Fire Love (Ngọn Lửa Tình Yêu)

Chương 1: Ấn tượng đầu




Cuối cùng nó đã trở về Việt Nam sau 17 năm. Nhớ lại lúc rời khỏi nơi đây nó chỉ là cô nhóc 10 tuổi, tóc còn tết sang 2 bên trông vô cùng ngố. Nhưng bây giờ nó thay đổi rất nhiều. Nó thường liên lạc với chị và ba qua webcam nên chỉ thấy được ba và chị gái còn cảnh quan đường phố thay đổi thế nào nó không hề biết. Nó mới liên lạc với họ khoảng 1 tuần trước, ba và chị muốn nó về 1 phần vì chị nó sắp kết hôn, 1 phần vì làm theo ý nguyện của ba nó theo chị và ba đến công ty làm việc. Lẽ ra nó vô cùng ghét ba nó vì đã nhẫn tâm bắt nó sang nước ngoài và sống xa ông, nhưng khi biết được lí do ba nó làm như vậy cũng vì nó nên nó ngược lại không trách ba mình và còn rất rất thương ông. Nên nó mới tự bắt ép bản thân mình làm điều mình không muốn vì muốn ba nó vui. Nó đang bắt 1 chiếc taxi và được nhân viên giúp đỡ chuyển vali nó vào trong cốp xe, nó chuẩn bị lên xe thì nghe tiếng hét thất thanh "Cướp...cướp..."

"Gì chứ...ngay sân bay cũng cướp sao?" nó nghĩ thì có 1 tên mặt áo khoác Jean chạy qua đụng người nó, sau đó còn có cô gái trẻ chạy đuổi theo, miệng không ngừng hô. Nó thấy vậy đóng cửa xe chạy theo tên đó. Trên làng đường sân bay có rất đông người, tên kia chạy không hay gì kịp khi thấy nó đuổi theo, đụng phải rất nhiều người, nó không hô hét gì hết, chỉ chạy theo tên đó hết sức mình. Cuối cùng nó cũng đuổi kịp nhưng cách tên đó 1 làn đường, nó đang ở phía trên còn tên kia ở phía dưới, hắn thấy nó đứng phía trên không làm gì được hắn nên hắn ra hiệu tạm biệt nó, trên tay còn cầm chiếc túi xách đắt tiền mà rời đi, lần này hắn đi bộ vì nghĩ nó không thể bắt kịp nhưng hắn sai rồi.

"Đứng lại......."

"Không phải cô ta là cảnh sát đó chứ...liều mạng vậy..."tên đó nghĩ mà cắm đầu chạy khi biết nó liều mạng phóng xuống chiếc xe tải chở cát đang chạy cùng làng đường với hắn, sau đó nó đứng yên trên đó trong khi chiếc xe đang chạy, hắn cũng đang chạy. Đúng thời cơ, xe chạy ngang hắn, không chần chừ nó lao xuống, người nó đè lên người hắn khi cả hai cùng lăn 1 vòng sau đó nó nhanh hơn chế ngự hắn, bẻ tay hắn ra sau...Nó lấy lại túi xách, đồng thời cũng nghe được tiếng còi của cảnh sát đến. Bất ngờ hơn nó thấy chiếc taxi lúc nãy nó bắt xe về nhà và 1 chiếc xe khác, dường như chiếc xe đó là chiếc siêu xe đắt tiền.

- Tên này gan lắm....tại sân bay cũng dám cướp.....

- Của cô...- giọng nói có phần gấp gáp bởi nó rất mệt, đưa túi xách cho cô gái trẻ nó vội phủi cát trên quần áo mình à sửa lại chiếc khăn choàng cổ, nó đã bị lệch và bẩn, vì thế nó tháo khăn và cởi bỏ chiếc áo blazer form dài ra, trông nó bây giờ rất trẻ trung và đơn giản trong chiếc áo phông trắng trơn cùng quần jean đen, kết hợp với giày thể thao trắng, mái tóc buông xõa cũng rối lên vì chạy nhanh và "vận động" lúc nãy.

- Cảm ơn chị....chị thật tốt...mà đẹp nữa...- cô gái đó cười tươi, nó đánh giá cô gái này chắc là con nhà danh giá vì ngoài chiếc túi xách, trang phục phụ kiện trên người cô cũng là những món đồ "có hạn" trên thế giới.

- Có chuyện gì vậy Mandy. - một giọng nói trầm ấm vang lên, mọi người đều chuyển hướng nhìn sang người đàn ông chững chạc, lịch lãm trong chiếc áo sơ mi đen quần âu cùng giày da, rất đẹp trai nhưng nó không để ý đến, chỉ để ý đến chiếc xe mà anh ta vừa bước xuống. Nó biết chiếc xe đó, nó là chiếc MOP là một chiếc siêu xe có hạn với giá đắt đỏ do nó vô tình đọc được trên mạng lúc làm việc.

- Anh hai....em vừa xuống máy bay thì tên này giật túi xách của em, cũng may là có chị xinh đẹp này giúp em giành lại...chị này có đôi mắt rất đẹp, từ khi sinh ra đến giờ em mới thấy....- cô nhìn anh hai của mình kể, hắn cũng chăm chú nhìn em gái sau đó nhìn tên cướp và cuối cùng nhìn sang nó, bắt gặp hình ảnh lạ mà quen. Hắn đang nhớ lại, hình như hắn đã thấy cô gái trước mặt ở đâu đó.

- Anh hai....chúng ta mời chị ấy đi ăn sau đó hả về nhà được không? Chị...chị đồng ý nha....- cô gái lắc tay hắn sau đó nhìn sang nó.

Nó nhìn lại đồng hồ, nó trễ giờ rồi nó phải đến bệnh viện để trình diện. Vì thế nó gấp gáp nhìn sang cô gái tên Mandy trả lời.

- Xin lỗi....tôi phải đi rồi..tạm biệt...- nó nói sau đó mở cửa taxi và bước lên. Hắn vẫn không nói tiếng nào bởi lúc nãy hắn nhìn thấy rõ mồn một đôi mắt ấy. Đôi mắt này như một nỗi ám ảnh của hắn. Hắn nhận ra nó là ai và biết rõ về nó, vì nó là em gái của "vợ sắp cưới" của hắn cũng là người con gái mà hắn ví như thiên thần mà hắn muốn gặp ngoài đời. Và bây giờ mong muốn của hắn đã thành hiện thực khi hắn nghe chị nó nói nó là hôm nay sẽ về, nhưng không ngờ lại trùng hợp đến nỗi nó là người giúp em gái anh. Đúng thật nó là 1 thiên thần.

- Anh hai...anh hai...

- Hả...- hắn đang nghĩ về nó thì bị cô em gái đẩy đẩy, hắn "hả" nhìn lại thì chỉ còn có em gái cùng hai chiếc xe nhà.

- Em tính nhờ anh mời ân nhân của em đi ăn cơm.....anh chỉ im lặng...giờ tốt rồi....chị ấy đi rồi biết bao giờ mới được gặp lại chị ấy....- giọng nói của Mandy có phần trách móc. Hắn nghe em gái mình nói trong lòng dâng lên gì đó vui vui, dường như em gái hắn cũng giống như hắn bị nó "hớp hồn" ngay lần gặp đầu tiên.

- Sẽ còn gặp lại..."có khi là chị dâu của em luôn đó".- hắn lầm bầm 1 mình rất nhỏ vế sau là hắn nói trong lòng.

- Anh nói cái gì vậy.....//Thôi về nào....Nhanh....-hắn lấy lại vẻ lạnh lùng ra lệnh cho em gái lên xe về, Mandy hậm hực dậm chân lên xe. Đợi xe của em gái hắn đi trước hắn mới lệnh cho tài xế lái theo. Trong lòng hắn không ngừng vẽ ra từng kế hoạch...

...................

Mandy Claire King: 18 tuổi, em gái hắn. Tên thật là Vương Thanh Vy. Rất mến nó, luôn ủng hộ anh mình đến với nó. Là người lương thiện, luôn muốn giúp người vì thế dễ bị lừa. Nhưng cô rất can đảm, không sợ cảnh chém giết, chỉ có điều cô không biết võ.Cô biết kế hoạch trả thù của anh mình nhưng không biết rằng nó là em gái của "chị dâu tương lai" của cô.