Em Mang Thai Con Trai Tôi!

Chương 30




Trên người Đậu Trạch còn mặc áo ngủ, đung đưa đung đưa, chỉ có cái bụng nơi đó có hơi to ra, mím môi nhìn Hoắc Tư Minh, nói: "Về nhà trước nha."

Hoắc Tư Minh đứng đằng kia bất động, chờ hắn trả lời.

Đậu Trạch cũng căng thẳng, hỏi: "....Anh muốn nghe tôi nói cái gì? Nói "Được, tôi đồng ý ở cùng với anh, cùng anh sống đến thiên hoang địa lão"? Tôi nói ra anh tin sao?"

"Em nói, tôi sẽ tin."

Đậu Trạch mím môi, một lát nói: "...Tôi đói, đau bụng nữa."

Hoắc Tư Minh bất động, liền như vậy nhìn hắn, Đậu Trạch bất đắc đĩ, lại nói: "Tôi muốn cùng anh ăn cơm, tôi không thể rời bỏ anh, tôi cũng sẽ không nói anh là đồ vô lại, có được hay không? Hoắc tiên sinh?"

Lúc này hắn mới xoay chuyển gót chân, hướng về thang máy đi tới, Đậu Trạch đi theo phía sau hắn, có phần bất đắc dĩ, thở dài, không nói một lời. Hoắc Tư Minh cũng không nói lời nào, hai tay để trong túi quần, trên mặt vẫn là không cao hứng, Đậu Trạch liếc mắt nhìn hắn, cố ý hỏi: "Anh còn đang giận à?"

Hoắc Tư Minh không để ý tới hắn, Đậu Trạch cũng không nói lời nào. Hai người cùng bước tiến vào nhà, Hoắc Tư Minh vừa vào lại đi đến thư phòng, hơn 20 phút, vẫn không đi ra, trong khi bình thường, năm phút hắn đã thay quần áo xuống lầu rồi, lúc này lại cùng Đậu Trạch giận hờn, liền cơm cũng không ăn.

Bởi vì Đậu Trạch là người nói lời lẽ làm tổn thương lòng tự trọng của người khác, liền có phần chột dạ, cũng có chút hổ thẹn, đi lên lầu gõ cửa thư phòng, bên trong không có động tĩnh, hắn ở bên ngoài hỏi: "Hoắc ca, đi xuống ăn cơm?"

Hoắc Tư Minh không để ý tới hắn, hắn suy nghĩ một chút, mở cửa liếc mắt nhìn, Hoắc Tư Minh ở bên trong đang xử lý văn kiện, một mặt dáng vẻ hết sức chuyên tâm. Đậu Trạch sợ làm phiền hắn, còn hỏi: "Hoắc ca, một lúc hết bận nhớ xuống lầu ăn cơm."

Từ trong lỗ mũi Hoắc Tư Minh phát sinh một tiếng: "Ừ"

Đậu Trạch thấy hắn bận bịu, liền đóng cửa lại, hắn không nghĩ tới rằng Hoắc Tư Minh nóng giận lên thì khó chịu, như tiểu hài tử, ấu trĩ không biết phân biệt. Chờ chính hắn ăn tối xong, Hoắc Tư Minh vẫn chưa đi xuống, Đậu Trạch chỉ nghĩ hắn còn đang bận, chính mình thay quần áo, trước khi đi lại đến thư phòng gõ cửa, nói: "Hoắc ca, tôi đi bệnh viện, một chút anh nhớ ăn cơm."

Bên trong không ai phát ra tiếng, Đậu Trạch thở dài bước xuống lầu. Hoắc Tư Minh nằm nhoài trên ghế sa lông nhưng vẫn nghe được động tĩnh bên ngoài, nếu hắn trở lại nói vài câu an ủi thì chính mình liền bước xuống, không ngờ chỉ nghe thấy cửa lớn đóng lại, trong lòng nhất thời lẫn lộn.

Công viên không biết thế nào mà ban đêm chỉ mở vài cái đèn đường, mấy cái khác thì tối tăm, hơn nữa bên trong đường đi toàn là đá cuội hoặc đá xanh lót đường, Đậu Trạch chỉ còn biết cẩn thận từng ly từng tí, chậm rãi bước đến bệnh viện.

Đến phòng bệnh đã hơn 9h, ngày hôm nay kiểm tra thai kì nên chậm trễ một lúc, trong nhà xe trì hoãn một lúc nữa, mới kéo dài đến hiện tại. Đậu Ái Quốc nằm trên giường, xem TV một chút rồi ngủ, liền thấy hắn lại đây: "Muộn như vậy, lần sau nếu như bận bịu thì đừng nên đến, mỗi ngày đi tới đi lui thân thể cũng không tốt."

Đậu Nguyên nhìn thấy hắn, cũng nói: "Chị cho rằng em ngày hôm nay không đến, công ty rất bận à?"

Đậu Trạch đáp: "Tan tầm lại có khách hàng nên trễ một chút."

Công việc của hắn thường xuyên phát sinh tình huống như thế, mọi người trong nhà đều quen thuộc, còn nói hai câu, Đậu Ái Quốc tinh thần đã tốt hơn nhiều, có thể ngồi trên giường xem TV, Lưu Thanh nói: "Bác sĩ nói ngày mai là có thể ăn được chút."

Đậu Trạch nghe xong cũng hào hứng, hỏi: "Cha, người cảm thấy thế nào, có tốt hơn không?"

Đậu Ái Quốc dựa vào đệm, đã có thể chính mình đỡ giường miễn cưỡng ngồi dậy, cười nói: "Tốt lắm rồi, con không cần lo lắng, lo công việc của mình đi."

Đậu Trạch đi ra phòng bệnh cũng hơn 10h, hắn không yên lòng, chỉ là liếc mắt nhìn phụ thân, ra ngoài trước, Đậu Nguyên hỏi hắn: "Ăn cơm chưa?"

"Ăn rồi, chị mau về ngủ đi."

Đậu Nguyên còn nói: "Nếu như chưa, trên đường về nhất định phải mua ít đồ ăn lót dạ, tùy tiện mua bánh mì cũng được, đừng để ảnh hưởng cơ thể." Dù thế nào đi nữa nàng cũng không biết được đệ đệ của mình vì đi kiểm tra thai sản nên mới trì hoãn thời gian đến bệnh viện, chỉ nghĩ hắn ở công ty tăng ca, liền có chút đau lòng, còn nói: "Chị còn có chút bánh mì, để đi lấy cho em?"

"Không cần, thật sự đã ăn rồi, tối nay khách hàng mời."

Đậu Nguyên nghe hắn nói như vậy liền không kiên trì nữa, mà nói: "Vậy em trở về đi bằng taxi đi, muộn thế này xe công cộng chắc đã không còn."

Đậu Trạch gật gù, lại giục nàng về ngủ, lúc này mới xuống lầu.

Đầu tháng chín ban đêm có chút mát mẻ, hai ngày trước nắng gắt cuối thu khó chịu, lúc này biến mất, lộ ra một dáng vẻ cao ngạo mỹ nhân trong làn gió nhè nhẹ. Đậu Trạch co vai rùng mình hai lần do bị gió thổi nổi da gà, thật sự là hơi lạnh.

Đi tới cửa công viên, lại nhìn thấy bóng người quen thuộc. Hoắc Tư Minh cầm một cái áo khoác, đứng bên đường chờ hắn, thấy hắn bước lại, liền cầm áo khoác đưa tới. Đậu Trạch có phần cảm động, nhận lấy mặc vào, hỏi: "Tôi còn tưởng rằng anh hôm nay không đến đấy." Càng nói càng đưa mặt tiến lại gần khuôn mặt đối diện, cười hi hi nói: "Không giận tôi?" Hắn một mặt lấy lòng, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng đụng vào cánh tay Hoắc Tư Minh.

Hoắc Tư Minh liếc mắt nhìn hắn, vẫn là không nói lời nào, mở đèn pin, một người đi về phía trước.

Đậu Trạch thế mới biết căn nguyên người này vẫn còn khó chịu đây, dựa vào nguyên tắc nên cởi không nên buộc, hắn đưa tay lôi kéo ống tay của Hoắc Tư Minh, mở miệng nói: "Đừng có giận, có được hay không? Tôi đảm bảo sau này không nói anh là đồ vô lại, có được hay không?"

Hoắc Tư Minh bị hắn lôi, tuy không đáp lời nhưng vẫn bước chậm lại, sợ hắn ngã chổng vó. Một lát sau, hai người đều đi tới nhà, Hoắc Tư Minh vẫn là một tiếng cũng không nói ra, Đậu Trạch hỏi hắn: "Anh như thế không nói lời nào không cảm thấy ngột ngạt à?"

Hoắc Tư Minh nén sự khó chịu, không để ý tới hắn.

"Anh quyết định không để ý đến tôi?" Đậu Trạch có chút nôn nóng.

Chờ hai người vào nhà, Hoắc tổng cứ thế cũng không nói, thi hành chiến tranh lạnh, hành vi như vậy đối với Đậu Trạch là quá dày vò, hắn tình nguyện đánh một trận hoặc bị một trận đánh cũng không thể tiếp thu được chuyện hai người ở chung một mái hiên mà không nói lời nào.

Phòng ăn còn sáng, Đậu Trạch cố ý chừa lại cơm nước cũng không động đến, vẫn còn nguyên trên bàn ăn. Hoắc Tư Minh đổi giày, lại muốn lên lầu, Đậu Trạch gọi hắn: "Anh buổi tối không ăn cơm à?"

Hắn đáp ứng một tiếng: "Không thấy ngon miệng."

Đậu Trạch thấy hắn đã lên tiếng, cao hứng vô cùng, mau mau nói: "Thế nào cũng phải ăn chút gì chứ, tôi đi hâm nóng đồ ăn, hôm nay bánh hẹ rất ngon."

Hoắc tổng đứng trên cầu thang nhìn hắn một lúc, mới hạ mình đi xuống, nhìn Đậu Trạch hoa tay múa chân nói, rửa cái tay, xoay người bước vào phòng bếp bận việc.

Chờ hâm nóng xong, Hoắc Tư Minh ngồi xuống, ung dung thong thả ăn một chút, mặc cho Đậu Trạch ở đối diện nói chuyện miên man, lâu lâu tình cờ phát sinh vài tiếng "Ừ, được, phải" cho qua loa, trong mắt Đậu Trạch thấy hắn đã có phần nhũn dần, dấu hiệu hai người trở nên tốt hơn.

Hai người ăn cơm xong lại chia ra lên lầu.

Ngày thứ hai trời vừa rạng sáng, trong nhà lại không thấy hình bóng của Hoắc Tư Minh, Đậu Trạch trong phòng khách đi vòng quanh hai vòng, cửa thư phòng cũng mở ra, nhưng không có người, trong phòng ăn điểm tâm cũng không có người động đến.

Trong lòng hắn bất an, gọi điện thoại cho Hoắc Tư Minh, nhưng bị chuyển cuộc gọi sang cho thư kí, hỏi hắn là vị nào. Đậu Trạch ngồi ở bàn ăn trố mắt, một lát sau, Bạch Nhược An gọi điện thoại tới, nói: "Tôi đến dưới lầu, cậu cơm nước xong thì xuống đây đi."

Đậu Trạch hỏi: Hoắc Tư Minh gọi cậu đến? Anh ấy ở đâu?"

Bạch Nhược An dở khóc dở cười, nói: "Tôi còn muốn hỏi cậu đây, hôm nay rạng sáng 5h sáng hắn đã gọi cho tôi kêu tôi đến rước cậu, nhưng lịch trình thì hắn không có đi công tác, hai người lại cãi nhau?"

Đậu Trạch mím miệng, lặng lẽ. Hoắc Tư Minh muốn phân định giới hạn rõ ràng với hắn à? Hắn xách ba lô xuống, không ăn điểm tâm, cũng không cầm theo trái cây gì cả.

Bạch Nhược An mở cửa cho hắn vào xe, thấy hắn đã lên xe, đưa hộp trái cây sang cho hắn: "Ầy, điểm tâm, ăn đi."

Đậu Trạch không nhận, nói: "Cậu ăn đi, tôi ở nhà đã ăn."

Bạch Nhược An liền không miễn cưỡng nữa, chăm chú lái xe, hỏi hắn: "Hai người các ngươi làm sao lại cãi nhau?"

Đậu Trạch không nói, Bạch Nhược An cũng không hỏi nữa. Sau khi xuống xe Đậu Trạch lại gọi cho Hoắc Tư Minh, bên kia vẫn là giọng nữ bắt máy. Lúc vào công ty còn sớm, Đậu Trạch hôm nay không ăn điểm tâm, sợ trong bụng tiểu quái vật lại làm ầm ĩ, nên đi đến căn tin công ty mua một phần bánh mì trứng, nhai nhai, trong lòng cười khổ: Chuyện này là thế nào.

Đến buổi tối tan tầm, lại là Bạch Nhược An đến rước. Về đến nhà Hoắc Tư Minh cũng không có ở nhà, trên bàn ăn đã dọn sẵn cơm tối. Đậu Trạch lúc này mới ý thức được: Hoắc Tư Minh là đang thực hiện lời nói của hắn lúc ở trong nhà xe hôm đó, lúc đó mình có phần nhận thua nên hắn mới tạm thời thỏa hiệp....

Ngay đêm đó hắn lại đi bệnh viện, Hoắc Tư Minh cũng không đến đón, chỉ để cái đèn pin chỗ để giày, ý tứ là kêu hắn lúc đi mang theo.

Tuy hai người không gặp mặt nhưng ban đêm hình như Hoắc Tư Minh có quay về, Đậu Trạch có thể cảm giác được là vì hắn thấy dấu vết Hoắc Tư Minh quay về, thay đổi quần áo cùng dép, uống một ly nước, còn ăn trái cây trên bàn... Cùng ở chung một mái hiên mà sinh hoạt khác nhau, như người dưng nước lã. Cứ như thế đã quá mấy ngày, Đậu Trạch có phần không chịu nổi, đêm hôm ấy hắn gọi đến bệnh viện vì bận rộn nên không tới thăm Đậu Ái Quốc, rồi ngồi ở phòng khách chờ Hoắc Tư Minh, cuộn chân lại, mãi đến tận khuya, mới nghe thấy cửa phòng mở ra, vẫn là hắn có thể đợi được.

Hoắc Tư Minh thay đổi giày liền lên lầu, Đậu Trạch gọi hắn, hỏi: "Mấy ngày nay rất bận à? Ngày nào cũng khuya mới trở về?"

Hoắc tổng qua loa gật đầu xem như là trả lời, lại nhấc chân tiếp tục lên lầu.

Đậu Trạch đợi cả nửa ngày mới đợi được, làm sao dễ dàng thả hắn đi, liền nói: "Làm sao cũng không ở nhà ăn cơm? Mỗi ngày đều ăn bên ngoài?"

"Cùng khách hàng ăn." Một chữ quý như vàng, Hoắc Tư Minh nới lỏng cà vạt. Hắn nhìn Đậu Trạch không nói lời nào nữa, liền làm ra tư thế phải đi.

Đậu Trạch chịu không nổi, cắn răng nói: "Anh rốt cuộc muốn làm loạn đến khi nào?"

"...Này không phải em muốn như thế sao?" Hoắc Tư Minh kéo cà vạt xuống, đưa bộ mặt không hề cảm xúc mà nhìn hắn, nói tiếp: "Hai chúng ta không can thiệp chuyện của nhau, em cũng không cần vì tôi mà sợ quấy nhiễu, như vậy không tốt sao?"

"..." Đậu Trạch kính trọng hắn, hít thở cũng có chút khó khăn, nói: "Anh nhất định phải làm như thế à?"

"Đây là em yêu cầu."

Đậu Trạch mím môi, nói: "Anh mỗi ngày đi sớm về trễ cực khổ, vì thế đừng dằn vặt, đây là phòng của anh, cũng không cần vì tôi mà tách ra, ngày ngày làm cho anh có nhà mà không về được, cũng đừng bắt nhân viên trong công ty tăng ca." Trên người hắn còn mặc áo ngủ, vốn định hảo ngôn hảo ngữ cùng Hoắc Tư Minh nhận sai, lúc này lại bị nghẹn đến một câu cũng không nói ra được, cũng bước lên cầu thang, lướt qua Hoắc Tư Minh, nói: "Anh không cần đi, tôi đi."

Hoắc Tư Minh đứng dưới hắn mấy bậc thang, mím môi ngẩng đầu nhìn hắn.

Đậu Trạch một bên đi lên lầu, vừa nói: "Phiền phức như vậy làm cái gì? Tôi vốn định ở trong nhà này chỉ là khách trọ mà thôi, chẳng lẽ còn phải gọi chủ nhân thương lượng à?" Hắn bước vào phòng ngủ, đem hành lý ra, chuẩn bị thu dọn đồ đạc.

Hoắc Tư Minh đứng ở cửa, mím môi, tức giận đến chân cũng sắp run, liền nghe Đậu Trạch một bên thu dọn quần áo vừa nói: "Hoắc ca, cảm tạ anh khoảng thời gian này chăm sóc tôi, tôi đều ghi tạc trong lòng."

Y phục của hắn không bao nhiêu, xếp mấy cái là xong, lại đi ra sân thượng lấy mấy cái quần lót, một bên thu dọn, một bên cao giọng nói với trên lầu: "Hoắc ca, tôi xem anh là thân ca, mặc kệ cưỡng gian có mang thai hay không tôi cũng xem anh là thân ca. Coi như anh cưỡng gian tôi, nhưng mấy năm gọi "ca" thì vẫn là "ca"."

Hoắc Tư Minh đi xuống bậc thang nhìn Đậu Trạch đã đem hành lý sắp xếp gọn gàng, trên mặt kết một tầng sương, hắn không mở miệng, nghe thấy hắn nói tiếp: "Nếu phải đi, liền nói ra đi, anh ngày hôm qua hỏi tôi, tôi không muốn sinh con cho anh..."

Đậu Trạch dừng một chút, trên mặt lộ ra đau thương, cười: "Không chỉ là anh, tôi sống hơn 20 năm không nghĩ đến chuyện sinh con cho ai, tôi làm sao có khả năng nghĩ đến mình là một nam nhân cao một mét chín lại có một ngày có con với người đàn ông khác? Nếu là anh thì anh đồng ý à? Vẫn mang cái bụng lớn đi công ty làm việc, để các nhân viên to nhỏ đều nhìn, "Con trai có mang"...." Đậu Trạch nói đến lúc sau, vành mắt đỏ lên, hắn khịt khịt mũi, lê dép, cúi đầu lau mặt, nước mắt theo khe hở chảy ra, mang theo giọng mũi nói: "Dùng hài tử đổi tiền, tôi là đồ vô lại, tôi cả đời này có lỗi với nó, nếu như anh đồng ý, sau này có thể cho tôi đứng xa xa nhìn nó cũng được..."

Hoắc Tư Minh nghe hắn nói, cúi đầu, liền ngón tay cũng nhanh run rẩy: "Em đừng nói..."

"Ân tình của anh tôi vĩnh viễn ghi nhớ, tiền của anh tương lai tôi..." Hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía Hoắc Tư Minh, hỏi: "Anh thật sự muốn thân thể của tôi, tôi cũng có thể cho anh...Anh có muốn không?" Đậu Trạch đỏ mắt lên nhìn hắn, nước mắt cương quyết chảy xuống cằm: "Tôi cảm ơn anh, nếu không có anh, cha tôi cũng không thể làm giải phẫu."

Hắn khóc đến thương tâm, hắn bị cuộc sống dày vò đến tuyệt đường, kết quả gặp phải Hoắc Tư Minh, mà bây giờ lại bị Hoắc Tư Minh dồn ép đến đường cùng. Oan ức đầy bụng hôm nay nói ra, lại chua xót lại bất đắc dĩ... Đứng ở đằng kia, vô tội như con cún bị vứt bỏ.

Hoắc Tư Minh vừa đau lòng nhìn hắn, lại đau lòng chính mình, trầm mặc một lúc lâu, chờ thật lâu, mới hít một hơi thật sâu nói: "Đậu Trạch... Thử tiếp nhận một người đàn ông, thật sự khó như vậy sao?