi mịn màng đến nỗi không thấy cả lỗ chân lông, không có tì vết gì cả, đôi môi đỏ mọng, nụ cười mê người, giọng nói lại vô cùng quyến rũ.

Triệu Thủy Quang ngẩn người một lúc, sau đó lập tức đứng dậy bắt tay Hàn Hi Hi, cô chỉ cảm thấy bàn tay người nọ rất là mềm mại, “Em là Triệu Thủy Quang, chị gọi em là Tiểu Quang đi.”

Cô nhớ Hi Diệu đã từng nói, muốn biết một cô gái có biết cách đối nhân xử thế, có phải là người đẹp toàn diện hay không thì chỉ cần xem tay chân là biết ngay.

Bất luận hai cô gái nào gặp nhau thì cũng âm thầm đánh giá đối phương, xem thử người ta hơn mình ở điểm, nhưng sự so sánh này chỉ nằm trong phạm vi cho phép. Hàn Hi Hi là người phụ nữ trưởng thành, hơn hẳn Triệu Thủy Quang về mọi mặt, bởi thế trong mắt Hàn Hi Hi, Triệu Thủy Quang không phải là mối lo, nhưng là học trò của Đàm Thư Mặc thì tất nhiên cô phải tạo quan hệ tốt.

Lúc Triệu Thủy Quang định thần lại thì phát hiện cô gái lúc nãy ngồi cạnh Tôn Tiện đã rời khỏi từ lúc nào, cô cũng sớm mất hứng nói muốn đi về, thì bị Sở Phỉ Phỉ kéo lại, “Nán lại thêm tí nữa đi, lát nữa anh đưa em về.” Cô đàng phải ở lại xem bọn họ tiếp tục chơi mạt chược.

Đàm Thư Mặc ngồi vào vị trí cũ của mình, cười nói, “Tiếp tục chơi đi”, cũng không có ai nhắc đến chuyện thắng thua nói thật lúc nãy, ngược lại sau vài vòng đánh, Tôn Tiện và Sở Phỉ Phỉ đều thua rất thê thảm, hai người đành phải chung tiền cho Đàm Thư Mặc. Hàn Hi Hi an vị ngồi bên cạnh Đàm Thư Mặc xem bài, thỉnh thoảng đưa trái cây và nước cho anh uống, còn Triệu Thủy Quang thì như đứng đống lửa, ngồi đống than vậy (nôn nóng). Cuối cùng Tôn Tiện và Sở Phỉ Phỉ phải mời cơm tối.

Tối 8 giờ, mọi người tan cuộc, ai nấy đều về nhà người đó, Sở Phỉ Phỉ vốn muốn đưa Triệu Thủy Quang về nhưng chỉ vì ba chữ “Không thuận đường” của Đàm Thư Mặc thì đã biến thành Đàm Thư Mặc đưa Hàn Hi Hi và Triệu Thủy Quang về nhà, Triệu Thủy Quang rất xấu hổ bất đắc dĩ phải làm kì đà cản mũi.

Trên đường đi, Hàn Hi Hi hỏi Triệu Thủy Quang, “Sắp hết cấp ba rồi, khi nào thì tụi em thi tốt nghiệp? Có sợ không?” Mấy câu hỏi này Triệu Thủy Quang đều nhanh nhẩu trả lời, kiên nhẫn ngồi nói chuyện với Hàn Hi Hi, trong lòng thì nghĩ thầm Đàm Thư Mặc bộ bị bệnh hay sao mà một người đẹp như siêu mẫu thế này mà không thích, cô nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao.

Hàn Hi Hi nói, “Thư Mặc, anh chở Tiểu Quang về nhà trước đi.”

Đàm Thư Mặc vẫn nhìn thẳng phía trước, không quay đầu lại, nói, “Đã chạy qua khỏi nhà rồi, anh đưa em về trước.”

Hàn Hi Hi cũng không nói gì, trong xe nhất thời yên tĩnh.

Xe đến nhà, Hàn Hi Hi quay đầu lại, hôn lên má Đàm Thư Mặc, nói, “Về rồi gọi cho em.” Sau đó cô khom người nói với Triệu Thủy Quang đang ngồi trong xe, “Tiểu Quang, có rảnh thì cùng đi chơi nữa nha.”

Hàn Hi Hi ưu nhã đứng trên bên đường, vẫy vẫy tay, nhìn xe đi xa dần.

Hàn Hi Hi quay người đi vào nhà, cười chính mình lo lắng gì chứ, đối phương chỉ là đứa con nít 17, 18 tuổi thôi mà, cần gì phải sợ chứ, cô hiểu trong tình yêu thì phải tranh thủ nắm bắt cơ hội, ba năm trước gặp Đàm Thư Mặc ở Luân Đôn, từ đó đến nay cô một mực yêu anh, cô biết khi yêu ai thì không nhất định phải có đáp trả, nhưng cô là người thông minh, cô tin tưởng vào điều kiện của mình, 26 tuổi, đây là độ tuổi chín muồi cho sự nghiệp lẫn tình yêu.

Cô cũng đã từng ở cái tuổi như Triệu Thủy Quang, người ta thường nói cô gái ở độ tuổi 17, 18 là rất đáng yêu, đôi khi cũng bướng bỉnh và làm nũng. Người đàn ông khi qua 24 tuổi thì sẽ có suy nghĩ “Đáng yêu thì có thể làm cơm ăn sao?” Không phải bọn họ cố chấp, mà vì những va chạm trong cuộc sống, bọn họ không còn là những đứa con trai mười tám đôi mươi thấy bạn gái bĩu môi làm nũng mà cảm thấy ngọt ngào hạnh phúc. Đàn ông khi đã qua cái ngưỡng 24 thì trong lòng cũng bắt đầu tính toán kế hoạch lập gia đình, cật lực làm việc, cái bọn họ muốn chính là một người phụ nữ hiểu chuyện để bọn họ có thể an tâm lo làm việc bên ngoài, một người luôn ở cạnh giúp họ vượt qua khó khăn, một người sẻ chia buồn vui với họ và là một người vợ đảm đang, bọn họ nguyện ý trả giá mọi thứ để có một gia đình như thế. Một nữ sinh 17, 18 tuổi mỗi ngày suy nghĩ đeo dây chuyền, kẹp tóc nào, phối đồ thế nào cho đẹp vĩnh viễn không thể nào bước vào thế giới những người đàn ông đó được.

Cô nhìn đi nhìn lại mình trong gương, bật cười vì mình suy nghĩ quá nhiều, không phải cô đã nắm chắc phần thắng trong tay rồi ư!

Ở bên kia, Đàm Thư Mặc không lái xe về nhà Triệu Thủy Quang, ngược lại đỗ xe trên cầu lớn, Đàm Thư Mặc xuống xe, Triệu Thủy Quang đành yên lặng xuống xe theo anh, cô quay qua quay lại nghiên cứu địa hình, tốt lắm, trời tối như mực, người đi đường cũng không nhiều lắm, hai bên đều là sông nước, đường cùng!

“Xoẹt” Đàm Thư Mặc rút một điếu thuốc từ bao thuốc ra, chẳng lẽ hôm nay là ngày phá hủy hình tượng giáo viên sao, lúc chiều thì đánh mạc chược, giờ thì hút thuốc, chuyện gì làm hư hình tượng giáo viên Đàm Thư Mặc cũng làm hết rồi, giờ mà Đàm Thư Mặc nhảy điệu múa nhân gian trước mặt cô, cô chắc ngạc nhiên chết mất, rất muốn cười nhưng cô vẫn cố gắng lễ phép nói, “Thầy Đàm…”

Khuôn mặt Đàm Thư Mặc ẩn hiện trong bóng tối, chỉ có ánh sáng lốm đa lốm đốm của tàn thuốc, không mùi không vị, khói nhàn nhạt bay trong gió.

Đàm Thư Mặc hỏi, “Triệu Thủy Quang, em nghĩ đời người dài bao lâu?” Giọng điệu không thay đổi, ngữ khí cũng không thay đổi, vẫn như thường ngày giảng bài Anh văn trên lớp, anh nói tiếp, “Triệu Thủy Quang, em có biết định nghĩa thì quá khứ hoàn thành là gì không?”

Triệu Thủy Quang ngây ngẩn cả người, Đàm Thư Mặc không đợi cô trả lời đã hỏi tiếp, “Đời người rất dài, đừng cứ luôn miệng lấy đó làm cái cớ.”

Triệu Thủy Quang giờ mới hiểu thì ra lúc nãy Đàm Thư Mặc đã nghe cô nói “Chỉ sợ cả đời này khó có thể yêu người khác”.

Thì ra anh đã nghe được!

Triệu Thủy Quang không biết phải làm sao, y như cô mới làm chuyện xấu, nhưng lại không biết mình sai ở chỗ nào, cô quay đầu nhìn thoáng qua chiếc xe, rồi lại nhìn dòng người thưa thớt, nói, “Thầy, em không biết, em chỉ biết em không thể nào quên được người đó.”

Cả đời này e rằng cô khó có thể quên người đó, một người giúp cô trưởng thành, một người cô luôn quý trọng, cũng vì người đó mà nước mắt cô chảy bao đêm, người mang đến cho cô niềm vui lẫn nỗi buồn day dứt, nhưng bây giờ mọi thứ đã là quá khứ rồi, không còn quan trọng nữa, chỉ còn lại những kỷ niệm đẹp đáng quý trọng mà thôi, cô chưa từng quên và cũng không thể nào quên được.

Giọng nói trầm thấp của Đàm Thư Mặc hòa lẫn trong tiếng gió, “Vậy thì không nên quên.”

Triệu Thủy Quang kinh ngạc nhìn anh, mọi người đều không công nhận tình yêu đó của cô, ai nấy đều chối bỏ đều nói đó chỉ là tình yêu con nít, đều khuyên cô phải dũng cảm tiến về phía trước, sau này sẽ kiếm được người khác yêu mình hơn, đôi lúc cô ngẫm nghĩ có thật là tình yêu ngây thơ lắm không, vì cái gì cô lại cố chấp nhớ mãi một người trong lòng, không ngờ lúc này lại có người nói với cô: không sao, em cứ mang những niềm vui những nỗi niềm ấy cùng đi về phía trước, không cần phải quên.

Gió sông lồng lộng thổi khiến mắt Triệu Thủy Quang cay xè, Đàm Thư Mặc giẫm điếu thuốc, quay qua nhìn Triệu Thủy Quang, một người ngày thường lạnh lùng xa cách như vậy trong phút chốc lại tạo cho người ta cảm giác ấm áp, anh vòng tay qua chiếc nón rộng vành của Triệu Thủy Quang, tự tay thắt lại sợi dây trên nón thành nơ bướm, cô chỉ cảm thấy mũi mình đều đầy hương chanh của nước rửa tay.

Thấy tay nghề thắt nơ của mình cũng không tệ, Đàm Thư Mặc nhoẻn miệng cười, bàn tay to ấm áp áp vào má Thủy Quang, mặt cô vì mắc cỡ mà đỏ bừng cả lên.

Anh cười rạng rỡ, nụ cười sâu đến tận mang tai, đôi mắt sáng như tinh châu, anh nói, “Chính bởi vì có mối tình thứ hai, thứ ba, mối tình đầu mới có thể đẹp mãi trong lòng con người ta.”

Rút tay lại, anh lên xe nổ máy, quay cửa kính xe xuống, nói với người đang đứng hóa đá trên cầu, “Lên xe.”

Triệu Thủy Quang kéo kéo mũ, che mặt, trốn vào trong xe.

** 3 quân bài, hai đôi: Trò chơi mạt chược khi thắng, hay tới được gọi là Ù (win). Thường là bốn người ngồi đánh với nhau, kẹt lắm thì ba người, dĩ nhiên là phải bỏ bớt một số quân cờ.

--------

Mục tiêu khi đánh mạt chược là sắp xếp các quân cờ sao cho thành bốn Nhóm và một Đôi (tròn bài). Mỗi người có trong tay là 13 quân cộng với quân bài Ù là 14. Cứ hai quân bài giống y nhau là một Đôi, Nhóm có thể tạo thành do:

ba quân cùng hàng Vạn, hay hàng Văn, hay hàng Sách đi liền nhau như Nhất Nhị Tam VẠN, hay Nhị Tam Tứ VẠN, hay Tứ Ngũ Lục SÁCH chẳng hạn, không được đem hàng này kết với hàng khác. hoặc do ba quân bài giống y nhau, còn được gọi là PHỖNG (Pung, Pong) như ba quân TỨ VẠN, ba quân gió Đông, bà quân rồng Trung chẳng hạn. Phỗng có thể tự bốc lấy, hoặc ăn từ bất kỳ ai đánh ra.nếu đã có sẳn ba quân giống nhau trong tay (Phỗng), nếu người nào đánh ra quân thứ tư, hay tự bốc, thì có thể lập thành nhóm bốn quân CHIẾU (Kong).*** 1 vòng: ta k nhớ chính xác lắm, nhưng 1 vòng hình như là 4 ván hay sao ấy T___T